Cam Xanh Nhỏ

Chương 14: Chương 14




Ba ba ngu ngốc và lưu manh nhỏ đáng yêu ở lại trấn cổ này bốn ngày rưỡi, bốn ngày rưỡi ở đó, Đào Dụ Ninh chăm chỉ nghiêm túc cùng Dư Hiện tham khảo xem cuối cùng muốn thi đỗ vào đại học nào, cộng thêm tối tối đi ngủ Đào Dụ Ninh luôn lặng lẽ chen chúc với Dư Hiện.

Cơ mà vấn đề quan trọng lại nằm ở phía sau câu chuyện này.

“Theo tôi cảm thấy, tại vì cậu quá thích tôi, cho nên mới thừa dịp lúc tôi ngủ say rồi hưởng chút tiện nghi của tôi.”

“Oẹ!” Đào Dụ Ninh giả vờ làm bộ dáng nôn mửa, “Cậu không nên dát vàng lên mặt của mình như vậy, tôi đâu có thèm thích cậu.”

“Nếu không thích tôi thì cậu cũng không nên theo tôi làm chuyện đó đâu nhờ?” (Chuyện gạ gẫm đếy)

Đào Dụ Ninh không trả lời, bọc mình trong chăn lăn sang giường bên kia.

“Đừng lăn qua bên đấy, kẻo lại ngã...”

Dư Hiện còn chưa nói xong, Đào Dụ Ninh đã tự trải nghiệm, rớt xuống.

Đào Dụ Ninh rơi thẳng xuống sàn rên hừ hừ, Dư Hiện nằm ở trên giường cười chọc quê cậu.

“Nhìn lại cậu xem, còn ở đó mong chờ tôi thích cậu á?” Đào Dụ Ninh đau đầu xoa bụng quay về giường, Dư Hiện kéo người trở lại đây tiếp tục vân vê: “Sao rồi? Có phải cú ngã vừa rồi đã làm IQ 135 bay mất rồi không?”

“Đúng rồi, muốn đần luôn đây.” Đào Dụ Ninh căm giận cắn lấy áo Dư Hiện, nói: “Tôi mà đần, là cậu phải chịu trách nhiệm, sau này tôi sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào cậu!”

Dư Hiện cười: “Thì ra là cậu ở đây chờ tôi chịu trách nhiệm à, này có tính là ép mua ép bán không?”

“Đừng có nhảm, nhảm nhí nữa tôi sẽ ép bán cậu ngay đó!”

Hai nam sinh mười bảy mười tám tuổi, không ngại không ngùng rong chơi vài ngày, hôm đó ngồi trên xe lửa trên đường về, Đào Dụ Ninh rốt cuộc nhớ ra một chuyện.

“Dư Hiện, còn một chuyện quan trọng mà tôi quên mất.”

“Ừ? Ngày sinh dự tính là hôm nào đó?”

Đào Dụ Ninh trừng mắt: “Cậu nói gì đó!”

“Không phải cậu quên nói với tôi là cậu có thai à?”

Kế đó, bạn học Dư Hiện bị vợ yêu Đào Dụ Ninh đánh tàn nhẫn.

“Tính bạo lực gia đình hả?” Dư Hiện hỏi.

Đào Dụ Ninh hừ một tiếng, chỉnh sửa lại quần áo của mình một chút, ngồi lại trên ghế lần nữa, tư thế đó giống như một con mèo con đang vuốt lại chỗ lông vừa dựng đứng của mình.

Hắn nói: “Muốn nói chuyện với tôi chính là chuyện này à?”

“Cái đó không cần phải nói chuyện.” Dư Hiện nói, “Mặc kệ là ở đâu, tôi cũng không ủng hộ bạo lực gia đình kiểu này, cương quyết cấm chỉ.”

“...Cậu đừng có ồn ào!”

“Tôi đâu có ồn ào, chuyện này còn cần phải trao đổi sao? Chả nhẽ lúc ở cạnh tôi gặp phải khó khăn gì cũng mang tôi ra làm bao cát à?” Dư Hiện nhướng mày, “Bảo bối, có lẽ tôi vẫn cần xem xét lại mối quan hệ của chúng ta.”

Nhìn dáng vẻ không đứng đắn của Dư Hiện, Đào Dụ Ninh cười: “Cậu im đi, nghe tôi nói đã, nói vớ vẩn tôi lại đánh cậu.”

Dư Hiện cũng cười, gật đầu dựa lưng vào ghế: “Ừ vậy, cậu nói đi, tôi nghe, nghe xong lại phản bác.”

“Chuyện này không thể phản bác.” Đào Dụ Ninh đè thấp giọng, trống trống càm, do dự hơn nửa ngày, mở miệng rồi lại ngậm miệng.

“Hành động cậu thế này, nói một câu thành ngữ, biết là gì không?” Dư Hiện hỏi.

Đào Dụ Ninh nhìn hắn một cái: “Gì?”

“Muốn nói lại thôi.” Dư Hiện trở nên nghiêm túc, “Nói đi, cứ thẳng thắn, có phải đã ngoại tình hay không?”

Giây tiếp theo, Dư Hiện lại bị Đào Dụ Ninh đánh tàn nhẫn.

“Tôi nào phải loại người như vậy.”

“Hành động vừa rồi của cậu còn có thể chơi một câu tục ngữ.”

Đào Dụ Ninh: “Làm cứ như tôi ở khoa ngữ văn vậy.”

“Quân tử động khẩu không động thủ*, hy vọng cậu có thể thông suốt một chút.”

*Quân tử động khẩu không động thủ (君子动口不动手): Quân tử là dùng lời nói để thuyết phục, chứ không phải dùng bạo lực.

Hai người ở phòng chờ ầm ĩ một hồi, chuyện kia Đào Dụ Ninh vẫn chưa chịu nói ra.

Cậu hơi xấu hổ.

Từ lúc lên xe, đến khi xuống xe, thẳng cho đến khi về nhà, Đào Dụ Ninh nói: “Đưa đến đây được rồi, tiễn người ngàn dặm cũng phải từ biệt, chúng ta tách nhau ra đi.”

“Cậu đợi chút.” Dư Hiện gọi lại Đào Dụ Ninh đang xoay người muốn đi.

Hắn ngoắc ngoắc tay, Đào Dụ Ninh ngoan ngoãn đi tới trước mặt hắn.

“Ngẩng đầu.”

“Hôm nay ở nhà gà rốt cuộc cậu muốn nói gì vậy?”

Đào Dụ Ninh đỏ mặt, lỗ tai cũng đỏ, ánh mắt khe khẽ lia ra xung quanh.

“Đúng là có tật giật mình mà.” Dư Hiện nói cậu, “Có phải muốn chia tay với tôi không?”

“Gì cơ?” Đào Dụ Ninh kinh ngạc, “Đại ca, tụi mình mới nắm tay đã chia tay rồi sao?”

“Không nhớ là đã nắm tay, vậy bây giờ nắm một chút đi.” Dư Hiện kéo tay Đào Dụ Ninh, mười ngón tay đan xen nhau, “Cậu không phải muốn chia tay với tôi sao.”

Đào Dụ Ninh cười đến nổi không thu lại được, cậu cảm giác như trong lòng mình đang nở hoa, trong mắt thì trải dài tình yêu, còn tay bị Dư Hiện nắm lấy, trong lòng bàn tay đang biu biu biu~ ra bong bóng màu hồng.

Cậu nói: “Không phải, thật ra tôi muốn hỏi cậu, quan hệ của tụi mình rốt cuộc là thế nào?”

Dư Hiện nhăn mặt nhíu mày: “Có ý gì đó? Quan hệ của tụi mình còn chưa đủ rõ ràng hay sao?”

“Không rõ ràng.” Đào Dụ Ninh nói, “Theo như lời của người lớn nói, quan hệ của tụi mình giống như là pháo nổ, xấu hổ mất mặt, nhục nhã, đương nhiên là không có pháo nổ rồi, nhưng tôi không thích mối quan hệ như vậy.”

Dư Hiện cười, nâng một cánh tay lên, đặt lên vai Đào Dụ Ninh: “Ừ, tôi hiểu mà.”

Hắn nghiêng người về phía trước, hơi nghiêng đầu, môi dừng lại bên tai Đào Dù Ninh ở khoảng cách chưa đến một li, sau đó nhẹ giọng nói: “Vợ à, nghĩa là muốn tôi nói một lời chắc chắn phải không?”

Đào Dụ Ninh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tôi không phải là vợ của cậu.”

“Bây giờ tôi hỏi cậu,“ Dư Hiện nói, “Tôi rất thích cậu, ngộ nhỡ một ngày nào đó ông trời mở mắt, trong nước cho phép kết hôn đồng giới, việc đầu tiên tôi làm là cầu hôn cậu, cậu có nguyện ý ở bên cạnh tôi, chờ đến ngày đó không?”

Đào Dụ Ninh nghe hắn nói mà cảm động, mũi cũng ê ẩm.

Cậu nói: “Cậu có thể, rút gọn một chút hay không, nói dài quá, tôi lý giải không được.”

Dư Hiện cười: “Được, vậy rút gọn một ít.”

Hắn đứng thẳng người dậy, nhìn Đào Dụ Ninh: “Bạn học Đào Dụ Ninh, tôi rất thích cậu, cậu có thể lập tức theo tôi yêu sớm một chút hay không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.