Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 368: Chương 368




Cô nói trơn tru như vậy, hơn nữa còn cố ý nhấn mạnh vào bốn chữ “cấp trên cấp dưới” khiến Chu Hiếu Linh đỏ mặt tía tai “Cô……”

Mân Huyên cúi đầu tiếp tục nhìn văn kiện, trên miệng lại nở một nụ cười kín đáo. Trước đây cô cũng không khác gì Chu Hiếu Linh lúc này, có thể bị những câu nói ác ý kích thích mà mất bình tĩnh, làm những việc ngu ngốc…

Chu Hiếu Linh trợn ngược mắt, đập mạnh tay xuống bàn làm việc của cô “Lăng Mân Huyên! Bây giờ tôi là phó chủ biên rồi, đây là bàn làm việc của tôi, cô đi ra ngoài mau!”

“Được, nhưng cô cũng phải cho tôi thời gian dọn đồ đã chứMười lăm phút sau cô có thể vào.” Mân Huyên đóng văn kiện trên bàn làm việc lại, không thèm để ý đến Chu Hiếu Linh, cúi đầu thu dọn đồ. …

Chu Hiếu Linh “Hừ” một tiếng, quay người đi ra ngoài. Tiếng đóng cửa thật lớn của cô ta khiến mọi người đều nghển cổ lên, thì thầm to nhỏ.

“Nhìn cái gì?! Muốn mất việc à?” Chu Hiếu Linh nổi giận đùng đùng quát to, ánh mắt hung hãn quét quanh phòng làm việc lớn “Tập trung làm việc đi! Tôi không kém cỏi không biết cách quản lý như phó chủ biên trước dây đâu. Hừ, từ giờ trở đi trong giờ làm việc cấm nói chuyện, nếu không đừng trách tôi không khách khí!”

Trong nháy mắt, văn phòng trở nên im bặt. Mọi người lúng túng nhìn nhau rồi cúi đầu làm việc. Bình thường Chu Hiếu Linh đâu có dữ dằn như vậy, sao vừa ngồi vào vị trí lãnh đạo đã thay đổi 180 độ như thế? Mà lời cô ta vừa nói rõ ràng không kiêng nể gì là có ác ý với Mân Huyên…

Mân Huyên cũng không thèm chấp cô ta, chưa đầy mười phút sau đã dọn xong đồ đạc, ôm một hộp tài liệu và đồ dùng cá nhân đi ra, đồng nghiệp trong văn phòng đột nhiên vỗ tay rầm rầm, ai ai cũng vui vẻ chúc mừng cô.

“Mân Huyên, cô giỏi thật đó!”

“Chúc mừng nha! Sau này ở tầng 15 rồi cũng đừng quên chúng tôi đó, nhớ thường xuyên xuống đây chơi……”

“Phải đó, cô phải xuống đó, nếu không chúng tôi bị người nào đó mắng thảm rồi……”

Vài đồng nghiệp nữ vừa nói vừa đánh mắt về phía Chu Hiếu Linh đang ôm đồ vào văn phòng Phó Chủ biên. Mân Huyên cảm động cười tươi rói “Cám ơn mọi người thời gian qua đã giúp đỡ! Tôi hy vọng sau này chúng ta có thể hợp tác làm việc thật tốt hơn nữa…”

Cô vẫy vẫy tay, đi vào thang máy. Vừa rồi cô cũng đã nghe thấy Chu Hiếu Linh lớn giọng quát mắng như thế nào, vì vậy cô hiểu thái độ của mọi người lúc này, chắc hẳn trong lòng họ đang thầm chửi rủa cô thủ trưởng mới này.

Tuy cô không rõ làm sao Chu Hiếu Linh nhận được sự tin tưởng của cấp trên, được Giản Quân Dịch phê chuẩn thăng chức, nhưng dù sao cô ta cũng được cấp trên trực tiếp cất nhắc, cô lực bất tòng tâm, không thể làm gì để giúp được mọi người trong phòng…

Cô đến văn phòng mới của mình, vừa ngồi vào chiếc ghế xoay thì có tiếng gõ cửa.

Cô nói to “Mời vào!”

Một cô gái tầm 30 tuổi đi vào, chuẩn mực giới thiệu “Lăng tiểu thư, tôi là trợ lý mới của cô. Tôi họ Hoàng, về sau có việc gì cần cô cứ gọi tôi.”

“À… Trợ lý Hoàng, tôi vừa thăng chức, còn có nhiều việc chưa quen, mong được cô giúp đỡ.” Mân Huyên lễ phép cúi đầu. Trợ lý Hoàng chính là trợ lý trước đây của Trác, cô đã từng nghe Trác nói qua rằng cô ấy làm việc rất tốt.

“Không dám, có việc gì cô cứ hỏi, nếu biết tôi nhất định sẽ giúp cô.” Trợ lý Hoàng vừa nói vừa xếp vài tập giấy tờ lên bàn làm việc của cô “Có mấy văn kiện cần cô xem qua…”

Mân Huyên vừa mở ra thì thấy đó là báo cáo doanh thu. Nhìn con số được thông báo trên đó, cô không khỏi kinh ngạc. Cô còn nhớ rõ bốn ngày trước Lâm Hạo Ngôn nói lợi nhuận thu về đã vượt 30% so với dự kiến, phỏng chừng cuối cùng có thể lên tới con số 35%, nhưng không ngờ hôm nay mới là ngày thứ năm, con số ấy đã là 48%.

Cô ngạc nhiên đến ngây người, mãi đến khi nghe giọng trợ lý Hoàng nhắc “Lăng tiểu thư, nếu không có vấn đề gì, mời cô kí tên…”, cô mới bừng tỉnh.

“Được.” Cô cúi đầu kí tên. Cô biết sau đó văn kiện này sẽ được đưa tới chỗ Lâm Hạo Ngôn, sau đó sẽ được ghi lại như một công trạng huy hoàng trong lịch sử hoạt động của tòa soạn.

Trợ lý Hoàng lại đưa cho cô thêm một số văn kiện, cô vùi đầu vào làm việc. Một lúc lâu sau, di động vang lên, cô nhìn vào màn hình hiển thị, bất giác nở một nụ cười ngọt ngào.

“Hàn, sao bây giờ mới gọi cho em? Em về từ lâu rồi…” Cô tiếp điện thoại, giọng nói pha chút hờn dỗi.

“Huyên, anh vừa họp bốn giám đốc xong, ra khỏi phòng lập tức gọi cho em đây.” Giọng nói dịu dàng của hắn vang lên, trộn lẫn với những tiếng ồn ào xung quanh.

Cô thè lưỡi. Họp bốn giám đốc quan trọng đến như thế nào, cô đương nhiên biết rõ.

Hắn dường như nhìn thấy được vẻ mặt của cô lúc này, cúi đầu cười khẽ “Em sắp hết giờ rồi đúng không? Anh qua đón em đi ăn trưa.”

Cô nhìn con số ở góc bên phải màn hình máy tình, thấy còn hơn tám phút nữa là đến giờ nghỉ trưa của tòa soạn, vì vậy vui vẻ trả lời “Vâng, khoảng mười phút nữa em xuống dưới đợi anh.”

Tầng mười lăm có thang máy chuyên dụng, không phải chờ đợi, chen chúc cùng người khác, cô vui vẻ đáp thang máy xuống lầu, tay phải lần lần sờ vào vật trong túi xách. Đó là quà cô mua cho hắn ở Luân Đôn, tuy rằng không phải là đồ quý hiếm xa xỉ gì nhưng đó chính là tấm lòng của cô…

Bước ra khỏi thang máy, thấy trước mặt có vài đồng nghiệp, cô đi chậm lại để cho họ ra khỏi tòa soạn trước, sau đó mới hớn hở chạy nhanh về phía hắn vẫn hay đậu xe.

Nháy mắt đã thấy chiếc Lamborghini quen thuộc, cô lại gần, cùng lúc đó cửa xe cũng mở ra. Cô cười tươi ngồi vào trong “Hàn, anh đến nhanh thế!”

Cô quay đầu nhìn hắn, lại thấy hắn đang nhíu mày, giọng nói bá đạo vừa yêu thương vừa lo lắng “Sao lại đi nhanh như vậy?! Nhỡ may ngã thì phải làm sao?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.