Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này!

Chương 20: Chương 20




Vu Hữu Dư vốn cho rằng trờ đùa tai ác của mình khiến cho Lâm Tiểu Niên sợ, nên cô sợ không đến phòng tự học nữa.

Ngày hôm đó, trước mặt mọi người, khi anh nói thích cô, ánh sáng long lanh nhưng đầy tức giận trong đôi mắt trong sáng của cô khiến anh mất hết lý trí, trái tim anh như mê mẩn, say đắm.

Khoảnh khắc đó, mặc dù đang trêu đùa, nhưng trong lòng có sự hy vọng không thể nói rõ.

Mình thực sự thích cô ấy sao? Anh tự hỏi.

Mặc dù sau đó anh tuyên bố anh sẽ theo đuổi cô, nhưng suy cho cùng cũng có mấy phần trêu đùa và giận dỗi.

Theo tính cách của anh, có lẽ tìm một người con gái chơi cùng thì được nhưng thực sự theo đuổi một người, anh vẫn có phần không muốn tiến xa hơn. Anh không thích bị gò bó, cũng không muốn gây thêm phiền phức cho mình.

Dựa vào điều kiện của anh, chỉ cần giơ ngón tay trỏ, sẽ có một đoàn mỹ nhân xếp hàng chờ anh chọn lựa, anh hà tất phải hao tốn tâm sức đi theo đuổi cô nữ sinh bướng bỉnh này sao?

Nhưng, thực sự cô có điều gì đó rất khác so với đám đông kia…

Anh thích bộ dạng lúng túng khó xử của cô, anh muốn làm cô tức giận, nhìn cô tức giận cũng là một niềm vui trong cuộc đời nhàm chán này. Anh tin rằng anh đã có chút không bình thường.

Bây giờ không nhìn thấy cô, trong lòng dâng lên một sự mất mát và buồn phiền khó nói ra.

Vu Hữu Dư nghĩ đi nghĩ lại rất nhiều, ngày hôm đó trong phòng tự học, có phải anh đã quá đáng quá không?

Anh hạ quyết tâm tìm bằng được Lâm Tiểu Niên xin lỗi, xóa bớt phiền phức cho cô, như thế đồng thời cũng khiến mình phiền phức hơn.

Vu Hữu Dư đứng dưới sân ký túc xá, hét to “Lâm Tiểu Niên”, đợi một lúc lâu cũng không có người ra. Sau đó một bạn bên cạnh phòng 208 thò đầu xuống nói với anh: “Lâm Tiểu Niên à, đến sở cảnh sát rồi, các bạn ở phòng đó cũng đi cùng.”

“Gì cơ, đến sở cảnh sát?” Vu Hữu Dư không hiểu. “Cô ấy đi sở cảnh sát làm gì?”.

“Không biết… Nghe nói Lâm Tiểu Niên lấy ví tiền của Quan Lan.”

“Em à, trò đùa của em không thú vị chút nào.” Vu Hữu Dư ngắt lời. “Cô ấy lấy ví tiền có tác dụng gì?”.

“Sao em biết được, nếu như không lấy, bọn họ đến sở cảnh sát làm gì?”.

Bất luận đi tới đâu Lâm Tiểu Niên một mực nói: “Em không lấy ví tiền của Quan Lan!”.

Đồng chí cảnh sát cũng gọi Thẩm Tam Nguyệt và Quan Lan đến, bọn họ muốn hiểu ý câu “lương tâm cắn rứt” mà Tam Nguyệt nói trong ngày hôm đó, do đó để Thẩm Tam Nguyệt viết lại toàn bộ quá trình sự việc xảy ra.

Khi Thẩm Tam Nguyệt đang do dự không biết nên viết thế nào thì Tô Bắc Hải đến.

Qua tấm kính ngăn của phòng thẩm vấn, Thẩm Tam Nguyệt nhìn thấy sắc mặt lo lắng của Tô Bắc Hải, tinh thần đầy chán nản.

Cô nghĩ đến câu mà anh nói với cô trong hoa viên nhỏ ở trung tâm trường: “Tam Nguyệt, anh đã thích người khác.”

Lúc đó, cô còn cười ngốc nghếch: “Không thể nào, anh vốn không có cơ hội thay đổi tình cảm, yêu người con gái nào khác.”

“Anh không thay đổi tình cảm đi yêu người khác, vừa mới bắt đầu anh đã thích cô ấy nhưng lúc đó chưa dám khẳng định chắc chắn như bây giờ.” Tính cách của Tô Bắc Hải luôn luôn ôn hòa, đến thừa nhận mình có người khác cũng nói rất rõ ràng.

Cô nhận ra rằng không phải anh đang trêu đùa, à lên một tiếng, bật khóc: “Sao có thể như vậy? Sao anh có thể thích người khác…Người đó là ai?”.

Tô Bắc Hải cũng cảm thấy không nhất thiết phải giấu, do đó dứt khoát nói: “Là Lâm Tiểu Niên.”

Vừa nghe thấy, Thẩm Tam Nguyệt rất ngạc nhiên, sau đó khóc òa: “Tại sao lại là Lâm Tiểu Niên?”.

Anh cười sầu não: “Nếu như anh biết tại sao thì đã tốt.”

“Được, nếu anh thích cô ấy thì cứ thích cô ấy đi!” Thẩm Tam Nguyệt chạy về ký túc xá như điên như dại.

Tại sao lại là Lâm Tiểu Niên? Cô luôn coi Lâm Tiểu Niên là người bạn thân thiết nhất của mình. Cô cho rằng Lâm Tiểu Niên đã có anh Hoài Ninh, sẽ không để ý đến bất kỳ nam sinh nào nữa, cho nên cô làm bất cứ việc gì đều muốn kéo Tiểu Niên đi cùng, thậm chí đến hẹn hò cùng Tô Bắc Hải, đều có sự tham dự của Tiểu Niên.

Nhưng cô đã để Tô Bắc Hải dễ dàng yêu Lâm Tiểu Niên…

Cho nên, hôm đó, cô mới nói ra những lời kỳ lạ, khó hiểu đó.

Thấy nét mặt lo âu của Tô Bắc Hải, trong lòng Thẩm Tam Nguyệt tức giận, khó lấy lại cân bằng.

Cô nhanh chóng viết vào tờ khai: “Lúc tôi về phòng, trong phòng chỉ có hai người chúng tôi, cô ấy rất lo lắng, sắc mặt không tự nhiên, có thể sợ tôi nhận ra việc gì đó, không ngừng nói chuyện với tôi…”.

Mặc dù cô cố gắng hết sức để che giấu nhưng Tô Bắc Hải vẫn nhìn thấy tất cả nội dung cô viết. Sắc mặt anh do lo lắng bỗng chốc trở nên xám xịt, giọng nói run run: “Tam Nguyệt, sao em có thể bịa đặt những điều như vậy?”.

Cô lạnh lùng cười đáp: “Tôi viết như thế nào là việc của tôi, anh…không quản được đâu!”.

Tô Bắc Hải gật đầu vô tình, thẫn thờ rời khỏi phòng thẩm vấn.

Anh rất hối hận vì những câu nói đầy kích động của ngày hôm đó đã làm Tam Nguyệt tổn thương rất nhiều, cũng gián tiếp hại Lâm Tiểu Niên.

Nhưng anh không khống chế được lời nói của mình. Nếu không nói ra, mỗi lần khi đối diện với Thẩm Tam Nguyệt và Lâm Tiểu Niên, anh đều mang một cảm giác tội lỗi.

Bình thường anh nghĩ, giữa người và người tại sao có thể nảy sinh tình yêu? Thứ cảm giác khiến cho người ta đứng ngồi không yên, không biết nên làm thế nào và muốn dừng lại cũng không được, tình cảm ấy luôn luôn khống chế thần kinh của anh, khiến cho anh cười vui vẻ, cũng mang đến cho anh cảm giác đau đớn.

Anh ngưỡng mộ Vu Hữu Dư, có thể không một chút do dự tuyên bố với thế giới rằng “Tôi muốn theo đuổi Lâm Tiểu Niên”, mặc dù Vu Hữu Dư nói rất tùy tiện, nhưng anh vẫn đố kỵ…dựa vào điều gì, anh mất cơ hội rồi sao?

Anh không nghĩ ra tại sao lúc đầu mình lại theo đuổi Thẩm Tam Nguyệt.

Chỉ nhớ lúc tân sinh viên đến đăng ký nhập học, anh đã gặp cô ấy và Quan Lan trong vườn trường, cô ấy không giống như Quan Lan, ngọt ngào gọi Tô sư huynh, khiến anh vui mừng như muốn nhảy lên, mà chỉ khẽ gật đầu cười gọi anh là Tô Bắc Hải, do đó anh lờ mờ có một thiện cảm với cô.

Trong trường đại học, nếu như hai người thường ở cùng nhau, đương nhiên sẽ cho rằng đang yêu nhau.

Lúc đó, đối diện với bọn Lâm Tiểu Niên, anh không có biểu hiện gì giống như đang qua lại với Tam Nguyệt, còn muốn để cho bọn họ đoán. Đến sau này, tất cả mọi người đều cho rằng bọ họ đang yêu nhau.

Nhưng chỉ có mình anh biết, trong sâu thẳm trái tim anh đang cất giữ hình bóng ai.

Nghe Cát Ngôn nói trong điện thoại kêu Kiều Hoài Ninh mới biết đã xảy ra chuyện gì.

Khi anh đến sở cảnh sát, Lâm Tiểu Niên đang im lặng nghĩ: Ngày nói dối sớm đã qua, mọi người hà tất phải đùa mình như vậy chứ?

Cô cảm thấy đau đầu với những tính toán nhỏ nhen, những âm mưu của đám con gái, dù thế nào cũng không thể hiểu tại sao thái độ của Tam Nguyệt đột nhiên thay đổi như vậy.

Sau đó, cô nhìn thấy Kiều Hoài Ninh và Cát Ngôn.

“Anh Hoài Ninh!” Cô rất vui mừng, hướng về phía cánh cửa hét lên.

“Niên Niên!”

Lúc trước, Lâm Tiểu Niên chưa từng cảm thấy mình tủi thân, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ phải khóc, nhưng giây phút gặp Kiều Hoài Ninh, cô đã khóc òa lên, nước mắt ngắn, nước mắt dài.

Cát Ngôn rút chiếc khăn giấy, Kiều Hoài Ninh đã giúp cô lau khô những giọt nước mắt tủi hờn ấy: “Tiểu nha đầu, đừng khóc!”.

“Em không khóc!” Ngay lập tức cô nở một nụ cười rất rạng rỡ ngay trước mặt anh, nhưng khóe mắt vẫn ngấn lệ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.