Bức Thư Tình Cuối

Chương 18: Chương 18




‘Ellie? Tôi có thể gặp cô một phút được không?’

Cô vứt túi xách dưới bàn, làn da cô vẫn còn ẩm sau khi được tắm dưới vòi hoa sen chưa tới nửa tiếng trước, tâm trí cô vẫn trôi dạt ở nơi khác. Giọng của Melissa, vọng từ phòng làm việc bằng kính, thật đanh thép và cụt lủn.

‘Tất nhiên.’ Cô gật đầu và cười lễ phép. Ai đó đã để sẵn trên bàn cô một ly cà phê; nó chỉ còn hơi ấm, chắc nó đã ở đó được khá lâu. Có một tờ nhắn để ở dưới, đề gửi cho Jane Torvill với lời nhắn: ‘Ăn trưa chứ?’

Cô không có thời gian để nghĩ về nó. Cô cởi vội áo khoác, bước về phía văn phòng của Melissa, lo sợ thấy sếp cô vẫn đang đứng đợi cô. Cô rón rén ngồi lên ghế, trong khi Melissa đi đi lại lại quanh bàn làm việc của cô và cuối cùng cũng ngồi xuống. Bà mặc một chiếc quần bò đen sẫm và chiếc áo thun chui cổ cũng màu đen, bà có cánh tay và chiếc bụng cơ bắp của một người chăm luyện tập thể dục hàng ngày. Bà luyện tập những môn mà mục Thời trang gọi là ‘trang sức tự khẳng định mình’, mà theo Ellie thấy thì đấy thực chất là một cách chứng tỏ ‘quyền lực’.

Melissa thở dài và nhìn cô chòng chọc, Mắt bài ta tím lạ lùng, Ellie tự hỏi không rõ có phải bà ấy đeo kính áp tròng có màu hay không. Chúng thật sự rất ăn khớp với màu trên chiếc vòng cổ của bà. ‘Tôi thật sự không thoải mái khi buộc phải gọi cô vào nói chuyện, nhưng Ellie, tôi không thể làm khác được.’

‘Dạ?’

‘Đã gần mười một giờ kém mười lăm rồi.’

‘À, vâng. Tôi–‘

‘Tôi hiểu ở tòa soạn của tờ Nation, chuyên mục Phóng sự luôn là phòng cần có thời gian linh hoạt, nhưng tôi nghĩ chúng ta đã thống nhất với nhau giờ muộn nhất mà tôi muốn nhân viên của tôi phải có mặt ở bàn làm việc là mười giờ kém mười lăm.’

‘Đúng vậy, tôi–’

‘Tôi luôn muốn phóng viên viết bài của tôi có thời gian để chuẩn bị cho buổi tọa đàm. Họ cần có thời gian trước đó đọc báo hàng ngày, đọc tin tức trên mạng, trao đổi và truyền cảm hứng cho nhau.’ Bà xoay ghế, kiểm tra thư điện tử trong máy tính. ‘Ellie, được dự buổi tọa đàm là một vinh dự. Một cơ hội rất nhiều người viết báo mong muốn có. Tôi thấy thật khó để cô đạt tới một trình độ chuyên nghiệp khi cô chỉ xuất hiện vài phút trước khi hội thảo diễn ra.’

Ellie thấy như có ai châm kim vào da.

‘Với một cái đầu ướt sũng.’

‘Tôi xin lỗi, Melissa. Tôi phải đợi thợ sửa ống ngưới tới và–’

‘Đừng có thế, Ellie,’ bà nói lạnh băng. ‘Tôi mong cô đừng xúc phạm trí thông minh của tôi. Trừ khi cô chứng minh được gần như tuần nào cô cũng cần phải gọi thợ sửa ống nước tới, tôi e rằng tôi phải nhìn nhận rằng cô hoàn toàn không nghiêm túc trong công việc.’

Ellie nuốt khan.

‘Việc đưa các trang báo lên mạng cũng có nghĩa là không có gì có thể che giấu ở tờ báo này. Hiệu quả làm việc của từng phóng viên viết bài được đo lường không chỉ qua chất lượng bài viết trên báo in, mà còn qua số lượng người bào đọc bài của họ trên báo trực tuyến. Hiệu quả làm việc của cô, Ellie,’ bà nhìn vào tờ giấy trước mặt, ‘đã giảm sút gần bốn mươi phần trăm chỉ trong vòng một năm.’

Ellie không thể nói gì. Cổ họng cô đắng ngắt. Những biên tập viên và phóng viên khác đang đợi phía ngoài văn phòng Melissa, trong tay cầm sẵn các quyển sổ ghi chép và ly nước bằng nhựa. Cô thấy họ đang liếc nhìn cô qua bức tường kính, một vài người tò mò, một vài người bối rối, như thể họ biết điều gì đã xảy ra với cô. Cô tự hỏi, không lẽ hiệu quả làm việc của mình bị đem ra bàn tán đại trà trong khắp tòa soạn, và cô thấy thật nhục nhã.

Melissa đứng dựa vào bàn. ‘Khi tôi nhận cô, cô đầy nhiệt huyết và thèm khát săn tin. Cô luôn đi trước trong việc viết bài. Đó là lý do vì sao tôi chọn cô trong vô số các phóng viên viết bài trong vùng mà, nói thật, họ sẵn sang bán ông bà của họ đi để được ngồi vào vị trí của cô.’

‘Melissa, tôi đã–’

‘Tôi không muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc sống của cô, Ellie. Tôi không cần biết cô có khúc mắc riêng tư gì, người thân quen của cô mất hay cô đang nợ chồng chất. Tôi thậm chí cũng không cần biết cô có ốm thập tử nhất sinh không. Tôi chỉ muốn cô hoàn thành nhiệm vụ cô được trả tiền. Cô nên nhớ giờ đây các tờ báo không còn là nơi làm từ thiện. Nếu cô không đóng góp bài viết, chúng ta sẽ không có quảng cáo, hay đúng hơn, sẽ không tăng được lượng phát hành. Nếu điều đó xảy ra, tất cả chúng ta sẽ bị tống cổ ra khỏi đây, một vài người sẽ đi trước người khác. Cô có hiểu rõ ý tôi không?’

‘Rất rõ, Melissa.’

‘Tốt. Tôi nghĩ cô không nên tham gia buổi tọa đàm ngày hôm nay. Cô nên dành thời gian suy nghĩ và sắp xếp lại công việc, hẹn gặp cô trong buổi họp sáng mai. Thế còn bài phóng sự về những bức thư tình tới đâu rồi?’

‘Tốt. Vâng.’ Cô vẫn đang đứng, cố ra vẻ biết mình đang làm gì.

‘Tốt. Ngày mai cô nhớ cho tôi xem. Làm ơn bảo mọi người vào khi cô đi ra.’

Khi đồng hồ vừa chỉ qua mười hai giờ rưỡi, cô chạy bộ bốn tầng lầu xuống dưới thư viện, tâm trang cô vẫn khá u uất, sự hoan lạc của buổi tối hôm trước đã biến mất. Thư viện vắng như một nhà kho. Giá sách trống trơn, tờ thông báo viết sai chính tả cũng bị gỡ bỏ, chỉ còn miếng băng dính hai mặc là còn dính lại. Đằng sau chiếc cửa xoay hai lớp cô có thể nghe thấy tiếng đồ đạc kéo lê. Trưởng phòng thư viện đang dùng tay dò theo danh sách các đồ vậy, kính trễ xuống dưới mũi.

‘Rory có ở đây không ạ?’

‘Cậu ta đang bận.’

‘Ông có thể nhắn giùm là tôi không thể ăn trưa cùng anh ấy được không?’

‘Tôi cũng không biết cậu ta đang ở đâu.’

Cô bồn chồn vì lo sợ Melissa phát hiện ra cô không ở trong văn phòng. ‘Ồ, thế liệu ông có gặp anh ấy không? Tôi chỉ cần nhắn với anh ấy là tôi phải ra ngoài để làm phóng sự và tôi sẽ quay lại đây vào cuối ngày.’

‘Có lẽ cô nên để lại lời nhắn cho cậu ấy.’

‘Nhưng ông vừa nói ông không biết anh ấy đang ở đâu.’

Ông nhìn lên, lông mày chùng xuống.

‘Xin lỗi, chúng tôi đang phải gấp rút chuyển đồ. Tôi không có thời gian chuyển những lời cô vừa nhắn nhủ đâu.’ Ông có vẻ bắt đầu mất kiên nhẫn.

‘Được thôi. Vậy tôi sẽ phải đi lên phòng Nhân sự và xin số điện thoại di động của anh ấy? Chỉ có thế thì tôi mới chắc chắn tôi không buộc anh ấy phải đứng dậy và làm mất thời gian của anh ấy.

Ông giơ một tay lên. ‘Tôi sẽ nhắn với cậu ấy nếu gặp.’

‘Ồ, đừng nghiêm trọng hóa vấn đề. Xin lỗi đã làm phiền ông.’

Ông chậm rãi quay về phía cô và nhìn cô với ánh mắt mà mẹ cô chắc hẳn sẽ gọi là cái nhìn cổ hủ. ‘Chúng tôi ở thư viện dưới này có thể coi là chẳng liên quan gì tới cô hay những người giống cô ở tòa soạn, cô Haworth, nhưng ở tuổi tôi tôi không còn là một người đầy tớ cho văn phòng nữa. Xin thứ lỗi nếu điều đó ảnh hưởng tới cuộc sống của cô.’

Cô nhớ lại, ngay từ đầu Rory đẵ khẳng định bất kỳ nhân viên thư viện nào cũng có thể nhìn mặt đọc tên phóng viên một cách dễ dàng. Vậy mà cô không biết tên người đàn ông này.

Cô đỏ mặt khi ông đi khuất đằng sau cánh cửa. Cô giận bản thân vì đã cư xử như một thiếu niên nóng tính, cô giận ông vì đã không nhiệt tình giúp đỡ. Cô cáu giận vì thông điệp lạnh lùng của Melissa đã khiến cô không thể có một bữa trưa vui vẻ vào một người có khởi đầu không thể tuyệt vời hơn. John ở bên cô cho tới tận gần chín giờ. Chuyến tàu xuất phát từ Somerest khởi hành lúc mười một giờ kém mười lăm, anh nói, nên chẳng cần vội làm gì. Cô nấu cho anh món trứng trộn – món duy nhất cô làm khá ngon – và ngồi trên giường hạnh phúc ngắm nhìn anh ăn, thỉnh thoảng nhón tay lấy một miếng từ đĩa của anh.

Họ mới chỉ ở trọn bên nhau một đêm một lần duy nhất trước đây, khi họ mới quen nhau và anh bị cô hút hồn. Đêm qua, thật giống như những ngày mới quen: anh dịu dàng, nồng nàn, như thể kỳ nghỉ sắp tới khiến anh nhạy cảm hơn với những suy nghĩ của cô.

Cô đã không đả động gì tới chuyện đó: những năm tháng đã qua dạy cho cô một điều rằng chỉ nên sống với hiện tại. Cô chìm đắm trong mỗi khoảnh khắc hiện tại, từ chối khoác lên nó một đám mây u ám của cái giá phải trả sau này. Cái ngày u ám đó rồi sẽ tới – như đã từng thế - nhưng cô thường cố phỉnh phờ mình bằng những ký ức đẹp để quên nó đi.

Cô dừng ở cầu thang, nghĩ tới đôi tay để trần, lốm đốm tàn nhang của anh vòng qua người cô, khuôn mặt ngủ say sưa trên gối. Đêm qua thật hoàn hảo. Hoàn hảo. Từ đâu đó vọng lại một giọng nói thật nhỏ tự hỏi liệu một ngày, nếu anh nhớ lại đêm nay, anh có nhận ra cả cuộc đời của họ cũng có thể hoàn hảo như thế.

Từ tòa soạn tới bưu điện trên đường Langley chỉ một đoạn ngắn đi taxi. Trước khi rời văn phòng, cô cẩn thận nhắn lại cho thư ký riêng của Melissa. ‘Đây là số di động của tôi, nếu bà ấy hỏi,’ cô nói bằng một thứ giọng lịch sự vô cùng chuyên nghiệp. ‘Tôi có việc phải ra ngoài một tiếng.’

Mặc dù đang giờ ăn trưa, bưu điện không đông lắm. Cô bước về phía trước và ngoan ngoãn đợi bảng điện tử đọc tới số của cô. ‘Mời số bốn.’

‘Tôi muốn hỏi thông tin về một hòm thư.’

‘Cô đợi chút.’ Người đàn bà biến mất sau quầy rồi lại xuất hiện, chỉ cho cô nhìn về phía cuối nhà nơi có một cái cửa. ‘Cô có thể hỏi Margie ở đằng đó.’

Một cô gái còn khá trẻ đang ngó đầu qua cửa. Cô ta đeo một bảng tên ngay trước ngực, một sợi dây chuyền vàng to có hình cây thánh giá và đi một đôi giày gót cao tới mức Ellie tự hỏi làm sao cô gái có thể đứng được trên đó, chưa nói là phải đứng làm việc cả ngày trời. Cô gái cười, Ellie tự nhủ ngày càng hiếm có một người xa lạ nở nụ cười với cô ở trong thành phố này.

‘Câu hỏi của tôi có vẻ hơi lạ lùng,’ Ellie không biết nên bắt đầu thế nào, ‘cô có biết làm thế nào để tìm ra chủ nhân của một hòm thư đặt tại bưu điện cách đây nhiều năm không?’

‘Ồ, một hòm thư có thể có nhiều chủ nhân. Cô nói cụ thể về thời kỳ nào?’ Ellie không biết nên kể cho cô gái những gì, nhưng Margie có vẻ mặt dễ gần nên có quyết định đi xa hơn một chút. Cô cho tay vào túi và lấy ra những lá thư, được đặt cẩn thận trong một túi bìa nhựa trong. ‘Việc này hơi lạ một chút. Tôi vô tình có được một vài bức thư tình. Chúng được gửi tới một hòm thư ở đây và tôi muốn trả lại chúng cho chủ nó.’

Margie có vẻ thích thú. Một sự kiện khác lạ trong ngày so với việc trao trả thư từ hàng ngày của cô.

‘Hòm thư số mười ba.’ Ellie chỉ lên phong bì.

Mặt cô gái thoáng biểu lộ cô đã nhận ra. ‘Mười ba?’

‘Cô biết hòm thư này?’

‘Ồ, vâng.’ Môi cô vội mím lại, như thể cô cân nhắc nên tiết lộ những gì. ‘Hòm thư đó được thuê bởi chỉ duy nhất một người, trong gần bốn mươi năm rồi. Tuy nhiên điều đó cũng chưa phải là điều đặc biệt duy nhất.’

‘Vậy còn gì nữa?’

‘Sự thật là hòm thư đó chưa bao giờ nhận được một lá thư nào. Không một cái nào. Chúng tôi đã liên hệ với chủ nhân của nó rất nhiều lần để khuyên bà ấy đóng hòm thư lại. Nhưng bà nhất định không đóng. Chúng tôi nói quyền quyết định là của bà nếu bà không cảm thấy tiếc tiền.’

Cô gái chỉ vào lá thư. ‘Thư tình hả? Thật buồn.’

‘Cô có thể cho tôi biết tên của bà ấy được không?’ Ellie bồn chồn. Đây có thể là một câu chuyện hay hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cô.

Cô gái lắc đầu. ‘Xin lỗi, tôi không thể. Bảo mật thông tin, chỉ thế thôi.’

‘Ôi, làm ơn đi!’ Cô nghĩ tới vẻ mặt Melissa khi cô quay lại với một Câu chuyện Tình bị Cấm đoán Kéo dài Bốn mươi năm. ‘Xin cô. Cô không biết việc này quan trọng như thế nào với tôi đâu.’

‘Thực sự tôi rất tiếc, tôi không thể làm gì hơn bổn phận công việc của tôi.’

Ellie thầm chửi thề và liếc nhìn vào hàng người đột nhiên ở đâu ra xếp một dãy dài sau lưng cô. Margie quay lưng về phía cửa nên không nhận ra.

‘Dù sao cũng cảm ơn cô,’ Ellie nói.

‘Không có gì.’ Sau lưng họ, một đứa bé đang gào khóc, đòi chui ra khỏi chiếc xe đẩy.

‘À, đợi một chút.’ Ellie thò tay vào túi.

‘Vâng?’

Cô cười tươi. ‘Tôi – cô biết đấy – tôi có thể gửi một bức thư vào hòm thư đó không?’

Jennifer thân mến,

Xin lỗi về sự đường đột này. Tôi tình cờ tìm thấy một vài bức thư cá nhân mà tôi tin là gửi cho bà và tôi rất mong có cơ hội được đưa trả lại trực tiếp cho bà.

Có thể liên hệ với tôi theo những số điện thoại sau.

Thân mến,

Ellie Haworth

Rory nhìn chăm chú. Họ ngồi trong một quán rượu đối diện tòa soạn tờ Nation. Trời khá tối dù mới chỉ là cuối giờ chiều. Dưới ánh đèn mờ, những chiếc xe tải chuyển đồ màu xanh vẫn thấp thoảng hiện trước cửa chính vào tòa soạn, nhân viên đi lên đi xuống từ bậc thềm lên tới cửa. Họ đã làm như thế cả mấy tuần nay rồi.

‘Gì cơ?’ Anh nghĩ tôi đã áp dụng sai chiến thuật?’

‘Không.’ Anh ngồi cạnh cô trên chiếc ghế băng dài, một chân gác lên chân ghế trước mặt.

‘Vậy thì, có chuyện gì? Biểu lộ trên mặt anh có nghĩa gì vậy?’

Anh cười toét. ‘Tôi không biết, đừng hỏi tôi. Tôi đâu phải nhà báo.’

‘Thôi nào. Anh có ý gì đây?’

‘Thật ra, cô không cảm thấy là…’

‘Gì cơ?’

‘Tôi không biết nữa… Việc này khá riêng tư. Cô không định yêu cầu bà ấy phải phơi bày những vụng trộm tai tiếng của mình trước bàn dân thiên hạ đấy chứ?’

‘Biết đâu bà ấy sẽ vui mừng. Có thể bà ấy sẽ có cơ hội tìm lại người yêu mình.’ Giọng cô lạc quan đầy thách thức.

‘Hoặc cũng có thể bà ấy đã lấy chồng, đã có cuộc sống hạnh phúc bốn mươi năm qua, cố quên đi cuộc tình buồn ngày nào.’

‘Tôi không nghĩ thế. Mà sao anh nghĩ đây là một vụ tai tiếng. Có thể giờ này họ đang ở bên nhau. Có thể câu chuyện này đã có một kết thúc có hậu.’

‘Lý do gì mà bà đã không đóng hòm thư trong suốt bốn mươi năm qua? Chắc chắn không phải vì một kết thúc có hậu.’ Anh đưa trả lại bức thư. ‘Có khi bà ấy còn đang rất ốm yếu nữa.’

‘Chẳng lẽ giữ một ngọn đuốc chờ đợi ai đó lại là điên khùng sao?’

‘Giữ một hòm thư trong vòng bốn mươi năm, mà không nhận được bất kỳ bức thư nào, đó quả là một hành động không bình thường chút nào.’

Anh nói có lý, cô nghĩ. Nhưng những ý nghĩ về Jennifer và hòm thư trống rỗng vẫn luẩn quẩn trong trí tưởng tượng của cô. Quan trọng hơn cả, đó là phát hiện duy nhất mà cô có thể bám lấy để làm tư liệu cho một bài phóng sự tử tế. ‘Để tôi suy nghĩ thêm,’ cô nói.

‘Tối qua có làm cô vui vẻ không? Hôm nay không quá đau nhức chứ?’

‘Cái gì cơ?’

‘Trượt băng ấy.’

‘Ồ, một chút xíu.’ Cô duỗi thẳng chân, thấy bắp đùi vẫn tê cứng, hai đầu gối hơi tím đỏ do va chạm. Họ đã có một vài chuyện tiếu lâm nhỏ tối hôm qua. Cô là Jayne Torvill; anh là nhân viên thư viện quèn, đi theo để làm theo mệnh lệnh của cô. Tin nhắn của anh đầy lỗi chính tả: Quấy bà duyên dáng có thể xuốn và uốn một ly với nhân vin thư viện quèn này được không?

‘Tôi nghe tiếng cô xuống tìm tôi.’

Cô liếc anh và anh cười ngoác. Cô làm bộ nhăn nhó.

‘Sếp của anh thật cộc cằn. Thật đấy. Cứ như thể tôi yêu cầu ông ta từ bỏ đứa con đầu lòng vậy, trong khi tôi chỉ nhờ ông chuyển tin nhắn đến cho anh.’

‘Ông ấy là người tốt,’ Rory nói, nhăn nhăn mũi. ‘Chỉ là ông ấy đang căng thẳng. Rất căng thẳng. Đây là nhiệm vụ cuối cùng ông được giao trước khi nghỉ hưu, ông phải xếp bốn mươi nghìn hồ sơ vào đúng chỗ của nó, cộng thêm những hồ sơ phải chụp lại để đưa vào kho lưu trữ trực tuyến.’

‘Chúng ta ai cũng bận cả, Rory.’

‘Ông luôn muốn mọi thứ phải ngăn nắp gọn gàng. Ông là mẫu học sinh thế hệ cũ – cô biết đấy, tất cả đều viết trên giấy. Tôi thích ông ấy. Kiểu người như ông không còn nhiều nữa.’

Cô nghĩ tới Melissa, với đôi mắt sắc lạnh và đôi giày cao gót, và không thể không đồng tình với nhận định của anh.

‘Ông ấy biết tất cả về tòa soạn này. Cô nên tìm cách nói chuyện với ông, một lúc nào đó.’

‘Đúng vậy. Có vẻ như ông đã có vẻ thích trò chuyện với tôi.’

‘Tôi chắc chắn là vậy, nếu cô hỏi ông một cách nhã nhặn.’

‘Giống cách tôi nói chuyện với anh, đúng không?’

‘Không. Giống cách tôi nói với cô.’

‘Anh có muốn phấn đấu vào vị trí của ông ấy không?’

‘Tôi ư?’ Rory đưa ly nước lên miệng. ‘Không. Tôi muốn đi du lịch – Nam Mỹ. Công việc này chỉ nhằm giúp tôi có tiền đi du lịch. Tôi sẽ đi khi đã làm đủ mười tám tháng.’

‘Anh đã làm ở đây mười tám tháng rồi?’

‘Cô định nói cô không hề biết tôi trước đây?’ Anh làm vẻ mặt có vẻ giận dỗi và cô thoáng đỏ mặt.

‘Tôi chỉ… tôi nghĩ tôi đã gặp anh trước đây rồi.’

‘À, nghĩa là cô chỉ nhìn thấy những gì cô muốn thấy. Chúng tôi chỉ là những nhân viên rảnh việc chẳng ai biết tới, hiếm khi giúp ích gì cho công việc của cô.’

Anh mỉm cười và nói không một chút ác ý, nhưng cô nhận ra một chút mặc cảm trong cách nói của anh. ‘Ý anh là tôi là một người ích kỷ, không công nhận đóng góp của những nhân viên đích thực và khó tính với những nhân viên kỳ cựu có đạo đức nghề nghiệp?’ Cô đùa lại.

‘Cũng gần gần như vậy.’ Rồi anh nhìn cô nghiêm túc và thay đổi giọng nói. ‘Thế cô định làm gì để chuộc lại lỗi lầm của bản thân?’

Thật khó để nhìn thẳng vào mắt anh. Cô tìm cách phản pháo, tiếng tin nhắn điện thoại cắt ngang suy nghĩ của cô. ‘Xin lỗi,’ cô thì thầm, lục tìm trong túi xách. Cô bấm vào biểu tượng bức thư nhỏ trên màn hình.

Chỉ muốn chào em một câu. Ngày mai đi nghỉ hè rồi, sẽ liên lạc với em khi anh quay về. Giữ gìn sức khỏe. Jx

Cô thất vọng. Chỉ đơn giản chào một câu sau một đêm quan hệ say đắm với nhau như vậy? Sau một đêm hoàn toàn tự do bên nhau? Chỉ một câu chào thôi sao?

Cô đọc lại tin nhắn lần nữa. Anh không bao giờ nói dài dòng trên điện thoại, cô biết điều đó. Ngay từ đầu anh đã nói làm như vậy rất mạo hiểm, nhỡ chẳng may vợ anh đọc được trước khi anh kịp xóa những tin nhắn nhạy cảm. Chẳng phải câu nhắn ‘giữ gìn sức khỏe’ cũng khá là ngọt ngào đó sao? Anh nhắn nhủ rằng anh luôn lo lắng cho cô. Cô tự hỏi, ngay cả khi cô đã kiểm chế bản thân, cô đã cố tình hiểu rộng ý từ những tin nhắn ngắn ngủi này ở mức nào, cố đào bới những ý nghĩ sâu xa nhất từ những từ ngữ rời rạc. Cô hiểu những điều anh thực sự muốn gửi gắm. Nhưng thỉnh thoảng, như ngày hôm nay, cô ngờ rằng có một điều gì đó thực sự bất thường trong những lời nhắn cụt lủn này.

Phải trả lời sao đây? Rất khó để cô nhắn lại ‘chúc anh một kỳ nghỉ vui vẻ’ vì thực tế cô chẳng mong như thế, cô muốn kỳ nghỉ ấy thật tồi tệ, vợ anh bị ngộ độc thức ăn, con anh không ngừng mè nheo khóc lóc và thời tiết xấu để buộc cả nhà họ phải ngồi trong nhà. Cô muốn anh ngồi đó, nhớ thương cô, nhớ tới cô, nhớ tới cô…

Anh cũng nhớ giữ gìn sức khỏe x

Khi cô nhìn lên, Rory dường như đang chăm chú dõi theo một chiếc xe tải chuyển đồ đậu bên ngoài, anh tỏ ra không quan tâm tới những gì đang diễn ra.

‘Xin lỗi,’ cô nói, nhét điện thoại lại vào trong túi. ‘Chuyện công việc ý mà.’ Cô chợt nghĩ, ngay cả khi cô nói xin lỗi anh, vì sao cô không thể kể với anh sự thật. Anh có thể sẽ là bạn tốt của cô, thực ra anh đã là bạn của cô rồi: vì sao cô không thể tâm sự với anh về John?

‘Vì sao bây giờ mọi người không viết cho nhau những lá thư tình như thế nữa?’ cô hỏi, rút ra một bức thư từ túi. ‘Ý tôi là, ừ, thì mọi người vẫn nhắn tin, gửi thư điện tử cho nhau, nhưng sao không ai viết được ngọt ngào như thế này? Không ai bày tỏ tình cảm nồng nàn trên giấy như người tình giấu mặt trong bức thư này đã làm?’

Chiếc xe tải chuyển bánh. Mặt trước của tòa soạn lại vắng lặng và không có người, cổng vào hắt một vệt đen trong ánh sáng mờ ảo, một vài nhân viên vẫn lưu lại văn phòng, chỉnh nốt những chỗ cần sửa vào phút chót trước khi báo được đem đi in.

‘Có lẽ là vẫn có,’ anh nói và mặt anh đã không còn sự mềm mại. ‘Hoặc cũng có thể, nếu cô là người đàn ông, sẽ không thể biết cô định nói gì.’

Phòng tập thể dục tại Swiss Cottage đã không còn ở gần nhà cô mà cũng không gần nhà Nicky, trang thiết bị bắt đầu xuống cấp, nữ tiếp tân chảnh tới mức họ luôn tự hỏi có phải cô ta do phòng tập của đối thủ cài cắm vào, nhưng cả cô và Nicky đều lười không ai chịu đi làm thủ tục đóng thẻ thành viên và tìm một phòng tập mới. Đây là nơi họ gặp gỡ hàng tuần. Họ đã tập cùng nhau vài năm rồi, từ việc tập xe đạp, hay đăng ký luyện tập dưới sự hướng dẫn của một huấn luyện viên riêng hai mươi tuổi. Giờ đây, sau khi lặn ngụp trong cái bể bơi nhỏ xíu, họ ngồi trong phòng xông hơi năm mươi phút tán gẫu, thuyết phục nhau rằng dù sao làm thế này cũng ‘tốt cho da’.

Nicky tới muộn: cô phải chuẩn bị cho buổi hội thảo ở Nam Phi. Không ai phàn nàn khi người kia tới muộn cả: điều đó được chấp nhận, rằng nếu việc họ tới muộn là do công việc thì không được quyền trách móc. Hơn nữa, Ellie cũng chưa bao giờ thực sự hiểu công việc Nicky đang làm.

‘Ngồi chỗ đó có nóng không?’ Cô chỉnh lại khăn tắm trên chiếc ghế xông hơi dài khi thấy Nicky lau mắt.

‘Cũng khá nóng. Tớ không biết phải mất bao lâu nữa tớ mới thấy thích thú trò này. Bà sếp mới của tớ là người nghiện làm việc. Tớ đã định xin nghỉ phép một tuần đi chơi mà bà nói là không thể sắp xếp cho tớ.’

‘Bà ấy là người thế nào?’

‘Ồ, cũng không đến nỗi tệ. Nhưng bà ấy rất khắt khe về giờ giấc và không thấy có lý do gì mà những người khác trong phòng không thể làm như bà. Tớ ước gì Richard vẫn còn làm. Tớ thèm nhớ những ngày thứ Sáu với bữa trưa kéo dài.’

‘Thời buổi này tớ không nghĩ còn ai có thể có thời gian cho một bữa trưa đúng nghĩa.’

‘Trừ công việc như của cậu. Tớ nghĩ phóng viên như cậu chắc toàn ăn trưa túy lúy để mở rộng quan hệ.’

‘Hừ, nhưng không phải với bà sếp suốt ngày canh me tớ.’ Cô kể lại cuộc gặp sáng nay và Nicky tròn mắt đầy cảm thông.’

‘Cậu phải cẩn thận,’ cô nói. ‘Có vẻ như bà ấy đã nắm thóp được cậu. Bài phóng sự của cậu vẫn tiến triển tốt chứ? Liệu hoàn thành xong bài phóng sự ấy bà sếp có buông cậu ra không?’

‘Tớ không biết nó sẽ đi tới đâu. Tớ thấy không thoải mái khi dùng những lá thư làm tư liệu.’ Cô cọ chân. ‘Những bức thư thật tình tứ. Và rất nồng nàn. Nếu ai đó viết cho tớ một bức thư như thế, tớ chắc chắn không muốn công khai cho mọi người đọc.’

Cô nghe như chính tiếng Rory đang nói và nhận thấy cô không còn chắc về những gì mình đang suy nghĩ. Cô đã không ngờ tới việc anh không hề ủng hộ ý tưởng xuất bản những bức thư. Cô đã quen với suy nghĩ rằng tất cả mọi người làm cho tờ Nation đều có cùng một tư duy. Báo được ưu tiên trước, Giáo dục thế hệ cũ.

‘Tớ lại muốn phóng to chúng lên, dán lên bảng quảng cáo thật to. Vì tớ không nghĩ thời nay còn ai nhận được những lá thứ tình như thế nữa,’ Nicky nói. ‘Có chị gái tớ. Vào những năm 90, khi bồ của chị ấy chuyển đến Hồng Kông, mỗi tuần anh ấy gửi ít nhất hai lá thư cho chị. Một lần chị cho tớ xem.’ Nicky khịt mũi. ‘Cẩn thận nhé, tớ đoán chắc hầu hết những lá thư đó đều chỉ để nói anh ta nhớ mông của chị ấy thế nào.’

Họ cùng cười phá lên trước khi một người phụ nữ khác bước vào. Họ chào nhau một cách xã giao và người phụ nữ chọn băng ghế cao nhất, cẩn thận trải khăn lên ghế.

‘Ồ, tớ gặp Doug tuần trước.’

‘Cậu ta thế nào? Đã chính thức mối quan hệ với Lena chưa?’

‘Cậu ta hỏi thăm về cậu. Cậu ta sợ đã làm cậu buồn. Cậu ta kể cậu và cậu ấy đã cãi nhau.’

Hơi nóng làm nhòe mắt Ellie. ‘Ồ, không có gì. Chỉ là cậu ấy…’ Cô nhìn về phía người đàn bà ngồi ở hàng ghế trên. ‘Cậu ấy sống ở một thế giới khác.’

‘Một thế giới không có ai ngoại tình.’

‘Cậu ấy có kiểu thích… phán xét người khác. Bọn tớ bất đồng quan điểm về vợ của John.’

‘Về chuyện gì?’

Ellie ngọ nguậy trên chiếc khăn tắm có vẻ không thoải mái.

‘Đừng quan tâm tới tôi,’ giọng người đàn bà vẳng từ trên xuống. ‘Bất kỳ chuyện gì nghe lỏm dược ở đây nếu bị cấm mang ra ngoài.’ Bà ta cười và họ cười lại với bà tỏ ý biết ơn.

Ellie hạ giọng, ‘Về chuyện tớ nên nghĩ tới cảm giác của vợ John sẽ như thế nào.’

‘Tớ nghĩ đó là việc của John chứ.’

‘Đúng vậy. Nhưng cậu biết Doug rồi đấy. Đó là Người đàn ông Nhân từ nhất trên Thế giới.’ Ellie vén tóc ra khỏi mặt. ‘Cách nào đó cậu ấy nói đúng. Nicky, nhưng tớ không biết cô ta. Với tớ cô ấy dường như không phải người thực. Vậy thì vì sao mà tớ phải quan tâm. Cô ấy sở hữu một thứ mà tớ thực sự mong muốn có, một thứ có thể khiến tớ vô cùng hạnh phúc. Và cô ấy cũng không yêu John đến như thế, cô ấy hầu như không quan tâm anh ấy cần gì và muốn gì. Ý tớ là, nếu họ thực sự sống hạnh phúc với nhau, anh ấy đã không đến với tớ, đúng không?’

Nicky lắc đầu. ‘Tớ không biết. Khi chị gái tớ có con, chị ấy không thể quan tâm đúng đắn tới tất cả mọi người trong sáu tháng đầu.’

‘Đứa nhỏ nhất của anh ấy cũng đã hai tuổi rồi.’ Cô cảm thấy, chứ không hẳn nghe thấy, tiếng cười khẽ nhạo báng của Nicky. Đó là mặt trái của việc có những người bạn tốt lâu năm. Họ không bao giờ để bạn thỏa hiệp một cách dễ dàng.

‘Cậu biết đấy, Ellie,’ Nicky nói, nằm xuống ghế và đưa hai tay lên gối đầu. ‘Về mặt đạo đức, tớ không quan tâm lắm tới chuyện nội bộ gia đình người ta, nhưng tớ thấy cậu dường như không hạnh phúc.’

Cô khẳng định chắc chắn. ‘Tớ thật sự hạnh phúc.’

Nicky nhướn mày.

‘Được rồi. Hiểu đúng ý cậu là tớ chưa từng hạnh phúc và cũng chưa từng bất hạnh với ai hơn thế.’

Khác với hai cô bạn thân, Ellie chưa từng sống chung với một người đàn ông nào. Khi chưa tới tuổi ba mươi, cô luôn xếp việc ‘lậpgiađìnhvàsinhcon’ – cô luôn coi chúng chỉ là một từ viết liền – vào danh sách những việc cần làm vào giai đoạn sau của cuộc đời cô, khi cô đã có sự nghiệp ổn định và có chính sách hưởng lương hưu. Cô không muốn cuộc đời cô kết thúc giống mấy cô bạn cùng lớp, thở hổn hển đằng sau những chiếc xe đẩy trẻ con khi mới hai mươi mấy tuổi, hoàn toàn phụ thuộc tài chính vào những ông chồng vốn khinh thường họ.

Người bạn trai gần đây nhất của cô phàn nàn khi thấy sau gần hai năm yêu nhau, chỉ có anh là thường xuyên chạy theo cô trong khi cô lại mải miết chạy từ nơi này tới nơi khác ‘gào thét trên điện thoại di động’. Anh thậm chí còn thấy xúc phạm vì cô thấy việc này thật thú vị. Nhưng khi bước qua tuổi ba mươi, cô không còn thấy chuyện này thú vị nữa. Khi cô về thăm bố mẹ ở Derbyshire, họ cố không nhắc tới những bạn trai của cô, điều đó lại càng làm cô cảm thấy áp lực. Cô sống một mình vẫn rất ổn, cô nói với bố mẹ và bạn bè cô như thế. Đó là sự thực, cho tới khi cô gặp John.

‘Anh ấy đã có vợ chưa cưng?’ người đàn bà ở tầng trên hỏi vọng xuống qua hơi nóng.

Ellie và Nicky liếc nhìn nhau đầy ngụ ý.

‘Rồi.’ Ellie nói.

‘Tôi cũng yêu một người đàn ông đã có vợ và chúng tôi sẽ kỷ niệm bốn năm ngày cưới vào thứ Ba tuần sau, nếu nói ra điều này làm cô cảm thấy dễ chịu hơn.’

‘Xin chúc mừng,’ họ đồng thanh nói, Ellie cảm thấy dùng từ này trong hoàn cảnh này thật kỳ cục.

‘Và chúng tôi vẫn rất hạnh phúc. Tất nhiên con gái ông ấy đã không thèm nói chuyện với ông ấy, nhưng không sao cả. Qun trọng là chúng tôi hạnh phúc.’

‘Phải mất bao lâu ông ấy mới chịu bỏ vợ?’ Ellie ngồi dậy, hỏi.

Người đàn bà buộc túm tóc kiểu đuôi ngựa. Bà ta hầu như không có ngực, Ellie trộm nghĩ, nhưng bồ bà vẫn bỏ vợ để theo bà.

‘Mười hai năm,’ bà nói. ‘Điều đó cũng có nghĩa là chúng tôi không thể có con nhưng, như tôi nói, cũng đáng để làm thế. Chúng tôi rất hạnh phúc.’

‘Thật mừng cho bà,’ Ellie nói khi thấy bà bước xuống.

Cánh cửa kính mở, đưa vào một luồng không khí lạnh giá khi người phụ nữ bước ra ngoài. Chỉ còn lại hai người ngồi trong buồng xông hơi nóng hừng hực, tối om.

Không khí im lặng bao trùm.

‘Mười hai năm,’ Nicky nói, dùng khăn lau khô mặt. ‘Mười hai năm, một đứa con riêng của chồng xa lánh và không có con. Tớ cá là cậu sẽ không hề thấy thoải mái hơn chút nào đâu.’

Hai hôm sau điện thoại trên bàn của cô đổ chuông. Mới chín giờ kém mười lăm, cô đã sẵn sàng ngồi ở bàn làm việc, thỉnh thoảng đứng lên để sếp thấy rõ cô đã tới nơi và đang làm việc. Mấy giờ Melissa tới văn phòng làm việc nhỉ? Có vẻ như bà luôn là người tới sớm nhất và về trễ nhất trong ban Phóng sự, và lúc nào tóc tai quần áo của bà cũng chỉnh tề, trang điểm hoàn hảo. Ellie đồ rằng bà chắc hẳn có huấn luyện viên riêng dạy thể dục tại nhà lúc sáu giờ sáng, sấy tóc tại một tiệm làm đầu riêng một giờ sau đó. Bà không có một cuộc sống gia đình ư? Ai đó đã nói với cô rằng bà đã có một cô con gái trẻ, nhưng Ellie thấy thật khó tin.

‘Ban Phóng sự nghe,’ cô nhấc điện thoại, lơ đãng nhìn sang phòng kính bên cạnh. Melissa cũng đang đi đi lại lại nói chuyện điện thoại, một tay vuốt tóc.

‘Xin lỗi, đây có phải số điện thoại của cô Ellie Haworth?’ Một giọng nói như từ niên đại trước vọng về, mang đậm dấu ấn giới thượng lưu.

‘Vâng, tôi nghe.’

‘À, cô đã gửi cho tôi một lá thư. Tôi tên là Jennifer Stirling.’

Em đã làm gì vậy? Vào ngày Thứ Năm anh nói anh không muốn để em đi. Chính lời anh nói, không phải em. Và rồi sau đó không một hồi âm nào cả. Em thực sự đã nghĩ là anh gặp tai nạn! S***** bảo anh đã từng cư xử như thế trước đây, nhưng em không tin cô ấy, giờ thì em cảm thấy mình như một kẻ ngu ngốc.

Thư người đàn bà gửi cho người đàn ông.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.