Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 347: Chương 347: Tưởng em bị bắt cóc rồi chứ!




Hàng lông mày của Diệp Phồn Tinh khẽ động,bạn có quyền chê cười người khác,nhưng chê cười lớn tiếng như vậy, có chút mất lịch sự!

Cô không nhịn được nhìn sang bên kia hồ bơi, chỗ hai cô gái trẻ đang ngồi, nhìn dáng người khá đẹp.

Đợi thấy rõ mặt của đối phương xong,khóe miệng Diệp Phồn Tinh co quắp một cái, lại là Tô Lâm Hoan, chắc người vừa rồi vừa chê cười cô là cô gái ngồi bên cạnh Tô Lâm Hoan kia.

Người phụ nữ này Tên là Khuất Ngọc Thanh, là bạn thân của Tô Lâm Hoan. Tô Lâm Hoan tâm tình không tốt lắm, liền cùng bạn thân đi du lịch thư giãn.

Tô Lâm Hoan nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, chủ động mở miệng chào hỏi, “Tinh Tinh, tại sao lại là em? Em cũng tới bên này chơi à! Thật là đúng lúc, sớm biết vậy chị đã gọi điện thoại, chúng ta cùng đến.”Ở đây không phải là trường đại học, cho nên cô ta nhanh chóng thay đổi cách xưng hô với Diệp Phồn Tinh

Mặc dù Phó Cảnh Ngộ không cho cô ta tiếp cận Diệp Phồn Tinh, nhưng mà ngẫu nhiên gặp mặt, chào hỏi, chắc là không sao chứ?

Diệp Phồn Tinh vốn không cảm thấy đồ bơi trên người mình có gì không ổn, cũng đón nhận hiện thực này, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới lại ở chỗ này đụng mặt Tô Lâm Hoan.

Phụ nữ cũng cần có lòng tự trọng, Tô Lâm Hoan là vị hôn thê trước của Phó Cảnh Ngộ, hơn nữa, cô luôn cảm thấy mình cũng chẳng thua kém gì Tô Lâm Hoan, cảm thấy người Phó Cảnh Ngộ yêu hiện tại là mình, hiện tại lại bị bạn của Tô Lâm Hoan chê cười, trong lòng Diệp Phồn Tinh có chút ủy khuất.

Đều tại ông xã chết tiệt!

cô nhìn Tô Lâm Hoan một cái, trả lời một câu: “ em đâu dám bám càng cô chứ.”

Sau đó liền đi ra ngoài.

Khuất Ngọc Thanh hướng về phía Tô Lâm Hoan hỏi: “Hoan Hoan, ai vậy? Sao cậu lại quen biết loại người như vậy?”

Nhìn đồ bơi trên người Diệp Phồn Tinh, liền cảm thấy quê mùa một cục.

Tô Lâm Hoan trả lời: “Vợ Phó Cảnh Ngộ.”

Khuất Ngọc Thanh bật cười thành tiếng, “Anh ta bị mù rồi sao, loại người vừa xấu xí, vừa quê mùa, vừa thiếu văn hoá như vậy mà cũng dám lấy về nhà.”

“Đừng nói như vậy, Tinh Tinh tốt lắm.” Tô Lâm Hoan bênh vực Diệp Phồn Tinh.

Khuất Ngọc Thanh cười nói, lời nói rất khó nghe: “ tốt ở chỗ nào chứ? Lúc anh ta kết hôn mình không đi, mẹ mình đi, nghe nói cô ta là một con bé quê mùa, hám tiền, hám gả vào nhà giàu, nếu không phải là vì cậu từ hôn, làm sao đến phiên loại phụ nữ n này gả cho Phó Cảnh Ngộ?”

Khuất Ngọc Thanh nói chuyện rất lớn, căn bản không sợ bị Diệp Phồn Tinh nghe thấy, ở trong mắt cô ta, Diệp Phồn Tinh chính là một con kiến hôi, ai biết Phó Cảnh Ngộ vì sao lại cưới cô?

Hơn nữa còn nghe nói, bọn họ kết hôn, Phó gia còn chẳng thèm đưa sính lễ đám cưới sang nhà gái, có thể thấy nhà họ Phó không coi trọng Diệp Phồn Tinh chút nào.

Cho nên, cô ta căn bản không coi Diệp Phồn Tinh ra gì.

Diệp Phồn Tinh còn chưa đi khỏi khu này, vì vậy nghe thấy hết những gì Khuất Ngọc Thanh

bây giờ cô mới biết, tại sao ban đầu, mọi người lại nhất định phải nghĩ biện pháp đưa sính lễ sang nhà cô.

Bản thân cô cảm thấy không có gì, nhưng mà ở trong mắt người khác, lại không phải như vậy

Tô Lâm Hoan ngăn cản nói: “Thanh Thanh, cậu đừng nói nữa! Mình và Phó Cảnh Ngộ đã kết thúc rồi.”

...

Cùng Phó Linh Lung và Bà Phó ngâm suối nước nóng xong, Diệp Phồn Tinh ngồi ở đại sảnh.

Người đến người đi, chỉ có một mình cô ngồi ở chỗ này, nhìn có chút cô tịch.

Một lát sau, Tưởng Sâm nhìn thấy cô,gọi, “ Anh Phó đang tìm cô đấy! sao cô lại ngồi một ở chỗ này!”

Diệp Phồn Tinh đứng lên, “Thì bây giờ về đây.”

Diệp Phồn Tinh đi theo Tưởng Sâm trở về phòng, Phó Cảnh Ngộ đang gọi điện thoại, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh trở lại, mới thở phào nhẹ nhõm, “Anh còn tưởng em bị tên lừa đảo nào bắt cóc rồi chứ, đang định báo cảnh sát.”

Diệp Phồn Tinh nghe xong, không nhịn được bật cười, “Em lớn như thế này rồi, còn có thể bị bắt cóc được sao?”

Nhớ like và bỏ phiếu trước khi đọc chương tiếp theo đi nào mọi người, mọi người lười like và bỏ phiếu quá đi mất!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.