Cappuccino

Chương 65: Chương 65




Một buổi sáng an lành và không kém phần lạnh rung sau đêm noel lại đến với tôi. Đang thiu thiu giấc nồng thì một giọng hát cao vút vang lên làm tôi chợt tỉnh giấc.

Đáng lí ra nếu như giọng hát đó không có gì đặc biệt thì tôi đã cuộn chăn nướng tiếp rồi, trời lạnh muốn rét run luôn mà. Đằng này giọng hát đó xuất phát từ bên trên tôi, lại còn đang hát bài Đám cưới trên đường quê mà tôi đã từng hát nữa chứ.

Chợt nhớ lại hôm qua mình đã ở lại nhà của Ngọc Lan không hề về nhà nên tôi bỗng giật thót tỉnh giấc hẳn.

Hiện giờ tôi đang nằm trên chiếc sofa, đắp một tấm chăn dày cộm ấm áp nhưng quan trọng là chiếc gối tôi dùng để kê đầu không giống những chiếc gối bình thường. Nó mềm mại, mịn màng y chang da người, lại còn rất thơm nữa. Mà cái cảm giác mịn mịn này quen lắm, hình như tôi đã gặp ở đầu đó rồi.

Vừa định tìm hiểu thêm thì bỗng giọng hát ấy tắt đi, thay vao đó là một giọng nói lạnh băng cả sống lưng:

-Phong, gối đầu lên thì được! Làm những việc khác thì đừng trách!

Tôi điếng hồn bật dậy vì giọng nói lạnh băng đó là của Ngọc Lan. Thì ra nãy giờ tôi đang gối đầu lên đùi của nàng mà không hề hay biết.

-Phong nằm nãy giờ bao lâu rồi!

-Chỉ mới 5-10 phút thôi! Lan cũng mới thức dậy mà! Thấy Phong nằm co ro tội nghiệp nên cho mượn đó.

-L…Lan mới thức dậy! Vậy từ tôi qua tới giờ Phong ngủ với…

Tới đây nàng nhăn mũi chỉ vào trán tôi:

-Đương nhiên là ngủ một mình rồi, hôm qua say Phong bét nhè! Lan không lôi xuống đây chắc Phong bị cảm lạnh trên sân thượng rồi đấy!

-Ơ, Phong lên sân thượng làm gì?

-Sao…Phong không nhớ hôm qua đã làm gì à? – Lan bỗng ngập ngừng hỏi tôi.

Nhưng nhăn mặt bóp trán một lúc lâu, tôi vẫn chẳng thể nào nhớ ra được mình đã làm gì trên sân thượng cả.

-Chịu, cùng lắm Phong chỉ nhớ đã cùng Lan lên sân thượng ngắm cảnh thôi, còn chuyện gì xảy ra tiếp thì mờ mờ ảo ảo quá, không nhớ nổi

Nghe đến đây, nét mặt của Lan bổng chuyển sắc. Sự vui tươi trên gương mặt của nàng không còn nữa, nó đã bị chiếm lấy bởi những nét ưu buồn lan tỏa.

Ngạc nhiên vì những biểu hiện của Ngọc Lan tôi liền quay sang nàng nhỏ nhẹ:

-Sao thế Lan, tự dưng buồn nữa rồi!

-Không có gì đâu, tại bài nhạc buồn quá làm Lan buồn theo đấy! – Vừa nói nàng vừa rút tai phone ra khỏi tai.

Nhưng ngay cả khi tháo tai phone ra, Ngọc Lan cũng không vui hơn là bao. Những nét buồn vẫn phảng phất đâu đó trên gương mặt thon nhỏ của nàng.

Vì chẳng biết nguyên do nỗi buồn bất chợt của Lan, tôi đành phải làm bù nhìn bất đắc dĩ mặc cho nàng ngồi thừ ra đó bấm bấm chiếc điện thoại bằng những ngón tay nhỏ nhắn của mình mà chẳng nói được lời nào an ủi.

Phải nói thật là cố gắng dữ lắm tôi mới nặng ra một câu nói để tiếp chuyện với nàng nhưng khỗ nỗi nó lại cộc lốc, chẳng ăn nhặp gì với những suy nghĩ trong đầu tôi cả:

-Mấy giờ rồi Lan?

-Ừm, 8h rồi!

Nghe nàng nói, tôi giật mình nhìn lại đồng hồ. Quả thật bây giờ đã 8h hơn rồi. Chợt nhớ về những gì nàng nói tối qua, giờ này chắc là ba mẹ của nàng đã về.

Để cho chắc hơn và cũng để có cơ hội tiếp chuyện với nàng, tôi bèn hỏi lại:

-Vậy ba mẹ của Lan đã về chưa?

-Họ về rồi!

-Họ đang ở đâu để Phong vào chào hỏi đã!

-Thui khỏi cũng được, ba mẹ Lan mệt nên ngủ rồi! – Nàng vội bỏ chiếc điện thoại xuống khẽ cười – Phong ăn sáng chưa, hay là ở lại ăn sáng nhé?

Lúc đó tôi cũng muốn ở lại ăn sáng lắm nhưng nghĩ lại bây giờ đã trễ. Hoàng Mai có thể đã về nhà rồi nên tôi không dám ở lâu. Dù gì tôi cũng rất muốn gặp mặt Hoàng Mai, đã 1 đêm không gặp em rồi mà. Có thể giờ này em đang mong ngóng tôi lắm. Càng nghĩ tôi lại càng nôn nao muốn về.

-Giờ trễ rồi, Phong phải về nhà đã! Hẹn dịp khác nhé!

Tôi ngập ngừng nói với Lan như một chú bé lễ phép, kính cẩn với chủ nhà.

-Phong về à? – Nàng bỗng thở dài rồi tươi cười chỉ sau phút chốc – Ùm…thôi noel này thế là đủ rồi! Dù sao cũng cảm ơn Phong về tất cả nhé!

-Không có gì! Vui là chính mà! Thôi Phong về đây! Tạm biệt!

Chừng khi tôi chuẩn bị dắt xe ra khỏi cổng thì Ngọc Lan lại gọi với phía sau làm tôi dựng chống xe ngơ ngác:

-Có chuyện gì vậy Lan?

-Hì, hôm qua Phong đã tặng quà noel cho Lan rồi, đến lượt Lan tặng qua lại cho Phong chứ!

Nói rồi nàng đưa một chậu hoa được giấu sau lưng nãy giờ lên trước mặt tôi mỉm cười rất ư là rạng rỡ. Cảm tưởng như nó còn chói lóa hơn cả ánh mặt trời nữa đấy!

-Đây là hoa gì vậy, nhìn đẹp quá!

Tôi liếm môi nhìn chậu hoa màu vàng sặc sỡ mà không khỏi trầm trồ vì nét đẹp của nó.

-Đây là hoa lan vàng, chậu hoa Lan quý nhất đó!

-Ớ không được đâu! Chậu hoa quý nhất của Lan mà!

-Không sao, ai chứ Phong thì Lan tin sẽ chăm sóc chậu hoa tốt mà! – Nàng khẽ cười lung linh như hoa – Phong giữ gìn cẩn thận nhé!

Nhận lấy chậu hoa từ trong tay Ngọc Lan, tôi có thể cảm nhận được độ nặng của chậu cũng như độ nặng của trách nhiệm đang đè nặng lên tay tôi.

Chậu hoa thật đẹp, thật lung linh, nó vàng rực đến nao nức lòng. Chẳng trách đầy là chậu hoa Lan thích nhất. Nhớ những lần đến nhà Lan dạy võ lúc trước, lần nào Lan cũng chăm sóc tỉ mỉ chậu hoa rồi mới đi ra công viên học võ được.

Có những khi nàng còn đòi ôm theo chậu hoa ra công viên nữa cơ. Nhưng may sao tôi thuyết phục được nàng mới thôi cái ý định ấy, thiệt khổ gì đâu!

Ôm chậu hoa một cách cẩn thận. Tôi từ biệt Lan để trở về căn nhà yêu quí của mình.

Được một đoạn tôi linh tính như có ai đó đang theo dõi nên lén nhìn về phía cánh cổng trắng cao vút. Chợt thấy Ngọc Lan vẫn còn đang đứng đó, tựa lưng vào cổng mà nhìn theo tôi. Trong lòng tôi bỗng dấy lên một cảm giác bồi hồi đến xao xuyến con tim.

Nhưng tôi đã đi, đã cất bước khỏi căn nhà thân yêu đó rồi, không thể nào trở lại được nữa. Vả lại nếu quay về thì tôi sẽ nói gì với nàng đây, “Chúc Lan buổi sáng vui vẻ “ chăng?

Cùng lúc đó những luồng tư tưởng trong đầu tôi cũng hùa với ý định ấy:

“Mày nên bỏ qua cách ý định đó đi Phong ạ. Mày với Lan không thể nào đến với nhau đâu! Người mà mày cần thương yêu nhất bây giờ là Hoàng Mai đấy có biết không?

Mày thử nghĩ đi, trong 4 tháng qua ai đã chăm sóc cho mày, ai đã nấu cơm cho mày ăn, ai đã thức đêm trông chừng những lúc mày bị bệnh. Cả những khi mày gặp chuyện buồn ai đã cùng mày sang sẻ nỗi buồn đó.

Rồi cái lúc Hoàng Mai bị bắt cóc, em cũng sẵn sàng dẹp lòng tự trọng qua một bên mà tha thứ cho cái tánh nóng nãy của mày. Thử nghĩ xem bây giờ ai là người xứng đáng để mày yêu hơn?”

Với những ý nghĩ như thế, tôi càng gồng người đạp xe nhanh hơn bất chấp đường phố bây giờ đã đông người qua lại.

Sau một hồi đạp vật vã, tôi cũng đứng trước cổng nhà mình. Trãi qua một đêm nó vẫn không hề thay đổi gì. Vẫn cũ kĩ, hoen gỉ và đen thùi lùi như từ trước đến giờ.

Nhưng có một điểm khác giữa chiếc cổng khi tôi rời khỏi nhà ngày hôm qua và cái chiếc cổng bây giờ đang án ngữ trước mặt tôi.

Đó là chiếc ổ khóa….

Nếu như ngày hôm qua khi tôi ra khỏi nhà cùng Hoàng Mai thì chiếc cổng đó do chính tay tôi khóa ngoài. Còn bây giờ chiếc ổ khóa đó lại đang khóa ở phía trong cánh cổng. Tôi biết không một tên trộm nào rảnh rỗi đến mức khóa trong cổng khi vào trộm cả. Vậy là có người đang ở trong nhà tôi?

Trong đầu tôi lúc này chỉ nghĩ đến hai người mà thôi. Một là ba tôi lúc nào cũng âm thầm về nhà để tạo bất ngờ cho tôi. Hai là người bạn gái xinh đẹp, đảm đang của tôi, Hoàng Mai.

Đặt chiếc chậu hoa ở gần cửa sổ. Tôi rón rén mở cửa nhà ra để tìm hiểu xem liệu đó là ai trong hai người trên.

Nhưng khi vừa mở cửa, tôi chẳng cần tìm đâu xa xôi. Người đó hiện mặc một chiếc đầm trắng tinh đang ngồi tựa đầu trên chiếc bàn ăn ở phía bếp, đúng hơn là ngủ tựa đầu trên đó. Còn trên bàn ăn bày biện đủ các món ngon mà tôi rất thích.

Không thể nhầm lẫn vào đâu được, đây chính là Hoàng Mai rồi. Em đang gục đầu ngủ trên bàn ăn. Và trên chiếc bàn đó toàn là những món mà em nấu để chờ tôi về!!!

Một cảm giác hối hận tự dưng tràn ngập trong lòng tôi đến day dứt. Tôi lặng lẽ đi đến chỗ của em để được ngắm em kĩ hơn trong mắt mình.

Sắc mặt của Hoàng Mai bây giờ nhợt nhạt quá, cứ như đang bị bệnh nặng vậy. Thấy thế, tôi liền đi lên lầu lấy chiếc chăn xuống cho em đắp. Nhưng vừa quay gót thì xui thay tôi quơ tay trúng ngay cái cốc nhựa đang nằm trên bàn làm nó rơi xuống đất nảy lên nảy xuống mà phát ra một hồi những tiếng chát chúa đến nhức tai.

Hoàng Mai vì tiếng động đó nên giật mình tỉnh giấc, dụi mắt nói với giọng như đứt hơi:

-Hơ, anh về rồi đó à?

-À, ừ! Anh về trễ quá nên ngủ ở nhà thằng Toàn! – Tôi ngập ngừng vì sợ nàng hỏi tới nên đảnh sang chuyện khác. – Em về lúc nào vậy?

-Em về từ tối qua! Nhưng anh về trễ quá, đồ ăn nguội hết rồi!

Nàng xụ mặt, tựa cằm lên hai cánh tay nhìn những món đồ ăn trên bàn giờ này đã lạnh tanh, mất hết sức hấp dẫn vốn có của nó.

Chắc chắn 1 điều rằng, để làm được những món này không phải đơn thuần vài chục phút là làm được. Tôi còn nhớ món chả chưng đang nằm trên bàn kia nàng phải chưng đến gần 1 tiếng đồng hồ mới hoàn thiện được. Vậy mà chỉ vì chờ tôi món chả chưng đó đã trở thành một món ăn ương lạnh, lạnh như không khí buổi sáng hiện giờ vậy.

Nhìn nét mặt buồn thiu như sắp khóc của Hoàng Mai, tôi có thể cảm nhận được em ấy đang rất thất vọng vì những món ăn đó giờ đã trở những thành đồ thừa không hơn không kém. Ắc hẳn nàng đã dành rất nhiều thời gian để làm những món này cho tôi, vậy mà…

-Anh xin lỗi, anh đã không về sớm!

Tôi nhích ghế sát vào Hoàng Mai nhẹ nhàng kéo em vào lòng mình âu yếm như bù đắp lại tất cả những giá lạnh mà em đã phải chịu đựng suốt đêm noel cô cơn hôm qua.

Nhưng khi Hoàng Mai vừa rút sát vào lòng tôi thì một luồn hơi nóng tỏa ra từ cơ thể của nàng làm tôi chợt giật thót.

Theo bản năng, tôi đưa tay lên trán nàng ướm nhiệt độ thì quả thật đúng như tôi dự đoán, em đang bị sốt.

Khẽ khàng sốc em dậy, tôi lo lắng quệt đi những giọt mồ hôi đang đua nhau chảy xuống trên trán em:

-Sao vậy Mai, hôm qua em ngủ ở đây luôn à?

-Hôm qua em nấu xong thì thấy mệt nên tựa đầu lên bàn nghỉ một tý, vửa tỉnh dậy thì trời đã sáng rồi…khục…khục…!

Những câu nói của Hoàng Mai kèm theo cả những cái ho sặt sụa khiến lòng tôi chua xót vô cùng.

Giá như hôm qua tôi về thẳng nhà luôn thì mọi chuyện đầu đến nông nỗi thế này. Em đã nói sẽ về sớm để nấu ăn cho tôi mà. Từ trước đến giờ Hoàng Mai luôn giữ lời hứa, thế mà tôi lại phớt lờ điều đó để đi long ngong ngoài đường.

Giờ đây nhìn Hoàng đang Mai yếu ớt, lật lừ trong lòng của tôi. Tôi bỗng cảm thấy thương em da diếc

Sắc mặt hồng hào, với làn môi đỏ hồng không còn nữa, mà thay vào đó đó mà một khuôn mặt trắng bệch với làn môi tái nhợt đi vì lạnh.

Phải, nàng đang cảm thấy lạnh trong khi cả cơ thể như nóng ran như đang rực cháy.

Không thể để tình trạng này kéo dài lâu. Tôi liền bế Hoàng Mai lên phòng em. Mở toang cửa sổ để phòng thoáng mát

Liền đó đó tôi rót nước ấm trong bình thủy ra cái thau để chườm khăn cho em. Bởi một lẽ dĩ nhiên, chườm khăn lạnh không thể giúp người bệnh hạ nhiệt được, chỉ có chườm khăn ấm mới giúp các mạch máu giãn nở mà thoát nhiệt tốt hơn mà thôi.

Sau khi cho Hoàng Mai uống thuốc hạ sốt với nước đường, tôi liên tục chườm khăn, theo dõi nàng trong suốt khoảng thời gian đó.

Hoàng Mai đối với tôi lúc này chẳng khác nào quả trứng mỏng manh cần được chăm sóc nhẹ nhàng, tử tế. Mẹ em đã giao em cho tôi rồi thì tôi cũng phải có trách nhiệm chăm sóc, bảo vệ em chứ.

Thế nên tôi đã túc trực bên cạnh nàng trong suốt buối sáng cho đến tận buổi chiều không rời bước.

Cho đến xế chiều thì bệnh tình của Hoàng Mai đã có chút thuyên giảm. Hơi thở đã đều đặn hơn trước, sắc mặt của em cũng đã hồng hào hơn nên tôi tạm thời yên tâm mà ra khỏi phòng em, xuống bếp nấu cho em một nồi cháo để hồi sức.

Về khoảng nấu nướng tôi không nhận mình nấu ngon nhưng cũng tự hào vì mình biết được một số lượng kha khá các món. Đặc biệt là từ khi Hoàng Mai chuyển về đây thì số lượng đó lại tăng lên chút đỉnh nhờ tài học lóm của mình.

Vì vậy việc nấu món cháo đôi với tôi cũng chẳng khó khăn gì, họa chăng là việc sắc một ít thịt bằm vào nồi cho hấp dẫn là hơi khó làm tý thôi. Từ đó giờ tôi quen sắc thị to rồi mà, hôm nay phải băm nhỏ thịt ra khiến tôi không quen đôi chút.

Loay hoay một hồi tôi cũng chế biến xong nồi cháo thơm lừng của mình và tự tin đem nó đến cho Hoàng Mai hồi sức. Chắc em sẽ rất vui khi thấy tôi tự tay làm đồ ăn cho em thế này, phát khóc luôn cũng không chừng, hề hề!

Và thế tôi hí hửng bưng tô cháo vào phòng Hoàng Mai với một tâm trạng cực kì hồ hởi. Đồ rằng nếu mà tôi mọc cánh thì có lẽ đã bay tít lên trời từ lâu rồi, sướng gì đâu!

Nhưng khi đẩy cánh cửa vào phòng Hoàng Mai, tôi bỗng ngạc nhiên vì trong phòng không có ai cả. Hoàng Mai đã đi đâu mất chỉ để lại chiếc giường với tấm chăn được gấp lại gọn gàn nằm trên ấy.

Lật đật để cháo xuống bàn, tôi ngó dáo dác 1 vòng xung quanh căn phòng của Hoàng Mai nhưng chẳng thấy tung tích gì cả.

Vừa toang quay ra khỏi phòng để tìm em thì bỗng từ đằng sau một ai đó lao đến ôm chằm lấy tôi sát rạt.

Sau một lúc định thần lại thì tôi mới nhận ra đó là Hoàng Mai. Không biết từ lúc nào em đã lẻn ra sau lưng để ôm tôi nữa. Nhưng phải nói là cái ôm của em ấm áp lắm, tôi như đang lâng lâng trên 9 tầng mây vậy. Nếu em không mở lời kéo tôi trở về thực tại chắc hồn tôi đã bay đi đâu luôn rồi:

-Bắt được anh rồi nha, không được bỏ em lại một mình nữa!

-Ơ, em thức từ khi nào vậy?

-Em thức từ lúc anh rời khỏi phòng kìa! Cho anh bất ngờ đó…khục…!

Đang nói nữa chừng Hoàng Mai lại bị cắt lời bởi những cơn ho sặc sụa khiến em phải che miệng mà ho lên từng tiếng khó khăn. Những cơn ho cứ dồn đến liên tục như pháo nổ vậy.

Vội vàng dìu Hoàng Mai lên giường, tôi với lấy cốc nước trên bàn đưa em uống giảm ho rồi bưng tô cháo thổi nhẹ cho bớt nóng:

-Em vẫn còn sốt mà, ăn cháo đi rồi uống thuốc!

-Cháo anh nấu đó hả?

-Ừ, học lóm của em đấy thử đi!

Nhưng Hoàng Mai lại đẩy tay tôi ra:

-Để em tự ăn được rùi, đâu phải con nít đâu!

-Không được, bị bệnh thì phải để anh chăm sóc chứ! Lỡ em cầm muỗng không nổi lại đổ đầy ra giường thì rắc rối lắm!

-Hừm, anh chỉ được cái vẽ chuyện!

Hoàng Mai khì mũi khoanh tay trước ngực mà quay mặt đi chỗ khác vờ như đang giận dỗi.

Biết ý, tôi ngồi sít sát lại em, khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của em âu yếm:

-Lúc trước anh bệnh em cũng chăm sóc cho anh mà, giờ để anh chăm sóc lại cho em nha, vợ yêu!

-Tùy, muốn làm gì thì làm! –Em đỏ mặt ngập ngừng.

Chỉ những lúc này tôi mới thấy Hoàng Mai dễ thương đến nhường nào. Gương mặt thanh tú của em đã sẵn đẹp. Nay lại được tô điểm thêm nét hồng do e thẹn lại càng làm nó trở nên lung linh, mê hoặc hơn cả. Cùng với đó là chiếc răng khễnh luôn xuất hiện theo nụ cười xinh tươi tựa như thiên thần của em. Chính nụ cười này đã khiến tôi phải điêu đứng mỗi khi bắt gặp. Quả thật Hoàng Mai là cô gái có nụ cười đẹp nhất tôi từng gặp từ đó cho đến tận bây giờ, thương gì đâu!

Sau khi uống thuốc hạ sốt Hoàng Mai đã bắt đầu buồn ngủ do tác dụng phụ. Nhưng kể cả những lúc như thế này, Hoàng mai vẫn không muốn rời xa tôi một phút nào hết, cứ hể tôi nhấc mông lên định lấy thứ gì đó trên bàn thì em lại nhăn mũi nũng nịu:

-Lại muốn bỏ em trong phòng một mình à?

-Đâu có, anh vẫn ở lại đây mà!

-Hông được đi đâu nghe chưa?

-Uầy, rồi!

Dường như còn thấy vẻ miễn cưỡng của tôi, Hoàng Mai khẽ khàng ngồi dậy, tựa đầu vào vai tôi mà thỏ thẻ:

-Tối hôm qua ở nhà một mình em buồn lắm! Xung quanh chỉ là 4 bức tường lạnh lẽo khiến em rất sợ đó anh biết không?

-Ừ, anh biết mà!

-Những lúc em vui vẻ, bình thường anh có thể đi đâu tùy thích! Nhưng những lúc em buồn, em yếu đuối nhất hãy ở bên cạnh em, em sợ cảm giác bị bỏ lại một mình lắm, nha anh!

Từng lời thủ thỉ của Hoàng Mai với tôi nghe da diếc đến nhói lòng. Em không cần tôi quá quan tâm em những lúc bình thường, em chỉ cần tôi bên cạnh những lúc yếu đuối mà thôi.

Người ta thường nói, con gái chỉ yếu đuối trước mặt người con trai mình thích. Như thế chẳng phải Hoàng Mai yêu tôi rất nhiều hay sao.

Nhìn nét mặt hiền hòa của em đang thiu thiu trong lòng tôi. Cảm giác như có một trách nhiệm nặng nề đang đặt lên vai tôi lúc này vậy. Một trách nhiệm bảo vệ Hoàng Mai khỏi những tên xấu, một trách nhiệm giữ mãi nụ cười thiên thần trên môi em.

Khẽ thơm vào má em một cái thật nhẹ, tôi cam đoan như thề bằng cả sinh mạng của mình:

-Ừ, từ nay anh sẽ ở bên em những lúc em cần! Không chỉ thế, những lúc bình thường anh vẫn sẽ ở bên em! Không bao giờ bỏ rơi em đâu!

Nghe được những lời cam đoan của tôi, Hoàng Mai càng rút sát vào người tôi hơn như thể trong tim tôi có một cái lò sưởi luôn luôn sưởi ấm những người đến gần nó vậy.

Không chỉ em được sưởi ấm mà còn có cả tôi được em sưởi ấm lây nữa. Làn da mịn màng ấm dịu cùng với hương hoa ngào ngạt tỏa ra từ cơ thể của em khiến tôi như bay bổng vào trong 1 khoảng không nào đó không thể xác định được. Nhưng tôi biết rằng, khoảng không đó rất êm ái và dịu êm tựa như cả người em lúc này vậy.

Đột nhiên em bỗng lạnh giọng hỏi tôi một câu đã hỏi từ ban sáng:

-Tối qua anh đã đi đâu em quên mất rồi?

Giật thót bởi câu hỏi của Hoàng Mai, tôi lưỡng lự giữa hai câu trả lời lúc này đang thay nhau xâm chiếm lấy khối óc của tôi.

Một đằng là sẽ trả lời thật cho em biết những gì tối qua đã làm tại nhà Ngọc Lan Một đằng là sẽ dối gạt em rằng tôi đã ở nhà một thằng bạn nào đó như tôi đã từng vào lúc sáng.

Thật ra tôi cũng muốn nói thật cho em biết những gì tôi đã làm tối qua lắm nhưng nhìn sắc mặt đang hạnh phúc của Hoàng Mai thế này tôi không tài nào nói được. Sợ rằng khi nói ra em sẽ sốc mà bệnh trở nặng mất.

Vậy nên tôi đã chọn cách thứ 2, nói dối em:

-Anh đã nói lúc sáng rồi mà, anh về trễ nên ngủ ở nhà thằng Toàn!

Tự dưng Hoàng Mai bỗng rơi nước mắt khi nghe tôi trả lời làm tôi hốt hoảng mà dỗ dành:

-Gì thế Mai, sao khóc vậy?

-Không…không có gì đâu, bụi nó bay vào đấy! Anh đóng cửa sổ dùm em đi!

Làm theo lời của em tôi rời giường, khép kín hai cánh cửa sổ lại làm căn phòng trở nên tối mịt, âm u đến lạnh người:

-Tối quá hay anh mở một cánh cửa số ra nhé!

-Không đâu, sáng quá em chói mắt lắm!

Nhưng khi trở lại chỗ cũ để ngồi cạnh em, Hoàng Mai bỗng trầm giọng mà nhìn vu vơ ở một nơi nào đó:

-Anh đi nghỉ đi!

-Ơ sao vậy?

-Um, sáng giờ chắc anh cũng đã chăm sóc em mệt rồi! Em cũng cần nghỉ một lát đã!

-Chẳng phải…?

Nhưng Hoàng Mai chặn lời tôi ngay:

-Lúc này em bình thường mà, chưa đến lúc yếu đuối đâu! Bạn gái anh đâu dễ gục ngã chứ!

Đinh ninh những lời nói của em là sự thật, tôi lui bước đi đến cánh cửa phòng của em:

-Vậy em nghỉ ngơi giữ gìn sức khỏe nhá!

-Hì, biết mà!

Chẳng còn lời nào để nói nữa tôi đành dằn lòng bước khỏi căn phòng thân yêu đó. Và nghĩ một cách ngây ngô rằng Hoàng Mai chỉ đang mệt và muốn nghỉ ngơi một cách yên tĩnh mà không hề biết trước rằng, một biến cố lớn đang sắp xảy đến với tôi, rất gần…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.