Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 314: Chương 314: Giảng viên mới đến




Cậu tự lên confession xem thì biết.

Diệp Phồn Tinh mở Facebook ra, nhìn bài đăng đang nóng bỏng nhất, với tiêu đề: Khi bạn có nhan sắc mà vẫn muốn dùng năng lực để kiếm sống.

Diệp Phồn Tinh thờ ơ nhấn vào xem bài post, bên trong chỉ có một tấm hình, rất rõ ràng là bị chụp lén, không có bất kỳ chỉnh sửa... Nhưng mà, chẳng qua là liếc mắt nhìn, Diệp Phồn Tinh liền ngây ngẩn!

Khó trách bọn họ thảo luận đến kịch liệt như vậy!

Người này, thật sự quá xinh đẹp.

Cô chỉ có thể an ủi mình, khả năng mình có đập mặt đi xây lại cũng không xinh đẹp được như vậy!

Cố Vũ Trạch từ phòng học đi tới, nhìn thấy mấy nam sinh thảo luận cực kỳ kịch liệt, không nhịn được hướng trong điện thoại bọn họ nhìn lướt qua, chẳng qua là vừa nhìn xong, biểu tình trên mặt hắn liền ngây ngẩn.

Cô ta, tại sao trở lại?

Cố Vũ Trạch theo bản năng mà nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, phát hiện Diệp Phồn Tinh đang xem điện thoại di động, nhìn rất nghiêm túc.

Diệp Phồn Tinh liếc nhìn bài post, đọc bình luận phía dưới, đều là đang khen người phụ nữ này.

-

Nhìn bên ngoài cô ấy còn đẹp hơn trong hình nhiều.

Không thể nào?

...

Buổi chiều, Diệp Phồn Tinh đang lấy cơm ở nhà ăn,lại nghe được bên cạnh hai bạn nam còn đang thảo luận về người phụ nữ này.

Phó Cảnh Ngộ buổi tối có tiệc xã giao, Diệp Phồn Tinh trở về cũng phải một mình ăn cơm, cho nên, liền chuẩn bị ở lại phòng ăn theo Lâm Vi ăn uống xong mới trở về.

Lúc này, người trong phòng ăn rất nhiều, Diệp Phồn Tinh vừa mới ngồi xuống, liền thấy Hồ Tiểu Tri.

Hồ Tiểu Tri cầm lấy khay cơm mới vừa lấy xong, tìm một chỗ trống, chuẩn bị ngồi xuống, một nữ sinh khác giành trước một bước, chiếm vị trí kia, Nơi này đã có người rồi.

Là tôi tới trước.

Hồ Tiểu Tri có chút tức giận, cũng bởi vì ngày hôm qua, Cố Vũ Trạch xoa đầu cô ta một cái, thế cho nên hiện tại tất cả mọi người đều coi cô ta là thành kẻ thù!

Có cần thiết quá đáng tới như vậy không?

Nữ sinh kia nhìn Hồ Tiểu Tri, cười trào phúng một tiếng, cô tới trước? Cô có chứng cớ gì? Vị trí này chúng tôi ngồi ngay từ đầu rồi.

Hồ Tiểu Tri nhìn đối phương, muốn phát tác, cô...

Đang lúc này, nữ sinh bên cạnh cố ý đụng cô ta một cái, trực tiếp đẩy khay cơm của Hồ Tiểu Tri rơi xuống đất.

Xin lỗi. Nữ sinh đụng Hồ Tiểu Tri nói xin lỗi, nhưng mà, trong giọng nói cũng không có nửa phần xấu hổ, Làm phiền cô đi lấy xuất khác.

Hiện tại người tới ăn cơm rất nhiều, mọi người đều phải xếp hàng dài,nữ sinh kia đụng Hồ Tiểu Tri rõ ràng là cố ý.

Nhìn trước mắt mấy người này hợp sức bắt nạt mình, Hồ Tiểu Tri ủy khuất đến nước mắt chảy xuống, từ hôm qua bắt đầu, những người này liền hợp lại cô lập cô ta, thật sự vô cùng quá đáng!

Khóc rồi hả?nữ sinh Mới vừa cướp vị trí kia chế nhạo nói, Làm sao lại một mình tới dùng cơm vậy?sao Cố Vũ Trạch không đi cùng cô? Cũng đúng, cô nhìn xấu xí thấy buồn nôn, phỏng chừng ăn cơm cùng cô cũng nhuốt không trôi?

Mấy nữ sinh bắt nạt xong Hồ Tiểu Tri, tiếp tục đi ăn cơm, chỉ để lại Hồ Tiểu Tri cùng khay đồ ăn trên đất vùng vãi...

Trong nháy mắt, Hồ Tiểu Tri hận không thể trực tiếp biến mất khỏi thế giới này, có phải biến mất như vậy, những người này liền sẽ không bắt nạt cô ta nữa?

Một đạo âm thanh ôn nhu, ở sau lưng Hồ Tiểu Tri vang lên, bạn à, bạn không sao chứ?

Hồ Tiểu Tri đỏ mắt, nhìn về phía người duy nhất còn nguyện ý nói chuyện với mình, suýt nữa cho là mình nhìn thấy tiên nữ, cô gái kia thật xinh đẹp!

Cùng lúc đó, xung quanh mọi ánh mắt đều bị người phụ nữ này hấp dẫn.

Hồ Tiểu Tri có chút lắp bắp nói: Tôi... Tôi không có... Chuyện.

Người phụ nữ kia cười một tiếng, nụ cười này, càng để cho người ta vì đó ái mộ, Nếu bạn không ngại thì ăn phần của tôi trước đi!

Mọi người đoán xem ai vừa mới xuất hiện đây, có phải chủ tịch giả vờ làm giảng viên thanh nhạc không

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.