Bức Thư Tình Cuối

Chương 19: Chương 19




Cô bước nhanh, đầu chúi xuống dưới trời mưa nặng hạt, tự trách vì đã không lo xa mang theo một chiếc dù. Hàng dãy taxi nối đuôi theo sau luồng khi phụt ra từ động cơ những chiếc xe buýt với cửa sổ mờ hơi nước, thi thoảng bắn những vòng tròn nước duyên dáng lên vỉa hè. Cô đang rảo bước trên đường St Johns Wood vào một buổi chiều thứ Bảy ướt át, cố không nghĩ về biển xanh cát trắng ở Barbados, về đôi bàn tay to rám nắng đang thoa kem chống nắng lên lưng của một người phụ nữ khác. Hình ảnh ấy cứ thường trực hiện về ám ảnh cô trong suốt sáu ngày anh đi. Cái thời tiết đáng ghét này có vẻ như là một trò đùa đồng lõa với cô.

Tòa biệt thự nổi bật với những tấm đá phiến màu xám trên vỉa hè rộng có hàng cây thẳng tắp. Cô nhẹ bước lên những bậc thềm đá, bấm chuông liên lạc mang số tám và đợi, bồn chồn đổi từ chân này sang chân khác.

‘Xin chào?’ Một giọng nói rõ ràng, trẻ hơn rất nhiều so với cô tưởng tượng. Cô cảm ơn Chúa vì Jennifer Stirling đề nghị gặp ngày hôm nay: ý nghĩ phải ngồi ở nhà cả ngày thứ Bảy, không đi làm, không gặp bạn bè vì dường như ai cũng bận rộn, thật là khủng khiếp. Và bàn tay rám nắng.

‘Tôi là Ellie Haworth. Tôi đến vì những bức thư gửi cho bà.’

‘Ồ. Mời lên. Tôi ở tầng bốn. Cô phải kiên nhẫn một chút với thang máy ở đây. Nó chậm ghê gớm.’

Đó là kiểu nhà hiếm khi cô bước chân vào; những người bạn của cô thường sống trong các căn hộ chung cư kiểu mới với phòng được chia nhỏ, dưới có tầng hầm để xe hay sang hơn thì ở trong các căn hộ hai tầng chồng lên nhau như những lớp bánh kem theo kiểu nhà mái hiên từ thời Victoria. Còn tòa nhà này bản thân nó đã toát lên sự sang trọng, không bao giờ lỗi mốt. Nó khiến cô nghĩ ngay tới cụm từ ‘bà già giàu có’ – John chắc sẽ thích từ này – và cô mỉm cười.

Hành lang được trang điểm bởi những tấm thảm màu ngọc lam sẫm, một loại màu cũng chỉ có từ thời xưa. Tay vịn bằng đồng của bốn bậc thang đá hoa cương sáng bóng do được lau chùi thường xuyên. Cô thoáng nghĩ tới dãy hành lang của tòa nhà nơi cô ở với hàng chồng giấy lộn quảng cáo chẳng ai thèm quẳng đi và những chiếc xe đạp bị vứt chỏng chơ không ai quan tâm.

Chiếc thang máy cũ kẽo kẹt đưa cô lên bốn tầng lầu một cách trịnh trọng. Cô bước ra dãy hành lang lát gạch.

‘Xin chào?’ Ellie nhìn thấy một chiếc cửa để mở.

Cô đã tưởng tượng về bức tranh này: một bà già còng lưng với đôi mắt nhấp nháy, có thể chùm chiếc khăn choàng trang nhã trong một ngôi nhà được trang trí bởi rất nhiều các con thú bằng sứ. Jennifer Stirling không phải như thế. Có thể bà cũng đã sáu mươi mấy, nhưng dáng bà vẫn còn rất thon thả và thẳng băng, chỉ có mái tóc cắt ngang vai điểm vài sợi bạc là có thể tố cáo tuổi thật của bà. Bà mặc một chiếc áo cashmere màu xanh dương thẫm, choàng bên ngoài bằng một chiếc áo len thắt lưng ở giữa, chiếc quần được may đo rất khéo léo, có vẻ của Dries van Noten hơn là M&S. Chiếc khăn choàng xanh lục quấn quanh cổ.

‘Cô Haworth?’

Cô cảm thấy bà đang dõi nhìn với ánh mắt dò xét trước khi gọi tên cô.

‘Dạ vâng.’ Ellie đưa tay ra. ‘Cháu là Ellie, chào bà.’

Khuôn mặt người phụ nữ giãn ra một chút. Dường như cô đã vượt qua được bài sát hạch đầu tiên – ít nhất là cho tới lúc này. ‘Mời cô vào. Cô đi có xa không?’

Ellie theo bà vào trong. Một lần nữa cô thấy phỏng đoán của mình sai lầm. Chẳng có những con vật trang trí bằng sứ. Căn phòng rộng rãi, sáng sủa và khá ít đồ. Sàn gỗ nhạt màu được trang trí bởi tấm thảm Ba Tư to và hai chiếc đi-văng bọc vải hoa đặt đối diện nhau, ở giữa có chiếc bàn kính. Món đồ duy nhất còn lại trong phòng trông khá độc đáo và phóng khoáng: một chiếc ghế hiện đại kiểu Đan Mạch mà cô đồ là rất đắt, và một chiếc bàn nhỏ kiểu cổ làm bằng gỗ hồ đào. Rất nhiều khung ảnh gia đình và bọn trẻ nhỏ được đặt trên đó.

‘Thật là một căn hộ xinh xắn,’ Ellie, người trước đây hầu như không bao giờ để ý tới trang trí nội thất của một ngôi nhà, bỗng hiểu đây chính là cuộc sống cô muốn có.

‘Căn hộ thật dễ thương, đúng không? Tôi chuyển tới đây năm… sáu mươi tám, hình như thế. Hồi đó đây là một tòa nhà cũ kỹ tồi tàn nhưng tôi nghĩ có thể sẽ phù hợp cho cuộc sống của hai mẹ con vì tôi muốn con gái sống gần trung tâm thành phố. Từ đây có thể nhìn thấy công viên Regent’s Park. Vui lòng đưa áo khoác cho tôi. Cô có muốn uống một chút cà phê không? Có vẻ cô bị ướt khá nhiều.’

Ellie ngồi đợi trong khi Jennifer Stirling đi vào trong bếp. Bức tường màu kem nhạt treo những bức tranh nghệ thuật đương đại cỡ lớn. Ellie nhìn theo Jennifer Stirling khi thấy bà quay lại và nhận ra cô không quá ngạc nhiên vì sao cô lại bị thu hút bởi người viết lá thư ẩn danh này như thế.

Trong số những bức hình để trên bàn có hình một phụ nữ trẻ xinh đẹp lạ lùng, với tư thế chụp như thể dưới ống kính của Cecil Beaton; rồi hình một phụ nữ, có thể vẫn là người phụ nữ ấy vài năm sau, đang ngắm nhìn đứa tẻ mới sinh, mặt tràn đầy niềm vui sướng, hân hoan, tự hào – và tóc bà, dù mới sinh, được chải chuốt rất trang nhã.

‘Cô thật tử tế khi muốn tìm cho ra ngọn ngành những chuyện này. Phải nói là lá thư của cô khiến tôi vô cùng tò mò.’ Bà đặt tách cà phê trước mặt cô ngồi xuống phía đối diện, khẽ quấy tách cà phê của bà bằng một chiếc thìa bạc nhỏ xíu một đầu tráng men đó. Lạy Chúa, Ellie nghĩ thầm. Eo của bà còn thon gọn hơn cả của mình.

‘Tôi thực sự muốn biết đó là những lá thư gì. Tôi không nghĩ tôi đã vứt bỏ tùy tiện một tài liệu nào, tôi luôn hủy chúng khi muốn vứt đi. Kỳ Giáng sinh năm ngoái kế toán của tôi mua cho tôi một máy hủy giấy.’

‘Ồ, thật ra không phải cháu tìm được những bức thư này. Là một người bạn của cháu, trong lúc dọn dẹp lại hồ sơ lưu trữ tại tòa soạn báo Nation, đã tình cờ nhìn thấy chúng.’

Vẻ mặt của Jennifer Stirling đột ngột thay đổi.

‘Những lá thư đó đây.’

Ellie đưa tay vào túi và rút ra một cặp tài liệu nhựa có ba lá thư tình. Cô nhìn bà Stirling khi đưa chúng. ‘Lẽ ra tôi có thể gửi chúng lại cho bà qua hòm thư,’ cô nói, ‘nhưng…’

Jennifer Stirling cầm những lá thư cẩn thận bằng hai tay.

‘Tôi không chắc… là – là bà có thực sự muốn đọc lại chúng hay không.’

Jennifer không nói gì. Bỗng dưng cô cảm thấy rất nhẹ lòng, Ellie nhấp một ngụm cà phê. Cô không biết cô đã ngồi ở đó và uống cà phê trong bao lâu, cô cố tình đánh mắt đi nơi khác, cô cũng không biết vì sao.

‘Ồ, tôi rất muốn.’

Khi cô nhìn lên, có điều gì đó đã thay đổi trong cách biểu lộ của Jennifer. Không hẳn là bà đã khóc, nhưng trong mắt bà ẩn chứa một sự xúc động mạnh mẽ. ‘Chắc hẳn cô đã đọc chúng rồi, đúng không.’

Ellie thấy xấu hổ. ‘Xin lỗi bác, chúng được tìm thấy trong một tập hồ sơ dường như chẳng liên quan gì. Cháu không bao giờ nghĩ rằng có thể tìm ra chủ nhân của nó. Cháu thấy những lá thư thật trữ tình,’ cô nói thêm.

‘Đúng vậy. Ồ, Ellie Haworth à, ở vào cái tuổi như của tôi rất ít sự việc có thể khiến tôi ngạc nhiên, nhưng cô đã làm được điều đó ngày hôm nay.’

‘Bác không định đọc những lá thư ư?’

‘Tôi không cần vì tôi vẫn nhớ từng câu chữ trong những lá thư.’

Đã từ lâu Ellie luôn biết rằng kỹ năng quan trọng nhất của nghề làm báo là biết lúc nào cần phải im lặng. Nhưng lúc này đây, trước người phụ nữ lớn tuổi ngồi trước mặt cô nhưng như không tồn tại trong căn phòng, cô thấy không thoải mái chút nào. ‘Cháu xin lỗi,’ cô thận trọng nói khi thấy sự im lặng ngày càng trở nên nặng nề, ‘nếu chuyện này đã làm bác buồn. Chỉ vì cháu không biết phải làm gì, và không biết hiện tại bác –’

‘– tình trạng hôn nhân của tôi chứ gì,’ bà tiếp lời. Bà cười mỉm và Ellie một lần nữa nhận ra bà có khuôn mặt rất xinh. ‘Cô thật ý tứ quá. Nhưng thực sự không có gì phải bối rối cả. Chồng tôi đã mất cách đây rất lâu rồi. Khi tuổi già tới có những việc không ai nói trước được.’ Bà mỉm cười hơi một chút châm biếm. ‘Con người thường chết sớm hơn họ tưởng.’

Họ lại im lặng chìm trong tiếng mưa rơi và tiếng phanh của xe buýt ngoài đường.

‘Ellie, nói tôi nghe một điều,’ cuối cùng bà cũng lên tiếng. ‘Điều gì đã khiến cô bỏ công sức để trả lại những bức thư này cho tôi?’

Ellie tự hỏi có nên nhắc tới bài phóng sự của mình không. Bản năng trong cô nói không nên.

‘Bởi vì cháu chưa bao giờ được đọc những bức thư như thế.’

Jennifer Stirling vẫn không rời mắt khỏi cô.

‘Và… cháu cũng có một người yêu,’ cô nói, không hiểu vì sao mình lại nói ra điều này.

‘Một “người yêu”?’

‘Anh ấy đã có vợ.’

‘À. Vậy là những lá thư nói lên đúng tâm trạng của cô.’

‘Dạ vâng. Toàn bộ câu chuyện chứ không phải chỉ những lá thư. Đó là về những điều bác muốn nhưng không thể có được. Và không bao giờ có thể nói bác thực sự cảm thấy thế nào.’ Cô nhìn xuống, như thể đang nói với chính mình. ‘Người đàn ông cháu yêu, John… Cháu không biết anh ấy nghĩ gì. Chúng cháu không bao giờ chia sẻ những gì xảy ra giữa hai người.’

‘Tôi không nghĩ chuyện đó là bất thường,’ bà Stirling nhận xét.

‘Nhưng người yêu của bác làm thế. Boot đã làm thế.’

‘Đúng vậy.’ Bà lại như rơi vào một thế giới khác. ‘Ông ấy kể cho tôi về tất cả mọi chuyện. Thật bất ngờ khi nhận được những bức thư như vậy, ngay cả ở thế hệ của tôi. Để biết rằng cô được yêu hết mình. Ông ấy luôn rất giỏi trong việc truyền tải lời nói qua những dòng chữ.’

Mưa bắt đầu rơi nặng hạt, tiếng sấm ầm ầm gõ vào cửa sổ và mọi người hối hả hò nhau ngoài đường.

‘Mối tình của hai bác ám ảnh cháu, mặc dù có thể nó cũng không có gì quá lạ lẫm với cháu. Cháu thực sự mong muốn hai bác đoàn tụ. Cháu muốn hỏi, bác đã… đã bao giờ hai bác gặp lại nhau chưa ạ?’

Cách đi thẳng vào vấn đề có vẻ không thích hợp lắm, Ellie nghĩ và bỗng cảm thấy ngượng ngùng. Hình như còn hơi khiếm nhã. Có thể cô đã đi quá xa.

Vừa lúc Ellie định xin lỗi và xin phép ra về thì bà cất tiếng. ‘Cô có muốn uống một ly cà phê nữa không, Ellie?’ bà hỏi. ‘Tôi không nghĩ cô nên về lúc trời mưa như thế này.’

Jennifer Stirling ngồi trên chiếc ghế bành phủ vải tơ tằm, tách cà phê để trên lòng và bà chậm rãi kể về câu chuyện diễn ra ở miền nam nước Pháp, một cô vợ trẻ với một anh chồng, mà theo lời bà, có lẽ chẳng thể tìm ai tốt hơn ở thế hệ ấy. Một người đàn ông nổi tiếng trong giới doanh nhân, người hiếm khi biểu lộ cảm xúc – vì theo ông đó là biểu hiện của sự yếu đuối và không xứng tầm. Và rồi cô gặp một người đàn ông khác, người có tính cách hoàn toàn trái ngược, rất nhiệt tình nhưng cứng đầu cứng cổ, dễ nổi nóng, người đã làm đảo lộn cuộc sống của nó ngay từ buổi tối đầu tiên cô gặp anh tại bữa tiệc tối dưới ánh trăng.

Ellie say mê lắng nghe, những hình ảnh dần hiện lên trong đầu cô, và cô hoàn toàn quên mất cuộn băng ghi âm đang chạy trong túi xách. Cô không còn cảm thấy khiếm nhã nữa. Bà Stirling hào hứng kể như thể bà đã chờ hàng chục năm trời chỉ để có cơ hội kể lại câu chuyện này. Bà kể đây là câu chuyện đã hằn sâu trong trí nhớ bà bao năm qua và Ellie, dù có lúc không hoàn toàn hiểu những gì bà kể, cũng không muốn ngắt lời bà.

Jennifer Stirling kể cuộc sống phong lưu nhàn nhã của bà bỗng chốc xáo trộn, những đêm mất ngủ, cảm giác tội lỗi, sức hút khủng khiếp, không cưỡng lại được của một mối tình bị cấm đoán, đau khổ nhận ra từ trước đến giờ có thể mình đang sống một cuộc sống không dành cho mình. Khi nghe bà kể, Ellie cắn móng tay tự hỏi, ở một bãi biển xa xôi nào đó John có đang nghĩ điều tương tự hay không. Làm sao anh vẫn có thể vừa yêu vợ và yêu cô? Sao anh không thể cảm nhận sức hút không thể cưỡng lại được ấy?’

Câu chuyện ngày càng trở nên đau buồn, giọng bà cũng trầm lại. Bà kể về tai nạn xe hơi trên khúc đường mưa trơn trượt, một người đàn ông vô tội bị chết và bốn năm trời bà sống như người mộng du nhờ sự trợ giúp của những viên thuốc và bà cũng sinh được một đứa trẻ.

Bà đứng dậy, quay ra đằng sau và đưa cho Ellie một tấm hình đóng khung. Một thiếu nữ tóc vàng cao lớn trong chiếc quần sọc, khoác tay người đàn ông đứng bên cạnh. Ngồi cạnh họ là hai đứa trẻ và một chú chó. Giống hệt một cảnh quảng cáo cho Calvin Klein. ‘Esme hình như cũng trạc tuổi cô,’ bà nói. ‘Nó sống ở San Francisco cùng người chồng làm bác sỹ. Chúng rất hạnh phúc.’ Bà nói thêm với nụ cười hóm hỉnh. ‘Đấy là tôi thấy thế.’

‘Cô ấy có biết về những bức thư không?’ Ellie cẩn thận để trả lại tấm ảnh trên bàn, cố gắng không ghen tị với cô gái Esme nào đó rất xinh đẹp với một gia đình hạnh phúc.

Lần này bà Stirling có vẻ lưỡng lự trước khi nói. ‘Tôi chưa hề kể chuyện này cho bất kỳ một linh hồn sống nào. Liệu một cô con gái có muốn nghe chuyện mẹ cô ấy yêu người khác không phải là bố mình không?’

Rồi bà kể về lần gặp mặt tình cờ, nhiều năm sau đó, choáng váng khi phát hiện ra định mệnh dành cho bà. ‘Cô có hiểu không? Tôi đã không tham gia vào giới ấy từ rất lâu rồi… và rồi tôi đi và gặp Anthony ở đó. Và tôi có cảm giác này.’ Bà vỗ vào xương ức. ‘Rằng tôi đang ở nhà. Cuối cùng tôi cũng gặp lại anh.’

‘Cháu hiểu,’ Ellie nói. Cô ngồi trên mép ghế sofa. Mặt Jennifer Stirling bừng sáng. Ellie chợt nhận ra thiếu nữ trẻ đẹp trong bà. ‘Cháu hiểu cảm giác đó.’

‘Điều đau đớn là dù rằng rồi đã gặp lại anh, nhưng tôi không có tự do để bỏ đi với anh. Ly hôn vào thời điểm đó là một điều gì đó rất tồi tệ, Ellie à. Khủng khiếp. Tên của cô sẽ bị mang ra bôi tro trát trấu. Tôi biết chồng tôi sẽ tìm mọi cách ngăn cản tôi nếu tôi tìm cách bỏ đi. Và tôi không thể bỏ Esme. Anh ấy – Anthony – đã phải rời bỏ con trai khi ly dị và tôi nghĩ cả đời anh ấy không thể thoát khỏi nỗi ám ảnh ấy.’

‘Nghĩa là bác chưa bao giờ thực sự ly hôn với chồng?’ Ellie cảm thấy hơi một chút thất vọng.

‘Tôi đã ly hôn, nhờ vào tập hồ sơ cô đang cầm trong tay đó. Chồng tôi có một bà thư ký khá kỳ lạ, Bà Đủ Mọi Thứ.’ Bà làm bộ nhăn nhó. ‘Tôi chẳng bao giờ có thể nhớ tên bà ấy. Tôi nghĩ bà ấy yêu chồng tôi. Rồi vì một lý do nào đó, bà ta đã trao cho tôi phương tiện để hủy hoại ông ấy. Ông ấy biết ông ấy không thể động đến một sợi lông trên người tôi chừng nào tôi còn giữ tập hồ sơ này.’

Bà tả lại cuộc gặp với bà thư ký, chồng bà đã sốc như thế nào khi bà tiết lộ cho ông biết những bí mật bà nắm được tại ngay phòng làm việc của ông.

‘Những hồ sơ về chất a-mi-ăng.’ Chúng dường như không có ý nghĩa gì khi nằm ở căn hộ của Ellie, sức mạnh của chúng hẳn đã phai mờ theo năm tháng, đặc biệt với những người không biết gì về chúng.

‘Tất nhiên thời đó không ai hiểu gì về chất a-mi-ăng. Mọi người coi đó là một loại khoáng sản tuyệt vời. Vì vậy tôi đã choáng váng khi phát hiện ra công ty của Laurence đã hủy hoại cuộc sống của bao nhiều người. Đó là lý do vì sao tôi thành lập một quỹ hỗ trợ sau khi ông ấy chết. Để giúp các nạn nhân. Cô xem đây.’ Bà với mở ngăn kéo tủ và lấy ra một tập hồ sơ. Trong đó có một bản kế hoạch cụ thể giúp đỡ những nạn nhân bị mắc bệnh u trung biểu mô do công việc gây ra. ‘Quỹ giờ đây cũng không còn nhiều tiền, nhưng chúng tôi vẫn hỗ trợ về mặt pháp lý. Tôi có nhiều người bạn làm trong lĩnh vực này, cả ở trong nước và ngoài nước, họ sẵn sàng giúp đỡ không lấy tiền.’

‘Bác vẫn nhận được tiền thừa kế từ chồng chứ?’

‘Đúng vậy. Đó là thỏa thuận giữa chúng tôi. Tôi giữ gìn tên tuổi cho ông ấy và gia nhập vào đội ngũ những bà vợ ẩn dật, những người không bao giờ tháp tùng chồng trong bất kỳ sự kiện nào. Mọi người đều nghĩ rằng tôi làm thế để có thời gian nuôi dạy Esme. Cô biết đó, vào thời ấy chuyện này cũng không có gì lạ lẫm. Và ông ấy đã cặp kè với một cô gái suốt thời gian sau đó.’ Bà cười, lắc đầu. ‘Đó là sự đối xử bất công đáng ngạc nhiên nhất vào thời kỳ đó.’

Ellie tưởng tượng cảnh cô tay trong tay với John đi dự lễ ra mắt sách. Anh luôn thận trọng đứng cách xa cô nếu buộc phải đi ra ngoài, để không ai có thể nhận ra giữa họ có bất kỳ mối quan hệ nào. Cô từng thầm mong một ngày nào đó họ bị bắt gặp hôn nhau giữa ban ngày ban mặt, và sự đam mê mãnh liệt họ dành cho nhau sẽ trở thành đề tài đàm tiếu của mọi người.

Cô nhìn lên, bắt gặp Jennifer Stirling cũng đang chăm chú nhìn cô. ‘Cô muốn uống thêm cà phê không, Ellie? Tôi nghĩ chắc cô cũng không vội phải đi đâu, đúng không?’

‘Không ạ. Thật dễ chịu khi được nói chuyện với bác. Cháu muốn biết chuyện gì đã xảy ra tiếp sau đó.’

Nét mặt bà thay đổi. Nụ cười biến mất. Một khoảnh khắc im lặng.

‘Anh ấy quay lại Congo,’ bà nói. ‘Anh ấy luôn muốn được đi tới những nơi nguy hiểm nhất. Người da trắng ở đó đã gặp rất nhiều rắc rối và anh ấy không khỏe…’ Dường như không phải bà đang nói chuyện với cô nữa. ‘Đàn ông thường dễ bị tổn thương hơn là vẻ bề ngoài của họ, đúng không?’

Ellie nuốt từng lời bà nói, cố không để cảm giác hụt hẫng này ảnh hưởng đến tâm trạng của cô. Đây không phải là cuộc sống của mình, cô tự nhủ. Đây không phải là bị kịch đời mình. ‘Tên ông ấy là gì? Cháu nghĩ chắc không phải là Boot.’

‘Không. Đó chỉ là một trò đùa nhỏ. Cô đã đọc Evelyn Waugh chưa? Tên thật của anh ấy là Anthony O’Hare. Thật ra, thật lạ khi tâm sự tất cả những điều này với cô. Anh ấy là tình yêu của đời tôi, nhưng tôi lại không có bất kỳ tấm hình nào của anh ấy ngoài một vài kỷ niệm nhỏ giữa hai người. Nếu không có những bức thư nồng nàn này tôi đã nghĩ có khi đó chỉ là tưởng tượng. Vì vậy đây thực sự là món quà cô đã mang đến cho tôi.’

Cổ hỏng Ellie nghèn nghẹn.

Tiếng chuông điện thoại reo, cắt đứt dòng suy nghĩ của họ.

‘Xin lỗi cô,’ Jennifer nói. Bà bước về phía cửa, nhấc điện thoại và Ellie nghe tiếng bà nói một cách bình tĩnh với phong thái rất chuyên nghiệp. ‘Vâng,’ bà nói. ‘Vâng, chúng tôi vẫn làm. Cậu ấy được chuẩn đoán từ khi nào?... Tôi rất lấy làm tiếc…’

Ellie viết nguệch ngoạc tên lên tờ ghi chép và đút vào túi. Cô kiểm tra xem máy ghi âm còn chạy không và chiếc mic nhỏ xíu còn hoạt động không. Khá hài lòng, cô ngồi thêm vài phút nữa, ngắm những bức hình bày trên bàn, và hiểu Jennifer sẽ phải nói chuyện khá lâu. Thật không phải nếu bà hối thúc một người vừa phát hiện mắc bệnh phổi. Bên ngoài trời đã tạnh mưa, những vũng nước trên vỉa hè phản chiếu ánh sáng xanh yếu ớt. Cô đi về phía cửa với một mảnh giấy trên tay.

‘Xin chờ tôi một phút.’ Jennifer bịt ống nghe và nói với cô. ‘Rất xin lỗi cô,’ bà nói. ‘Tôi có thể phải nói khá lâu.’ Cách bà nói ám chỉ buổi nói chuyện giữa họ không thể tiếp tục được nữa. ‘Có người cần đăng ký cho chương trình bồi thường.’

‘Chúng ta có thể nói chuyện lần khác được không ạ?’ Ellie đưa tờ giấy cho bà. ‘Thông tin của cháu đây. Cháu vẫn muốn biết…’

Jennifer gật đầu, một tai vẫn để ý đầu dây bên kia. ‘Được, tất nhiên rồi. Đó là điều tối thiểu tôi có thể làm. Cảm ơn cô lần nữa, Ellie.’

Ellie đi về phía cửa, chiếc áo khoác trên tay. Khi Jennifer đưa ống nghe lên cô quay lại nhìn bà. ‘Bác có thể cho cháu biết một điều – rất ngắn gọn thôi – được không ạ? Khi ông ấy bỏ đi lần nữa – Boot ý – bác đã làm gì ạ?’

Jennifer Stirling hạ ống nghe xuống, mắt bà thật trong và bình tĩnh. ‘Tôi đã đi theo anh ấy.

Không có cuộc tình nào giữa chúng ta cả. Nếu cô cứ nhất quyết về điều đó tôi sẽ làm rõ đó chỉ là trí tưởng tượng của cô mà thôi.

Thư người đàn ông gửi người đàn bà,

năm 1960

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.