Cạm Bẫy Tổng Tài

Chương 183: Chương 183: Hạ thiên bị bắt




Câu hỏi của Lập Gia Khiêm khiến Đồng Dao trầm tư suy nghĩ, cô ta nhất thời không biết trả lời thế nào.

Trên thực tế, cô ta không có linh cảm gì đặc biệt, cô không biết chị gái Lâm Thanh Mai đang ở nơi nào trên thế giới này.

Hoặc là, Lâm Thanh Mai đã chết rồi…

Đương nhiên, giả thuyết này Đồng Dao tuyệt đối không dám nói ra vì sẽ làm nhiều người tức giận.

Cho dù trong lòng cô ta không có hi vọng gì, nhưng cô ta không thể đánh bại niềm tin và sự mong chờ trong lòng người khác.

Khi Đồng Dao đang suy nghĩ trả lời Lập Gia Khiêm làm sao cho khéo léo, anh ấy đã yêu cầu Đỗ Tuấn ngồi ở ghế lái xe lái đi.

Khi đi không để lại lời gì.

Đồng Dao nhìn theo chiếc xe sang trọng Maybach đang đi xa, trong lòng có chút phiền muộn không giải thích được.

Về việc Lâm Thanh Mai bị bắt cóc và mất tích, đối với cô ta mà nói thật sự không mong chờ Lâm Thanh Mai quay về như những người khác.

Năm đó, đáng lẽ cô ta phải ở bên cạnh ba mẹ hầu hạ, nhưng cuộc đời bất công, khiến cô ta bị bán cho kẻ buôn người!

Ngay cả khi ông Đồng đối xử tốt với cô ta giống như con gái ruột, nhưng vẫn không thể xóa bỏ sự thật rằng ông Đồng đã mua cô từ tay kẻ buôn người.

Và nhiều năm để cô sống trong một thôn làng biên giới biệt lập với thế giới, để rồi một tháng sau khi cô đến thành phố, cô hoàn toàn say mê sự phồn hoa của thành phố lớn.

Trong những năm tháng đẹp nhất của cô ta, ba mẹ ruột đều khỏe mạnh, kết hôn với người đàn ông mà bản thân muốn kết hôn nhất, còn có di sản, Đồng Dao đã sống một cuộc sống mà người khác mong muốn khi còn trẻ.

Lâm Tường và Vương Lệ Hằng đối với Đồng Dao có cảm giác áy náy và tội lỗi không thể bù đắp, khiến họ đối với Đồng Dao tốt gấp đôi.

Có thể nói là cưng chiều.

Chỉ cần cô ta muốn ăn một ít đồ ăn chính tay mẹ nấu, Vương Lệ Hằng gọi điện, tận tâm giống như nhân viên bán thời gian.

Lần đầu tiên Lâm Tường gặp Đồng Dao đã tặng cho cô một ngôi nhà mới có hai phòng ngủ trong thành phố như quà gặp mặt.

Trần Hoàng Khôi vì của hồi môn hậu hĩnh, vô cùng che chở cô ta hơn cả thời kỳ yêu đương mặn nồng. Một câu nói nặng lời cũng không có, bởi vì ở giai đoạn đầu mang thai cô ta muốn cấm việc quan hệ vợ chồng, Trần Hoàng Khôi ‘không hề oán than’, ít nhất trong lòng Đồng Dao nghĩ vậy.

Ngay cả bạn tốt của chị gái Lâm Thanh Mai, Lưu Bảo Bảo cũng thỉnh thoảng mua cho cô một chiếc túi hàng hiệu, Đồng Dao yên tâm thoải mái đón nhận.

Thời gian Lâm Thanh Mai vắng mặt, cô ta tận hưởng tất cả tình yêu thương của gia đình mà vốn dĩ thuộc về chị gái mình, có khi Đồng Dao hi vọng từ trong lòng rằng Lâm Thanh Mai mãi mãi không quay trở về…

Cô ta sợ rằng sau khi Lâm Thanh Mai quay trở về, tất cả sự cưng chiều mà bây giờ cô có đều sẽ biến mất đi với sự xuất hiện của Lâm Thanh Mai.

Đồng Dao nhìn về phía trước từng bước từng bước trở về nhà, trong mắt hiện lên một sự coi thường rất tàn nhẫn: chị gái, chị nhận được sự cưng chiều của ba mẹ suốt hai mươi lăm năm rồi, lần này nên đổi cho em rồi...

Điều quan trọng nhất là, Đồng Dao biết chồng cũ của chị gái Lâm Thanh Mai chính là Trần Hoàng Khôi!

Sự thật đáng sợ này đã từng khiến cô ta lo lắng, cô ta không biết rằng mình có trở thành cái bóng của Lâm Thanh Mai và lốp dự phòng của Trần Hoàng Khôi hay không?

Lâm Tường và Vương Lệ Hằng vì nợ quá nhiều sự hạnh phúc của con gái, đã nhất trí thay đổi lời của mình, họ đều chứng minh nguyên nhân ly hôn của Trần Hoàng Khôi và Lâm Thanh Mai là bởi vì Lâm Thanh Mai ngoại tình và phản bội Trần Hoàng Khôi trước.

Vương Lệ Hằng thậm chí vì để có được độ đáng tin của lời này, yêu cầu Lưu Bảo Bảo cũng thay đổi lời nói như vậy.

Việc Vương Lệ Hằng vì bù đắp cho con gái Đồng Dao mà vu khống hãm hại hành động của người con gái khác, khiến trong lòng Lưu Bảo Bảo không vui, nhưng sau nhiều lần van xin của Vương Lệ Hằng, Lưu Bảo Bảo đồng ý một cách miễn cưỡng.

Nhưng Lưu Bảo Bảo nói nếu Đồng Dao đến hỏi về chuyện này, cô ta sẽ phủ nhận, đừng nghĩ tới việc chủ động thừa nhận.

Vương Lệ Hằng còn nói với Lưu Bảo Bảo, nếu Thanh Mai ở đó nhất định sẽ hy vọng em gái mình hạnh phúc, việc nói dối có thiện ý này cũng không nghiêm trọng như vậy.

Vương Lệ Hằng và Lâm Tường hồ đồ không nghĩ rằng, lời nói dối tạm thời để yên tâm này, sớm muộn cũng có một ngày bị vạch trần…

Vào sáng sớm ba ngày sau, Lập Gia Khiêm đã đứng cả tiếng đồng hồ trong phòng chăm sóc đặc biệt của Bệnh viên Nhân dân số một.

Bệnh tình của ông nội Lập Quốc Tân lại nguy kịch.

Lần này, e rằng không thể vượt qua được.

Đầy người đứng bên ngoài phòng bệnh, tất cả đều đến chào từ biệt Lập Quốc Tân.

Còn một đứa cháu khác là Lập Tư Thần trước đó luôn ở nước ngoài, cho dù lúc này anh ta trên máy bay vội vã trở về, nhưng e rằng không thể nhìn mặt ông nội lần cuối.

Đồng đội cũ của Lập Quốc Tân, ông nội của Âu Dương Lan Lan, ông Âu Dương Thành đã mất hai tuần trước vì xuất huyết não, lúc đó xe cấp cứu còn chưa đến thì người đã mất rồi.

Đúng lúc này, Âu Dương Lan Lan cùng gia đình cũng đứng ở ngoài phòng bệnh chờ sắp xếp một cuộc gặp mặt.

Lúc trước Lập Gia Khiêm hứa với Vương Lệ Hằng, việc anh ta sẽ ly hôn với Âu Dương Lan Lan thất bại, bởi vì Lập Quốc Tân quá cố chấp, cuối cùng Lập Gia Khiêm cũng từ bỏ rồi.

Nhưng kể từ đó, anh ta thậm chí không cho cơ hội thỉnh thoảng đi với Âu Dương Lan Lan, hoàn toàn khiến Âu Dương Lan Lan thành góa phụ.

Mà trong bí mật, Lập Gia Khiêm ngắm trúng vào một trai trẻ mười tám, trai trẻ này có một sở thích không tốt: thích quyến rũ phụ nữ có chồng mà là người có tiền.

Dưới sự bố trí tỉ mỉ của Lập Gia Khiêm, Âu Dương Lan Lan đã thành công gặp gỡ tình cờ trai trẻ này.

Một người phụ nữ đã có chồng ở một mình trong căn phòng trống là độ tuổi thực sự cần người đàn ông làm ẩm ướt, sau vài cuộc gặp gỡ đẹp như mơ giữa cô và trai trẻ, cuối cùng sau một lần say rượu cô ta không khống chế được đã bí mật thuê phòng ở khách sạn với trai trẻ.

Có lần một, thì sẽ có lần hai…

Và mỗi lần cô ta và trai trẻ thuê phòng, đều được Lập Gia Khiêm phái người chụp lại toàn bộ quá trình.

Một hộp đầy những tấm ảnh với độ sắc nét cao đã được lưu lại dưới ống kính.

Lập Gia Khiêm đang đợi đến một ngày sẽ quang minh chính đại đuổi Âu Dương Lan Lan ra khỏi nhà!

Lúc này, Lập Quốc Tân bày tỏ sự tiếc nuối trước khi hấp hối, trong miệng lẩm bẩm nói cuối cùng cũng không được nhìn thấy cháu cố ra đời, một hối tiếc lớn trong đời…

Lập Gia Khiêm nghe Lập Quốc Tân lẩm bẩm một mình với khuôn mặt lạnh như băng, trong lòng anh ta đã rất buồn!

Từ lâu anh ta đối với các nguyên tắc của Lập Quốc Tân đã mất đi sự nhẫn nhịn, anh ta đã hoàn thành nghĩa vụ và lòng hiếu thảo của mình.

Trong lòng Lập Gia Khiêm tràn đầy sự châm biếm với bản thân, bởi vì anh ta ở trước mặt Lập Quốc Tân thật sự trở thành ‘cháu trai’ khi la mắng.

Một đứa cháu trai mà ngay cả bản thân anh ta cũng coi thường!

Có khi, hiếu thảo hại người rất nặng.

Không lâu sau, với tiếng khóc vỡ òa, Lập Quốc Tân qua đời.

ba của Lập Gia Khiêm là Lập Kỳ Sơn rơm rớm nước mắt và không quá đau lòng, trong lòng đã có sự chuẩn bị, lớn tuổi thì cuối cùng cũng sẽ có một ngày như vậy.

Sinh lão bệnh tử là trạng thái bình thường của cuộc đời.

Tang lễ của Lập Quốc Tân được ấn định vào lúc 10 giờ sáng ngày hôm sau.

Trong suốt ba tiếng đồng hồ, tang lễ kết thúc suôn sẻ.

Trên đường trở về, trên xe Lập Gia Khiêm đã nhận được cuộc gọi quan trọng từ lâu không liên lạc!

“Đội trưởng Cao!” Có thể nói, giọng nói của Lập Gia Khiêm rất xúc động rất hồi hộp, đội trưởng Cao suốt một tháng nay không có liên lạc với anh ta.

Giọng của đội trưởng Cao cũng có chút ngân vang, lộ ra vẻ phấn khởi: “Anh Lập, mới năm phút trước, cảnh sát thám tử nước ngoài gọi đến! Hạ Thiên ở nước ngoài bị bắt rồi! Chúng tôi lần này đã thương lượng rất tốt với bên kia, đích thân bọn họ sẽ cử cảnh sát áp giải Hạ Thiên về nước!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.