Cách Cách Giá Lâm

Chương 50: Chương 50: [H]




Cố Cách Cách nhặt lấy gối đầu, mặt đen đi tới.

Miêu Tư Lý quỳ trên giường, hai tay giơ cao quá đầu, vẻ mặt vô tội nói: “Em không cố ý.”

“Thiên tài tin.” Cố Cách Cách trừng mắt liếc cô, còn giơ gối đầu lên định báo thù lại.

Thế nhưng Miêu Tư Lý lại không trốn tránh, chỉ kêu một tiếng rồi ôm lấy đầu, chuẩn bị tốt tư thế chịu đòn.

Cố Cách Cách nhìn bộ dạng buồn cười của cô, nhịn cười, giơ gối đầu lên cao, nhưng khi đánh xuống lại rất nhẹ, lực đạo chỉ đủ chạm tới lớp ngoài mái tóc của Miêu Tư Lý. Đá dép lê trên chân xuống, bò lên giường, ngồi bên cạnh mở rộng hai chân ra.

Khi Miêu Tư Lý mở mắt, hình ảnh đầu tiên nhìn thấy chính là những ngón chân xinh đẹp của Cố Cách Cách, được sơn bằng nhũ trong suốt như sương, dưới ánh đèn hiện lên ánh xanh nhạt. Phụ nữ thời xưa thường lấy gót chân ba tấc làm gót vàng, kỳ thật cái kiểu bẻ gãy ngón chân bó thành “gót sen” ấy thì có gì đẹp? Có chăng chỉ là thú vui ác độc để bọn đàn ông muốn hạn chế sự tự do của phụ nữ. Chân chính mỹ nhân phải như Cố Cách Cách, bàn chân vừa nhỏ vừa cân xứng vô vàn thế này.

Ánh mắt của Miêu Tư Lý bắt đầu từ bàn chân nhỏ trắng nõn của Cố Cách Cách dần chuyển hướng lên trên, dừng trên bắp chân trắng trẻo tròn trịa, đường nét tỉ mỉ tinh tế tuyệt vời, da thịt mềm mịn như ngọc, chỉ có thể hình dung bằng từ rất đẹp. Người ta nói, khi đàn ông thưởng thức phụ nữ, đó là từ trên mặt rồi dần chuyển xuống ngực, còn một phụ nữ thưởng thức một phụ nữ khác là từ bắp chân lên đến đỉnh đầu. Phụ nữ muốn thể hiện được các tư thế đẹp mắt, tất cả đều phải qua bàn chân nhỏ này. Miêu Tư Lý nhìn bắp chân xinh đẹp của Cố Cách Cách, chợt có cảm giác miệng đắng lưỡi khô, tâm ngứa khó nhịn. Đương nhiên nếu lúc này cho cô một chiếc gương, cô sẽ rất may mắn chứng kiến ánh mắt mình đang tỏa ra vẻ đáng khinh đầy trắng trợn.

“Nhìn đủ chưa?” Cố Cách Cách dù mặt ngoài bình tĩnh như nước, nhưng sâu trong lòng sớm đã bị ánh mắt của Miêu Tư Lý làm cho nhộn nhạo. Tuy nhiên, đó không phải nguyên nhân chính để cô ngắt “nhã hứng” của Miêu Tư Lý, mà chính là do cô cảm thấy không khí lúc này có chút không đúng, tư thế của cô cùng Miêu Tư Lý có chút không quá đứng đắn. Cô nửa ngồi nửa nằm trên mặt đệm, còn Miêu Tư Lý thì ngồi chồm hỗm cạnh bên, lại dùng ánh mắt trắng trợn đánh giá cô, nhìn có chút giống như tiểu thư và khách làng chơi.

“A?” Miêu Tư Lý nuốt một ngụm nước miếng, sau đó mới ngẩng đầu lên, vừa nhìn lập tức bị hấp dẫn bởi khuôn mặt vô cùng động lòng người dù đã xem vô số lần của Cố Cách Cách, cùng vẻ tươi mát sau khi tắm rửa, da thịt tuyết trắng mịn màng, tóc uốn lọn nhẹ nhàng xõa bên hông, vài sợi tóc trước ngực còn phập phồng theo nhịp thở, cổ áo ngủ thiết kế hình trái tim, để lộ ra xương quai xanh xinh đẹp cùng khe nhỏ khêu gợi giữa hai bầu ngực, cảnh đẹp bên trong như ẩn như hiện, chỉ là một tư thế tùy tiện mà Cố Cách Cách cũng giống như đang cố ý quyến rũ người. Cái tư thế lười nhác mê người ấy dưới ánh đèn như càng lộ vẻ lộng lẫy, kinh diễm đến mức Miêu Tư Lý hít thở không thông.

Cố Cách Cách nhìn ánh mắt nóng bỏng của Miêu Tư Lý, mặt cũng đỏ lên theo. Trong ánh mắt Miêu Tư Lý chất chứa một ngọn lửa, đốt cháy không khí cũng như đốt cháy cô. Rõ ràng vẫn đang mặc quần áo, nhưng dưới ánh mắt xoi mói của Miêu Tư Lý lại như chẳng mặc gì, loại cảm giác ấy khiến cô có chút thẹn thùng, không tự chủ đưa hai tay che chắn trước ngực, nhưng cô không biết tư thế này nhìn có vẻ muốn mà còn làm bộ hơn nhiều.

Lúc thế này chỉ nói chuyện thật quá dư thừa. Lúc thế này tất cả các loại vướng mắc ái hận cũng nên sớm quên. Lúc thế này chỉ cần phải làm một việc, đó là...

Hành động đầu tiên của Miêu Tư Lý cũng chính là động tác đầy bản năng. Đó là kéo cánh tay Cố Cách Cách đang che trước ngực, sau đó một tay nâng lấy eo cô, một tay vòng qua đầu gối nhẹ nhàng ôm cô lên, rồi khẽ đặt xuống mặt đệm, để Cố Cách Cách nằm thẳng trên tấm thảm lông nhung. Ngón tay trượt dọc theo đầu gối đến bàn chân nhỏ, vừa nãy cô đã muốn làm thế này.

Cố Cách Cách bị động tác mang theo sắc tình của Miêu Tư Lý khiêu khích, toàn thân chợt run rẩy, đồng thời bụng dưới cũng dâng lên một cỗ nhiệt nóng. Cô không thể không thừa nhận, Miêu Tư Lý luôn dễ dàng khơi gợi lên dục vọng của cô. Cảm giác đó vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, qua năm năm đột nhiên tràn về, hơn nữa mấy ngày qua liên tục lặp lại cầu mà không được, nhiệt liệt đến thiếu chút nữa nhấn chìm cô. May mắn còn đọng lại một tia lý trí, nếu không không biết cô đã trở nên phóng đãng thế nào.

“Thật đẹp.” Đây là lời mà Miêu Tư Lý thích nói nhất khi ở trên giường. Cô muốn tìm thật nhiều từ ngữ để miêu tả vẻ đẹp lúc này của Cố Cách Cách, nhưng lại sợ mình chưa nói hết những lời đẹp đẽ, thì trời cũng đã sáng mất, nên chỉ có hai chữ thật đẹp lời ít ý nhiều mới có thể bao quát hết thảy.

Khóe miệng Cố Cách Cách hơi cong lên. Không có gì ngọt ngào hơn lời tình nhân thủ thỉ bên tai, thật giống như viên đạn bọc đường, lập tức ghim vào trong lòng, tạo nên từng đợt sóng vỗ.

Miêu Tư Lý bị nụ cười của cô hấp dẫn, nghiêng người hôn lên khóe môi cô, đầy dịu dàng và cẩn thận, giống như đang hôn một món đồ hiếm thế trân bảo. Trong lòng cô, Cố Cách Cách chính là một báu vật vô giá. Hôn đôi môi mềm mại, đảo đầu lưỡi qua hai hàm răng, sau đó nhẹ nhàng đưa đẩy, tìm kiếm dây dưa cùng lưỡi của cô.

Bây giờ Cố Cách Cách chỉ có một cảm giác, cô sắp bị Miêu Tư Lý cắn nuốt.

Mà đây chỉ mới là màn nhạc dạo.

Đêm vẫn còn rất dài, hơn nữa xác định chắc chắn sẽ không có người quấy rối (...), nên Miêu Tư Lý không vội vàng, mỗi động tác của cô đều chậm rãi nhẹ nhàng, môi hôn cùng vuốt ve đúng lúc khiến Cố Cách Cách không nhịn được phát tiếng rên rỉ.

Trong phòng dù mở điều hòa nhưng không có chút hiệu quả giảm nhiệt, không khí xung quanh trở nên nóng rực và đậm đặc, còn có thoang thoảng mùi thơm phụ nữ, giống như xuân dược không ngừng kích thích lên hai người đang quấn quýt dây dưa.

Môi Miêu Tư Lý dời khỏi ngực Cố Cách Cách, nhẹ hỏi một câu vô nghĩa (...): “Chị có nóng không?”

Cố Cách Cách rất muốn cho cô một cái xem thường bén nhọn, lúc lãng mạn thế này mà dám nói ra câu giết chết phong cảnh cỡ đó? Vì không muốn phá hỏng bầu không khí tốt đẹp lúc này, Cố Cách Cách vẫn thẹn thùng cười cong tròng mắt phối hợp với cô (...), khẽ mở môi son: “Nóng.”

Miêu Tư Lý ngay lập tức nở một nụ cười lém lỉnh: “Vậy để em giúp chị cởi áo ra nha.”

Cố Cách Cách: “...”

Miêu Tư Lý kéo làn váy ngủ của Cố Cách Cách lên, động tác rõ ràng rất nhanh sẽ làm xong, nhưng cố tình lại làm như thước phim quay chậm, để từng tấc da thịt tuyết trắng của Cố Cách Cách dần hiện ra. Nếu đây là một cảnh quay điện ảnh, thì động tác chậm rãi tràn ngập hương vị sắc tình này tuyệt đối làm cho người ta nhiệt huyết sôi trào. Ít nhất máu của Miêu Tư Lý đã trở nên nóng bỏng, hoàn toàn dựa vào một chút ý chí (...) mới có thể hoàn thành.

Nếu đến cỡ này mà Cố Cách Cách vẫn chưa hiểu thì câu Miêu Tư Lý nói tiếp theo thật dễ dàng cho cô hiểu ra, tất cả điều này chỉ là một trò đùa dai của Miêu Tư Lý. Miêu Tư Lý phủ trên người cô, cắn vành tai cô, dùng giọng tràn đầy mê hoặc nhẹ hỏi bên tai: “Còn nóng không? Có muốn cởi tiếp không?”

Nếu Miêu Tư Lý muốn dùng phương thức này để tra tấn cô thì Miêu Tư Lý đã dễ dàng đạt được mục đích. Cố Cách Cách biết rõ cô cố ý nhưng vẫn không nhịn được để tim đập nhanh, hơn nữa còn bắt đầu lo lắng. “Động tác chậm” của Miêu Tư Lý khiêu khích cô khô nóng khó nhịn, liệu máu trong tim có chảy nhanh đến phá tan vách ngăn?

Miêu Tư Lý thấy ánh mắt Cố Cách Cách u oán cùng vẻ mặt giận dữ, lập tức cảm thấy vui mừng. Cô thích Cố Cách Cách biểu lộ ra tư thế yếu đuối như vậy, chứ không phải như nữ vương ăn trên ngồi trước hay độc phụ đanh đá chanh chua (...). Giờ phút này Cố Cách Cách chính là một khối tơ lụa mềm mại, dịu dàng bao lấy lòng cô khiến cô tràn đầy cảm giác an toàn cùng thỏa mãn, ngập tràn nhu tình.

Đêm yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy được cả tiếng tim đập, Cố Cách Cách nghe thấy tiếng tim đập của Miêu Tư Lý từ dồn dập dần chuyển thành êm dịu, chợt cảm thấy rung động trong lòng, đưa tay vòng qua lưng cô, còn cách lớp vải lụa chậm rãi dùng ngón tay viết chữ.

Miêu Tư Lý nhắm mắt nghiêm túc cảm nhận, đến khi Cố Cách Cách viết xong mới mở mắt ra, trong mắt ngoại trừ kinh hỉ còn có một lớp sương mù.

Cố Cách Cách nở một nụ cười với cô, vào lúc này càng trở nên xinh đẹp động lòng người.

Miêu Tư Lý cắn môi anh đào của cô một chút, nhẹ nói: “Me too.”

Cố Cách Cách lại viết thêm một chữ trên lưng cô.

Nụ cười dịu dàng trên mặt Miêu Tư Lý lập tức trở thành dí dỏm, năm ngón tay còn khép lại thành tư thế chào: “Yes, madam!”

Mặt Cố Cách Cách tràn đầy tươi sáng, thẹn thùng quay đi.

Lần đầu tiên Cố Cách Cách viết chính là: I love you, còn lần thứ hai chính là: Quickly.

Những nụ hôn của Miêu Tư Lý trong nháy mắt trở thành nóng bỏng không còn là dịu dàng triền miên mà giống như mưa rền gió dữ rơi xuống người bên dưới.

Sóng tình dồn dập đánh tới, Cố Cách Cách buông bỏ thẹn thùng cùng sa vào trong đó, để tùy ý Miêu Tư Lý đưa mình tới vùng đất xa xôi.

Vùng mềm mại trước ngực của Cố Cách Cách chịu đủ khiêu khích, sưng đến như muốn phá tan lớp bông bao quanh. Một tay Miêu Tư Lý vòng tới sau lưng cô, chỉ khẽ chút là chiếc áo ngực đã chảy xuống một bên, phong cảnh tú lệ hiện ra rõ ràng trước mặt, đẹp tới mức Miêu Tư Lý thiếu chút nữa mở mắt không ra. Không chút do dự, há miệng ngậm lấy đỉnh hồng, tức thì khiến người dưới thân run rẩy, hơn nữa còn phát ra một tiếng rên rỉ mất hồn.

Lúc này hai cô giống như yêu tinh ngàn năm tu luyện, quấn quýt bên nhau, dùng hết vốn liếng ra sức lấy lòng, quyến rũ, tra tấn, đòi hỏi lẫn nhau. Cả không gian chỉ còn lại tiếng thở hổn hển, cùng thanh âm của đầu lưỡi đảo qua da thịt và hôn môi.

Khi đầu lưỡi nóng bỏng của Miêu Tư Lý liếm đến vùng bụng gần như bị thiêu cháy của Cố Cách Cách, cả hai cô cùng nhau bị phỏng.

Trước vài bước cuối cùng hai cô cùng dừng lại, lấy tư thế thân mật dây dưa cùng dỏng tai lên, khẩn trương cảnh giác nghe ngóng mọi tiếng động, khi chắc chắn không có chút tiếng động dị thường mới yên lòng (...).

Miêu Tư Lý nhẹ nhàng tách đôi chân thon dài của Cố Cách Cách ra, vùng chính giữa vẫn đang được bao bọc bởi một chiếc quần đen mỏng, nhưng dù vậy Miêu Tư Lý chỉ cần liếc mắt, là đã nhìn thấy hết mọi cảnh đẹp bên trong, không nén được thưởng thức.

Cố Cách Cách cảm thấy Miêu Tư Lý đã rời khỏi thân thể cô, hơn nữa còn có chút quá lâu (...), mở nửa mắt, nhìn thấy Miêu Tư Lý đang nhìn chằm chằm không chớp mắt vào nơi tư mật, đáy lòng lập tức dâng lên cảm giác vô cùng xấu hổ, đồng thời giữa hai chân cũng tiết ra ẩm ướt, hoảng tới mức vội vàng khép lại hai chân, đôi má đỏ bừng sẵng giọng mắng: “Miêu Tư Lý, đồ đáng ghét.”

Miêu Tư Lý vẫn còn đắm chìm trong ảo tưởng tốt đẹp của chính mình, lúc nghe thấy tiếng Cố Cách Cách mới tỉnh táo lại, nhìn thấy Cố Cách Cách đang khép chặt hai chân, biến thành tư thế cự tuyệt thì miệng lập tức vểnh cao, bất mãn nói: “Cố Cách Cách, chị làm gì vậy nha?!”

Cố Cách Cách: “...”

Miêu Tư Lý lập tức kéo hai chân cô ra lần nữa, còn cởi đi quần lót đã sắp ướt đẫm, khi nhìn thấy vùng mềm mại kia thì lập tức hít sâu một hơi, dục hỏa phóng thẳng lên đầu, hận không thể lập tức xâm phạm, nén lại dục vọng mãnh liệt trong lòng, thốt ra một tiếng “A~” ngân dài.

Giọng nói cố ý kéo dài ấy khiến Cố Cách Cách xấu hổ đến mức muốn lao vào kẽ đất, đương nhiên trước khi lao vào nhất định phải đạp bay Miêu Tư Lý đi. Ai cho phép cười nhạo cô đây?

Nhưng rất nhanh Cố Cách Cách liền quên mất ý định trả thù, thậm chí đến ngay cả khả năng suy nghĩ cũng không còn vì giữa hai chân bị hơi thở nóng rực của Miêu Tư Lý bao phủ. Cảm nhận được đầu lưỡi mềm mại nóng bỏng của cô đang trượt sâu vào trong, dưới sự khiêu khích của đầu lưỡi linh hoạt ấy, thiếu chút nữa Cố Cách Cách đã hét to. Nơi năm năm chưa từng được đụng chạm, đến lúc Miêu Tư Lý chiếm dụng liền mãnh liệt trào ra cảm giác thân quen, không cần Miêu Tư Lý tiến sâu thêm nữa, cô đã có cảm giác lên đỉnh tuyệt vời như ở trên mây.

Miêu Tư Lý cảm nhận được sự run rẩy của cô, lòng cũng rung động theo. Đầu lưỡi nếm tới ngọt lành, cứ vậy tràn thẳng đến trong tim, khiến cả trái tim cũng như được tưới mật. Đây là hương vị của Cố Cách Cách, hương vị ngọt lành tốt đẹp mà cô suốt đời không quên. Dời môi, ngẩng đầu khỏi hai chân Cố Cách Cách, vô cùng phong tình phát ra một câu: “Cố Cách Cách, thật ngọt nha!”

Lại bị cười nhạo! Cố Cách Cách buồn bực muốn phản bác, đáng tiếc có tâm mà không sức, nên chỉ có thể từ trong mũi hừ nhẹ một tiếng “Ưm~” coi như đồng ý với quan điểm của cô.

Miêu Tư Lý yêu chết bộ dạng lúc này của Cố Cách Cách, nồng đậm tình yêu tụ tập ở đầu ngón tay, trượt vào trong nguồn suối tốt đẹp. Nơi đó thít chặt như những

cô gái vẫn còn trinh trắng, nên Miêu Tư Lý càng thêm khẳng định từ đầu đến cuối Cố Cách Cách chỉ thuộc về mình cô. Cảm giác được độc chiếm đó khiến lòng Miêu Tư Lý tràn ngập tự hào, ngón tay còn đang được nơi ấm áp trơn ướt kia bao lấy, làm Miêu Tư Lý có một cảm giác thỏa mãn vô cùng, thấy mình tựa như đang bay bổng.

Cái cảm giác cả thể xác và tinh thần được chiếm lấy ấy làm Cố Cách Cách không cách nào tả hết tâm tình, giống như toàn bộ thế giới đều được Miêu Tư Lý lấp đầy, giúp cô và Miêu Tư Lý không còn chút khoảng cách. Theo đầu ngón tay đưa đẩy từ nhịp chậm thành nhanh, nhiệt độ cơ thể của Cố Cách Cách lên cao không ngừng, huyết mạch sôi sục, ý thức mơ hồ, lúc khoái cảm cường liệt nhất đập tới thì Cố Cách Cách bị choáng váng đến không biết người ở nơi đâu, đầy trời chỉ còn hoa bay rực rỡ.

Miêu Tư Lý nhìn tiểu mỹ nhân nở rộ dưới đầu ngón tay, nở một nụ cười thỏa mãn.

Đêm khuya tốt đẹp như vậy, mỹ nhân lại yêu kiều như thế, thật ra lúc này vẫn chưa phải kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.