Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!

Chương 97: Chương 97: Trù Nghệ Của Hắn




Mộ, mộ……” Ôn Hướng Dương có chút nói lắp.

“Đừng đứng ngốc ở đấy nữa, xuống lầu ăn cơm.” Nói xong lời này, tầm mắt của Mộ Lăng Khiêm ở trên khuôn mặt nhỏ của cô có chút khẩn trương, tạm dừng lại một giây, xoay người liền đi xuống lầu.

Ôn Hướng Dương sửng sốt một lát, cũng liền đi theo xuống lầu.

Trên bàn ăn ở phòng khách có bày một nồi cháo, cùng hai khẩu phần khai vị khác biệt dùng cho bữa sáng.

Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương còn đứng ngốc ở nơi đó còn chưa đi xuống lầu, hắn bèn lấy một chén cháo đặt ở trên trước chỗ ngồi của cô, trước mặt cô, có chút lãnh đạm

mà ngó cô liếc mắt một cái với cô liền nói, “Đừng cả ngày đứng ngốc hề hề ở nơi đó. Đi qua đánh răng rửa mặt rồi lại đây ăn cơm. Đừng chờ tôi phải đợi cô.”

Ôn Hướng Dương bị Mộ Lăng Khiêm nói như vậy, có chút ít chịu đả kích, cái gì mà kêu đứng ngốc hề hề ở nơi đó? Cô nơi nào choáng váng vậy?

Trộm ngắm Mộ Lăng Khiêm liếc mắt một cái, Ôn Hướng Dương vẫn là ngoan ngoãn đi vệ sinh cá nhân một phen, lúc này mới ngồi vào chỗ đối diện Mộ Lăng Khiêm đã đặt sẵn chén cháo trước mặt.

Cô bưng chén lên, ăn một ngụm cháo.

Hương vị ngoài ngoài dự đoán của mọi người rất là có mùi vị.

Một chén cháo, thực mau đã bị cô ăn sạch sẽ.

1 lúc sau khi ăn xong, dạ dày đều ấm áp thoải mái hơn nhiều.

Thấy Ôn Hướng Dương ăn xong rồi, Mộ Lăng Khiêm lại lần nữa đặt mình vì cô mà đứng dậy múc thêm 1 chén cháo nữa cho cô, đặt tới trước mặt cô.

Ôn Hướng Dương nhìn lại lên cái chén, mày đẹp hơi nhíu, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng cúi đầu suy sụp.

Cô nâng mí mắt, trộm ngắm Mộ Lăng Khiêm mà liếc mắt một cái.

“Nhìn cái gì?” Giọng nói không hề có chút độ ấm vang lên, Mộ Lăng Khiêm ngồi ở đối diện cô ngẩng đầu lên, tầm

mắt giống như radar quét trên người cô 1 vòng làm thâm tâm của cô tràn đầy hoang mang rối loạn, nhíu mày liền nói, “Nhìn xem bộ dáng của cô này, còn không ăn nhiều 1 chút? Ôm cô cùng ôm tấm ván gỗ chẳng có cái gì khác nhau cả?”

Ôn Hướng Dương nghe Mộ Lăng Khiêm ghét bỏ nói,cô có chút tức giận mà bĩu môi, cô chưa từng thấy qua người nam nhân nào lại ghét bỏ cô như vậy!

Liên tiếp ăn tiếp 3 chén nữa, Ôn Hướng Dương cảm thấy thật sự không thể ăn nổi nữa, nhưng Mộ Lăng Khiêm còn cho định cho cô ăn chén thứ 4, nhìn lại cái chén, Ôn Hướng Dương thật sự là đầu muốn đập vào tường.

“Mộ thiếu, thật sự tôi ăn không nổi nữa.” Ôn Hướng Dương cầu xin tha thứ mà nói.Mộ Lăng Khiêm nguyên bản còn tính toán định đem chén múc đầy, tay liền dừng lại một chút, hắn ngồi xuống, cầm lấy chén, cho chính mình một chén, thong thả ung dung mà ăn.

Ôn Hướng Dương ngồi an vị ở đối diện hắn, thường thường xem hắn bằng hai con mắt.

Thời điểm mà nam nhân này không nói lời nào, thật sự là rất tuấn tú.

Nhưng một khi đã mở miệng, liền dùng đôi mắt của mình quét người khác, liền như vậy không hề đáng yêu chút nào.“Hai ngày này tôi cho cô ở nhà mình, cũng đừng có đi.” Mộ Lăng Khiêm nhận thấy được tầm mắt của Ôn Hướng Dương nhìn lén mình, đầu cũng không thèm nâng mà mở miệng.

Ôn Hướng Dương không rõ.

Nhưng vì không hề bị bắt buộc ở trên giường lăn lộn đến chết đi sống lại,

cô vẫn là gật gật đầu.

Mộ Lăng Khiêm ăn tận hai chén cháo, liền đứng lên.

Ôn Hướng Dương còn tưởng rằng hắn là muốn đi làm, cô cũng đứng lên định tiễn hắn ra cửa.

Mộ Lăng Khiêm nhìn đến hành động của Ôn Hướng Dương, hắn liền quay đầu lại nhìn cô một cái, “Trở về phòng mà nghỉ ngơi cho tốt, đừng ở chỗ này mà làm loạn đi.” Nói xong, cất bước lên lầu hai.

Ôn Hướng Dương kỳ quái nhìn bóng dáng của Mộ Lăng Khiêm.

Nghĩ Mộ Lăng Khiêm khả năng chỉ là đi lên lấy 1 ít đồ.

Chính là, cô ở dưới lầu ngồi nửa giờ, cũng không thấyMộ Lăng Khiêm xuống lầu, muốn đi đến công ty.

Ôn Hướng Dương thân thể vẫn là có chút không thoải mái, cô liền không để ý tới việc này nữa, cô xoay người

trở lại trên lầu, trở về phòng, liền nằm lên giường.

Ôn Hướng Dương tỉnh lại quá một lần, thời điểm tỉnh lại, đại khái đã là buổi chiều, cô kéobức màn, liền nhìn thấy xe của Mộ Lăng Khiêm còn để ở phía dưới.

Ôn Hướng Dương cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng lại không thắng nổi cơn buồn ngủ.

1 lần nữa tỉnh lại, bên ngoài sắc trời đã 1 mảng đen kịt, chỉ có đèn đường tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

Cô là bị đói mà tỉnh, vừa mới mở to mắt muốn đi xuống lầu làm cái gì đó ăn, đột nhiên có cảm giác 1 đạo sâu thẳm d đâm vào cổ người.

Cô trong lòng nhảy dựng.

Mộ Lăng Khiêm thu hồi tầm mắt, “Đi xuống ăn cơm.”

Ôn Hướng Dương ngồi ở trước bàn ăn, dùng dư quang của mắt trộm ngắm Mộ Lăng Khiêm không dưới hai mươi lần, trước kia đều là cô kêu hắn xuống lầu ăn cơm, còn bị hắn ghét bỏ, hôm nay hắn là bị làm sao vậy?

Chẳng lẽ là cảm thấy đêm qua đối với thật là quá đáng, cho nên mới đền bù cho cô?

Ôn Hướng Dương nghĩ như vậy, liền ở trong lòng chính mình mà đánh 1 cái, sao có thể chứ?

Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương vẫn luôn trộm ngắm hắn, hắn liền buông bát đũa trong tay xuống, nhìn về phía Ôn Hướng Dương.”Có chuyện gì nói thẳng”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.