Bỗng Nhiên Trở Thành Vương Phi Rồi?

Chương 88: Chương 88




Sau lần lập chiến công từ Ngọc Quan trở về, khi đó Tần Sở rất mực trọng dụng Tần Thời cũng như muốn ban thưởng cho công lao của hắn, ngoài trừ tặng quà hậu hĩnh còn cho phép Từ Á Ngôn có thể tùy ý vào cung, mặc dù có quyền hạn này nhưng Từ Á Ngôn rất ít khi đến đây một mình.

Nếu không có Tần Thời đi theo thì y cũng không có lý do gì để vào cung cả, cho nên đây vẫn là lần đầu tiên y tự mình muốn đến.

Cẩm Tú cứ nghĩ rằng Từ Á Ngôn vào cung là để tìm hoàng thượng cầu xin, hoặc là sẽ đến cầu kiến thái phi, cho dù quan hệ giữa thái phi và Tần Thời không tốt, nhưng ở mặt nào đấy bà ta vẫn phải tỏ ra hiền lương thục đức.

Trên danh nghĩa Tần Thời vẫn là nhi tử bà ta nuôi nấng, không thể hoàn toàn bỏ mặc một chút cũng không để ý, nếu Từ Á Ngôn đến cầu xin cũng sẽ nể mặt ra tay giúp Tần Thời.

Vậy mà không ngờ Từ Á Ngôn lại đến tìm hoàng hậu.

Trong mắt người khác Từ Á Ngôn và hoàng hậu vốn dĩ không có quan hệ thân thiết, ngay cả gặp mặt cũng chỉ mới vài ba lần, huống chi hậu cung không can thiệp vào chuyện triều chính, cho dù vì lý do gì đi nữa, tìm tới hoàng hậu cũng không phải là một lựa chọn tốt.

Khi ở trong phòng đợi gặp hoàng hậu Từ Á Ngôn nhìn nơm nớp lo sợ, vài ngày qua ăn không ngon ngủ không yên nên sắc mặt nhìn có chút nhợt nhạt, bàn tay không ngừng bấu chặt vào nhau, thỉnh thoảng lại hướng ra ngoài cửa với dáng vẻ thấp thỏm.

Cung nữ đã đi bẩm báo lâu như vậy tại sao hoàng hậu còn chưa đến?

Liệu có phải hiện tại Tần Thời rơi vào hoàn cảnh này rồi ngay cả hoàng hậu cũng không để ý hắn nữa hay không? Cũng đúng thôi, Tần Thời đã khác xa so với trước kia, ngay cả những kẻ nịnh nọt hắn muốn tránh còn không kịp ai lại muốn tiếp xúc với y chứ.

Lại chờ thêm một lúc, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng cung nữ bẩm báo hoàng hậu đến, Từ Á Ngôn ở trên ghế đứng bật dậy trên gương mặt lộ ra nét mừng rỡ, y muốn nói gì đó nhưng để ý đến phép tắc miễn cưỡng cưỡng cúi đầu xuống thỉnh an, vì quá gấp gáp nên nói cũng không được rõ ràng.

“Tham... tham kiến nương nương.”

“Giữa hai chúng ta cần gì phải hành lễ như vậy.”

Hoàng hậu mỉm cười dường như cũng đoán Từ Á Ngôn sẽ như vậy. Nàng vội chạy lại đỡ lấy tay Từ Á Ngôn dậy, hạ lệnh cho cung nữ thay một ấm trà mới, sau đó mới quan tâm hỏi Từ Á Ngôn: “Vương phi hôm nay đến gặp ta như vậy là vì chuyện của vương gia đúng không?”

Từ Á Ngôn mím môi, ánh mắt hiện lên vẻ đau xót gật gật đầu.

Thời hạn mười ngày đã sắp đến rồi, Cố Thương Hàn vẫn chưa tìm ra bất kì chứng cứ nào giải oan cho Tần Thời cả, sổ sách kia như bằng chứng đanh thép kể ra tội trạng của hắn, không những thế không biết mọc đâu ra rất nhiều nhân chứng, chúng đều mồm năm miệng mười nói tất cả đều nghe theo lệnh của Tần Thời.

Một nhân chứng còn có thể nói có kẻ mua chuộc cố ý hãm hại Tần Thời, nhưng nhiều như vậy phải giải thích như thế nào? Hơn nữa mỗi lời nói ra đều có bằng chứng đi kèm, so với sổ sách đều không lệch đi đâu cả, trước kia chỉ vì Dương vương mà hoàng thượng đã nhẫn tâm như vậy, hết thời hạn mười ngày Tần Thời còn không chịu nhận tội nhất định sẽ nghiêm hình bức cung.

Từ Á Ngôn không muốn chứng kiến cảnh này một chút nào cả.

Y rưng rưng quỳ xuống giọng khàn khàn cầu xin: “Nương nương, xin người hãy cứu vương gia với!”

“Vương phi có chuyện gì cứ từ từ nói.” Trên gương mặt của hoàng hậu hiện lên vẻ mặt bất đắc dĩ lần nữa đỡ Từ Á Ngôn. Nhưng Từ Á Ngôn nào còn sức đứng lên, y vẫn quỳ ở trên đất khổ sở cầu xin.

“Mặc dù biết không có tư cách gì nhưng ta vẫn muốn cầu xin nương nương, từ trước đến nay hoàng thượng luôn sủng ái nương nương nhất, nếu người cầu xin nhất định hoàng thượng sẽ tha cho vương gia một con đường sống, xin nương nương hãy giúp Tử Lan với... ơn nghĩa này Từ Á Ngôn nguyện khắc cốt ghi tâm, cầu xin người!”

Không phải nói trước kia hoàng hậu từng thích Tần Thời hay sao? Từ Á Ngôn không tin hoàng hậu đã hoàn toàn chết tâm với Tần Thời, cho dù chỉ còn một chút thì cũng đủ để hoàng hậu ra tay giúp đỡ Tần Thời lần này!

Hoàng hậu mím môi không trả lời, vẫn giữ lấy tay Từ Á Ngôn đỡ dậy, thấy Từ Á Ngôn vẫn nhất quyết muốn quỳ hoàng hậu mới tỏ vẻ không vui nói: “Có gì vương phi đứng lên trước rồi từ từ nói, cứ quỳ như vậy cũng không phải cách.”

Từ Á Ngôn nhìn qua cổ tay trắng nõn của hoàng hậu, y thu hồi tầm mắt lau nước mắt trên mặt, cũng không ầm ĩ nữa ngồi lên trên ghế, nhưng trên mặt vẫn không giấu nổi nét lo lắng nhưng không dám nói quá nhiều sợ hoàng hậu tức giận.

Thấy Từ Á Ngôn đã bình tĩnh, lúc này hoàng hậu mới thở dài nói: “Ta biết tình trạng hiện nay của Tần vương không được tốt, nhưng ta cũng không có cách gì cả. Lần này hoàng thượng rất tức giận... vương phi cũng biết rồi đấy, chỉ cần nghe đến tên vương gia hoàng thượng đã nổi trận lôi đình rồi, cho dù ta có đi cầu xin cũng không có ích gì đâu.”

Trên mặt của Từ Á Ngôn lập tức hiện lên tia tuyệt vọng.

“Nhưng mà ta sẽ cố nói đỡ cho vương gia vài lời, mong là có thể giảm bớt đi được phần nào.”

“Nương nương...” Từ Á Ngôn nhìn hoàng hậu bằng ánh mắt đầy cảm kích. Quả nhiên là hoàng hậu vẫn nhớ thương Tần Thời, không thì làm sao nàng dám mạo hiểm cầu xin cho hắn như vậy.

“Vương phi không cần phải đa tạ ta quá sớm, cách này cũng không giúp ích được gì, muốn thoát khỏi vẫn cần phải có chứng cứ rõ ràng.” Ngừng lại một lúc quan sát sắc mặt Từ Á Ngôn, hoàng hậu không nhanh không chậm nói: “Tình hình hiện giờ xem ra không kịp tìm được chứng cứ rồi, vụ án lớn như vậy manh mối cũng không phải ngày một ngày hai đã có thể tìm ra...“. Ngôn Tình Sắc

Y biết chứ, chính vì không thể tìm ra nên y mới hết cách phải đến đây cầu xin sự giúp đỡ.

Y có thể đợi được nhưng Tần Thời không đợi được.

Hoàng hậu nở nụ cười nhạt, đưa ra cho Từ Á Ngôn một chút gợi ý: “Lần trước vào cung không phải ta đã giới thiệu cho vương phi rất nhiều phu nhân của đại thần trong triều hay sao? Trong số đó cũng có vài người là chủ thẩm vụ án của vương gia... chi bằng vương phi đi gặp họ thử xem?”

Từ Á Ngôn lộ ra vài tia sợ hãi, y kinh ngạc hỏi lại: “Đi... đi gặp họ sao?”

“Ta không có ý gì cả, chỉ là vương phi đi gặp họ một chút, có thể giúp được phần nào hay phần đấy.”

Hoàng hậu vỗ nhẹ lên mu bàn tay Từ Á Ngôn mỉm cười nói: “Ít nhất có thể giảm bớt đau đớn phần nào, vương phi cũng biết cực hình trong nhà lao thật sự rất tàn khốc, nếu có một chút cơ hội không lẽ vương phi không muốn giúp vương gia?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.