Bồi Giá

Chương 7: Chương 7




“ Không phải đi? ! Hoàng huynh? Huynh cư nhiên lại thu một nam phi, còn phá lệ phong làm Quân, quan trọng hơn nữa là huynh thế nhưng còn đem Phượng Càn Cung ban cho y, huynh lẽ nào đã quên, nơi đó là nơi mà ngay cả Hoàng tẩu trước lúc qua đời đều một lòng kỳ vọng nhưng không đạt được đó sao?” Trong ngự thư phòng, đứng trước ngự án, Lê Hạo Hành tràn đầy biểu tình khó có thể tin, không kìm được hô to gọi nhỏ.

“ Hành đệ im miệng, ngươi hiện nay hình như đã thành niên rồi, sớm đã không còn là hài đồng không hiểu chuyện nữa, ngươi lẽ nào không thể trầm ổn một chút được sao?” Lê Hạo Hiên ổn trọng ngồi trên ngự tọa, lạnh lùng trừng mắt nhìn y, hơi mang theo một chút trách cứ nói.

“ Cái gì nha hoàng huynh, ngươi không thể tránh nặng tìm nhẹ a, đừng có lấp liếm chuyện chúng ta đang nói a? ! Chuyện này rất quan trọng, ai cũng đều biết có thể vào ngụ ở Phượng Càn Cung, thì địa vị và quyền lợi được hưởng tựa hồ có thể ngang hàng ngang vế với Hoàng hậu, mà từ sau khi Hoàng tẩu qua đời, huynh lại luôn không chịu lập hậu, hậu cung hiện nay căn bản không có nữ chủ nhân. Đây không phải có ý rất rõ là huynh muốn đem toàn bộ hậu cung đều giao vào trong tay của một gia hỏa lai lịch bất minh quản lý sao, lại nói, ý nghĩa của Phượng Càn Cung, huynh lại không phải là không biết, đó là cảng tránh gió duy nhất của một người thân là đế vương như huynh, và còn………..”

“ Được rồi, Hoàng đệ điện hạ, bệ hạ lựa chọn ai, lại sủng hạnh ai, đó đều là chuyện trong nhà của bệ hạ, chúng ta thân là thần tử, không nên tham gia vào, càng không thể chỉ trích.” Đứng ở bên phải của Lê Hạo Hành, là một tòa băng sơn cao tới không thể leo được. Nga không! Nên là một tuấn mỹ nam tử toàn thân bao bọc một tảng băng lạnh, trong miệng nói ra một câu nói dài dài tựa hồ như còn mang theo những mảnh băng vỡ, mặc dù mới nghe ra có vẻ như là đang biện giải cho Lê Hạo Hiên, nhưng nếu như hiểu rõ thân phận và xuất thân của y, thì có thể hiểu ra được là đang ám chỉ điều gì.

“ Nhị biểu ca, ngươi nói cái gì nha? Ta là thân đệ đệ của huynh ấy, mà ngươi cũng là……..”

“ Đầu tiên ngài là quân, mà chúng ta là thần, sau đó mới là huynh đệ thân nhân, mà gia sự của đế vương, thì kẻ làm thần tử như chúng ta sao lại có thể can thiệp, bệ hạ chuẩn bị sắc phong cho ai, lại sủng hạnh ai, cho phép y hưởng địa vị như thế nào, ngụ tại cung điện nào, đều là bệ hạ nguyện ý tự phê chuẩn, chúng ta không có quyền lợi và tư cách nói này nói nọ.” Lời nói vẫn lạnh băng như trước, thanh âm không có sự trầm bổng nào quá lớn, chỉ là đang bình bình nói thẳng.

“ Nhưng……..tên gia hỏa kia, rất rõ ràng chính là một tên mật thám của Chu Quốc tâm địa bất chính a? Hoàng huynh, huynh sao lại có thể……..”

“ Nga không, thân phận của y tựa hồ là có chút quá rõ ràng rồi, vì thế thay vì nói y là một mật thám, còn không bằng nói y là một lá chắn rất nổi bật đi, hoặc cũng có thể nói……là một vật hy sinh để thu hút ánh mắt của người khác.” Tuấn mỹ nam tử toàn thân vẫn tản phát ra một hàn ý lạnh thấu xương, bình luận rất khẳng định.

“ Bất kể là bia chắn hay là mật thám, y đều là kẻ có tâm địa khó lường, một người dị quốc không có ý đồ tốt.”

“ Hoàng đệ điện hạ, ngươi không nên nghĩ như thế, có lẽ vị tân chủ tử kia, cũng là một kẻ đáng thương thân bất do kỷ thôi, bệ hạ đáng tiếc……….tất nhiên là………”

“ Được rồi!” Có chút không kiên nhẫn phất phất tay, đột nhiên đứng dậy, Lê Hạo Hiên cắt đứt đoạn đối thoại ngươi một lời ta một câu của hai người phía dưới, nhìn thì thấy là đang tranh luận với nhau rất kịch liệt, nhưng trên thực tế lại lúc nặng lúc nhẹ, kẻ tung người hứng biểu đạt sự bất mãn trong lòng bọn họ.

“ ……..”

“ Hai người các ngươi cũng không cần phải tiếp tục kẻ xướng người hô nữa, trẫm tự biết mình đang làm gì, mà trẫm đối với y……..” Ngừng một lát, một người từ trước đến nay bày mưu tính kế, sát phạt quyết đoán như hắn, lúc này lại có mấy phần lưỡng lự. “ Trẫm đối với y cũng chỉ là có một chút hứng thú mà thôi, tất cả sự vụ trong hậu cung trẫm cũng không giao cho y, chính sự trong triều thì một người trong hậu cung căn bản cũng không thể tiếp xúc, tất cả những thứ mà các ngươi lo lắng, căn bản là không có khả năng sẽ xảy ra.”

Không dự tính sẽ tiếp tục cùng bọn họ thảo luận vấn đề này, Lê Hạo Hiên tâm phiền ý loạn, quay người vẫy tay áo rời đi, lưu lại hai biểu huynh đệ kia mặt đối mặt nhìn nhau, không biết làm sao, trên mặt hai người đồng thời lộ ra một mạt cười khổ, giữa hai chân mày nhẹ nhăn, cũng đều ẩn tàng một chút lo âu thăm thẳm.

Bệ hạ, điều chúng ta lo lắng không phải là những thứ này a! Mà là……chúng ta sợ theo thời gian dần dần trôi qua, tình cảm của ngài đối với y sẽ càng ngày càng thêm sâu đậm, cuối cùng thì y sẽ ảnh hưởng đến lực phán đoán của ngài, y sẽ biến thành sự uy hiếp của ngài, thành nhược điểm của ngài, và thành trở lực cho tương lai của ngài…..

Hậu cung Ly Quốc âm thầm dậy sóng lớn, mấy tháng gần đây từ sau chuyện của tứ quốc công chúa nhập cung xong thì lại dấy lên một ngọn sóng mới, Ly vương không để ý đến chúng thần liên minh khuyên nhủ, sắc phong cho một thị vệ bồi giá cấp thấp của Chu Quốc làm Quân tự Vân, mà vị tuyết quân đột nhiên xuất hiện này, lại còn trở thành vị Quân Phi đầu tiên trong lịch sử bước vào trong Phượng Càn Cung, đem đến cho chúng phi trong cung một trận náo động. Có lẽ những dị quốc công chúa mới đến không lâu sẽ không rõ ràng Phượng Càn Cung là nơi nào, cũng không hiểu được nó đại diện cho điều gì, nhưng mà chúng phi bản xứ, thì lại sớm đã ngưỡng vọng nơi này, cũng âm thầm mang lòng mong muốn. Tất cả đều biết, đế vương tất sẽ vô tình vô ái, mà hôn nhân của ngài lại càng là vì duy trì thế lực các mặt, mà lợi ích phải cân bằng giữa các phía là thế lực và thủ đoạn quan trọng nhất, cho nên chính hậu của đế vương thông thường đều không có khả năng sẽ là người yêu nhất của ngài, chỉ có thể là sự kết hợp có lợi ích lớn nhất cho nhau, hoàn toàn là một cuộc hôn nhân mang tính chính trị.

Nhưng đế vương chung quy cũng là người, cũng sẽ có lúc có ái hận tình trường, mà người yêu thương nhất phải tuân theo sắp đặt, ủy khuất cầu toàn, tư vị này bất cứ nam nhân nào yêu nàng sợ là cũng đều không thể chịu được, càng không cần nói đến một đế vương quyền khuynh thiên hạ.

Trong các tổ bối tiên vương Ly Quốc, cũng đã từng có một vị đế vương phiền não vì tình, cũng chính là ngài vì người mình tâm ái nhất, mà kiến dựng nên một tòa cung điện có quy cách tương tự như Hoàng Khôn Cung của Hoàng hậu _ Phượng Càn Cung, tức là trong số các cấp bậc phi tần trong hậu cung đã được thêm vào một vị có thể có đủ khả năng xếp ngang hàng ngang vế với Hoàng hậu _ vị trí Hoàng Quý Phi.

Từ đó về sau phi tần nào có thể bước vào trong Phượng Càn Cung , cũng đều âm thầm được công nhận là người trong tim của đế vương, chiếm một vị trí vô cùng quan trọng, mà lịch đại các đế vương vô cùng cẩn trọng, thì thường sẽ không dễ dàng gì mà đưa nhược điểm của mình ra thị chúng, vì thế cho đến tận hôm nay số phi tần có thể bước vào Phượng Càn Cung, có thể nói là ít hiếm vô cùng, tổng cộng cũng không vượt qua được con số mười người. Mà hiện nay Phượng Càn Cung bỏ không này, đã liên tiếp trôi qua hơn bốn đời đế vương không hể có chủ nhân vào ở.

Màn đêm buông xuống, đèn đóm được thắp lên, nội điện buông rèm lay động, vô số đèn lồng đèn hỏa giao nhau tỏa sáng rực rỡ, khiến cho tòa cung điện tráng lệ được chạm trổ từng góc cạnh, sáng chói huy hoàng, mấy phần tráng lệ xa hoa này, được chiếu rọi sáng như ban ngày.

Mộc Bạch ngồi tựa vào cột trụ, có mấy phần lơ đãng ngẩng đầu ngắm nhìn sắc đêm mông lung ngoài cửa sổ, và một mảnh trăng khuyết đang trốn tránh sau đám mây mù lúc ẩn lúc hiện, nhãn thần hơi chút đờ đẫn, một chuỗi suy tư hỗn loạn đến không chịu nổi diễn ra trong đầu y, một trái tim sớm đã không biết bay đi đâu.

“ Vân, ngươi đang nhìn cái gì vậy?” Nam nhân dùng lực vòng quanh ôm lấy bờ vai y, một âm thanh nam tính trầm thấp mà lại chứa đầy từ tính vang lên bên tai y.

“ A! Bệ hạ, là ngài…….” Âm thanh đột nhiên vang lên, làm toàn thân Mộc Bạch run lên, một khí tức xa lạ mà lại quen thuộc bao trùm lấy y, khiến y có thể dễ dàng nhận ra thân phận của người mới đến, y vội vàng giãy dụa với ý định muốn đứng lên.

“ Đừng…….đừng động!” Hơi dùng một chút lực ôm người kia vào lòng, hai tay vòng quanh tấm lưng tinh tế gần đây cứ ngày càng gầy đi, mà tựa hồ còn không vừa được một vòng ôm, không nỡ dùng sức quá mạnh, cũng không dám dùng quá nhiều sức, hắn hơi có chút bất mãn nhíu nhíu mày.

“ Bệ hạ, ngài xin đừng…………” Một cơ thể phát nhiệt dán dính ở sau lưng khiến cho y thiên tính chán ghét cùng người khác tiếp xúc da thịt, cảm thấy có chút không thoải mái, y hơi nhẹ giãy rồi giãy nhưng lại không thể giãy thoát, trong lòng y lại rõ ràng hiểu được trước mặt của người phía sau này, bất cứ phản kháng giãy dụa nào đều là phí công phí sức mà thôi, cho nên cuối cùng y cũng chỉ có thể nhận mệnh mà từ bỏ phản kháng, không còn có thể làm gì mà thả lỏng thân thể nhẹ nhàng dựa vào lồng ngực rộng lớn của hắn.

“ Vân, gió đêm hơi lạnh, ngươi sao lại có thể ngồi bên cửa sổ mà hứng gió a!” Lê Hạo Hiên rất vừa ý sự an phận của người trong lòng, tiện tay đóng luôn cánh cửa sổ đang bán mở, sau đó nắm lấy hai cánh tay bị đông lạnh của y xoa xoa, muốn làm cho nó ấm áp lên, thấp giọng quở trách bên tai y.

“ Thật ra…….gió đêm rất dễ chịu, một chút cũng không lạnh.” Mộc Bạch thấp giọng lẩm bẩm, có chút thất vọng ngóng nhìn về cánh cửa sổ tượng trưng cho tự do, ngay trước mắt y chầm chậm mà đóng lại, y vô lực buông hạ mí mắt, che dấu một mạt ảm đạm vừa mới thoáng qua trong đáy mắt.

“ Thân thể của ngươi gần đang mới vừa có chút khởi sắc, không thể chịu lạnh như thế.” Lê Hạo Hiên ôm lưng y nhấc lên, quay người đi vào tẩm cung nội điện, đi qua một nhóm cung nữ, kéo mở tầng tầng sa trướng, chậm rãi bước lên bậc thềm ngọc bích đi về phía tấm sa trướng trắng như tuyết đang rũ xuống, ngang qua tấm màn lưu tô* sặc sỡ lay động, đi thẳng đến chiếc giường ngọc được chau chuốt gọt dũa từ nguyên một phiến bạch ngọc mà nên.

Lê Hạo Hiên cong người nhẹ nhàng đặt Mộc Bạch nằm xuống giường, sau đó hơi hơi đẩy y xích vào trong một chút, điều chỉnh lại chiếc gối dựa bằng lụa gấm mềm mại dưới thân y, lại kéo tấm chăn được tỉ mỉ thêu lên những đường hoa văn kim ngân đắp cho y.

“ Bệ hạ, ngài……….ta vẫn chưa……..cầu ngài đừng……….” Nhìn thấy Lê Hạo Hiên sau đó cũng đặt người lên giường, con ngươi Mộc Bạch đột nhiên co rút lại, cả người bởi vì sợ hãi mà run rẩy không tự chủ được, y sợ đến mức tựa hồ nói không thành câu.

Mặc dù Mộc Bạch đã vào trụ trong Phượng Càn Cung này cũng đã được một khoảng thời gian, nhưng bởi vì sinh bệnh mãi không khỏi, thân thể cứ luôn rất yếu đuối, mà Lê Hạo Hiên đối với y ngàn điều bảo hộ, trăm điều tiếc thương, cũng vẫn không nỡ chạm đến y. Cho dù có một chút hành động tương đối thân thiết, như là ôm và hôn, cũng chỉ là đến mức đó rồi thôi, chứ chưa hề bước thêm một bước đòi hỏi, mà đêm nay lại là lần đầu tiên mà hắn leo lên giường của Mộc Bạch.

“ Xuỵt! Vân, đừng sợ, tạm thời trẫm không đụng vào ngươi.” Khóe môi lộ ra một mạt cười khổ sở, Lê Hạo Hiên duỗi tay ôm lấy một Mộc Bạch đang run rẩy co cụm lại vào lòng, cuối đầu hôn lên đỉnh đầu y, an ủi.

“ Ngô!” Thân thể cứng ngắc lại nằm phục trong lồng ngực của hắn, Mộc Bạch vùi đầu vào trong ngực hắn một chút cũng không dám động.

Thật ra Mộc Bạch không phải là một người nhát gan thỏ đế, cho dù một người dịu dàng và hòa thuận như y trong mắt của rất nhiều người, là một nam nhân yếu đuối gần như không có chút cá tính nào, nhưng trên thực tế một người ưu nhã hữu lễ như y, thật sự là một người đạm nhạt thích bàng quan đứng cạnh lãnh nhìn mà thôi, chỉ là y khiến cho người khác có một cảm giác xa lạ như bị đẩy ra ngoài, ẩn giấu đến phi thường hoàn mỹ, tựa hồ không có ai có thể phát giác được sự thanh lãnh tản phát ra từ tận trong xương cốt của y.

Mà sở dĩ y để lộ ra sự sợ hãi này, cũng là vì hai lần liên tiếp bị tình dục quấy nhiễu đó đã để lại cho y một nỗi ám ảnh thật sâu trong tâm lý, hơn nữa nỗi thống khổ tê tâm liệt phế đó , và sự giày vò về cả thể xác lẫn tâm hồn, bất kể là nam nhân có ý chí kiên cường như thế nào, chỉ sợ cuối cùng cũng sẽ tan vỡ mà thôi, vì thế Mộc Bạch mới sợ hãi đến thế mỗi khi Lê Hạo Hiên tiếp cận, đây cũng là điều có thể tha thứ được.

“ Vân, đừng sợ, trẫm sẽ không tổn thương ngươi.” Vừa an ủi vừa vỗ nhẹ lên lưng của Mộc Bạch, Lê Hạo Hiên ôm chặt lấy thân thể như ôn hương nhuyễn ngọc của y, tràn đầy trong mũi là hương vị thanh thần và tự nhiên từ người y tỏa ra, môi hắn dán sát vào tai y, dịu dàng thầm thì.

“ Ân!” Nhu thuận gật gật đầu, Mộc Bạch tựa như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn nghe lời co thành một khối, đầu ôn thuận dựa vào trong lồng ngực của Lê Hạo Hiên, trên mặt là biểu tình bình tĩnh, không có biến hòa gì quá lớn, chỉ là hơi mang theo chút trào phúng lẵng lặng câu lên khóe môi, thoáng qua trong ánh mắt vừa đẹp vừa sâu lắng đó là một mạt cảm xúc lạnh lẽo hoang vắng không tin những lời vừa nghe kia.

“ …….” Chặt chẽ ôm lấy lưng của người trong lòng, vùi đầu vào trong mái tóc đen tựa như mây của y, Lê Hạo Hiên thỏa mãn hít sâu một hơi, một mùi hương thoang thoảng nhẹ nhàng đi vào trong mũi, một mùi hương thanh nhã như thế lại khiến cho người ta trầm mê.

Có lẽ người trong lòng này dung mạo không thể xưng là tuyệt đỉnh, càng không đến mức sáng chói lóa mắt, nhưng mái tóc dài mềm mại mượt mà như tơ lụa, làn da xúc cảm trơn bóng ôn nhuận như bạch ngọc, mười ngón tay thon dài như cọng hành, tấm lưng dẻo dai tinh tế không vừa một vòng ôm, tứ chi khỏe mạnh mà lại thon dài, có thể là bời vì vẫn đang bệnh, nên người có vài phần hao gầy, nhưng tuy gầy lại không lộ ra xương, thân thể y mỗi một chỗ, đều là kiệt tác tận tâm của các chư thần.

Lê Hạo Hiên không chút nghi ngờ bản thân mình là phi thường mê luyến thân hình mỹ miều của người trong lòng, mãi mãi không quên được sau mười một tháng xa cách khi tương ngộ lại, hắn đã vô pháp khắc chế được dục niệm của bản thân, và ngay tại bên ngoài lộ thiên mà kết hợp, cho dù lúc đó hắn đích thực là có chút say, nhưng hắn xác định là lúc đó không phải hắn đã say đến hoàn toàn mất đi lý trí.

Còn về tại sao sau khi gặp gỡ y, liền vô pháp khống chế chính mình, chỉ sợ là ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy không thể lý giải nổi, và không thể hiểu rõ được. Phải biết là hắn từ nhỏ đã chịu sự giáo dục dành cho đế vương, nên định lực rất cao, tuyệt đối phi thường khó có thể có người mê hoặc hắn đến mức không thể tự chủ như thế, nhưng khi đối diện với thiếu niên không phải là có ngoại hình xuất chúng này, hắn lại không chỉ một lần xung động và mất khống chế.

Giờ hắn lại không quan tâm đến khuyên can ngăn cản của quần thần thân đệ, kiên quyết lập một người không rõ lai lịch như y lên làm Quân tự Vân, cũng như hắn hiểu rất rõ ý nghĩa phi phàm của Phượng Càn Cung, nhưng lại vẫn như là bị quỷ thần sai khiến, không chút do dự ban nó cho y trú ngụ. Thật ra hắn biết rất rõ đối diện với hắn, trong mắt y chỉ có hoảng sợ, nhưng bản thân mỗi ngày đều sẽ thân bất do kỷ mà đến cung điện của y ngồi một lát, cho dù trong lòng hiểu rõ ẩn dưới biểu tình nhu thuận của y thật ra là sự không tuân phục, nhưng hắn vẫn chọn lựa coi nhẹ trong giờ phút đó, hơn nữa có lúc còn cố ý hay vô tình dung túng cho sự vô phép của y……

Thật ra trong lòng hắn cũng hiểu, hết thảy của tất cả mọi thứ này đều đang thể hiện rất rõ ràng rằng tình cảm của hắn dành cho y có chút không giống với bình thường, nhưng hắn không muốn thừa nhận, cũng không nguyện thừa nhận, trời sinh lãnh tĩnh tự cao, lý trí bạc bẽo như hắn, cư nhiên lại bị một nam nhân mới chỉ có gặp mặt qua hai lần liền bị đạp vỡ ngay phòng tuyến của con tim.

Lẽ nào, thật sự là………..nhất kiến chung tình? !

Mộc Bạch nằm trong lòng của Lê Hạo Hiên đã mơ màng muốn ngủ, nhưng đối với những thứ đó y không chút tin tưởng bĩu bĩu môi, thật ra không phải là y chưa từng âm thầm suy đoán qua, vì sao người nằm dưới y lúc này lại dung túng cho y như vậy, chỉ là có đoán qua trăm ngàn lý do, cũng không có cái nào có thể giải thích cho rõ ràng được, đương nhiên y hoàn toàn chưa từng đem những hành động bất bình thường này liên hệ với tình yêu bao giờ.

Mà Lê Hạo Hiên đồng dạng vẫn chưa hoàn toàn tìm rõ được đầu mối, đối với tình cảm chân thật ở tận sâu trong nội tâm của mình, vẫn như cũ bị tầng tầng sương mù vô tận bao trùm, hai chuỗi suy nghĩ không có cách nào dính kết lại, hai tâm ý khó tương thông, cũng chỉ có thể tiếp tục mơ màng với nhau, hai bên đều đang suy đoán, hoài nghi đối phương, vì thế quan hệ giữa hai người, trong một khoảng thời gian rất dài, đều cứ mãi dậm chân tại chỗ, hoàn toàn không có một chút tiến triển nào……..

.

“ Ân…….a……không……” Sau tầng tầng sa trướng rũ xuống là một cảnh xuân sắc kiều diễm, tiếng thở dốc gấp gáp, yêu kiều mà đứt quãng, hồn xiêu phách lạc, quyến rũ tâm hồn, tiếng rên rỉ tựa như đau đớn lại như hoan lạc, tựa như con chim dạ oanh mất đi bạn đời, rỉ máu khóc than, âm thanh như khóc lại như tố cáo, uyển chuyển lẩn quẩn.

Ánh trăng mờ ảo như làn khói mỏng rơi rụng trên giường, soi được một mảng hỗn độn trên chiếc giường ngọc, phía trên là hai đạo bóng dáng day dưa không dứt, phủ lên một tầng mông lung ngân sắc như chiếc màn lụa mỏng lờ mờ. Hai con người đang chìm nổi trong dục vọng, hoàn toàn quên hết mọi thứ, nương theo sự luật động cuồng dã tiêu hồn và vong tình vũ động, cùng nhau hưởng thụ khoái cảm như bay tận mây xanh.

“ Hô……bảo bối…….thật tuyệt……” Chôn vào giữa hai chân mượt mà thon dài là hung khí thô to, hai thân thể áp chặt trên chiếc giường, Lê Hạo Hiên hôn lên làn da phấn hồng mềm mại mê người của người dưới thân, vặn vẹo thắt lưng không ngừng mạnh mẽ va chạm, đỉnh động, hai thân thể nóng rực ma sát va chạm lẫn nhau, nội bích chật hẹp gắt gao chặt chẽ bao bọc lấy dục vọng kiên đỉnh không ngừng luật động của hắn, mỗi lúc một nhanh hơn, mỗi lúc một mạnh hơn, mỗi lần đều là chôn vùi thật sâu vào trong nội thể của y.

“ Ngô a……ân……..” Mộc Bạch cắn chặt lấy môi dưới, vặn vẹo thắt lưng nghênh hợp từng lần từng lần đỉnh nhập của người phía trên, hung hăng xuyên xỏ, cố sức thừa nhận sự xâm chiếm điên cuồng như cuồng phong bạo vũ, ngón tay thon dài bất lực nắm chặt lấy sàn đan dưới thân, y thống khổ giãy dụa trong biển dục vọng như ba đào mãnh liệt, chân mày nhíu chặt, trên làn da nhẵn nhụi trơn bóng như trẻ con, phủ lên một tầng mồ hôi mỏng manh dày đặc. Chiếc lưỡi linh hoạt mềm dẻo mút mát lấy đóa thù du kiều diễm ướt át trước ngực, lại thuận theo đường cong ưu mỹ, một đường liếm thẳng lên khóe miệng của y, cường thế phục lên trên cánh môi mềm mại đang nhẹ thở cùng rên rỉ nhỏ vụn.

Môi răng vừa bắt đầu thì nhẹ nhàng tiếp xúc, sau đó liền kịch liệt miệng lưỡi giao triền, tựa như dã thú mà cắn hút mút liếm lẫn nhau, nhiệt độ cơ thể cũng nhanh chóng tăng cao, cùng với từng lần va chạm càng lúc càng mạnh. Dưới sự bức bách từng bước không ngừng ăn mòn cắn nuốt, Mộc Bạch sớm đã từng bước lui dần, vứt bỏ mũ giáp đầu hàng, cuối cùng cũng không còn đường lui, cũng chỉ có thể mặc kệ tùy ý cho tan rã dần.

“ Ngô a a…….” Lại thêm một lần đạt đến đỉnh điểm dục vọng, trước mắt dường như thoáng qua một đạo bạch quang, thân thể theo đó một trận co giật, chìm nổi trong cơn thủy triều tình dục mãnh liệt, lý trí vốn có của y cũng đã không cánh mà bay, rốt cuộc cũng vô pháp khống chế tự chủ của bản thân, tiếng rên rỉ ngân nga mà lại sắc bén từ trong miệng liên tục tuôn ra.

Ôm chặt tấm lưng dẻo dai tinh tế của y, Lê Hạo Hiên tinh thần phấn chấn dường như không biết mệt mỏi, vẫn mãi không chịu buông tha cho Mộc Bạch sớm đã nằm tê liệt xụi lơ, hắn cố chấp kéo Mộc Bạch vừa mới giải phóng dục vọng, toàn thân vẫn còn đang kịch liệt co giật, cùng nhau một lần nữa chìm vào biển dục vọng.

Hai cơ thể toàn thân ướt đầy mồ hôi, dán dính thân mật với nhau, thân thể chặt chẽ quấn quýt lấy nhau tựa như hai con rắn triền miên không nghỉ, bọn họ trầm mê trong cơn thủy triều dục vọng vô bờ bến, càng không chút cố kỵ mà đảo mây lật gió trên giường ngọc, tận tình triền miên không dứt.

Bất kể là y nguyện ý hay không nguyện ý, khi mà cơ thể ngây thơ và thanh thuần đã quen với dục vọng, và cũng học được cách hưởng thụ, và khi mà nỗi thống khổ khó chịu được đã biến thành chết lặng, mà chết lặng cuối cùng lại chuyển thành khoái cảm, thì lúc đó tự tôn và kiêu ngạo của y cũng đều bị nỗi nhục nhã bóc đi từng mảnh, đối diện với hoàng uy chí cao vô thượng, Mộc Bạch vô lực phản kháng, và cũng vô pháp phản kháng, cũng chỉ có thể tự cam lòng mà trụy lạc phóng túng chính mình mặc cho nước chảy bèo trôi.

Thời gian tựa như đất cát, từ giữa những kẻ ngón tay mà lẳng lặng trôi dần, trong lồng giam rộng lớn hào hoa này thời gian dường như dừng lại không động, tựa hồ không cảm thấy được thời gian trôi đi, nhưng khi đột nhiên quay đầu lại, Mộc Bạch kinh ngạc phát hiện, bản thân mình cư nhiên đã trôi qua được năm lần năm mới.

Thời gian năm năm, Ly vương Lê Hạo Hiên anh minh thần võ, trước sau lại có thêm ba vị hoàng tử, bốn vị công chúa, giai nhân mỹ thiếp được thêm vào hậu cung cũng chỉ có nhiều thêm chứ không ít đi, mà những thổ điền hoang vu của Ly Quốc do chiến tranh hiện nay cuối cùng đã lại một lần nữa tỏa sáng sinh kế, nền kinh tế gần như sụp đổ của Ly Quốc khi vừa mới hòa bình hiện tại cũng đã dần dần ổn định, thậm chí còn nhanh chóng tăng cao thế lực.

Ly Quốc hiện nay, không những là quốc lực cường thịnh, biên cương củng cố, mà còn tứ hải sinh bình, mưa thuận gió hòa, điều quan trọng hơn nữa là bách tính ăn no mặc ấm, an cư lạc nghiệp, các nước xung quanh cũng đều bị uy danh dọa sợ, rầm rộ biểu thị thần phục, tiệc thọ đến chúc hàng năm đến cống. Xã hội an định trật tự, văn hóa phồn vinh phát đạt, kinh tế ổn định phát triển, Ly Quốc hiện nay, có thể gọi là phồn vinh hưng thịnh, nơi chốn phát triển, người sống chung hòa, quốc thái dân an, đâu đâu cũng tán thưởng cảnh tượng hòa bình, có thể được xưng tụng là thời kỳ thái bình thịnh thế.

Ly Quốc cứ mỗi bốn năm sẽ tổ chức tuyển chọn tú nữ, trong năm năm liên tiếp này đã tiến hành hai lần, hơn mấy chục vị thiên kim khuê tú độ tuổi thích hợp với dung mạo tú lệ, tài hoa xuất chúng đều rầm rộ nhập cung, cũng coi như là vì hậu cung mà tô điểm xuân sắc lên không ít.

Cho dù là đế vương cần chính vì dân, không luyến mỹ sắc, cũng phải chọn lựa hơn mười mỹ nhân giai lệ để bổ sung vào hậu cung, đương nhiên sau một lúc mới mẻ, trong số đó người có thể đạt được sự luyến sủng lâu dài, lại lác đác hiếm hoi vô cùng.

Mà trong suốt năm năm này, Mộc Bạch vẫn luôn được thánh luyến không giảm, mặc dù không giống như lúc bắt đầu suốt nửa năm đêm đêm sủng hạnh, nhưng mỗi tuần vẫn sẽ có một hai đêm sẽ ngụ lại Phượng Càn Cung, mà có thể cùng với y phân đình đối kháng, trong suốt nhiều năm như vậy vẫn được luyến sủng không giảm, trong chúng phi hậu cung cũng chỉ có hai trong bốn vị công chúa Liên Phi, Phượng Phi, mẫu thân của tam hoàng tử, nữ nhi Tuyết Phi của Thượng Tướng quân, và ấu tử Tô Công Tử của Tả Thừa tướng, thứ tử Vệ Công Tử của lễ bộ thị lang, còn lại chính làm một số tân sủng vừa xuất hiện, nhập cung chưa đến ba tháng như Cầm Phi, Nghi Quý Nhân, Kì Mỹ Nhân………

Nhiều năm như vậy Ly vương vẫn chưa chịu lập hậu, trong hậu cung luận địa vị, thân là chủ tử của Phượng Càn Cung, Mộc Bạch không chút nghi vấn chính là Phi có địa vị cao nhất trong hậu cung, mà hậu cung không có nữ chủ nhân chính thức, rất nhiều những chuyện vụn vặt, rối rắm gièm pha này nọ vốn là nên do y quản lý, nhưng từ cổ đến nay địa vị nam phi đều là thấp hơn so với nữ phi cùng cấp, mà thái độ của Ly vương lại vẫn vô cùng ái muội, chưa từng đưa ra thánh ý rõ ràng nào, các phi cũng đều mừng đến giả ngốc.

Hậu cung liền để cho biểu muội của Hoàng hậu đã tạ thế Tuyết Phi dẫn đầu mấy vị nữ phi đồng cấp, cùng nhau thay thế trách nhiệm quản lý của Hoàng hậu cùng thống soái hậu cung, địa vị tương đương, thánh sủng cũng đều tương đối không mấy khác biệt giữa các phi, tự nhiên là đối với bảo tọa của Hoàng hậu cũng như hổ rình mồi.

Mà sự xuất hiện của Mộc Bạch không cần nghi ngờ là mang đến cho các nàng một cảm giác nguy cơ rất lớn, mặc dù trong lòng các nàng hiểu rõ Ly Quốc không có khả năng sẽ xuất hiện nam hậu, cho dù y thân là nam tử, cũng không có khả năng sẽ có con nối dõi mà uy hiếp đến hoàng tử của các nàng. Nhưng Phượng Càn Cung là nơi ký thác tình cảm của bệ hạ, nơi ở của người trong tim bệ hạ, là nơi nghỉ lại của Hoàng Quý Phi có thể đứng ngang hàng với Hoàng hậu, y một người có thể bước vào trong Phượng Càn Cung, tự nhiên sẽ khiến cho các chúng phi hậu cung cảm thấy như lâm đại địch, rất lo sợ y sẽ từ đó mà độc bá bệ hạ.

Cũng may bệ hạ thánh minh, còn chưa có vì thế mà trầm mê mỹ sắc, vẫn như cũ quân bình mưa móc hậu cung, nhưng mà trong cung ngoài cung quần thần chư phi, vẫn là đối với y có thể được thánh sủng nhiều năm không giảm mà cảm thấy bất an, luôn tìm mọi cách để nhét thêm vào hậu cung thật nhiều mỹ thiếu niên dung mạo xuất chúng, phong cách đa dạng bất đồng, với ý đồ phân tán sự chuyên sủng của bệ hạ dành cho y.

Mà Mộc Bạch thiên tính lạnh nhạt, vinh sủng không kinh, đối với thống suất hậu cung toàn một đám người suốt ngày chỉ biết tranh phong ghen ghét, câu tâm giác đấu, tính toán lẫn nhau, khuynh loạn người khác này hoàn toàn không chút hứng thú. Cũng như đối với một đoàn thiếu niên rầm rộ nhập cung tranh giành thánh sủng với y kia, một chút cũng không để ý. Thiên tính thích tĩnh lặng, nhiều năm chỉ tránh trong Phượng Càn Cung của mình, phần lớn các khánh điển lễ lạt trong nước, nếu như không tất yếu thì từ trước đến nay y cũng không hề tham dự, còn dùng trăm ngàn lý do quái dị đủ kiểu để cự tuyệt tham dự vào các cuộc hội họp gia đình hoàng thất.

Cũng vì vậy mà Ly Quốc từ trên xuống dưới đều nhất trí cho rằng Vân Quân người nhận được nhiều luyến sủng của bệ hạ nhất, trời sinh thể nhược nhiều bệnh, nhiều năm triền miên giường bệnh, tùy lúc tùy nơi đều có khả năng khiến cho một đám người lo sốt vó, nhưng tất cả đều đã quên là cái vị thiếu niên trong tưởng tượng của bọn họ dung mạo tuyệt mỹ, thể chất yếu đuối đó, bản thân vốn xuất thân là một thị vệ cung đình, một thân võ thuật, trong rất nhiều thị vệ cung đình cũng là một người khá nổi bật, tuy là không đến mức được liệt vào hàng danh sách cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng mà trong số những người cùng tuổi cũng xem như là đạt đến mức hiếm gặp được đối thủ.

Y như thế, cho dù thân thể có yếu đuối, cũng không có khả năng triền miên giường bệnh, dậy không nổi chứ? !

Đương nhiên không có ai đi truy cứu mấy chuyện này, cũng có lẽ căn bản là không có ai nguyện ý đi truy cứu, thậm chí trong lòng của các nàng, có lẽ đều hận không thể bá chiếm được Phượng Càn Cung mà các nàng luôn mong đợi nhưng không đạt được, còn mong cái tên gia hỏa chiếm cứ một địa vị đặc thù trong lòng của bệ hạ, nếu có thể thì cứ bệnh hoài không dứt, mà tốt nhất là một mạng tiêu đời luôn đi, cũng nói không chừng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.