Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 275: Chương 275




Từ quán café đi ra, Chính Vũ nói là còn có việc vội vã đi trước, nàng thấy hắn sắc mặt âm trầm, cũng không muốn hỏi nhiều nữa.

Nàng mở điện thoại gọi cho cha nuôi, rất nhanh đã có người bắt máy “Mân Huyên, ha ha…… Hôm nay như thế nào lại rảnh gọi điện thoại cho cha…, khi nào thì dọn đến nhà cha ở, chăm sóc cha đây?”

“Cha nuôi à, con định chạng vạng sẽ qua luôn.” Nàng hít vào một hơi, thật cẩn thận nói “Không biết có tiện không ạ?”

“Con nói gì vậy, cha sớm đã nói với con rồi mà, lúc nào con cũng có thể dọn tới đây, muốn ở bao lâu cũng được. Phòng của con cha vẫn luôn căn dặn người giúp việc vào dọn dẹp thường xuyên mà.”

Tiếng nói mạnh mẽ vang dội của cha nuôi nhưng khi rơi vào lỗ tai lại ấm áp thân thiết vô cùng, nàng không khỏi lộ ra khuôn mặt tươi cười “Con biết rồi ạ, cám ơn cha nuôi.”

Nàng đóng điện thoại, hướng trung tâm thương mại chạy, đã lâu không tới thăm cha, nàng tính mua vài thứ chuẩn bị tới trại giam.

Nhưng tất nhiên nàng sẽ không đề cập đến chuyện dọn đến Doãn gia, bởi lần trước cha đối với Doãn gia thể hiện địch ý rất rõ ràng, đến giờ vẫn làm cho nàng cảm thấy không thông suốt.

Cha nuôi lần trước cũng đã chính mồm nói, chỉ cần nàng tới chăm sóc ông ấy, ông ấy sẽ đem hết chuyện ngày xưa nói với nàng, mà nàng cũng thật sự rất ngạc nhiên, tò mò, đó rốt cục là chuyện lớn tới mức nào mà tới giờ mỗi lần nghe tới chữ “Doãn”, trong mắt cha hiện lên chỉ toàn là hận ý…

Còn có Doãn Lạc Hàn, hắn vì cái gì lại đối với nàng hận thù thâm sâu như vậy, những chuyện đó nàng đều muốn biết thật rõ ràng.

Thời tiết có chút âm trầm, mặt trời trên cao chỉ tỏa ra một chút ánh sáng mỏng manh chiếu tới thân hình đứng ngay trước cửa sổ lớn khiến cho thân hình hắn như tỏa ra một ánh hào quang kì diệu đẹp mê người nhưng có vẻ lạnh lùng khó tả…

Doãn Lạc Hàn ánh mắt xuyên thấu qua thủy tinh nhìn xuống mấy chục tầng phía dưới, không hiểu sao có chút bộn rộn trong lòng, hắn đi thong thả tới trước bàn làm việc, ngồi vào ghế da khẽ xoay xoay.

Trước đây cho dù trong lòng hắn có biết bao nhiêu tâm sự, chỉ cần hắn tập trung dồn hết sức vào làm việc, thời gian sẽ rất nhanh trôi qua. Nhưng là hôm nay không giống với trước đây, toàn bộ buổi sáng trong lòng hắn luôn nhộn nhạo hỗn loạn không yên. Ôn thư kí hướng hắn báo cáo những hành trình tiếp theo cũng bị hắn ngay lập tức gạt bỏ.

Hắn không biết chính mình mình đang để tâm cái gì nữa, chỉ là lờ mờ hắn có cảm giác như sắp mất đi cái gì quan trọng lắm, cẩn thận suy xét, trong lòng hắn hiện giờ cũng chỉ có người con gái kia luôn làm hắn nóng ruột nóng gan, không yên lòng.

Hắn hít sâu một hơi xì gà… Đã giữa trưa rồi, không biết nàng đang làm cái gì? Giản Quân Dịch có tìm nànghay không ? Còn có Chỉ Dao, hắn e sợ hôm nay Chỉ Dao sẽ tới tòa soạn tìm nàng, vì vậy ngay từ sáng sớm đến công ty, hắn đã bảo Ôn thư kí ngay lập tức gọi điện thoại, bảo Chỉ Dao tới tập đoàn Đường Thịnh gặp hắn.

Nghĩ đến đó, hắn lại thuần thục nhấn dãy số quen thuộc thuộc về nàng, nhưng mãi vẫn không thấy nàng nghe máy, hắn không từ bỏ, tiếp tục kiên nhẫn gọi lại, vẫn là không người tiếp nghe, hiện tại là giữa trưa, có lẽ nàng đã ra ngoài ăn cơm, để quên điện thoại ở bàn làm việc.

Người phụ nữ này của hắn luôn luôn thận trọng, không thể tưởng được cũng có lúc sơ ý như vậy, đôi môi hắn không tự giác nở nụ cười, thật hy vọng nhanh nhanh tới buổi chiều để về nhà. Dù sao hắn cũng chính là tổng tài của tập đoàn này, muốn đi lúc nào đều có thể đi, hắn muốn trở về nhà ngay lập tức, chuẩn bị sẵn bít tết thật ngon đợi nàng, cho nàng một bất ngờ lớn… Nàng nhất định sẽ rất vui…

Hắn dường như có thể tưởng tượng được ra gương mặt sáng lạn tươi cười mê người của nàng… cứ như nàng đang đứng ngay trước mắt hắn vậy…

Hắn khẽ nheo mắt, xoa xoa chiếc cằm cương nghị, suy nghĩ rất nhập tâm, cửa ban công đột nhiên truyền đến một tiếng vang, có người không gõ cửa mà tiến vào, nhất định là tiểu tử Quý Dương.

Lần trước Quý Dương lén sau lưng hắn giúp nàng tìm hiệp ước tình nhân kia, hại hắn thiếu chút nữa mất đi nàng, sau này tuy rằng hai người đã đánh một trận, nhưng hắn vẫn là không thể bỏ qua chuyện tiểu tử kia giúp nàng trốn chạy, vì thế đã phái hắn tới chi nhánh ở Malaysia làm việc, cũng coi như là một sự trừng phạt.

Tính tính thời gian, với tính cách Quý Dương, hắn ở nước ngoài chắc chắn sẽ không được bao lâu, có lẽ cũng chỉ hai ngày nữa là lại mò về, thật không thể tưởng được hôm nay đã trở lại .

Hắn ngẩng đầu, đang chuẩn bị trêu chọc Quý Dương một phen, không nghĩ tới người xuất hiện ở trước cửa văn phòng lại là…… Chính Vũ.

“Lạc, tôi có chuyện muốn nói với anh.” Chính Vũ soái khí trên mặt lạnh lùng như phủ một tầng sương, hai tay nắm thành quyền, khắp người dường như tỏa ra lửa giận.

“Chính Vũ, cậu về khi nào vậy? Sao không nói cho tôi biết?” Doãn Lạc Hàn mím môi, cất bước đi hướng một bên sofa, chỉ tay muốn Chính Vũ cùng ngồi xuống.

Chính Vũ hừ lạnh, giọng nói đầy châm chọc “Anh cảm thấy tôi cần phải nói cho anh biết sao?”

Doãn Lạc Hàn rốt cục nhận thấy được Chính Vũ có chút không bình thường, hơi nhíu mày “Chính Vũ, cậu muốn nói gì?”

Chính Vũ hơi nghiêng đầu, nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ “Doãn Lạc Hàn, những lời này phải là tôi hỏi anh mới đúng, anh muốn làm gì? Anh biết rõ tôi thích Mân Mân, vì cái gì lại lén lút cướp đi cô ấy, còn cưỡng ép nàng ở bên anh? Hai mươi năm qua, chúng ta tuy chỉ là anh em họ nhưng tôi luôn yêu quý, tôn trọng, coi anh như anh cả ruột thịt trong nhà, không thể tưởng được anh lại làm ra chuyện như vậy.”

Thanh âm trách móc của Chính Vũ phiên tán ra khắc căn phòng trống trải, khuôn mặt tuấn tú của Doãn Lạc Hàn vẫn âm trầm không thể hiện gì nhiều, nhếch môi, trầm mặc một phút đồng hồ, sau đó mới trầm thấp tiếng hỏi “Chuyện này cậu nghe từ ai?”

“Anh không cần quan tâm tôi nghe được từ đâu.” Chính Vũ phẫn nộ nắm chặt tay thành đấm dằn giọng nói “Tôi đã biết hết chân tướng rõ ràng, sẽ không tiếp tục để cho anh khi dễ Mân Mân nữa, Doãn Lạc Hàn, anh thật đáng giận.”

“Chính Vũ, cậu……” Doãn Lạc Hàn vừa mở miệng, không ngờ trong nháy mắt Chính Vũ đã tung nắm đấm tới chiếc bụng săn chắc của hắn, hắn đau đến nhất thời cúi người xuống.

Chính Vũ nhìn chằm chằm Doãn Lạc Hàn ôm bụng ngồi xổm, trong mắt nổi lên những vằn đỏ “Anh thấy đau chứ? Hừ, dù có đau thế nào cũng chỉ là nỗi đau da thịt thôi, nhưng anh có biết không, Mân Mân mấy tháng qua đã chịu biết bao giày vò đau khỏ, một đấm này là tôi thay cô ấy đánh anh.”

Doãn Lạc Hàn u ám thâm thúy đôi mắt thoáng mị mị, hắn đương nhiên biết nàng trong lòng chịu những áp lực lớn như thế nào, giày vò giằng xé tâm can nàng ra sao, từ chạng vạng hôm qua cùng nàng nói chuyện, hắn vốn đã quyết định hết các kế hoạch, bất luận thế nào hắn cũng nhất định phải nói rõ ràng với Chỉ Dao.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.