Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này!

Chương 21: Chương 21




Nếu câu nói đó do bất kỳ người nào hỏi, Lâm Tiểu Niên tuyệt đối không để ý, nhưng câu nói đó do Kiều Hoài Ninh hỏi.

Kiều Hoài Ninh hỏi: “Niên Niên, ví tiền của bạn sao lại ở trong tủ của em?”.

Mặc dù câu hỏi đó không kèm theo sự thắc mắc, cũng không có ý hỏi đúng sai, nhưng khiến trái tim cô ớn lạnh.

Cô cúi thấp đầu, lẩm bẩm: “Em…không biết.” Sau đó im lặng hồi lâu.

Cô không nói gì, Kiều Hoài Ninh càng lo lắng, trán vã đẫm mồ hôi.

Cát Ngôn đứng bên cạnh cũng không kìm nổi, nói với Lâm Tiểu Niên: “Cậu cũng không phải là người thiếu tiền tiêu!”.

Lâm Tiểu Niên mạnh mẽ hơn, trầm giọng phản bác cô ấy: “Ai nói mình không thiếu tiền? Kỳ học này mình mua máy vi tính, trả 4.000 tệ tiền cơm cho Vu công tử, còn phải bồi thường PSP cho anh ấy…Mình thiếu tiền, tuyệt đối có động cơ lấy ví tiền của Quan Lan để giải quyết vấn đề của mình.”

Một loạt lời nói của cô khiến Kiều Hoài Ninh cảm thấy không vui: “Niên Niên, em hãy nghĩ kỹ, đây là đâu mà em đùa như vậy, không được đâu?”.

“Em không đùa.” Giọng điệu của cô chưa bao giờ thành thật như vậy, “Em thừa nhận em lấy ví tiền của Quan Lan, muốn trừng phạt thế nào, tùy trường quyết định! Chỉ mong em có thể nhanh chóng rời khỏi nơi quỷ quái này.”

Trong phòng thẩm vấn, cô ngây người như sắp biến thành bức tượng đá.

“Được rồi, mời các vị ra ngoài!” Nhân viên của sở cảnh sát cử cuối cùng đã đến duy trì trật tự. “Cảnh sát sẽ đến ngay để xử lý vụ việc này.”

Kiều Hoài Ninh dặn đi dặn lại Lâm Tiểu Niên một lần: “Lúc nữa, đừng nói linh tinh đấy!”.

Lâm Tiểu Niên đau khổ nhìn chằm chằm xuống đất, bướng bỉnh lắc đầu.

Nhân chứng, vật chứng đã có đầy đủ, bản thân Lâm Tiểu Niên cũng không phủ nhận, cho nên án kiện này sẽ được xử lý rất đơn giản.

Cảnh sát ghi chép xong đưa cho Lâm Tiểu Niên ký tên. Lâm Tiểu Niên cầm chặt bút, tay hơi run run, cô học pháp luật, đương nhiên biết hậu quả của việc ký tên vào tờ giấy này. Nhưng thực sự cô rất đau lòng, vì Thẩm Tam Nguyệt đã đứng ra làm chứng, Kiều Hoài Ninh cũng hoài nghi cô… Những người cô coi trọng đều chống lại cô, đều không tin tưởng cô…

Như vậy, ký và không ký có gì khác nhau?

Trong khoảnh khắc đầu bút chạm vào giấy, bên ngoài phòng thẩm vấn rất ồn ào, một người nghênh ngang bước vào, giọng nói đầy kiêu ngạo, không cần quay lại xem cũng biết là Vu Hữu Dư: “Dựa vào cái gì mà các người không cho tôi vào? Tôi có chứng cớ quan trọng có thể chứng minh cô ấy trong sạch và vô tội!”.

“Cô ấy đã thừa nhận mình chiếm đoạt!”

“Chút tiền lẻ đó không đáng để cô ấy để ý!” Dường như Vu Hữu Dư đang tức giận. “Không cho tôi vào, tôi sẽ không khách sáo đâu.”

Người cảnh sát không thèm để ý đến câu nói của anh: “Cậu dám không khách sáo xem thế nào?”.

Vu Hữu Dư cười, chỉnh lại vạt áo sơ mi, sau đó kéo tay của cảnh sát viên, xoay mình, lạnh lùng quật viên cảnh sát nặng gần một tạ ngã sõng xoài trên mặt đất.

“Là anh nói xem thử mà.” Anh nói một câu, hùng hổ bước vào phòng thẩm vấn.

Người cảnh sát đang xử lý vụ án giật mình: “Ai cho anh vào đây?!”.

“Tôi tự vào không được sao?” Vu Hữu Dư nói với vẻ khinh thường.

“Đây là nới xử lý vụ án!”

“Tôi đến là giúp anh, đưa một chứng cứ rất quan trọng.” Vu Hữu Dư rút tờ chứng chỉ đã ố vàng trong cặp ra, từ từ nói: “Tôi thấy vật này có ích hơn nhân chứng, vật chứng mà các anh nói gấp bội lần.”

Cảnh sát cầm chứng chỉ lên xem, đột nhiên ngạc nhiên nói: “Không thể nào!”.

“Các anh hoàn toàn có thể đi điều tra.”

Phòng thẩm vấn bị Vu Hữu Dư làm loạn, Kiều Hoài Ninh, Cát Ngôn và Tô Bắc Hải cũng chạy đến.

“Các anh về hết đi được không? Để em yên tĩnh một lúc.” Lâm Tiểu Niên cầu xin mấy người đứng xung quanh đó.

“Niên Niên, rốt cuộc em làm sao thế?” Kiều Hoài Ninh càng nhìn càng nhận thấy cô khác lạ.

“Em không sao, thật đó!” Trước sau cô vẫn cúi đầu, giọng nói khàn đục.

Một cảnh sát khác vội vội vàng vàng chạy vào phòng thẩm vấn tuyên bố: “Cảnh sát trưởng nói vụ án trường đại học Chiết Giang không xử lý nữa.”

“Vậy xử lý thế nào?” Người cảnh sát đang xử lý vụ án thở dài.

“Cho tất cả về.”

Một cái gì đó đến rồi bất ngờ ra đi, mọi người không hiểu việc này rốt cuộc thế nào.

Thầy giáo Lưu ở Đoàn thanh niên đang nói chuyện với cảnh sát trưởng trong phòng tiếp dân, thấy mọi người đi ra, mới yên tâm: “Đều là hiểu lầm cả, đã gây phiền hà cho anh rồi!”.

Cảnh sát trưởng rất khách khí: “Đâu có, giúp quý trường làm tốt việc trị an chính là công việc của chúng tôi.”

Lúc mọi người ra khỏi sở cảnh sát, cảnh sát trưởng còn chu đáo an ủi Lâm Tiểu Niên: “Sinh viên với nhau ra vào gặp mặt, hiểu lầm là điều khó tránh khỏi.” Sau đó, nắm chặt tay Vu Hữu Dư nói: “Anh bạn, không sợ hãi chứ?” Bộ mặt giả vờ sợ hãi của Tô Bắc Hải, nói thầm: Xin người, ai có thể dọa được anh ta, là nhân viên của các anh bị dọa cho sợ chết khiếp thì có!

Trên đường về trường, Tô Bắc Hải hỏi Vu Hữu Dư: “Cậu tìm ai để dàn xếp vậy? Lão gia nhà cậu, hay chú cậu?”.

“Đâu dám làm kinh động đến hai đồ cổ đó? Nhờ anh năm gọi một cuộc điện thoại thôi.”

Vu Hữu Dư quay người tìm Lâm Tiểu Niên, nhìn thấy cô đang cúi thấp đầu, nói chuyện với Kiều Hoài Ninh.

“Rùa con, đi thôi, một lúc nữa, hội sinh viên họp!” Anh kéo cô đi về phía trường học.

Kiều Hoài Ninh nhìn hai người bọn họ khẽ cười: “Đi đi, đừng nghĩ ngợi nhiều.”

Về đến trường, mọi người không nhắc đến việc liên quan đến ví tiền của Quan Lan. Trong phòng đã hồi phục sự yên bình như trước, hoặc chỉ giả giống như trời yên biển lặng.

Thẩm Tam Nguyệt không hẹn với Tô Bắc Hải nữa, cả ngày cùng Quan Lan nằm ở phòng lên mạng, xem tivi, hoặc nói chuyện phiếm.

Vì không chịu được sự cố ý lạnh nhạt và dửng dưng trong phòng, Lâm Tiểu Niên bắt đầu đi phòng tự học nhiều hơn, thậm chí trời tối, phòng tự học đóng cửa cô cũng không muốn về sớm, luôn lang thang khắp trường đến giờ tắt đèn mới về phòng.

Một ngày, sau giờ tự học tối, cô gặp Tô Bắc Hải ở sân thể dục, giống như bình thường, cô nói chuyện với anh: “Tô sư huynh, gần đây không thấy anh đến tìm Tam Nguyệt?” Mặc dù Thẩm Tam Nguyệt đã làm một chuyện khiến cô rất đau lòng, nhưng cô chưa từng nghĩ phải so đo hay tính toán với cô ấy.

Mặt Tô Bắc Hải đỏ ửng lên, khó xử nói: “Bọn anh…chia tay rồi.”

Chia tay? Lâm Tiểu Niên như trong giấc mơ tỉnh lại: Thảo nào gần đây tinh thần cô ấy không tốt, hóa ra là thất tình…Xem ra, cô nên lượng thứ cho cô ấy nhiều hơn.

Nhưng Tam Nguyệt thất tình, tại sao xa lánh mình? Lâm Tiểu Niên không nghĩ ra nguyên nhân tại sao.

Buổi tối về tới phòng, cô bất chấp thái độ ghẻ lạnh của Thẩm Tam Nguyệt, rất có thiện ý, rất cẩn trọng nói: “Tiểu Tam, hôm nay mình gặp Tô Bắc Hải, mới biết…hóa ra…”.

Nghe đến tên Tô Bắc Hải, Thẩm Tam Nguyệt không chịu được, lạnh lùng đến điên khùng nói với Lâm Tiểu Niên: “Lâm Tiểu Niên, cậu dựa vào gì mà gọi tôi là Thẩm Tiểu Tam? Lẽ nào cậu không biết, bản thân cậu mới là Tiểu Tam hay sao?”.

Lâm Tiểu Niên bị Thẩm Tam Nguyệt khiến cho rối tung lên bởi hai chữ “Tiểu Tam”. [3]

[3] Có nghĩa là kẻ thứ ba – ND

Được rồi, sao cô lại trở thành Tiểu Tam giữa Thẩm Tam Nguyệt và Tô Bắc Hải.

Lúc cô đang không biết đầu đuôi câu chuyện thế nào, lơ mơ không hiểu thì Cát Ngôn đứng bên cạnh, kéo cô ra nói: “Tiểu Niên, đi ngủ đi, sắp tắt đèn rồi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.