Bloody Pascali Roses II

Chương 21: Chương 21: Trái Tim Băng Lạnh




CHƯƠNG 21: TRÁI TIM BĂNG LẠNH

“Thật ra có việc gì mà cậu muốn gặp tớ gấp?”– Cyril chủđộng chuyển đề tài.

“Trước khi tớ tỉnh giấc, ngài Galvin có nói rằng Devan sắp sửa tái sinh. Nay thì chắc cậu đã biết hắn thực sự tái sinh rồi. Tớ nghĩ hậu nhân của những gia tộc hunter danh tiếng rất có khả năng là con mồi của hắn. Fowk Scott là nỗi lo ngại lớn nhất của tớ.”

“Cũng là tình địch lớn nhất của cậu.”– Cyril bật cười.

Kelsey đằng hằng một tiếng để báo cho người bạn thân biết đừng lơ mơ mà chọc giận anh.

“Thôi được. Nghiêm túc mà nói tớ cũng có cùng nỗi lo như vậy. Fowk Scott mất tích cùng thời điểm Devan tái sinh. Tuy nhiên, ngoài Fowk, cậu chớ quên Edric cũng từng học mật thư của Devan. Nếu hắn sống lại, Edric sẽ bịảnh hưởng không nhỏ.”

“Cậu nghĩ ra, lẽ nào tớ không nghĩ ra. Vì vậy, tớ mới biến Edric thành vampire. Một là, Edric sẽđược bất tử. Hai là, kẻđã bị vampire dòng thuần cắn, buộc phải gánh chịu sự thống trị suốt đời của con vampire đó. Edric cóđược nửa dòng máu thuần chủng từ trước nên mới không bị tớ khống chế. Như thế lại càng hay, tớ không thích Edric trở thành một con rối. Thế nhưng, dòng máu kết nối dòng máu, Edric không thể tách rời tớ.”

“Kelsey, tình yêu của cậu còn bao gồm cả sự tính toán. Hai trăm năm trước, hay hai trăm năm sau, thậm chí tỷ trăm năm sau, cậu vẫn không có dựđịnh thay đổi à?”

“Ý cậu là gì?”– Kelsey quắc mắt hỏi.

“Tớ khuyên cậu, biết chắc cậu không vui, nhưng nếu tớ không khuyên cậu, tớ thấy có lỗi với tình bạn của chúng ta. Còn nhớ dì Fiona không? Người mà cậu luôn ao ước được gọi là mẹđấy. Dìđối xử với ai cũng bằng trái tim chân thật cả. Cho dù chúng ta đối với người ngoài tàn nhẫn ra sao, báđạo ra sao, nhưng ít nhất đối với người chúng ta yêu, chúng ta hãy học theo dìấy.”

Kelsey nuốt nước bọt thấy ngượng. Anh đang bị Cyril điểm trúng yếu huyệt.

“Cậu suy nghĩ lại đi. Nếu năm xưa Edric không giống như dì, dùng trái tim chân thật yêu thương vàđối đãi với cậu, cậu liệu có giữ tình cảm thủy chung dành cho cậu ấy suốt hàng trăm năm dài hay không?”

Cyril chợt nhìn ra bên ngoài. Ráng chiều đã nhuộm đỏ một vùng.

“Giờ tớ phải trở về với tình yêu bé bỏng của mình. Nghe đồn máu của Galvin và máu của Devan tương khắc với nhau. Vì vậy, cậu hãy cẩn thận. Tuy tớ khuyên cậu trân trọng Edric, nhưng dù sao vẫn không thể chối bỏ quá khứ của Edric và Fowk. Nếu Fowk là người thừa kế của Devan, chỉ ba giọt máu của hắn đãđủ lấy mạng cậu.”

Cyril đặt ngón tay lên miệng cười mỉm. Bóng anh tan dần theo những cánh hoa bồ công anh bay tứ tung.

Kelsey bất mãn quay sang Zerah:

“Ngươi coi hắn là loại người nào? Vừa mới khuyên người ta yêu nhau, câu sau lại khuyên người ta nghi ngờ nhau. Nhưng mà…”

Anh mỉm cười chua chát:

“…ta cũng không có lòng tin vào Edric.”

——

Một mùi máu tanh nồng lan tỏa vào không gian. Edric thức dậy và phát hiện mình đang nằm trong phòng của Kelsey. Dưới chân giường có vài ba cái xác. Trên mỗi cái xác đều có dấu răng vampire. Edric sờ lại môi mình, quả thực răng vẫn chưa kịp thu vào. Edric lật đật chạy lại gương soi, khắp miệng cậu còn nhơ nhớp máu tươi. Điều đó cũng có nghĩa là, chính cậu chứ không ai khác người đã cắn chết bọn họ.

“Không!” – Edric bịt tai thét điếng người.

Cậu lấy giấy run run lau quanh miệng mình, càng lau càng bấn loạn, càng lau càng không sạch. Đầu óc cậu điên đảo, không còn ý thức được gì nữa. Ngay cả khi Kelsey, người cậu sợ hãi nhất bước vào cậu cũng không hay biết.

Anh đến gần vị trí cậu đang ngồi, choàng tay qua cổ cậu, hôn âu yếm lên mái tóc:

“Em đã ăn no chưa?”

Khuôn mặt của Kelsey thoắt ẩn thoắt hiện trong gương, hay chính thị giác của cậu đang có vấn đề? Ấy vậy mà, trong lúc hốt hoảng, cậu lại nắm lấy tay anh:

“Em…có phải em đã giết người?”

Kelsey nực cười đáp trả:

“Phải thì sao? Em tưởng em còn là con người à? Em là vampire. Vampire hút máu người là chuyện rất bình thường.”

“Không thể nào….em không thể nào hút máu mà ngay cả bản thân cũng không biết. Còn nữa, dòng máu thuần chủng sẽ duy trì cơn no rất lâu. Có lý nào chưa đầy một ngày mà em lại đi cắn người vìđói khát. Và…và họởđâu mà ra?”

Kelsey cười thầm cho sự thông minh của Edric. Quả thực số người này không phải do cậu cắn. Anh chỉ muốn hướng cậu vào con đường đúng đắn cậu phải đi và tránh xa cái tính người ngu xuẩn cậu cứ mãi tôn thờ.

“Vampire khi kiệt sức tự nhiên sẽ hút máu. Máu đối với chúng ta không chỉ là thức ăn, còn là liều thuốc bổ sung thể lực tốt nhất. Vì vậy, anh đem họ tới cho em, nhưng cũng phải nhờ em hợp tác thì anh mới dọn bàn xuống được.”

Kelsey vỗ tay vài cái gọi bọn người hầu đem những thứ dơ bẩn ra khỏi phòng mình. Edric ngồi lặng yên nhìn theo họ, bờ môi như muốn nói gì, lại không thể nói được thành lời. Cậu đã giết người. Trước đây vì anh đôi tay cậu gián tiếp đã vấy bẩn. Bây giờ lại càng hay, ngay cảđiều cậu sợ hãi nhất cũng xảy ra. Xem ra, suốt cả cuộc đời này, cho dù có thoát khỏi nanh vuốt của anh, cậu cũng không cách nào trở lại được những năm tháng vui vẻđãđánh mất.

Edric Hayes chết thật rồi, chết đi khi tấm bia mộ chưa kịp đề tên vào lòng đất sâu.

Kelsey không quan tâm cậu nghĩ gì. Anh mân mê từ vùng cổ kéo dài xuống hai đầu nhũ của Edric, còn bờ môi cứ nồng nàn hôn lên tóc cậu. Edric đột nhiên luồn tay vào trong áo để giữ chặt tay anh lại.

Kelsey liếc mắt hỏi ngay:

“Lại định phản kháng sao?”

“Không! Em chỉ muốn xin anh một điều.”– Nếu không thể trốn tránh thân phận vampire nữa, cậu đành phải đương đầu với nó. Một khi chấp nhận đương đầu, nghĩa là cậu cũng hiểu ra vị trí của mình ở nơi này.

“Điều gì?”– Kelsey cao giọng hỏi. Những ngón tay thon dài vẫn xoa xoa quanh vùng ngực của cậu.

“Anh hãy thả chú và em gái của anh ra.”– Edric trầm lặng nói. Đôi mắt cậu vẫn dõi theo tấm gương trên bàn. Cậu muốn nhìn cho rõ người xuất hiện trong gương có phải là mình nữa hay không? Nhưng đáp án thì bẽ bàng hơn cậu tưởng.

Thế giới của cậu đã tiêu tan. Máu người cũng nhuốm vào rồi thì cắn rứt lương tâm còn có ích chi. Cậu biết từ nay về sau mình phải sống thế nào. Tốt nhất là cậu không nên hy vọng, để mãi mãi chẳng phải ôm thất vọng.

“Dựa vào đâu em nghĩ em có thể yêu cầu điều đó?”

Edric bất ngờđưa tay phải lên kéo cả người Kelsey nhích lại gần mình:

“Dựa vào em…là người có cùng họ với anh. Dựa vào em…là người anh yêu nhất, không phải sao?”

Kelsey hơi nhếch môi ra chiều thú vị:

“Nỗi sợ hãi của việc giết người đã khiến cho em điên loạn thần trí, hay vì uống đủ máu thì em sẽ trở nên thông minh hơn? Những lời em vừa nói thật sự làm anh kinh ngạc.”

“Lý do gì cũng không quan trọng, quan trọng là em sẽở bên cạnh anh. Anh bắt em thềđọc nhưng anh vẫn không tin tưởng em. Anh giữ họ lại chỉ muốn uy hiếp em ngoan ngoãn nghe lời anh. Nếu em tự nguyện, không cần anh hành hạ, không cần anh hăm dọa, vẫn phục tùng anh vôđiều kiện, anh giữ họ liệu cóích chi?”

Kelsey ngừng chuyển động tay, thay vào đó anh hôn lên má cậu. Mùi hương trinh nguyên từ cậu khiến anh si tâm yêu mến:

“Anh ngày càng say đắm em hơn. Hình như em đã hiểu rõ vị trí của mình, hiểu rõ ai mới là người quan trọng nhất với em. Cũng phải thôi, nếu em không ở lại đây, ai sẽ cho em con đường sống. Lũ hunter ngoài kia chẳng vị tình em từng mang họ Hayes đâu. Họ chỉ nhìn vào bản chất vampire của em hiện giờ thôi.”

Anh nói đúng, phũ phàng là anh nói đúng. Đừng nói đến những hunter chưa từng quen biết cậu, chỉ kểđến chú Paxton và Natalie, họđều không thể chấp nhận được việc cậu giết người để lấp đầy cơn đói của mình. Cậu có cảm giác bị bỏ rơi và hoàn toàn cô độc trên đường đời phía trước.

“Em biết! Vực thẳm đã mở ra cho em rồi. Nếu em không còn chỗ nào đểđi, nếu em chỉ có thểở lại bên cạnh anh, anh giữ người nhà em làm gì? Em muốn họđược sống những chuỗi ngày yên bình. Chú Paxton đã già cả, còn Natalie vẫn còn là một cô bé chưa hiểu chuyện đời. Anh tha họđi. Từ nay về sau, em sẽ tự nguyện là của anh, chỉ riêng anh mà thôi.”

Kelsey có hơi động lòng, anh chạm vào bàn tay ấm áp đang choàng quanh cổ mình:

“Anh chỉ sợ vừa thả họ hôm trước, hôm sau em đã bỏ trốn. Em đâu phải là một kẻ trói gà không chặt, và anh cũng không thể nào ở mãi trong tòa lâu đài này để canh giữ em.”

“Em đã lập lời thề, những đoạn dây gai này sẽ giết em nếu em phản bội anh.”

“Anh cần trái tim của em hơn là cái xác chết của em.”– Anh vuốt ve những ngón tay của cậu.

Edric đứng dậy, nắm chặt tay anh kéo đến gần giường rồi đẩy nhẹ anh ngồi xuống:

“Em cho anh hết, trái tim của em, thể xác của em. Nếu anh còn nghi ngờ, em sẽ tự phế phép thuật của mình. Người già thì chẳng thể sống lâu, một cô bé vô tri cũng không làm hại được anh. Van xin anh hãy nhỏ chút lòng thương mà buông tha cho họ.”

“Vì em quá quan trọng hai người này, lỡ như có ngày họ lọt vào tay một ai khác, em sẽ phản lại anh, thậm chí giết chết anh cũng không chừng.”– Kelsey chống hai tay ra sau giường, thản nhiên cười nhưng khẩu khí không hềđùa giỡn.

“Vậy…”– Edric kiềm nén nước mắt, nói nghẹn ngào. –“Anh hãy đưa họđến một nơi không ai hay biết, xóa hết trí nhớ của họ. Em chỉ cần họđược sống an bình. Em chỉ cần một điều nhỏ nhoi như vậy thôi.”

“Anh rất muốn tin em, nhưng thiếu chứng cứ thuyết phục. Biểu hiện của em trong mấy ngày gần đây…”

Không đợi Kelsey nói thêm, Edric đã hiểu ra ý anh. Cậu đặt lên bờ môi của anh một nụ hôn thật sâu. Hai đầu lưỡi đê mê tiếp xúc vào nhau. Vòng tay Edric giữ chặt cổ anh hơn và vô thức đẩy anh nằm xuống giường.

Những giọt máu chưa kịp lau sạch từ miệng cậu truyền sang thân lưỡi của anh. Cặp răng nanh bén ngót ken két ma sát. Khát vọng chiếm hữu tràn lan mọi tế bào, đốt cháy từng hơi thở và rào rạt dưới từng mạch máu nhỏ. Anh rời môi cậu, đưa lưỡi nút mê say trái cấm trên cổ.

Nước bọt của Edric nhỏ dài sau nụ hôn dứt vội. Cậu ngẩng cao đầu thở gấp. Luồng không khíồạt từ phổi cứ dồn dập ra vào làm ngực áo phồng lên hạ xuống thật đẹp mắt.

Bàn tay Kelsey trượt đến đâu, nút áo của Edric rơi ra đến đó. Chẳng mấy chốc, mặt anh đã vùi vào trong ngực cậu.

“Aaa…..aaa…Kelsey…aaa”

Cậu ghì chặt tóc anh, những sợi tóc uốn lượn tựa hồ một dải lụa mềm mại tung bay.

Kelsey thật dịu dàng nút lấy đầu nhũ trái của cậu. Những ngón tay mân mê phía còn lại tránh để cho nó phải tủi thân chờđợi.

“Kelsey…đừng…đừng cắn….”

Cậu thét lên khi anh cạ hàm răng vào đó. Ám ảnh trong cậu vẫn chưa lùi xa.

“Ngoan! Anh sẽ không làm em đau.”– Anh tẩm mát đầu nhũ bằng nước bọt vì muốn xoa xịu cậu. Tiếp theo, lại dùng đến răng nhưng thật nhẹ nhàng dây dây nó tạo cảm giác khoái lạc cho Edric.

Ký ức của Edric chợt nối liền. Vào cái đêm đầu tiên, anh cũng đã nâng niu cậu như thế.

Edric cúi đầu hôn lên tóc anh. Cảm nhận hơi ấm từ nụ hôn, vòng tay của anh càng thêm yêu chiều cậu. Anh xoay người chuyển đổi tình thếđể cậu nằm yên dưới thân mình. Ánh mắt của Edric rực sáng, một ánh mắt đẫm đầy mị dục lấp lánh.

Kelsey hôn vào trán cậu, trượt đến mũi cậu và ngập ngừng dừng lại ở bờ môi:

“Anh biết em không thật lòng. Em chỉ muốn thỏa mãn anh để anh chịu thả người nhà của em ra.”

Edric nửa như mở nửa như khép bờ môi trả lời:

“Dù với bất cứ lý do gì, cũng là em tự nguyện. Anh cần sự tự nguyện đó, vậy thìđừng hỏi, đừng nghi ngờ.”

Kelsey liếm môi cười, trong khi tay anh đang mò xuống vùng kín của cậu:

“Anh sẽ cho em cơ hội. Nếu anh thật sự thấy thỏa mãn, ngay đêm nay lập tức thả họ ra.”

“Được, anh đã hứa.”– Hai má Edric đỏ bừng lên vì bàn tay anh đang khống chếđứa trẻ của cậu.

Ở nửa thân trên, anh vẫn tiếp tục công việc nút điên cuồng đầu nhũ cậu. Ở nửa thân dưới, anh nhào nặn khối thịt bé con đến độ sắp bỏng tay. Edric uốn éo như một con rắn vừa bị bắt bỏ vào giỏ, mơ màng không biết phương hướng chống trả.

“Em nghĩ xem ở trên kích thích hơn hay ở dưới kích thích hơn?”– Kelsey thủ thỉ.

“Ô…aaa…ở dưới! Aaaa”

“Em thật dễ bảo.”– Anh giúp cậu cởi sạch mớ vải vóc thừa thải. Tiện tay anh cũng cởi luôn caravat và thắt lưng của mình.

Edric nằm hớ hênh trước mặt anh. Hai chân dang rộng tạo ra một tư thế vô cùng gợi cảm.

Kelsey cười như không cười, cúi người xuống hôn lên đầu mút lấm tấm bọt khí và xoáy lưỡi vào chiếc lỗ nhỏđang hoạt động. Cùng lúc đó, ba ngón tay của anh lại chăm chỉ làm công việc khác. Kelsey không bật dài móng vuốt nên Edric đỡđau hơn lúc xưa. Dẫu vậy, việc bị phá rối bên trong cũng khiến cậu cảm thấy tê tái nửa thân người.

“Aaaa….Kelsey…đừng….em…aaa”

“Đừng???”– Anh đột nhiên rút miệng ra, nhưng các ngón tay vẫn đùa giỡn với các cơ thịt nằm sâu trong lỗ hậu môn. Cảm giác nóng ấm của dịch nhờn làm anh khoan khoái cả người. –“Đừng động hay làđừng dừng lại?”

Edric hướng ánh mắt trong trẻo về anh. Cậu nuốt nước bọt hai lần trước khi khẳng định câu trả lời:

“Đừng dừng lại…aa….”

Kelsey mỉm cười vừa ý. Anh đưa ba ngón tay thấm đầy dịch của cậu lên miệng nút ngon lành.

“Em đáng yêu quá.”

Anh thoa một ít dịch sót lên vùng bụng của cậu, để cậu cũng cảm nhận được bên trong cậu có bao nhiêu nóng, bao nhiêu khoái cảm.

Kelsey moi đứa trẻ của mình ra khỏi quần trong. Anh ngả ngửa bàn tay phải ra hiệu cho cậu chồm người dậy. Thoáng nhìn, Edric đã biết anh muốn gì. Thế nhưng cậu sợ rằng mình không đủ kỹ thuật làm chuyện này. Lỡ như lại chọc anh nổi giận, cậu e…

Edric quỵ trên ba chi, chỉ chừa một bàn tay còn lại giữ chặt phân thân của anh để lấy đàđưa miệng vào. Cậu đã nếm thử mùi vị của nó một lần rồi, nên có chút chuẩn bị cho lần thứ hai. Ít nhất là cậu không ợ ra trước mặt Kelsey làm anh điên tiết.

Edric nhớ rõ những gì Kelsey vừa làm cho mình. Cậu cũng bắt chước y hệt, dùng thân lưỡi chà mạnh vào đứa trẻ hùng dũng kết hợp với sự tẩm ướt của nước bọt, trượt qua trượt lại không dám ngơi nghỉ dù một giây.

Kelsey rất ưng ý trước biểu hiện này, anh nhấn đầu của cậu ngày một sâu. Sâu đến nỗi Edric những tưởng đầu đỉnh kia đã xuyên thủng yết hầu của mình. Thế nhưng, cậu không được phép dừng lại, cậu phải làm cho anh thấy cực kỳ thỏa mãn.

“Tuyệt…rất tuyệt….Mạnh nữa….Mạnh hơn nữa…”

Anh rít lên một hơi, đầu đỉnh va đập mạnh vào vòm họng Edric mấy cái như báo hiệu một trận cuồng phong của dịch thể. Ngay lúc Edric không biết phản ứng sao với mớ dịch thể tràn ngập khoang miệng mình, Kelsey đã hạ lệnh uy nghiêm:

“Nuốt sạch vào.”

Sau tiếng nói của anh, Edric nhắm mắt nuốt đại không do dự. Chỉ là, số lượng dịch thể quá nhiều, cậu bị sặc và một phần đã rơi ra ngoài. Edric nhìn những giọt dịch thể rơi, biết là sẽ chọc giận Kelsey nên vội lèo lái:

“Chỗ này vẫn chưa sạch, để em lau giúp anh.”

Edric chỉ vào đầu phân thân của Kelsey và khẩn cấp đưa lưỡi liếm lấy liếm để. Anh mỉm cười nâng cằm cậu lên sau khi đứa trẻ của mình đãđược chăm sóc tử tế:

“Em khôn đấy.”

Edric tạm thở phào nhẹ nhõm, nhưng chưa gìđã bị Kelsey đẩy nằm ngửa xuống.

“Cái miệng ở trên làm tốt, không biết cái miệng ở dưới ra sao?”

Anh nhìn cậu ướm hỏi.

“Sẽ tốt hơn.”– Edric cười gượng trả lời.

Kelsey cạ khúc thịt đỏ hỏn quanh hậu môn cậu để dịch nhờn trải đều, rồi một phát đâm thẳng vào làm Edric ná thở. Edric quơ tay với được tấm màn giường, liền tức tốc bám víu vào nó như chiếc phao. Bốn nhịp đầu, Kelsey còn đẩy một cách êm ái giúp Edric quen dần. Đến nhịp thứ năm, anh sổ chuồng như thúđói thốc ra thốc vào kịch liệt.

“Aaaa…chặt…quá chặt….”– Edric thét lên. Tiếng thét của cậu vô tình châm ngòi cho những ham muốn của anh càng dâng cao.

“Đúng vậy…ở bên trong em thật chặt.”– Anh bấu vào hai đùi cậu, cố gắng tận dụng từng mi li mét một để kết nối hai cơ thểđến độ khít khao nhất.

“Gọi tên anh!”– Kelsey vừa đâm mạnh bạo, vừa lưu lại nhiều dấu yêu trên bắp đùi trắng nõn của Edric. Do quáđau bởi sự xâm nhập, quá kích thích bởi ngọn lửa dục vọng nhen nhóm, Edric chẳng còn ý thức được rõ ràng về những dấu yêu ấy.

“Kelsey…Kelsey…” – Bờ môi yếu ớt cứ gọi liên tục tên anh. Hàm răng trắng ngà mở to, để cho tiếng thét được mặc sức lan truyền.

“Đúng đúng…hút chặt nữa vào…hút chặt anh vào…Tuyệt!”– Kelsey gào lên trong sung sướng tột đỉnh. Hai mắt anh đỏ ngầu. Anh ra sức cắm, ra sức trụ, đưa đẩy thắt lưng Edric dồn dập.

“Nói…em có muốn anh không!”

Edric xé toạc cả màn giường. Móng vuốt nhô dài một cách vôý thức vì lâng lâng đánh mất sự kiểm soát. Ban đầu cậu chỉ muốn thỏa mãn anh, nhưng không ngờ lại đi đến mức khiến bản thân mê muội trong vòng dây dục vọng.

“Có!…Aaaaa! Em muốn….muốn anh!”

Nhưđược tiếp thêm sức mạnh sau câu nói đó, Kelsey càng táo bạo hơn trong sự xâm chiếm. Edric đau tựa bị rút gân toàn thân, nhưng bao nhiêu đau đớn bù lại bấy nhiêu thống khoái, bấy nhiêu nồng cháy. Linh hồn tiêu tán cũng chỉ mong người đàn ông này một lần ôm lấy cậu. Một lần giữ cậu thật chặt trong vòng tay.

“Kelsey! Aaaa…”

“Edric, em là của anh!”– Kelsey khẳng định chủ quyền bằng một dòng tinh trắng lấp đầy mọi ngóc ngách bí mật của Edric.

Sau đợt tinh này, Edric kiệt sức và khàn cả cổ họng. Dù là thế, cậu nghĩ anh sẽ còn tấn công cậu lần thứ hai. Lấy kinh nghiệm từ những đêm trước, anh chẳng bao giờ thỏa mãn chỉ với một lần duy nhất. Thế mà cậu lại sai.

Kelsey mỏi mệt tì vào ngực Edric và ngủ thiếp rất nhanh. Nếu Edric chịu đểý thấu đáo, cậu sẽ biết ngay từ lúc đầu bước chân vô phòng, anh đã không có hứng thú làm tình. Anh chỉ muốn trêu chọc cậu bằng vài cái vuốt ve bình thường. Vì sao? Vì trái tim anh trống rỗng. Những lời Cyril nói đã tác động rất nhiều đến anh. Nếu như phải tìm một người có thể phản bội anh trên thế gian này, người đó không ai hơn ngoài cậu. Bởi vì đối với những người khác, anh luôn có lòng đề phòng vững chắc, chỉđối với cậu, dù anh vẫn bảo kẻ phản bội là không đáng tin, dù anh vẫn mang trong lòng sự ngờ nghi, nhưng anh luôn vô tình tháo xuống lớp mặt nạ phòng thủ trước mặt cậu. Anh luôn tự hỏi người đàn ông kia yêu cậu bao nhiêu? Liệu có nhiều hơn anh chăng? Tại sao cậu lại rời bỏ anh màđi theo hắn?

Edric nhìn thật lâu vào khuôn mặt đang say ngủ của anh vàđờđẫn khi phát hiện trên khóe mi của người đàn ông này có một thứ gì vừa rơi xuống. Là nước mắt chăng? Edric đưa ngón tay gạt đi dòng chảy của nó vàđặt khẽ lên đầu lưỡi. Hóa ra anh cũng có trái tim, vì nước mắt của anh cũng mặn như bao người khác, không hơn không kém. Nỗi đau gìđã khiến anh phải khóc trong khi ngủ? Anh nhớ lại một chuyện không vui chăng?

“Edric, đừng rời xa anh!”

Câu nói trong mơ của Kelsey làm cậu giật cả mình. Người đàn ông này khóc vì cậu? Cậu có thể tin đây là sự thật không?

Cậu hận anh, cậu rất hận anh. Anh không những cấm đoán quyền mưu cầu hạnh phúc của cậu, anh còn hành hạ cậu sống dở chết dở. Cả thể xác và linh hồn của cậu đều bị anh phá hủy. Lần đầu tiên cậu nhuốm tay vào máu tươi, nhuốm tay vào tội lỗi cũng là hậu quả do anh gây ra. Anh lợi dụng cậu. Cậu chấp nhận sự lợi dụng đó chỉ như một hình thức đáp trảơn nghĩa của anh. Giữa anh và cậu vốn dĩđã không còn nợ nần gì nhau, thế mà anh vẫn đâu chịu buông tha cho cậu.

Dù vậy…Edric hoảng hốt khi thừa nhận cảm giác của chính mình. Cậu lấy tay che ngang miệng như không tin nổi vào trái tim. Đầu cậu đau nhức kinh khủng, và trái tim cũng chịu chung số phận.

Tình cảm dành cho Fowk,

Tình cảm dành cho anh,

Rốt cuộc thì thứ tình cảm nào mới đích thực là tình yêu?

Tình dục có thể giúp cậu quyết định được điều đó chăng? Hay nó chỉ là một loại ham muốn qua đường?

Kỳ thực là…cơ thể cậu chỉ ham muốn mạnh mẽ trước mỗi anh mà thôi. Thậm chí trong lúc làm tình với Fowk, cậu cũng nhớđến anh. Cậu luôn nghĩđó làảo ảnh, là do anh đã bám theo ám cậu, phá rối cậu. Tuy thế, nếu cậu không phải vì cảm thấy day dứt, tại sao trong vòng tay của người đàn ông khác mà cậu còn bị những hình ảnh kia khống chế?

“Edric, ngươi điên thật rồi. Ngươi đã quên anh ta đối xử với ngươi tàn nhẫn như thế nào sao? Chỉ một chút dịu dàng đã làm ngươi xiêu lòng?”

Một con người khác trong cậu lên tiếng và một con người còn lại chẳng tìm ra được lý do gìđể phản đối. Edric quay đầu ra phía ngoài giường, thôi không nhìn đến anh nữa. Cậu đã hứa cho anh trái tim, cho anh thể xác, cho anh hết những gì cậu có vậy thì còn ý nghĩa hay không để thừa nhận một thứ cảm giác gọi là tình yêu? Trái tim cậu có thể tồn tại mà không cần tình yêu.

HẾT CHAPTER 21

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.