Cappuccino

Chương 64: Chương 64




Đó là một sợi dây chuyền có hình bông tuyết màu bạc, trên mặt dây chuyền có đính thêm những hạt cườm tựa như những viên kim cương làm nó sáng lấp lánh dưới ánh đèn rọi trực diện. Chắc chắn rằng Ngọc Lan sẽ rất thích sợi dây chuyền này.

Nhưng không phải nói mua là mua ngay được bởi vì giá của sợi dây chuyền này cao hơn tôi dự tính rất nhiều. Nó đến tận 150 nghìn cho cả mặt lẫn dây trong khi tôi chỉ còn vọn vẹn 120 nghìn trong người. Dù có trả giá với chủ quầy thế nào cũng chỉ hạ được có 10 nghìn tức là vẫn còn 140 nghìn tất thẩy.

Quả thật là tôi muốn mua nó lắm nhưng giá của nó quá cao so với khả năng của tôi. Chọn món khác rẻ hơn thì không được bởi lẽ ngoài món đó ra tôi chẳng chọn được món nào khác vừa ý để làm quà noel tặng cho Lan cả.

Thế nên:

-Vậy con có mua không?

Người chủ quầy dò hỏi khi thấy tôi có vẻ ngập ngừng lục bóp tiền.

-Chú ơi bớt cho con tý nữa đi, con còn có 120 nghìn thôi!

-Không được đâu, chú bớt sát giá rồi! 120 nghìn là chú lỗ đấy, đáng lẽ ra hàng này không bán đâu!

-Sao vậy chú?

Tôi liếm môi thắc mắc và được chú chủ quầy giải thích:

-Vì đây là mặt dây chuyền bị thiếu! Trọn bộ của nó là một dây chuyền bông tuyết và một dây chuyền hình vòng tròn bao lấy bông tuyết đó!

-Vậy còn mặt dây chuyền kia đâu?

-Con của bác do không biết nên lỡ bán rồi, hai sợi dây chuyền này chỉ bán theo cặp thôi, nào ngờ lại khuyết hết một dây giờ bác chỉ để chưng bày cho đẹp, thấy con thích nên bác mới bán rẻ thế thôi!

Nghe đến đây thì tôi đã hoàn toàn hết lí do để xin chú bán rẻ rồi. Đành ngậm ngùi quay sang quầy hàng khác để tìm một món vừa túi tiền với mình hơn mà thôi.

Nhưng khi vừa toang làm thế thì một giọng lơ lớ từ sau lưng tôi vang lên khiến tôi phải giật thót:

-Bạn này còn thiếu bao nhiêu để con bù giúp ạ!

Xoay lưng lại thì đã thấy Lan đứng sau lưng tôi từ lúc nào. Nàng vẫn mặc bộ váy noel đó, vả cả chiếc xe đạp của tôi dựng ở đằng sau nữa. Tổng hợp lại mọi việc thì có thể nói rằng Ngọc Lan vẫn chưa về nhà, nàng chắc đã vòng lại đây để xem tôi làm gì và ra mặt giúp tôi mua sợi dây chuyền này.

Thấy tôi có vẻ ngơ ngác khi gặp nàng ở đây, Ngọc Lan liền chủ động dúi 20 nghìn vào tay tôi nói nhỏ:

-Dù không biết Phong mua để làm gì nhưng thấy Phong cần nó đến vậy thì cứ lấy ít tiền của mình! Không sao cả!

-Nhưng lấy thế này…

-Thì cứ xem như Lan cho mượn đi, chừng nào trả cũng được, không lãi suất luôn!

Nàng vỗ vai tôi chắc nịt làm tôi chẳng biết làm gì hơn ngoài cầm lấy số tiền của nàng cho mượn mà bù vào số tiền sẵn có để mua sợi dây chuyền bông tuyết.

Ông chủ quầy gói nó vào một chiếc hộp gỗ rồi trao tận tay cho tôi cẩn thận như một báu vật thực thụ.

Cầm chiếc hộp trong tay, trong lòng tôi khơi dậy biết bao nhiều cảm xúc dâng trào. Bởi lẽ chỉ một chút nữa thôi tôi sẽ tặng nó cho nàng. Một món quà giáng sinh đúng nghĩa giáng sinh.

Vẻ như còn chưa biết mục đích tôi mua món quà này nên Lan vẫn tròn mắt tíu tít:

-Phong có khiếu chọn thật đó, sợi dây này tinh xảo lắm!

-Cũng đâu có gì đâu!

-Mà Phong mua sợi dây này để tặng ai à?

-Ừa, phải!

-Chắc người được tặng sợi dây này vui lắm đấy!

-Phong cũng hi vọng vậy! Lan nhỉ?

Nói rồi tôi đưa chiếc hộp lên trước mặt Ngọc Lan làm nàng rất đỗi ngạc nhiên:

-Phong, thế là nghĩa gì?

-Thực ra Phong muốn tạo cho Lan một sự bất ngờ bằng cách lén mua tặng quà cho Lan nhưng cuối cùng thì cũng phải nhờ Lan mới có được món quà này! Xin lỗi nhé!

Nhận lấy món quà, Ngọc Lan chợt che miệng bật khóc. Lúc đó tôi cứ tưởng nàng đang giận tôi về việc đã giấu nàng chuyện mua quà nên tôi cứ xin lỗi ríu rít làm mấy người xung quanh bắt đầu chú ý đến chúng tôi.

Mãi đến một lúc sau Lan mới nín khóc mà nghẹn giọng nói với tôi:

-Không, Phong đâu có lỗi gì đâu mà xin!

-Tại sao Lan Khóc vậy?

-Tại Lan xúc động quá đó thôi!

-Ơ, có gì đâu mà xúc động?

Thế nhưng nàng chẳng giải thích, chỉ khẽ cốc vào đầu tôi mà nheo mắt tinh nghịch:

-Chuyện của con gái, không cần biết!

Đúng thật là con gái đôi khi rất bí ẩn các bạn ạ! Nhiều lúc thấy họ cười đó nhưng lại bỗng dưng khóc bất đắc kì tử chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Rồi những lúc họ đang khóc ngon trớn lại đâm ra cười làm tôi chẳng hiểu được tẹo nào chỉ biết gãi đầu chào thua.

Nhưng dẫu sao quà giáng sinh tôi cũng đã tặng nàng rồi. Qua những biểu hiện cho thấy nàng rất vui khi nhận được món quà đó. Nhờ đó tôi mới không cảm thấy tiếc số tiền 120 nghìn bỏ ra để mua quà tặng nàng bởi vì số tiền đó cũng là số tiền cuối cùng trong tháng này của tôi, qua đêm này xác định là nhịn tiền vặt đến cuối tháng rồi, nhưng vui!

Bước vào ngôi nhà của Ngọc Lan, một cảm giác thân thương bỗng dưng tràn ngặp trong lòng tôi nghẹn ngào đến không thể tả. Đã lâu rồi tôi không được ngồi thoải mái như thế này trong nhà của nàng. Giờ đây được nằm thẳng giò như thế tôi cảm thấy lâng lâng như đang trên chín tầng mây vậy. Sảng khoái vô cùng!

Ngó thấy Lan đang loay hoay chuẩn bị đồ ăn trong bếp, tôi vội bật dậy chạy ngay vào bếp để phụ nàng:

-Lan đang làm món gì vậy? Để Phong phụ cho!

-Vài món giáng sinh truyền thống mà nhà Lan vẫn hay làm thôi! Phong không biết đâu!

-Ầy chà, phải để Phong phụ một tý gì đó chứ! Nếu không làm mà ăn thì ngại chết!

Tôi gãi đầu nhìn dáo dác xung quanh bếp nhằm kiếm một việc gì đó để làm góp công với nàng

Nhưng khỗ nỗi tìm mãi mà chẳng thấy việc gì cả. Ngoài chỗ của Lan đang nấu ăn ra thì toàn bộ căn bếp sạch bong không chút vết bẩn dù là nhỏ nhất để tôi chà rửa.

Thấy tôi có vẻ ngao ngáo, nàng liền đẩy lưng đuổi tôi ra khỏi bếp ngay:

-Thôi, biết Phong tích cực rồi! Ra ngoài xem TV đi, nấu ăn một chốc là xong ngay ấy mà!

Như một kẻ bị hắt hủi, tôi lều bều lê cái thân tàn ra khỏi bếp mà ngồi uỵch xuống sofa tự kỉ với chiếc TV màn hình phẳng nhà nàng. Cảm giác lúc đó chán ghê lắm, Lan đang nấu ăn cật lực trong bếp mà tôi ngồi ngoài này chơi không phụ được gì cứ như kẻ ăn không ngồi rồi vậy.

Nhưng sỡ dĩ tôi muốn giúp Lan là vì còn mục đích khác cơ. Tôi vốn không phải là ngươi thức khuya giỏi, dù cho có muộn cách mấy cứ 12h là tôi bắt đầu ngáp lên ngáp xuống. Đồng hồ bây giờ đã chỉ 1h kém 15 tức là đã 12h45, giờ này nếu như là bình thường thì tôi đã ngủ ngon lành trên giường rồi.

Không được giúp Lan, tôi lâm vào tình trạng gật gù do buồn ngủ trầm trọng. Dù cho có thử đủ mọi cách nhưng tôi vẫn không thể nào gượng nổi được. Hai con mắt cứ như chiếc cửa cuốn ở các nhà kho cứ luôn chực cờ kéo sập xuống bất cứ lúc nào chỉ cần tôi sơ sẩy một khoảnh khắc nào đó.

-Phong, dậy!

Tiếng Lan réo lên bên tai làm tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi nhoài người tỉnh dậy thì thấy đồng đồng đã chỉ đến 1h30 sáng. Lan giờ này không còn mặc chiếc váy noel như lúc nãy nữa mà đã đổi thành một bộ áo pull trắng, quần sóc jean được xoắn lên cao, độ bá đạo chẳng thua gì bộ “thoải mái”.

Thấy tôi còn lóng ngóng, nàng lại đập vai tôi mà trách móc:

-Giận Phong luôn đấy! Ngủ gì mà say thế không biết!

-Hic, lúc nãy bảo Lan để cho Phong phụ mà! Hông có việc gì làm nên nó uể oải muốn ngủ ngay!

Nghe vậy nàng thoáng nhăn mũi rồi thở hắc ra:

-Hừm, thôi được rồi! Đi rửa mặt đi! Đồ ăn đã bày ra hết rồi đấy!

Bước ra khỏi nhà tắm với bộ dạng đầy phong độ sau khi rửa mặt. Tôi sảng khoái ngồi xuống bàn và bị lóa mắt bởi rất nhiều món ăn được Lan bày biện trên đó. Nhìn là biết ngay đây không phải là món ăn Việt. Bởi lẽ tôi đã nghe mẹ nàng nói rằng Lan chỉ biết nấu món Pháp, nàng vẫn đang học ba mình nấu món Việt mà, như thế cũng quá là tài năng rồi!

Có một điều tôi không ngờ tới rằng trước khi bắt đầu bữa tiệc Lan lại làm một động tác rất quen thuộc mà thằng Khanh khờ đã làm nhiều lần trong các bữa tiệc trước. Đó là cuối xuống gầm bàn, lôi lên một chai nước đã được thủ sẵn từ lúc nào chẳng biết.

Nếu như là thằng Khanh khờ thì tôi sẽ đoán được ngay đó là chai rượu nhà nó tự nấu với độ cồn vừa đủ cho cho tụi tôi lai rai vài xị. Còn đối với Lan, nhà nàng cũng bán rượu đấy, nói đúng hơn là sản xuất rượu.

Nhưng Lan thì khác với thằng Khanh khờ ở một điểm. Thằng Khanh khờ là rượu chính gốc nhà nồi, còn nhà nàng là rượu ngoại 100 phần công lực.

Và đương nhiên, chai nước mà Lan lôi từ gầm bàn lên cũng là rượu ngoại chính gốc rồi. Thứ mà tôi ngán ngẫm nhất từ trước đến giờ.

-Ẹc, r…rượu nữa hả?

Tôi nhìn chai Vang đỏ lù lù trước mặt Lan mà không khỏi rùng mình.

Chừng thấy vẻ sợ sệt của tôi, Ngọc Lan cười giả lả:

-Hề, Phong không cần phải khẩn trương! Rượu này để nhấp môi trong lúc ăn thôi, không uống nhiều đâu, chừng 2-3 ly hà!

-Ẹc, 2-3 ly cũng đủ chết rồi!

-Nhưng Phong nói sẽ ăn mừng noel theo Phong cách phương Tây mà, không như thế thì làm sao ăn mừng đây?

-Uầy thì….

-Chẳng lẽ Phong không chiều Lan được sao?

Nàng chun mũi nũng nịu khiến tôi chẳng tài nào từ chối được. Kết quả là tôi đành phải chấp nhận uống thứ rượu ngoại siêu mạnh này.

Nhưng may sao những món ăn của Lan làm rất ngon, nó khiến tôi quên ngay cái cảm giác chát chúa sau khi uống rượu mang lại. Thay vào đó là một mùi vị thơm ngọt của món bò hầm kiểu Pháp. Hương vị béo bở của món gan ngỗng xào. Hoặc là một hương thơm nhẹ của món bò bít tết tiêu hầm. Và còn nhiều món nữa mà tôi không thể nhớ tên nổi. Chỉ biết là nó rất ngon mà thôi!

Gần kết thúc bữa tiệc Ngọc Lan bỗng mang lên một một chiếc đĩa to, trong đó có chứa một vật tự như khúc cây đen xì, bên trên có hình ông già noel và vô số như hạt nhỏ màu trắng tựa như tuyết vậy.

Thấy có vẻ kì lạ, tôi liền hỏi nàng theo kiểu bông đùa:

-Hửm, truyền thống nhà Lan có cây củi này nữa sao?

-Cốp…!

Vừa kịp nói xong thì tôi đã bị Lan cốc ngay một quả đau điếng vào đầu muốn tóe nước mắt.

Nàng nhìn tôi với vẻ mặt cau có mà thả giọng giận dỗi:

-Phong nhìn sao mà ra cây củi vậy? Đây là bánh khúc cây đó!

-Hửm, bánh khúc cây là bánh thế nào!

-Cũng giống như bánh kem bình thường thôi nhưng được trang trí giống như khúc cây vậy!

-Ồ, hiểu rồi! Tại Lan làm giống khúc cây thật nên Phong mới tưởng thế, hề hề!

Tôi gãi đâu cười chừa thẹn vì cái tội sớn xác cù nhay của mình.

Nhưng chưa cười được bao lâu thì tôi lại phải mếu máo cầm ly rượu vang hồng sẫm lên mà cụng Ly với nàng bởi lẽ đến cả ăn bánh kem Ngọc Lan còn bắt tôi phải nhăm nhi rượu cho đúng nguyên tắc, thiệt khổ gì đâu!

Thưởng thức xong cái bánh kem đó, tôi và nàng cùng rũ nhau lên sân thượng ngắm phong cảnh Sài Gòn quá nữa đêm.

Tuy nói Sài Gòn là một thành phố không ngủ nhưng thật ra nó cũng có khoảng lặng của riêng mình đấy. Quá nửa đêm Sài Gòn như một cô gái e thẹn rút mình sau màn đêm tĩnh mịt chỉ để lại những ngọn đèn xanh, đỏ chớp tắt liên hồi từ những tòa cao ốc tựa như những hạt cườm lấp lánh được đính trên mái tóc suông dài của cô gái đó.

Nói rõ ràng hơn, Sài Gòn quá nữa đêm chỉ còn lại phần xác là những tòa nhà được người ta bật sáng liên tục suốt đêm. Còn phần hồn tức là những con người làm nên sức sống cho thành phố thì đã chìm vào giấc ngủ tự khi nào rồi. Họa chăng chỉ có những người công nhân dọn rác đường phố, những hàng hủ tiếu gõ với những tiếng lốc cốc đặc trưng là còn bầu bạn mãi với màn đêm mà thôi.

Cầm ly Vang trong tay, Ngọc Lan nhắm nháp từng ngụm rượu trên ban công hệt như một cô gái sành đời tơ tưởng về một nơi nào đó trong khoảng không mênh mông, đen tối.

Tôi biết nàng đang nghĩ gì. Hướng của nàng đang đứng là hướng đi đến sân bay Tân Sơn Nhất, nơi mà ba mẹ nàng sẽ về trong rạng sáng hôm nay.

Dù biết mình đã giúp Ngọc Lan có một đêm noel vui vẻ nhưng tôi vẫn không thể nào ngăn được những cảm xúc ưu buồn cứ chiếm lấy nàng mỗi khi nàng nghĩ về ba mẹ của mình.

Trong suốt đêm nay Lan vẫn thế, dù cho có cười vui đến mức nào đôi mắt của nàng vẫn không thể giấu nỗi những cảm xúc đượm buồn toát ra từ trong trái tim nhỏ bé, yếu ớt của mình.

Thật tình tôi muốn giúp Lan qua mau đêm nay lắm, nhưng nghĩ mãi tôi chẳng biết làm gì ngoài nói chuyện vài câu vu vơ với nàng cả. Đã có những lúc nàng nhắc khéo tôi về những câu hỏi đã được tôi hỏi đi hỏi lại nhiều lần khiến tôi phải ngượng đến chín mặt.

Vì nguyên nhân đó, tôi đã đứng cạnh nàng rất lâu trên ban công mà chẳng nói được một lời nào. Hai đứa tôi tuy đứng gần nhưng cảm tưởng như có một bức tường vô hình mang tên khoảng lặng ngăn cách hai chúng tôi đến gần nhau.

Chai rượu Vang đặt trên chiếc bàn gỗ sồi cạnh nàng cứ vơi dần đi qua những lần rót đầy ly của Lan. Nàng cứ rót rồi lại uống không biết bao nhiều lần. Vẻ như đây là phương tiện duy nhất giúp nàng vượt qua nỗi buồn đang từng bước chiếm lấy trái tim.

Nhưng rõ ràng việc gì cũng có hai mặt của nó. Rượu vang tuy là tốt nhưng uống nhiều lại gây tác dụng rất xấu. Tỉnh đến thời điểm hiện tại, Ngọc Lan đã nốc hết nửa bình rượu vang mà nàng mang theo lên tầng thượng.

Sau khi uống hết từng ấy rượu, nàng đã bắt đầu có những cơn ho bất chợt như bị cảm lạnh. Sau đó là những lần nhăn mặt, bóp trán vì cơn đau đau đầu hành hạ.

Nhìn nàng bây giờ tôi thấy thương lắm, nhưng với thân phận là một người bạn bình thường tôi chỉ biết đứng ngoài khuyên ngăn nàng mà thôi:

-Lan này, đừng uống nhiều quá không tốt đâu!

-Không sao, chúng được làm từ nho mà! Làm sao mà say được!

-Biết thế nhưng uống nhiều quá sẽ gây hại cho sức khỏe đấy, Lan có thấy Lan ho nãy giờ không. Đã bao lần Lan nhăn mặt vì đau đầu rồi?

Nghe nói nói thế nàng chẳng những không đồng tình mà còn cầm chai rượu lên toang nốc hết 1 lần.

Có lẽ nàng đã làm thật nếu như tôi không ngăn lại:

-Lan làm cái gì vậy? Điên sao?

-Trả chai rượu đây cho Lan! Lan vẫn còn muốn uống mà!

-Không được là không được! Lan muốn trở thành sâu rượu à?

-Là gì thì mặc kệ, Phong là gì của Lan mà ngăn cản chứ?

Câu nói đó khiến tôi hơi sựng lại vì đỏ mặt nhưng đã đến nước này, tôi không can thiệp vào là không được:

-Phong không là gì cả nhưng trách nhiệm của Phong là như vậy!

-Phong thì biết việc gì chứ?

-Sao lại không, có phải Lan đang buồn về chuyện ba mẹ mình không?

Nghe tôi hỏi, nàng chỉ cười khẩy rồi đáp một lời lạnh băng:

-Đó chỉ là phần nổi của tảng băng thôi Phong ạ!

-Nhưng…

-Phong thua rồi, đưa chai rượu cho Lan.

Nói rồi nàng thẳng tay giật lấy chai rượu trong tay tôi.

Thiết nghĩ nếu như để nàng phải trở thành con sâu rượu bê bét thế này gặp ba mẹ mình vào ngày mai, nàng sẽ phải ăn nói sao đây. Cho dù là ba mẹ nàng cho phép nàng uống rượu đi, nhưng thấy con gái mình say mèm nằm trong nhà thế này hỏi thử bật phụ huynh nào chịu cho được chứ. Nhất là ba của nàng lúc nào cũng hăm he nàng về những chuyện ý tứ những lần tôi đến nhà lúc trước. Khi thấy nàng như vậy ba nàng sẽ ra sao đây?

Thế nên đó chính là động lực khiến tôi lấy hết cản đảm của mình giật lại chai rượu ở trong tay Lan mà hùng hổ:

-Nếu Lan muốn uống rượu? Phong sẽ uống với Lan!

Vừa dứt câu tôi nhắm mắt, tu một lèo hết sạch nửa chai rượu vang cầm trên tay khiến cho Lan trố mắt ngạc nhiên chẳng nói được một lời.

Về phần tôi, sau khi nốc hết ngần ấy rượu, hơi nóng bắt đầu tỏa ra khắp mặt tôi, sau đó là đến cổ rồi lan sang toàn thân mình tựa như có ai đổ một thùng nước ấm lên người tôi vậy, bức rức vô cùng!

Mọi thứ xung quanh tôi bắt đầu quay cuồng, lảo đảo theo từng nhịp bước trên đôi chân giờ đây đã mất dần sức của tôi. Đồ rằng tôi mà không tựa lưng vào ban công thì chắc rằng đã nằm sõng soài dưới đất vì sốc hơi men của rượu rồi.

Người ta thường nói, khi uống rượu vào thì mình sẽ nói ra những lời thật lòng nhất, câu nói đó trong trường hợp của tôi là đúng hoàn toàn.

Nốc nửa bình vào người tôi dường như có thêm dũng khí mà nắm chặt hai bả vai của Ngọc Lan thỏ thẻ:

-Phong biết Lan đang buồn về chuyện gì, biết rất rõ là đằng khác! Nhưng Phong còn đang vướng bận rất nhiều việc, chẳng thể nào làm như ý mình muốn được Lan biết chứ?

-Phong có vẻ say rồi đấy!

-Phong không say, giờ đây điều Phong muốn nới với Lan nhất là một lời xin lỗi chân thành cho những gì mà Lan đã phải chịu đựng!

-Đừng mà Phong…!

Nàng vùng vai toang thoát khỏi tôi nhưng tôi lại càng nắm chặt hơn. Lần này tôi lấy hết can đảm ra mà chốt một câu cuối cùng:

-Hãy nghe Phong nói đây! Cho dù Lan có ra sao đi chăng nữa, Phong vẫn quan tâm tới Lan, vẫn luôn hướng về Lan và mãi mãi không bao giờ rời xa Lan…

Từng câu, từng lời tôi nói với Lan vang vọng rõ trong đêm vắng xuyên qua những tàn lá xum suê của cây táo cạnh nhà xòa xuốn những vách tường nghe vọng lại từng câu một.

Tôi đã nói! Phải, tôi đã nói những lời sâu thẳm trong trái tim mình trong cơn say. Và giờ đây tôi sẵn sàng hứng chịu mọi hậu quả mà nó đem lại, từ Lan…

Nhưng trái lại với những dự đoán của tôi rằng nàng sẽ xả một tràn những lời chua ngoa vào mặt tôi vì tội sỗ sàng, thô lỗ hoặc tệ hơn là một cái bợp tay trời giáng vào mặt.

Lan đã không làm những điều đó, những điều mà một cô gái sẽ làm để tự bảo vệ mình trước một tên say mèm như tôi.

Thay vào đó, nàng nhẹ nhàng quàng tay sau cổ tôi, kéo ghì lại. Khẽ rướng đôi môi đỏ mọng của mình như chờ đời một sự đáp trả ngọt ngào từ phía đối diện.

Với sẵn hơi men trong người, tôi không ngần ngại việc gì cả. Tất cả những hình ảnh của Hoàng Mai trong đâu tôi lúc đó chỉ là những hình ảnh mờ ảo, xoay vòng vòng tựa như những gì tôi thấy trước mắt.

Cho nên ngay khi Ngọc Lan thực hiện những hành động đó với tôi. Tôi cũng bạo gan kéo sát chiếc eo thon nhỏ của nàng gần lại mình, đáp trả cho nàng một nụ hôn thắm thiết nhất của tôi.

Nhưng khi đôi môi của tôi gần kề sát với đôi môi của nàng một dòng hơi rượu từ cuống họng bốc lên mũi tôi cay xè sau đó lan sang những bộ phận khác trên mặt làm tôi cảm thấy tối tăm mặt mày, đất trời như rung chuyển trong đôi mắt đầy hơi men của tôi.

Tay chân của tôi bỗng nhiên lảo đảo, không còn đủ sức bám víu lấy thân hình của Ngọc Lan nữa. Tôi dần dần mất đi ý thức trong tiếng gọi í ới của nàng, từng chút từng chút một.

Tôi đã say……………………………..


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.