Cả Nhà Thương Nhau

Chương 3: Chương 3




Từ lúc gặp được Lâm Tô đến giờ, Lý Bác Học thấy bé cứ chăm chú vào chương trình thiếu nhi trên ti vi, nhóc đau khổ hiểu được đồ ăn ngon và mấy món đồ chơi ở trước mặt bé căn bản chẳng là cái gì cả, hoàn toàn không hấp dẫn được sự chú ý của bé.

Lý Bác Học bị lạnh nhạt, ngồi kế bên Lâm Tô một mình sầu não, toàn thân tản ra khí tức u oán.

Bóc một viên chocolate bỏ vào miệng, hương vị chocolate ngọt ngào và trơn mịn vào miệng nhóc cư nhiên lại thành ra đắng chát.

Mãi tới lúc đến chương trình quảng cáo, Lâm Tô cuối cùng cũng rời mắt khỏi TV, Lý Bác Học chọn đúng thời cơ, ra sức nịnh hót.

“Bé Thỏ, tớ thật hâm mộ cậu! Có ba ba là bác sĩ, thật tuyệt vời!”

Nhắc tới Lâm Duyệt Minh, Lâm Tô có phản ứng, gật đầu tán thành, “Có ba ba làm bác sĩ thật tuyệt vời!”

Lâm Tô nói xong một câu tiếp tục không thèm để ý đến nhóc, Lý Bác Học không muốn lại bị lạnh nhạt, tìm đề tài nói chuyện, “Sao cậu không hỏi xem ba ba tớ làm nghề gì hả?”

Lâm Tô hỏi : “Vậy ba ba cậu làm nghề gì?”

Lý Bác Học đem viên chocolate đã sớm lột vỏ đút tận miệng cho bé, suy nghĩ trong chốc lát rồi nói : “Ông ấy. . . bán cá, bán rượu, còn hát rong nữa!”

. : .

Bán cá? Bán rượu? Hát rong? !

Lâm Duyệt Minh nghĩ muốn bể đầu cũng không nghĩ ra được, cái nghề gì mà có liên quan đến ba điều trên.

Trên bàn đánh bài cũng có hai người khác giống như cậu, đang suy đoán nghề nghiệp của Lý Tường Vũ.

Lý Tường Vũ hé quân bài ra, nhìn dáng dấp rối rắm của ba người, mỉm cười đưa ra câu trả lời, “Đừng nghĩ lung tung, tôi chỉ làm ăn nhỏ mà thôi.”

Lâm Duyệt Minh liếc mắt nhìn hắn, dưới đáy lòng cảm thấy nuối tiếc.

Thì ra là buôn bán nhỏ a! Thực sự là lãng phí khí chất này mà!

Lâm Duyệt Minh phải thừa nhận, vừa rồi nhìn thấy Lý Tường Vũ, cậu thậm chí còn có cảm giác kinh hãi.

Lần này đối phương thay đổi 180 độ, không còn bóng dáng của đám nhà giàu mới nổi nữa. Một bộ trang phục đơn giản vừa vặn mặc ở trên người hắn lại lộ ra nét lười biếng gợi cảm, tóc ngắn, hơi lộn xộn, nhưng thoạt nhìn lại có vẻ sôi nổi, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, phong cách vô cùng nam tính, diện mạo so với lần trước hoàn toàn bất đồng, cả người tản ra sự hấp dẫn của người đàn ông thành thục, khiến cho cậu gần như không nhận ra.

Mới chỉ qua một ngày đêm mà thôi, sao lại có thể thay đổi nhanh như vậy?

Lâm Duyệt Minh cũng lười suy nghĩ về vấn đề này, hiện tại cậu cần phải dồn hết tâm trí vào bàn mạt chược.

Đánh qua vài ván, cậu rõ ràng cảm giác được Lý Tường Vũ đang đối nghịch với mình.

Lý Tường Vũ ngồi ở cửa trên, cậu đánh ra nước bài nào, đối phương dựa theo đánh cái đó, làm cho cậu ù không không được mà thăm dò cũng không xong. Vận khí của cậu vốn đã không mấy tốt, giờ lại còn bị người đề phòng, rất khó đoán bài.

Lâm Duyệt Minh không hài lòng, cứ đánh kiểu này, khẳng định hôm nay thua mất quần là cái chắc! Ngầm châm chọc nói : “Ông chủ Lý đánh bài rất giỏi a! Ngồi cạnh anh ở chiếu dưới ngay cả bài cùng màu cũng ăn không được!”

Lý Tường Vũ cười nhẹ, đánh ra một quân bài, “Bác sĩ Lâm nói đùa hoài, tuy rằng tôi thích đánh bài, nhưng bình thường đánh cũng không nhiều lắm, kỹ thuật đương nhiên không được cao.”

Lâm Duyệt Minh rõ ràng là không tin, cười nhạo ra tiếng, rồi nhìn bài hắn vừa đánh, thiếu chút nữa thì tức chết.

Lại tứ vạn! Từ lúc mình đánh ra tứ vạn, người này cũng đánh tứ vạn liên tiếp ba lần liền, rõ ràng là cố ý mà!

Bình thường thua tiền khi vận khí xấu, Lâm Duyệt Minh cùng lắm chỉ là oán giận trong lòng một chút, nhưng hôm nay cậu thật sự rất muốn quăng bài!

Lâm Duyệt Minh tự nhắc nhở chính mình, tố chất! Phải có tố chất! Nghìn vạn lần đừng học cái tên thùng cơm ngớ ngẩn kia!

Lý Tường Vũ dấu bài rất kỹ, Lâm Duyệt Minh không chỉ không đoán được bài, hơn nữa cũng không thể ù.

Lúc tẩy bài, để phát tiết lửa giận trong lòng, Lâm Duyệt Minh ra sức đảo mấy quân mạt chược, làm cho cái bàn vang lên tiếng bang bang, trên mặt lại không có một chút gợn sóng, thần sắc vô cùng điềm tỉnh.

Lý Tường Vũ thấy mà buồn cười, người có thể đạo đức giả đến bậc này, cũng xem như đã đạt được cảnh giới rồi nhỉ.

Cả một đêm này, Lâm Duyệt Minh bị Lý Tường Vũ khắc chế chặt chẻ, số lần thắng có thể đếm được trên đầu ngón tay, vài lần cậu định đổi vị trí, nhưng vì sĩ diện nên ngại nói ra. Tới cuối cùng, cậu đem ba cái tố chất gì đó hoàn toàn vứt béng đi, dùng cách mà thùng cơm đã dày công tôi luyện, cộng thêm sự đáo để hết sức của mình.

Hai người bạn lâu năm được chứng kiến một màn này cảm thấy bất ngờ, bình thường Phạm Cương mới là người đập bàn quăng bài, vì thế mà Lâm Duyệt Minh hay châm chọc nói móc hắn, thế mà nay lại làm y như hắn, xem ra lúc này bác sĩ Lâm gặp phải khắc tinh rồi.

Tới rạng sáng ngày hôm sau, hội bài mới giải tán, Lý Tường Vũ ôm Hổ Con đang say giấc nồng tạm biệt mọi người.

“Đêm nay chơi rất vui, lần sau có đánh bài nhớ hú tôi nhé.”

Lưu Hồng Huy ngớ ngẩn đáp : “OK! Lần sau nhất định sẽ kêu anh!”

Đàm Giai đứng ở huyền quan phất tay, ” Ông chủ Lý, lần sau gặp lại!”

Mà bản thân chủ nhà Lâm Duyệt Minh lại không đi ra tiễn khách.

Lý Tường Vũ nhìn thoáng qua chủ nhà ngồi trên ghế sô pha, cúi đầu cười, ôm con trai đi vào thang máy.

Cửa thang máy vừa khép lại, Lâm Duyệt Minh từ trên sô pha nhảy dựng lên, hung dữ trừng mắt nhìn Lưu Hồng Huy, dồn hắn tới góc tường, “Cái đồ ngốc này! Cậu rủ một cao thủ tới chỗ bọn mình đánh bài, bộ có ý đưa tiền cho hắn xài hả? Nói thật đi, hai người thông đồng với nhau phải không?”

Lưu Hồng Huy bị hàm oan, đầu lắc như trống bỏi, “Không có mà! Kỳ thực tớ cũng không biết nhiều lắm về hắn.”

Lâm Duyệt Minh áp sát thân mình tới, cười thâm trầm, “Không quen biết vậy mà cậu dám giới thiệu cho tớ?”

Lưu Hồng Huy sợ bị hiểu lầm, nhanh miệng giải thích, “Chúng tớ gặp nhau ở một bữa tiệc, lần đó trọng tâm câu chuyện mọi người đột nhiên nói về đề tài đồng tính luyến ái, hắn nói mình thích đàn ông, cũng đã come out với gia đình, tớ nghĩ người này ngay thẳng hào phóng, các phương diện khác cũng không tồi, cho nên mới định tác hợp hai người. Nói thật ra, ngay cả hắn đang làm nghề gì tớ cũng không biết, chỉ nghe mọi người gọi hắn là ông chủ Lý, nhìn trang phục của hắn hẳn là một người thành công. . .”

Lâm Duyệt Minh tựa hồ không mấy tin tưởng, “Chỉ đơn giản vậy thôi sao?”

Lưu Hồng Huy ra sức gật đầu, “Tớ nói thật mà! Làm sao tớ có thể thông đồng với người ngoài lừa gạt cậu đây! Hơn nữa khi nãy tớ gọi điện thoại ngay trước mặt cậu, nếu như. . .”

“Được rồi được rồi, chỉ đùa với cậu một chút mà thôi, nghiêm túc như thế làm gì.” Lâm Duyệt Minh không nhịn được cắt ngang lời hắn nói, “Các cậu về đi, tớ còn phải thu dọn nhà cửa.”

Lưu Hồng Huy nghĩ mà tủi thân, mình lại bị cái tên bác sĩ Lâm tính cách ác liệt này đùa giỡn! Lập tức kéo Đàm Giai đi ra khỏi nhà.

Ngoại trừ chơi mạt chược, Lâm Duyệt Minh không có sở thích khác, ngày nghỉ nếu không phải ở nhà ngủ, thì là dẫn con trai đến công viên trò chơi.

Một đêm đánh mạt chược, tỉnh ngủ cũng đã bốn giờ chiều, Lâm Duyệt Minh không muốn nấu cơm, chuẩn bị đưa Lâm Tô ra ngoài ăn.

Lâm Tô vừa nghe nói đi ăn tiệm, vui vẻ vô cùng, thay một bộ đồ thật đẹp, theo ba ba ra khỏi nhà.

Lâm Duyệt Minh lái xe chầm chậm trên đường, thấy nhà hàng nào, đầu tiên là hỏi ý con trai, bé đồng ý mới ghé vào ăn.

Lâm Tô có chứng sợ lựa chọn, bé thấy nhà hàng nào cũng rất đẹp, toàn bộ bé đều thích, nhưng lại không thể đưa ra quyết định.

Lâm Duyệt Minh nhìn vẻ mặt con trai rối rắm, nhẹ nhàng nở nụ cười, đáy mắt chứa đầy sự ôn nhu, thoải mái nói : “Không cần vội, từ từ chọn.”

Chứng sợ lựa chọn, rõ ràng là biểu hiện của tâm lý thiếu tự tin cùng với trốn tránh trách nhiệm, thiếu ý thức tự lập, sợ thất bại. Làm cha, đương nhiên Lâm Duyệt Minh mong muốn con trai mình có thể độc lập tự chủ trong sinh hoạt, cậu biết có một số việc không thể vội vàng, tuy rằng Lâm Tô sợ lựa chọn, thế nhưng thỉnh thoảng vẫn để bé tự chủ vài lần, tăng cường ý thức, tất nhiên sau này có đưa ra quyết định cũng không bị bối rối.

Thật sự là Lâm Tô không thể chọn được, gấp đến độ khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhíu lại, “Con, con không biết. . .”

Những chuyện thế này chung quy không thể vội vàng được, Lâm Duyệt Minh than nhẹ dưới đáy lòng, đậu xe ở ven đường, sờ đầu con trai, nhìn nhà hàng hải sản trước mắt bĩu môi, “Chúng ta ăn ở đây, được không?”

Lâm Tô như được đại xá, vội vã gật đầu.

Lâm Duyệt Minh khóa xe kỹ lưỡng, dẫn bé đi vào nhà hàng.

Nhà hàng này nằm trên tầng năm, mang phong cách cung đình châu Âu, nguy nga rực rỡ, đối mặt là biển xanh, ở nơi này, thực khách ngoài nhấm nháp mỹ vị còn có thể thưởng thức cảnh biển tuyệt đẹp của N thị.

Mới vừa bước vào, nhân viên phục vụ thái độ nho nhã lễ độ đón tiếp, Lâm Duyệt Minh nắm tay Lâm Tô đi theo tới một bàn nằm cạnh cửa sổ.

Lúc ngồi vào chỗ của mình, Lâm Duyệt Minh nhìn thực đơn, trong lòng thầm phỉ nhổ, giá cả ở đây không phải đắt bình thường, một phần mì hải sản tới vài trăm đồng.

Lâm Duyệt Minh gọi đồ ăn xong, đang chuẩn bị cùng Lâm Tô rửa tay, một bóng dáng cao ngất quen thuộc xuất hiện ngay tầm mắt của cậu.

Lần thứ ba nhìn thấy Lý Tường Vũ, cảm giác của Lâm Duyệt Minh so với hai lần trước không giống nhau, đối phương mặc bộ âu phục màu đen, tóc chải cẩn thận tỉ mỉ, trên sống mũi cao thẳng là một cặp mắt kính không gọng, toàn thân toát ra một khí chất nho nhã tự nhiên, lão luyện trầm ổn.

Lúc này Lý Tường Vũ cũng thấy được cậu, đi tới mỉm cười chào hỏi, “Bác sĩ Lâm đến dùng cơm àh?”

Lâm Duyệt Minh tránh đi nụ cười của hắn, nhìn xuống, quay về phía Lâm Tô nói : “Bé Thỏ, chào chú đi con.”

Lâm Tô ngoan ngoãn chào một tiếng.

“Ngoan quá.” Lý Tường Vũ sờ đầu Lâm Tô, tự nhiên ngồi vào vị trí đối diện, “Hai người muốn ăn cái gì cứ kêu thoải mái, tôi mời khách.”

Lâm Duyệt Minh cười khước từ, tiền kiếm được đều là mồ hôi nước mắt, sao mà để cho hắn tốn kém được.

“Ở đây đồ ăn vặt mùi vị cũng rất ngon, kêu một ít cho bé ăn đi.” Lý Tường Vũ không quan tâm đến sự cự tuyệt của cậu, đưa tay lên ngoắc.

Nhân viên phục vụ nhanh chóng bước đến, lễ độ cung kính đứng ở một bên, cúi đầu mỉm cười hỏi hắn, “Ông chủ, có chuyện gì không ạ?”

Ông chủ?

Lâm Duyệt Minh chấn động! Nhà hàng này là của hắn mở?

Lý Tường Vũ nhìn dáng điệu kinh ngạc của cậu, không khỏi cười ra tiếng, quay qua nói với nhân viên phục vụ : “Bưng vài món bánh ngọt lại đây.”

Người phục vụ đáp ứng, xoay người đi vào bếp.

Lâm Duyệt Minh rõ ràng còn chưa từ trong sự kinh ngạc phục hồi lại tinh thần, nhìn người đàn ông ngồi đối diện, thì thào lẩm bẩm : “Anh không phải bán cá sao?”

Lý Tường Vũ dựa vào lưng ghế, nhún vai, “Mở nhà hàng hải sản xem như là bán cá đi, thế giới nội tâm của con trẻ, người lớn chúng ta cũng không thể hiểu được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.