Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 364: Chương 364




Edit by CeCe

Nguồn: http://cindycandy218.wordpress.com

Cô sững lại, bàn tay đang cầm viên thuốc run run, muốn giấu viên thuốc đi, nhưng đôi tay lại không nghe lời cô, cả người như bị đứng hình.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần. Hắn đứng đối diện với cô, con ngươi đen láy nhìn chằm chằm vào gương mặt cô, đôi tay run run như đang kìm nén sự tức giận “Nói cho anh biết, em uống cái gì?”

Khoảnh khắc bốn mắt gặp nhau, cô rùng mình, mấp máy miệng “Anh nghe em giải thích đã, đó là bởi vì em……”

“Em lại muốn bịa ra lý do gì để lừa anh sao?” Đôi môi hắn nhếch lên thành một nụ cười châm biếm, ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng đáng sợ “Em luôn miệng nói em muốn ở bên anh… Chẳng lẽ em làm như vậy cũng là vì em yêu anh hay sao? Thì ra em vẫn lén lút uống thuốc tránh thai sau lưng anh…”

“Không phải, mọi chuyện không phải như anh nghĩ đâu!” Cô đứng bật dậy, cực lực giải thích.

Chỉ là hắn không cho cô cơ hội giải thích, đôi vai rung rung giống như con sư tử bị chọc giận. Hắn gần như gầm lên “Em định sẽ rời xa anh, cùng Trịnh Trác cao chạy xa bay nên mới không muốn mang thai, có phải không? Em nói cho anh biết có phải như vậy không?”

“Không, không phải, không phải như vậy, anh đừng trút giận lên đầu Trác!”

Cô không ngừng phủ nhận, lo lắng tiến lại gần hắn muốn giải thích, hắn lại lùi lại, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười đau khổ “Lăng Mân Huyên, rốt cục đến khi nào em mới có thể thôi lừa dối tôi?”

“Không phải… không phải như thế….” Cô nghẹn ngào nói. Biểu tình trên gương mặt hắn khiến trái tim cô đau đớn vô cùng “Hàn, anh hãy nghe em nói… Là em không muốn đứa bé sinh ra không có thân phận rõ ràng……”

Hắn nhìn cô không chớp mắt, thình lình nói một câu “Chúng ta kết hôn đi. Em và con sẽ danh chính ngôn thuận……”

“Không, không được!” Cô nắm chặt lấy mép áo, đôi môi run run. Cô đương nhiên rất khát khao có thể trọn đời bên hắn, nhưng chuyện về cha cô và mẹ hắn đã ngăn cản điều đó. Bí mật đáng sợ đó dày vò cô, cô không thể thản nhiên cứ sống như vậy cả đời được.

Đôi mắt hắn híp lại, quai hàm run run “Vì sao mà không được? Em nói cho tôi biết lý do!”

Khó thở quá! Cô không nói được, không thể nói được… Cô lại lùi từng bước về phía sau…

“Em lừa tôi.” Hắn cắn răng nói, từng bước tiến gần đến cô “Em đã từng hứa sẽ không bao giờ lừa dối anh nữa, cho dù là bất cứ chuyện gì… Nhưng em không làm được… Thật không biết còn có bao nhiêu chuyện em lừa dối anh nữa……”

Hắn càng lúc càng tới gần khiến cô ngộp thở. Cô lắp bắp “Không… không có đâu…… Trừ chuyện này ra, em cam đoan với anh, em không lừa dối anh bất cứ điều gì cả……”

“Từ nay về sau tôi sẽ không nghe em bịa chuyện nữa… Tuyệt đối không…” Hắn cười lạnh một tiếng, gương mặt tuấn tú lúc này chỉ chất chứa sự đau đớn ở sâu thẳm trong đáy mắt.

Gương mặt cô trắng cắt không còn một giọt máu, hai chân mềm nhũn ngã xuống giường, mắt bắt đầu cảm thấy mờ dần, sau đó từng giọt từng giọt nước mắt đua nhau rớt xuống trên đôi má bầu bĩnh của cô.

“Thu lại cái thứ nước mắt giả dối đó của em đi!” Hắn quay mặt đi, thậm chí không thèm nhìn cô thêm một cái nào nữa, đi về phía cửa.

Cô nhất thời hoảng loạn. Hắn không để ý cô nữa rồi… Hắn sẽ không quan tâm đến cô nữa, hắn sẽ không tin cô nữa… Hắn làm thật, hắn thật sự sẽ làm như vậy…

“Đừng!” Cô lập tức đuổi theo, giang hai tay ôm lấy hắn từ phía sau “Hàn, đừng……… huhu…….. đừng đi mà…”

Hắn bình tĩnh gỡ tay cô ra. Cô càng khóc lớn “Huhuhu…… Đừng đi…. Em hứa với anh sẽ không uống thuốc tránh thai nữa, như vậy có được không? Em hứa, lần này em sẽ làm được……. Đừng đi……”

Hắn hơi nghiêng đầu lại, vẫn kiên quyết gỡ tay cô ra, sẵng giọng “Em nghĩ rằng tôi còn có thể tiếp tục tin em được nữa sao? Tránh ra!”

“Đừng! Đừng bỏ em!!” Cô dùng hết sức ôm chặt lấy hắn “Em nói thật, em nói được làm được! Em sẽ không bao giờ uống thuốc nữa, không bao giờ uống nữa…. Em sẽ cùng anh chờ con ra đời……… Nếu sau này em còn nói dối anh, em sẽ bị xe cán ch……”

“Im ngay!” Nghe cô thề độc, hắn xoay người lại bịt chặt miệng cô “Tôi tin em lần cuối.”

“Vâng! Vâng……” Cô ra sức gật đầu, vì vừa rồi khóc lớn quá nên hiện tại vẫn không thể ngừng khóc ngay lập tức, thút thít nói không ra câu.

“Sao lại khóc đến mức này….” Hắn nâng mặt cô lên, ôn nhu hôn lên những giọt nước mắt của cô, ôm lấy cô ngồi ở mép giường, bàn tay to lớn nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng cô.

Nhìn cô bé nhỏ nép vào trong ngực hắn nức nở, sâu trong đôi mắt hắn ánh lên một tia gian xảo. Để cô có thể toàn tâm toàn ý ở bên hắn, hắn đành phải giở chút thủ đoạn. Thật ra chuyện cô lén uống thuốc tránh thai sau lưng hắn, hắn đã biết từ lâu, chỉ là hắn vẫn chưa nghĩ ra nên làm cô thay đổi suy nghĩ thế nào…. *Sao lại có người ba chấm như Hàn ca chứ :”))*

Có lẽ cô không để ý nhưng hắn nhớ rõ đã hai tháng nay cô không đến kì, hơn nữa gần đây cô lại rất hay buồn ngủ, hơn nữa lại rất thích ăn hoa quả, nhất là hoa quả chua, nên hắn có thể khẳng định trong bụng cô đã sớm xuất hiện kết tinh tình yêu của bọn họ rồi.

Biết điều đó, hắn không kiềm chế được sự vui mừng muốn nói cho cô, nhưng hắn phát hiện ra cô vẫn vụng trộm uống thuốc tránh thai sau lưng hắn, tất nhiên là thuốc tránh thai – không – có – tác – dụng mà hắn đã sớm đánh tráo. *Quả nhiên là tổng tài Đường Thịnh… Thâm hiểm… thâm hiểm….==*

Vốn dĩ hắn nghĩ cứ lừa cô như vậy được bao lâu thì lừa, chờ đến lúc bụng cô to lên, cô tự phát hiện ra, cho dù có tức giận thì cũng đã quá trễ rồi, không thể thay đổi được gì nữa…

Chỉ là hắn lo người con gái này luôn rất cứng đầu, nếu không may hắn bất cẩn để cô vụng trộm bỏ đi đứa bé thì bao nhiêu công sức thời gian qua của hắn sẽ đổ xuống sông xuống bể hết. Vì vậy gần đây hắn vẫn luôn lo nghĩ đến chuyện đó, vì chuyện đó mà buồn rầu, chưa biết nên giải quyết thế nào.

Vừa rồi khi hắn vào lại thấy cô đang uống thuốc, nhưng lần này không giống như những lần trước hắn coi như không biết gì mà hắn quyết định tương kế tựu kế. Quả nhiên cô đã yêu hắn, vì không muốn rời xa hắn, cô đã hứa sẽ cùng hắn chờ đứa bé ra đời. Còn về chuyện kết hôn, hắn đã sớm tính toán hết, chỉ cần đợi thời cơ đến nữa là xong.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.