Cách Vách Công Ty Tổng Tài Địch Nữ Vương Trợ Lý

Chương 5: Chương 5




CHƯƠNG 5.

Theo lý thuyết mà nói, hai người đều đã thân thiết như vậy, cũng nên kiểu gì cũng phải có đột phá cảm tình, cho nên điểm đột phá ấy, họ đã lén lút đến đây.

Nữ vương thụ uống rượu với ôn nhu công, say rượu. Sau đó nữ vương thụ lại bắt đầu ác độc nói, “Không thấy anh đi tìm tình nhân, ầy, không phải là không được đấy chứ?”

Là nam nhân, làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho người nói mình ‘không được’ cơ chứ.

Ôn nhu công cũng khó tránh khỏi việc nói lời ác độc, “Cậu cũng vậy còn gì? Không phải vẫn còn là xử nam chứ?”

Tuy rằng….. Nữ vương thụ đích thị chính là xử nam, lớn như vậy còn là xử nam… loại chuyện này nói ra có bao nhiêu mất mặt. Lúc này, y túm cổ áo ôn nhu công, đến gần nói, “Tôi có phải là xử nam hay không, anh thử xem chẳng phải sẽ biết hay sao?”

Ý tại lời nói chính là: kỹ thuật của tôi tốt lắm, anh sẽ vô cùng thích! Về việc căn cứ ở đâu ra…. nhún vai, ít nhất kỹ thuật dùng tay không tệ.

Ôn nhu công nghe xong, tiện thể hôn nữ vương thụ một ngụm, nói, “A, sợ cậu quá, để xem đến lúc đó ai làm ai thích còn chưa biết đâu.”

Vì thế hai người cứ dây dưa như vậy, cứ như như vậy mà đi thuê phòng, tình huống này, đã không thể quay lại được nữa rồi.

Sau đó chính là tắm rửa, hôn môi, chơi đùa…

Áo mưa cùng bôi trơn đều được mua ở trên đường. Cửa hàng bán đồ này được mở ngay cạnh gay bar, khi ông chủ nhìn thấy hai người công thụ đi vào, ánh mắt liền sáng lên – tìm được dê béo!

Xét về thể lực, nữ vương thụ không thể nào so sánh với ôn nhu công được, chỉ một lúc đã bị ôn nhu công áp chế trong lòng.

Trên thực tế thì y bị ôn nhu công đùa bỡn đến toàn thân nhão ra, muốn vùng vẫy cũng không có bao nhiêu khí lực – dù sao cũng là xử nam a.

Ôn nhu công càng làm lại càng hưng phấn, thân thể của nữ vương thụ cùng thân thể của mình thật sự vô cùng phù hợp, một chút phản ứng ngượng ngùng cũng thật khả ái a.

Ôn nhu công cảm thấy bản thân mình sắp không nhịn được, vì thế liền vội vã khuếch trương, sau đó tìm cách đi vào, thật sự là một chút cũng không phù hợp với kế hoạch đề ra.

Sau đó, khi mới đi vào được một chút, nữ vương thụ đã phải cố gắng chống đỡ đau đớn, trách không được tên hỗn đản này lúc ấy mua áo mưa có side lớn như vậy, mình còn cười nhạo hắn đeo một tí sẽ tuột ra… đến bây giờ… đúng là tự mình làm bậy không thể sống mà!!!

Nữ vương thụ sợ đau, cho nên nước mắt đều đã tràn ra, giãy dụa không muốn làm, cái gì mà khí chất nữ vương đều vứt hết, dường như trở thành một tiểu nhược thụ.

Bất quá làm sao có thể không làm!? Cho dù tác giả đồng ý nhưng độc giả cũng sẽ không đồng ý a!

Huống chi, ôn nhu công như cung đã lắp tên, làm sao có thể dừng lại, lúc này đã trở thành quỷ súc… Ôn nhu công trước hết ngăn chặn cánh tay đang khua loạn của nữ vương thụ, cúi người hôn môi y, phân tán đi lực chú ý, sau đó khi nữ vương thụ đã dần dần trầm tĩnh lại thì động thân một cái đi vào, muốn hét nhưng lại bị ôn nhu công chặn môi không hét được, chỉ rên lên một tiếng… Ôn nhu công cảm thấy thật may mắn, lúc ấy mà đưa đầu lưỡi vào chắc chắn sẽ bị cắn đứt.

Đợi cho nữ vương thụ thích ứng được, liền chậm rãi đong đưa, quỷ súc trộn lẫn với ôn nhu, nữ vương thụ dần dần cảm thụ dược một chút khoái cảm.

Sau khi phát tiết một lần, hai người ôm nhau nằm nghỉ ngơi một hồi, cảm thụ một chút dư vị, sau đó ôn nhu công lại rục rịch. Cái gì mà cấm dục đã lâu, cái gì mà thực tủy biết vị, tóm lại lý do đầy đủ, vô cùng hợp lý.

Ôn nhu công ôm nữ vương thụ, chậm rãi hôn môi trước cảm giác thực ôn tồn.

Mà nữ vương thụ đang chìm đắm trong suy nghĩ mình đã không còn là xử nam, không để ý ôn nhu công đang hôn loạn trên người.

Vì thế, chờ đến khi y phục hồi tinh thần, phát hiện ôn nhu công lại bắt đầu công thành đoạt đất… Lúc ấy, đã chậm rồi.

Hậu quả của việc quá miệt mài chính là ngủ quên.

Khi ôn nhu công tỉnh lại đã là 8h, mà nữ vương thụ 9h mới tỉnh.

Tóm lại đã qua thời gian đi làm, muộn sẵn rồi.

Cho nên đơn giản là nghỉ làm thôi!

Nhân sỹ trong công ty đều đoán rằng chắc chắn nữ vương thụ đã bị ôn nhu công làm cho không xuống giường được!

→_→ quá chuẩn xác luôn.

Nữ vương thụ đúng là không xuống giường được, bởi vì ôn nhu công phát hiện y hình như bị sốt.

Nữ vương thụ có chút dỗi hờn, không để ý đến ôn nhu công, bởi vì tối hôm qua ôn nhu công đã làm y đến ba lần.

Cái gì? Mấy người nói ba lượt không nhiều, một đêm bảy lần mới đủ tư cách? Đi mà bắn thử 7 lần xem, cuối cùng có tinh tẫn nhân vong hay không? Ba lượt, cho dù “không nhiều lắm”, nhưng đối với một xử nam mà nói, như vậy là không ít rồi. Tuy rằng nữ vương thụ cũng được hưởng thụ a, được lên đỉnh a, khoái cảm toàn thân a, nhưng làm sao có thể quên được đau đớn chứ!

Cho nên nữ vương thụ ngạo kiều, bơ ôn nhu công một hồi, – mọi người xác định đây không phải là thẹn thùng chứ?

Ôn nhu công ở trong khách sạn chiếu cố, chăm sóc nữ vương thụ một ngày, chờ y hạ sốt, mới đem người về nhà, sau đó… ngượng ngùng dặn y phải cố gắng nghỉ ngơi.

Nữ vươngthụ: “Hừ!”

Mà nhân lúc chăm sóc, ôn nhu công ra ngoài gọi cho tổng tài công một cuộc điện thoại, xin  phép cho nữ vương thụ nghỉ.

Tổng tài công tà mị chế nhạo, “Như thế nào? Làm quá kịch liệt dẫ đến ngất xỉu? Quả là nhìn không ra a?”

Ôn nhu công trực tiếp cúp điện thoại.

Nhưng vừa cúp, tổng tài công liền gọi lại, “Cậu ta là cấp dưới của tôi, cho nên nếu anh đối xử với cậu ta…. Chính anh tự lường trước kết quả đi…”

Đối xử với cậu ấy như thế nào? Không tốt? Ta đây 24 giờ bên cậu ấy! Ăn xong thì sao? Ta có bỏ đi đâu! Bội tình bạc nghĩa? Ta còn chưa bắt đầu! Ôn nhu công phát hỏa trong bụng, trong lời nói chứa đựng điểm kỳ quái: “Cậu ấy chỉ là trợ lý của anh thôi, sao phải coi trọng như vậy?”

Ý tứ là lúc trước người ta theo đuổi thì không thèm để ý, xem thường, giờ ở bên ta vui vẻ, thì lại quan tâm cái gì.

Cũng không biết trong lời này có bao nhiêu là tư vị ghen tuông.

Tổng tài công nói, “Tuy cậu ấy chỉ là trợ lý, nhưng tôi coi trọng cậu ấy, năng lực công tác tốt, hân tài khó gặp, đợi cậu ấy rèn luyện một thời gian sẽ thăng chức tăng lương, cảnh cáo anh, đừng có cướp người của tôi!”

“Cậu ấy hiện tại đã là người của tôi.”

Tổng tài công tiếp tục tà mị cười nói, “Vậy cũng phải để cậu ấy tự thừa nhận mới được.”

Ôn nhu công chán nản cúp điện thoại.

Cho nên tổng tài công kết luận, có đôi khi chính vì như vậy mà lại khiến cho người ta chán ghét.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.