Blue Neleta

Chương 77: Chương 77: 1




CHƯƠNG 50.1

Ngày đó trở lại thành phố S, Khổng Thu bị Blue ôm lên lầu. Cam Y thuận lý thành chương đã được giữ lại, tạm thời y sẽ ở cùng với hai người bọn họ. Blue để Cam Y ở lại phòng trong nhà nghỉ của gia tộc, còn anh và Khổng Thu quay về nhà. Cam Y cười cười, ngoan ngoãn đáp ứng. Hiện tại cái mà Đề Cổ bận tâm nhất ngoại trừ Khổng Thu chính là chuyện tu luyện, y tin chắc trăm phần trăm là trong thời gian Đề Cổ tu luyện, Khổng Thu sẽ không ngại y tới nhà hai người ăn ké cơm đâu. Huống chi y cũng còn một đống việc cần xử lý gấp, sinh ý của gia tộc ở nhân giới y không thể không trông coi, ít nhất trước khi đại ca lộ diện, y phải tạm thời tiếp quản. Cũng may thủ hạ của đại ca đều là người có năng lực, bằng không thì lần này y phải tốn không ít chất xám rồi.

Khổng Thu ở nhà nghỉ ngơi hai ngày đã phải đi làm lại, kịch bản đã chọn xong, đạo diễn cũng tìm được, diễn viên cũng đã casting xong, mọi chuyện đều được sắp xếp ổn thỏa, chỉ cần chờ đạo diễn đến là có thể khởi quay ngay. Kịch bản mà Khổng Thu chọn kể về một cố sự thời hiện đại. Nhân vật chính vì tai nạn giao thông mà bỏ mình, khi còn sống anh ta không an tâm nhất chính là người mẹ. Linh hồn lưỡng lự không biết phải làm sao thì giữa biển người mênh mông đã gặp được người có tướng mạo giống hệt như mình. Nhân vật chính mỗi đêm đều dùng phương pháp báo mộng để khẩn cầu người nọ giúp mình chăm sóc cho mẹ, làm bạn với bà suốt quãng đời còn lại, đổi lại, nhân vật chính cam tâm tình nguyện đem hết toàn bộ tài sản của mình cho người kia. Đối phương cũng là một người thiện lương, anh ta đáp ứng lời nhờ cậy của nhân vật chính, rồi sau đó, dùng thân phận của nhân vật chính để tiếp cận người mẹ. Vì vậy đã phát sinh hàng loạt chuyện về sau.

Trải qua một tháng chuẩn bị, địa điểm quay phim đã được quyết định, là thành phố B, cái này có nghĩa Khổng Thu sẽ phải theo tổ kịch bản rời khỏi thành phố S… Vậy Blue tính sao bây giờ? Khổng Thu ngồi trong phòng làm việc hết cả nửa ngày, cậu đang nghĩ phải nói sao với Blue, để anh đồng ý cho cậu đi, còn không thì, có thể, anh sẽ đáp ứng đi cùng với cậu. Khổng Thu không nói trước với Blue, mà lại quyết định đến tìm kẻ luôn có mưu đồ ăn cơm ké nhà mình – Cam Y. Cam Y sau khi nghe xong, liền không cần suy nghĩ mà nói: “Đề Cổ nhất định sẽ không đồng ý đâu.”

Y đã đoán đúng, đêm đó ngay khi cậu vừa vào nhà tắm kể cho Blue nghe chuyện này, Blue lập tức tỉnh lại, còn không kịp biến thành hình người, vẫn giữ nguyên lốt mèo mà không ngừng “ Meo meo ngào ngào ngào!!!” gào rống.

Anh tuyệt đối không bao giờ đồng ý cho Khổng Thu cùng đi với một đám người nam nam nữ nữ đó lâu như vậy! Đóng phim đâu phải ngày một ngày hai là xong, lần này kế hoạch quay kéo dài đến tận nửa năm! Là nửa năm!!!

Mặc kệ Khổng Thu không ngừng gọi chủ nhân, Blue vẫn không đồng ý. Cam Y nãy giờ vẫn trốn ngoài cửa nghe lén, lặng lẽ đẩy cửa tiến vào, nhìn con mèo đang gào rống um sùm kia mà nói: “Đề Cổ, đây là công việc của Khổng Thu, cậu không thể không cho cậu ấy đi làm.”

“Ngào ngào!!” Ngọn lửa sau lưng Blue đột nhiên bùng cháy.

Cam Y lùi về sau mấy bước, gượng cười nói: “Không bằng chúng ta đi cùng với Khổng Thu nhé. Theo anh được biết, trong tổ kịch bản, cậu ấy có một phòng riêng mà, sang bên ấy cậu có thể tiếp tục tu luyện, còn anh có thể giúp cậu chăm sóc cho Khổng Thu, như vậy được không?”

Hai mắt Khổng Thu lóe sáng, cậu tặng cho Cam Y một ánh mắt tràn đầy lòng biết ơn và cảm kích, ôm chầm lấy Blue, bộ lông của anh hãy còn sũng nước, khẩn cầu nói: “Chủ nhân, anh cùng vớiCamy đi chung với em đi. Việc lần này đã được lên kế hoạch từ trước Tết rồi, em không thể từ chối được. Chủ nhân, em rất thích công việc lần này, em cũng hy vọng chủ nhân có thể ủng hộ em, nhưng em càng hy vọng chủ nhân có thể bên cạnh em, cùng em thực hiện ước mơ điện ảnh này.” Nhãn thần trong mắt Blue liền biến đổi, Cam Y nháy mắt đã biến khỏi phòng, hảo tâm giúp hai người bên trong đóng cửa lại.

“Gào gào!!”

Khổng Thu nhắm mắt lại, bị người nào đó ôm lên, còn chuyện sau đó, ắt hẳn không cần nhiều lời vô ích.

Dùng một buổi tối tình cảm mãnh liệt triền miên để đổi lấy đồng ý của Blue. Khổng Thu xin nghỉ một ngày để nằm nhà “dưỡng thương”, hai đùi cậu giờ mềm nhũn, ngay cả xuống giường cũng không đủ sức, chớ nói chi là vác thân đi làm. Cam Y tuy trên danh nghĩa chỉ ở chung một thành phố, nhưng từ khi về đến nay hầu như ngày nào y cũng ăn ké nhà Khổng Thu. Thời gian tu luyện của Blue càng ngày càng dài, nên những thời khắc tình cảm mãnh liệt như đêm qua đương nhiên cũng phải tiết chế lại, Cam Y có đến hay không anh cũng không bận tâm nữa. Bất quá Cam y sẽ không có bất kỳ ý niệm đen tối nào với Khổng Thu, nên Blue cũng không quá gay gắt với y. Vì hạnh phúc những ngày sau của mình, tối hôm qua Cam Y đã chủ động ra về, trả lại không gian cho đôi tình nhân làm cái chuyện-mà-ai-cũng-biết-là-cái-chuyện-gì-ấy, y tin là Đề Cổ sẽ không nguyện ý để mình nghe được thanh âm *** mỹ của Khổng Thu trong lúc cao trào, dù gì thì y cũng là một người anh tốt, rất biết cách chăm sóc em trai đó nha.

Thời điểm tu luyện của Blue dường như đã đến thời khắc mấu chốt, nên hôm sau, anh lại trầm mình trong nước. Đối với phương thức tu luyện có một không hai của anh, Khổng Thu cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Theo lời Cam Y thì mỗi cấp bậc khác nhau sẽ có phương thức tu luyện tương ứng. Chờ sau khi Blue đột phá “Mạt” thì phương thức tu luyện trong nước này sẽ không còn thích hợp với anh nữa. Đến nỗi cái phương thức tu luyện kỳ lạ này tên là gì, Cam Y cũng không nói, dường như rất khó định nghĩa.

Lần này Blue tiến hành tu luyện trong vòng 7, 8 ngày chưa chắc đã đi ra, Khổng Thu suy đi nghĩ lại, cậu muốn trước khi Blue tu luyện xong sẽ tranh thủ bay sang Hà Lan để thăm cha mẹ, không cần Blue đi cùng, lần này có lẽ chỉ cần một tuần là sẽ về. Blue đắn đo cả nửa tiếng rồi mới đồng ý cho Cam Y đi cùng với Khổng Thu, nhưng Cam Y nhất định phải dùng lốt mèo để gặp cha mẹ của Khổng Thu, Cam Y nghe thế liền không cần suy nghĩ mà gật đầu đáp ứng. Cứ như vậy, Blue lên kế hoạch về những ngày tu luyện sắp tới, còn Cam Y thì lo đặt vé máy bay cho mình và Khổng Thu đi Hà Lan.

Khổng Thu đi Hà Lan, một là vì thăm cha mẹ, hai là để nói cho hai người biết về tính hướng của bản thân. Cậu không biết cha mẹ có thể chấp nhận được hay không, nhưng cậu đã quyết sẽ không giấu diếm nữa. Còn về sự tồn tại của Blue, Khổng Thu quyết định tạm thời sẽ giữ bí mật, chờ sau khi Blue tu luyện xong, cậu tin là Blue sẽ nguyện ý cùng cậu đến ra mắt song thân. Nghĩ đến khi gặp mặt sẽ có trở ngại, Khổng Thu bỗng không an lòng, nhưng cũng may là có hảo ca ca Cam Y bên cạnh, y đã giúp Khổng Thu làm tốt công tác tư tưởng để đối mặt với một hồi phong ba.

Ngày đến Hà Lan, nhìn thấy gương mặt vui sướng của cha mẹ, Khổng Thu nhịn không được. Mẹ cậu sau một thời gian đấu tranh với cơn bạo bệnh, cha đã đưa mẹ đến một trấn nhỏ ở Hà Lan để an dưỡng, mà không ngại vứt bỏ sự nghiệp đang trong thời hoàng kim của mình. Hai người bọn họ tựa hồ chỉ cần có nhau, còn đối với đứa con trai Khổng Thu của mình lại áp dụng chính sách “tự do phát triển”, tùy ý cậu muốn làm gì thì làm. Tinh thần của mẹ dường như tốt hơn nhiều lắm so với mấy năm trước, mẹ đã có thể đi được một quãng đường ngắn mà không cần ngồi trên xe lăn, tóc của cha đã bạc đi không ít, nhưng trên mặt cũng không còn lo âu, sầu muộn như lúc xưa, có lẽ vì đã lâu rồi, cha không cầm đến máy quay.

Cam Y thật sự rất nghe lời, biến thành lốt mèo, nũng nịu lăn qua lộn lại trên người mẹ của Khổng Thu, nhìn thấy khóe mắt Khổng Thu bắn lại cho mình một cái liếc bén ngọt, thật khó tưởng tượng một lão già đã tám mươi lại có thể làm ra được cái hành động mất mặt này. Được rồi, nếu tính theo 500 năm tuổi của Miêu Linh Tộc thì Cam Y hẳn còn là trẻ-vị-thành-niên. Nhưng, người kia là mẹ cậu nha, nói gì thì nói cũng không được ăn đậu hủ của mẹ cậu trắng trợn như vậy chứ, tuy là, trong mắt Khổng Thu, mẹ vẫn đẹp như ngày nào. Tối đến, Khổng Thu cùngCamy ở chung một phòng, Cam Y vẫn dùng lốt mèo nằm gọn trên ghế salon, cùng Khổng Thu duy trì một khoảng cách an toàn. Khổng Thu nghĩ có lẽ nguyên nhân chính là vì Blue. Cho dù đang ở nơi mà Blue không thấy được, Cam Y vẫn tuân thủ lời hứa của mình với anh, làm một người anh tốt, dù cho có hơi cà lơ phất phơ một chút.

Con mèo trên ghế đột nhiên vươn vai biến thành người, Cam Y duỗi duỗi thắt lưng, khẩn cầu nói: “Khổng Thu, anh có thể biến lại thành người được không? Ngủ trong hình người dễ chịu hơn nhiều.”

Chà, đánh giá vừa rồi của Khổng Thu về y coi bộ phải xem xét lại nha. Khổng Thu cười cười nói: “Không sao, Blue sẽ không biết đâu mà.”

“Khổng Thu, em đúng là người tốt nhất trên đời!”Camy vọt tới bên valy, rút ra bộ đồ ngủ mà y đã lén nhét vào, rồi chạy ngay vào phòng tắm thay đồ, tiếp theo là một tiếng hoan hô, rồi nhào hẳn lên ghế salon. Khổng Thu đưa cho y một bộ chăn gối, Cam Y không ngừng cảm ơn cậu còn hơn cả bắn súng liên thanh, bộ dạng khi y cọ cọ chăn nhìn hệt như một con mèo dễ dàng thỏa mãn, đó chính là cảm nhận của Khổng Thu về Cam Y, một người cực kỳ dễ thỏa mãn.

Tắt đèn bàn, dưới sự bảo hộ của người anh tốt bụng, Khổng Thu nhắm mắt lại ngủ. Giữa lúc mơ màng, tựa hồ có một đôi nhãn đồng màu lam đang nhìn cậu nói: “Thu Thu, đừng sợ.”

Dạ, em không sợ, em tin mặc kệ có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, phía sau em luôn có anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.