Cappuccino

Chương 86: Chương 86




Trở lại với ngôi nhà thân yêu của Ngọc Lan. Theo đúng kế hoạch, tôi đèo nàng về nhà mình đợi tôi thay đồ xong rồi vọt sang nhà nàng cùng ăn trưa và nghỉ ngơi ở đó.

Buổi trưa ở nhà Lan cũng không quá đặc biệt vì theo như tôi biết, người nước ngoài, đặc biệt là người Pháp không chú trọng đến việc ăn trưa. Họ hoàn toàn trái ngược lại với thói quen của người việc Nam là ăn sáng ít, ăn trưa nhiều. Cho nên buổi ăn trưa tôi chỉ ăn theo nàng vài lát bánh san quít thôi.

Mà công nhận là tuy ăn ít nhưng xem ra không thiếu chất chút nào, từng miếng bánh san quít hình tam giác chứa đầy thịt bít tết, sà lách, bơ, cà chua nhìn ngon kinh khủng. Đến nỗi mới ăn được 2 miếng đã no căng bụng, không muốn ăn nữa. Thảo nào họ lại phát triển to con như thế.

Nhưng món chính tôi chờ đợi nhất vẫn là tách cappuccino do chính tay nàng pha chế. Nó thơm lắm, nàng chỉ pha chế trong bếp mà đã bay ra đến tận phòng khách chỗ tôi đang ngồi, làm tôi phải rạo rực chạy vào bếp tòm tèm chỗ cà phê nàng đang chế biến:

-Chù ui, làm nhanh lên Lan ui, chắc chịu hông được quá!

-Gì mà làm thấy ghê quá đi, chẳng phải lan đã chỉ Phong cách pha rồi sao?

-Thì biết pha nhưng mà chẳng hiểu sao không ngon được như của Lan, vả lại Phong cũng chẳng biết trang trí mặt cà phê nữa, cứ mỗi lần pha xong nhìn nó cứ hỗn độn thế nào ấy!

-Được rồi, thua Phong luôn! Nhìn Lan pha nè!

Nàng đánh bọt ly sữa kem trên tay rồi rót vào tách cà phê đen một cách thuần thục như một thói quen hằng ngày. Đôi tay nỏn nà của nàng rót qua lại tách cà phê để tạo hình theo ý muốn, và chẳng mấy chốc sau tách cappuccino tuyệt hảo có hình chiếc lá đã được bày ra trước mắt tôi gọn gàn và dứt khoát. Tách còn lại được nàng dùng kỹ thuật y chang như thế để tạo thành hình chú cá chép xinh xắn chỉ sau vài động tác rót kem.

Tôi chỉ biết há hốc nhìn nàng phô bày kỹ thuật pha chế của mình mà chẳng thể nói lên được lời nào. Quá tuyệt đỉnh, quá điêu luyện! Thậm chí nàng có thể mở quán nếu muốn và chắn chắc quán đấy sẽ rất đông khách. Cà phê đã ngon, người pha cũng đẹp thế này có chết cũng phải thử một lần.

-Đây, thưa quý ngài khó tính!

Nàng đặt tách cà phê xuống bàn trêu đùa.

-Hà…! Thơm nức mũi! Kiểu này chắc nghiện luôn rồi!

-Lo mà học cách pha chế cho ngon đi!

-Rồi mà, khà khà! Ngày nào cũng được tách thế này thì còn gì bằng!

-Thiệt tình, nịnh quá rồi đó ông tướng ơi!

Nàng cười giả lả để che đi vẻ ngượng ngùn nhưng có vẻ mọi thứ đã lộ rõ qua hai gò má ửng hồng.

-Mà Lan này, Lan học làm mấy món Tây này từ đâu vậy?

-Hì hì, món ăn thì Lan học từ mẹ còn những món ăn tráng miệng hay thức uống thì lan học từ lớp nữ công của trưởng đó!

-Ui cha, học gì nhiều vậy?

-Thế là ít rồi, em Lan còn…à hông có gì!

Đột nhiên nàng khựng lại, đôi chân mày khẽ nhíu lên khó chịu.

Thấy thế tôi lại thắc mắc:

-Ủa, Lan nói em gì đấy?

-À không, chỉ là lúc còn bên ấy có một số học sinh nhỏ tuổi hơn mình học nhiều môn lắm cơ!

-Ồ, ra vậy! Chắc ở đó vui lắm hả?

-Hì, cũng vui! Nhưng về đây có lẽ vui hơn gấp mấy lần!

-Chuẩn! Không gì bằng quê hương mà! – Tôi nắm tay bật ngón cái gật gù. – Thế ở bên đó có ai nói gì Lan không?

-Nói gì là nói gì cơ?

Nàng tròn mắt ngây ngô chưa hiểu ý câu hỏi.

-Là nhìn Lan mang nét Việt Nam thế này bạn bè có nói gì không?

-Hì, có mà ít thôi, chủ yếu là hỏi đất nước mình ra sao chứ ít khi quan tâm đến những chuyện khác lắm!

-Ủa, mấy tụi nó không thấy lạ khi có học sinh Việt hả?

-Hoàn toàn không, ở trường có rất nhiều học sinh quốc tịch khác nhau! Mình chỉ là một trong số đó thôi!

-Chí ít cũng phải chú ý tới Lan một chút chứ nhỉ?

Nghe xong nàng cười khì đập vai tôi:

-Hì hì, Lan biết ý của Phong là gì rồi! Có thì cũng có đấy nhưng Lan chỉ lo học không quan tâm gì đến đâu!

-Ây chà, nghe hơi phũ phàng nhỉ?

-Phong nghĩ sao cũng được nhưng Lan sẽ cứ phũ phàng như thế cho đến khi tìm được người mình yêu!

Đột nhiên nàng nhìn tôi mỉm cười khiến bao mạch máu trong trái tim tôi muốn nổ tung.

Đã bao lần tôi suýt phải đổ vì nụ cười huyễn hoặc như thế này. Nàng không cần phải cười thật tươi, thậm chí cũng không cần phải mở miệng. Chỉ cần một cử chỉ nhoẻn môi nghiêng mái đầu thôi cũng đủ làm tim ai phải xao xuyến huống chi là cặp mắt xanh biếc kia cứ như xoáy sâu vào tim.

-Nè Phong, hồn bay đi đâu nữa rồi!

Nàng phe phẩy tay trước mặt tôi như gọi hồn.

-Ơ, hề hề! Tại cà phê nó đang thấm nên ngây người ra ấy mà!

-Ui xạo! Thấy mặt dại gái rõ luôn kìa!

-Sặc, làm gì có!

-Thiệt hông, sao nãy cứ nhìn Lan chằm chằm thế?

-Thì…à…Phong đang ngắm người đẹp! Phải rồi, người đẹp ngay trước mắt Phong đây mà!

-Xì, gì cũng nói được! – Nàng chu mỏ nguýt dài – Mà hình như tới giờ qua nhà Toàn rồi đó Phong!

Nghe nàng nói tôi mới nhìn lại đồng hồ, bây giờ đã là 1h trưa. Chắc có lẽ bên nhà thằng Toàn đã đến đông đủ nên tôi với nàng lật đật thu xếp ly tách trên bàn chuẩn bị dông xe qua nhà nó.

Nếu so ra thì nhà thằng Toàn có vẻ xa hơn nhà Ngọc Lan một ít, nhưng tương đối dễ tìm bởi vì cô hồn này ở gần Phú Mỹ Hưng, khu đô thị giàu bậc nhất Sài Gòn. Nội cái khoản sân nhà của nó không cũng gần bằng khuôn viên nhà tôi rồi. Thế mà thằng này lại chọn trường tôi để học thay vì mấy trường quốc tế khác. Chẳng biết nó nghĩ gì nữa, cơ mà nếu nó đi học trường quốc tế thì làm sao gặp tôi được chứ, nếu không có nó chắc tôi thân tàn ma dại từ lúc nào rồi.

Buổi trưa hôm nay nắng vẫn gắt như mọi khi, từng tia nắng cháy da cháy thịt cứ chiếu thẳng vào hai cánh tay trần của tôi nóng ran như nướng thịt. Đáng lẽ ra hồi lúc ở nhà thay đồ tôi đã tính mang áo khoác theo rồi, nhưng vì gấp rút quá nên chẳng nhớ đến nữa, vừa thay đồ xong là dong xe chở Ngọc Lan về nhà nàng luôn. Làm giờ đây tôi phải chịu cái nóng như thiêu như đốt thế này.

-Phong có nóng không hay mình tìm chỗ nào nghỉ đi!

-Thôi không sao đâu, con trai mà mấy chuyện này bình thường!

-Nhăn mặt thế kia mà không nóng gì, Lan có kem chống nắng nè, xoa không Lan đưa cho!

-Ùi, con trai sao xoa mấy kem đó được!

-Hừ, kem chống nắng chứ có phải kem dưỡng da đâu!

-Rồi xoa thì xoa vậy!

-Hì, ngoan thế chứ! Đưa hai tay ra Lan bóp kem lên rồi xoa đều là xong ngay ấy mà!

Và theo lời nàng, bọn tôi dừng lại tại một bóng cây râm bên đường. Ngọc Lan rút trong túi xách nhỏ ra một tuýp kem nhỏ bóp vào hai cánh tay tôi. Lúc đầu tôi còn ngại vì người đi đướng cứ nhìn vào tôi như thằng bê đê chính hiệu. Cũng may là có Ngọc Lan kế bên nên hầu hết điều bị cuốn tia nhìn theo nàng.

Sau khi thoa xong, tôi thấy mát da hẳn ra, nó âm ẩm chứ không còn khô khốc như lúc nãy nữa. Tôi bắt đầu cảm thấy khoan khoái.

-Úi chà, hiệu nghiệm thiệt nghen

-Hì hì, đã bảo mà, kem này hàng xách tay đó!

-Thảo nào lại tốt thế, à mà thôi, Lan lên xe đi, kẻo trễ lại bọn mấy đứa trong lớp càu nhàu nữa!

-Ừa, rồi!

Đạp xe đèo nàng một lúc lâu, bọn tôi cũng tới nhà thằng Toàn.

Chỉ vừa dẫn xe đến cổng thôi, tôi đã nghe tiếng nhộn nhịp cả một góc sân nhà nó. Chắc chắn đây là tiếng của mấy nường trong lớp tôi chứ không ai vào đây cả. Nào là cười đùa, nào là thét lớn còn cả chửi nhau âm ỉ nữa. Thiệt là chẳng lầm đi đâu được với mấy đứa con gái này.

Khi bọn tôi vừa nhấn chuông cổng, cả đám con gái đã chạy ùa ra chào đón niềm nở như gặp sếp lớn. Nhưng đây có vẻ là sự hiếu kì đối với hai người vào trễ thì đúng hơn. Bằng chứng là mấy nhỏ đó vừa xúm lại chỗ tôi thôi thì đã hỏi han rối rít như chạy giặc:

-Trùi ui, hai người đi đâu mà chở nhau thế này?

-Phải đó, còn đi trễ nữa?

- Hông chỉ thế thôi đâu, hình như hồi sáng hai người này con chở nhau nữa nè!

-Ui, ghê chưa kìa! Phong thế mà cũng…hi hi!

-Mấy người đến đây để tập hay để nhiều chuyện!

May sao Lam Ngọc đã xuất hiện giải vây cho bọn tôi khỏi nanh vuốt dai dẳn của bọn con gái, Nếu không chắc đã bị bọn họ hỏi cho hết biết đường trả lời luôn rồi.

-Hai người làm gì mà lên trễ vậy, cả nhóm bắt đầu được nữa tiếng rồi đấy

Lam Ngọc nhíu mày cằn nhằn.

-Hì, tụi mình xin lỗi! Giữa đường gặp chút chuyện nên lên trễ!

-Hùm, mấy buổi sau nhớ đi đúng giờ đấy! Cả đội kéo co chỉ thiếu mình 2 người thôi!

-Hì, rồi mà!

Bỏ qua phần sân nhà phía trước nơi tụ con gái vẫn tụ tập bàn chuyện hội trại với nhau, bọn tôi tiến thêm vài bước để vào phần thềm nhà của thằng Toàn nơi nó và những người trong đội kéo co kể cả tụi thằng Huy đang ngồi đọ một sợi dân thừng to bản.

-Ê, không lo luyện tập mà ngồi chơi dây hả tụi mày?

Tôi chống nạnh ra oai.

-À, cái thằng cờ hó vào trễ mà còn thích làm cán bộ này! Anh em đâu, dụng hình!

Thằng Huy vừa nói, cả đám liền xông vào kiềm tay kiềm chân tôi, còn nó thì dùng dây thừng trói tôi gọn ơ chỉ trong vài nốt nhạc. Kết cục là tôi nằm vật vã dưới sàn nhà toàn thân mình bị trói cả chục vòng như đòn bánh tét.

Hốt hoảng, tôi la ó thất thanh:

-Thả tao ra tụi mày! Chơi gì kì dzậy?

-Mày vào trễ còn lớn giọng hả mày? Bây đâu, dụng hình tiếp!

Và thế là cả đám xúm lại cù lét tôi đến chảy nước mắt nước mũi tèm lem. Còn miệng cứ há hốc mãi chẳng thể nào khép lại được, lúc đó tôi cứ tưởng mình cười đến sái cả quai hàm luôn ấy chứ. Nhưng may sao tụi nó cũng biết lượng chừng mà tha cho tôi:

-Bỏ cái tật làm cán bộ nghen con!

Và sau màn chào hỏi không ra gì đó, buổi luyện tập cũng chính thức bắt đầu.

Theo như đã phân công, nhóm trang trí trại, nhóm thi nấu ăn và một số nhóm khác di chuyển vào trong thềm nhà của thằng Toàn để thảo luận chuyên môn. Còn nhóm thi kéo co của bọn tôi di chuyển ra sân để luyện tập bố trí đội hình cho phù hợp.

Tổng cộng mỗi lớp cử ra 10 thí sinh để tham gia phần thi kéo co. Trong đó phải có 5 nam và 5 nữ từ mỗi lớp. Như thế chiếu theo thể lực và thể hình, chúng tôi bất đắc dĩ phải cho thằng Khanh khờ vào đội hình dự bị, bởi lẽ 5 nam tôi và thằng Toàn đều có võ trong người, còn đám thằng Huy tuy không có võ như phần thể lực vượt trội đã bù vào đó.

Còn về bên nữ, sau khi cân nhắc và sàng lọc kĩ càng theo tố chất, bọn tôi cũng chọn ra được 5 phù hợp bao gồm: Ngọc Lan, Lam Ngọc, Thu lớp phó lao động, Tiên vượn và một nhỏ trong lớp khác.

Nói về Tiên vượn một tý, sở dĩ bọn tôi tin chọn nó là vì bây giờ nó đã không còn làm mấy việc phá bĩnh bọn tôi nữa. Lúc trước nó phá bọn tôi theo lệnh của thằng Vũ, nhưng thằng Vũ giờ không còn phá phách lung tung nữa nên nhỏ Tiên vượn vì thế đã trở lại bản chất thật của mình dù rằng cũng có hơi ngang bướng.

Nhưng nếu phân chia đội hình không thì cũng chưa hiệu quả lắm, chúng tôi cần phải có đối thủ để luyện tập. Ngặc một nỗi xung quanh chỉ toàn con gái chân yêu tay mềm thế này kéo phát chắc lật cả đội. Cho nên chúng tôi lại ngồi bàn luận cách luyện tập:

-Giờ tính sao, phải kiếm chỗ luyện tập thôi!

-Mà biết kiếm chỗ nào giờ, quấn sợi dây dzô cây cột nhà mày nhé Toàn?

-Bố thằng điên, sập nhà thì chết cả lũ!

-Chứ ở đâu đây!

-Nè mọi người nge mình nói đã!

Ngọc Lan giờ tay lên tiếng.

-Sao, ý Lanna thế nào?

-Mình nghĩa là ở chỗ của Huy chắc có nhiều bạn mà phải không?

-À ờ, đúng đúng!

Rồi nàng búng tay cái chóc:

-Thế hay là mình đến khu của Huy để nhờ người luyện tập đi! Bạn thấy sao?

-Vậy có nghĩa là nhờ mấy thằng trong xóm mình để thi kéo co với tụi nó hả?

-Đương nhiên rồi, mọi người thấy thế nào?

-Ùm, nghe cũng có lý đấy!

Lam Ngọc cũng gật gù tán thành ý tưởng của Ngọc Lan.

-Vậy bây giờ tụi mình tạm thời sắp xếp đội hình đi rồi ra coi mấy nhỏ kia chuẩn bị tiết mục đến đâu rồi!

-Ừa, đi xem xem!

Hiện giờ tổng cộng có khoảng 5-6 nhóm luyện tập đang ở nhà thằng Toàn có thể kể đến như nhóm trang trí trại, nhóm thi nấu ăn, nhóm cắm hoa trang trí, nhóm chạy xe đạp chậm, nhóm giải mật thư và một số nhóm phụ khác.

Nhìn bao quát một phần sân thì chỉ có nhóm chạy xe đạp chậm là chưa ra luyện tập thôi. Bởi lẽ nhóm này do Toàn phởn với bé Phương phụ trách, mà Toàn phởn thì mắc luyện tập kéo co nên việc đó hai đứa sẽ luyện tập riêng sau. Mà tụi nó cần gì luyện tập chứ, ngày nào mà nó chẳng chở bé Phương đi học. Cho nên cứ mặc định như vậy không cần lo đến.

Còn nhóm trang trí trại với nấu ăn. Sở dĩ tôi nhập hai môn này là vì Hoàng Mai làm nhóm trưởng ở cả hai môn. Em là người được cô Thanh giao phó phụ trách vì hoa tay trang trí lẫn khả năng nấu ăn điêu luyện của mình. Chắc chắn em sẽ không làm cả lớp thất vọng đầu, tôi tin là như thế, khoảng thời gian ở cùng với em đã đủ chứng minh tất cả rồi.

Nhưng đến đây luyện tập không phải là mục đích chính của tụi con gái hôm nay. Những gì bọn họ nhắm tới là những đùm chùm ruột đang treo mình lủng lẳng trên những cành cây cao tít ở nhà thằng Toàn kìa. Suốt buổi hết đứa này đến đứa khác cứ ngoáy đầu ra sau nhìn cây chùm ruột đó với đầy nét thèm thuồng trên mặt. Nhưng vì phải bàn luận kế hoạch cho từng môn thi nên đứa nào cũng rán nhịn cả.

Đến độ chừng gần xế chiều khi kế hoạch đã được bàn đâu vào đó cộng với cơn thèm thuồng đã dân lên đến đầu nên mấy đứa con gái bắt đầu nháo nhào lên và nạn nhân không ai khác chính là Toàn phởn chủ cây:

-Toàn ơi, tụi mình đói ùi, có gì ăn hông?

-Phải đó, cây chùm ruột đang sai quá kìa!

-Hái y, hái y! Nhìn thèm ghê luôn!

-Hông hái là hông được đâu à nghen!

Thằng Toàn lúc này chỉ biết cười khổ, lật đật lấy cây xào hái chùm ruột trong nhà ra phục vụ cho những cái miệng không đáy này.

Lúc đầu nhu cầu tiêu thụ còn ít, thằng Toàn con rảnh tay chống cây xào xuống đất nhìn bọn con gái nhăm nhi mấy trái chùm ruột với dĩa muối ớt to đùng. Nhưng lúc sau, khi nhu cầu tiêu thụ tăng lên, nó bắt đầu giật chùm ruột tối mặt tối mày như người ở. Có lúc phải nhướng cho thật cao để giật mấy đùm trên đọt xuống.

Trong khi thằng Toàn mãi giật chùm ruột như thế, những cái miệng không đáy này càng chứng tỏ công năng của mình hơn khi cứ tiêu thụ hết chùm này đến chùm khác. Đến nỗi thằng Toàn phải xoắn tay áo, ống quần leo lên cây hái những chùm tít trên cao xuống để đáp ứng cho mấy nhỏ ma đói kia.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ hái chụp ruột của mình, thằng Toàn cô hồn mới nằm tựa hẳn vào cột nhà lấy hơi lên cứ y như đang trăn trối:

-Bà nó, mệt như trâu!

-Chịu khó đi em, nhà có đồ vặt vặt nó khổ thế đấy!

-Chịu chịu tía cưng, lúc nãy không phụ tao con đứng lớ ngớ ở đó!

-Ai biết, thấy mày hì hục làm thế tao sợ giành công với mày!

-Hì, thui! Miễn sao mọi người vui vẻ là được rồi mà!

Bé Phương vỗ vai thằng Toàn an ủi.

-Mà Phương nè, Phương có thích chùm ruột không?

-Thích thì cũng thích nhưng họ ăn hết rồi!

-Hề hề, ai bảo thế!

Từ trong vạt áo của mình, nó lôi ra 2 đùm chùm ruột to tổ nái đã được giấu sẵn từ khi nào làm bé Phương tròn mắt ngạc nhiên:

-Trời, đâu ra vậy nè!

-Hề hề, cái này gọi là ím hàng đó, không thì bị tiêu thụ hết rồi!

-Ui, nhìn thèm ghê luôn! Mọi người lại ăn chung đi!

Tuy bé Phương mời thế nhưng cả đám ai cũng dè chừng chưa dám ăn. Bởi lẽ tôi ít khi ăn mấy cái món chua lè thế này, còn Lam Ngọc thì ăn được vài trái rồi nhăn mặt lắc đầu. Nhưng Ngọc Lan lại thiên về một lĩnh vực khác:

-Trái này là chùm ruột hả?

-Ủa, Lanna chưa biết trái này à?

-Ừa, hì hì! Đó giờ chưa ăn lần nào cả?

Nghe thế mặt thằng Toàn liền phởn lên, nó lấy một trái chùm ruột chấm ít muối ớt rồi bảo nàng:

-Đây, bỏ nguyên trái vào họng nhai tích cực vào, ngon bá cháy con bọ chó luôn!

-Để mình thử!

Ngọc Lan cầm trái chùm ruột trên tay ngắm đi ngắm lại một lượt rồi bắt đầu bỏ vào miệng ăn y theo lời của thằng Toàn. Nhưng mới nhai được vài lần, nàng đã nhăn mặt híp mắt lại vì độ chua của nó. Mãi đến một lúc sau, nàng mới mở giọng run run như còn dư âm:

-Trời ơi cái gì thế này, chua quá đi!

-Chua gì đâu chợi, con gái thích ăn món này lắm đó!

-Chịu, hì hì chua quá!

Nàng lắc đầu cười giả lả.

Cho nên chỉ có bé Phương, nhỏ Thu lớp phó là ăn được món chùm ruột này thôi. Kết luôn là đằng khác. Nhìn bọn họ cứ chấm rồi ăn, chấm rồi ăn từng trái một mà sởn cả da gà. Cứ nghĩ chỉ cần cắn vào một miếng thôi đã chua đến nhăn mặt rồi làm sao tôi có thể ăn được hết số chụm ruột đó chớ.

Vậy mà hãi hùng thay, chỉ trong hơn 10 phút ngắn ngũi, hai đùm chùm ruột mà thằng Toàn đưa cho bé Phương đã sạch bách không còn một trái. Tôi, Ngọc Lan và cả Lam Ngọc đều sửng sốt với tốc độ ăn kinh hồn như thế. Chỉ nghĩ đến thôi mà đã thấy chua miệng rồi.

Thế nên Ngọc Lan mới trêu đùa bé Phương:

-Chà, dạo này thấy bé Phương thèm chua ghê hen?

-Đâu có đâu, hôm nay mới ăn đó chứ bộ!

-Thiệt hông đấy, mấy bữa nay thấy ăn cốc, xoài, chùm ruột nhiều lắm nghen!

-Toàn à!

Bé Phương chu mỏ thúc tay thằng Toàn cầu mong một sự tiếp ứng. Nhưng trái lại, thằng này lại chơi ba gai:

-Ấy chết, bé Phương nhẹ nhẹ thôi! Mới có hai tháng hà!

-Toàn…!!?

-Thôi, lại đây ngồi với anh này, kẻo lại động đến cục cưng của anh nữa!

-Toàn…đi chết đi!

Bé Phương giận dỗi dẫm vào chân thằng Toàn một phát tóe lửa rồi bỏ vào nhà một mạch không thèm để tâm đến nó đang ôm giò lăn long lóc như khúc củi. Mãi đến một lúc sau, thằng này mới đi cà nhắc vào trong nhà nơi bé Phương đang ngồi phát hỏa như lò lửa để năn nỉ ỉ ỏi với con bé.

Tội nghiệp, cái miệng hại cái thân. Thằng này vẻ như chưa hiểu được hết tính cách trẻ con của bé Phương nên mới phạm trọng tôi như thế. Kiểu này chắc năn nỉ đến gẫy lưỡi chứ chẳng chơi đâu, có lần tôi bị bé Phương giận cũng phải trầy vi tóc vẩy mới được tha tội đấy. Phen này thì thằng Toàn chắc phải banh xác rồi.

Nhưng nào đâu ngờ, thằng cô hồn này chỉ vào nói với bé Phương chưa đầy 5 phút mà bé Phương đã cười chúm chím ngã vào lòng nó rồi. Tôi chẳng thể nào tin vào mắt mình nữa, thật là siêu phàm, cái thằng cô hồn này. Nó đánh bùa mê thuốc lú gì bé phương thế này, thật chẳng hiểu được.

-Ê, mày nói cái gì với bé Phương vậy!

Tôi nghệch mặt ngạc nhiên.

-Hề hề, có gì đâu! Đây là bí kiếp của tao, không truyền bá rộng rãi được! – Rồi nó bước ra thềm nhà to giọng – Nào nào mọi người nghe tôi nói đây!

-Gì đấy Toàn?

-Hôm nay luyện tập, sắp xếp đội hình như thế này coi như đã ổn! Mai mốt mọi người cứ y như lịch luyện tập mà đến nhà mình nhé, bây giờ mọi người có thể ra về được rồi!

-Hề hề, chỉ chờ câu này thôi đó! Tụi này cũng mệt rồi bye mai gặp lại nhá!

-Ừa, bye mai gặp lại!

Thế là cả đám con gái kéo nhau chào tạm biết rồi dong xe rời khỏi nhà thằng Toàn, để lại một bãi chiến trường toàn vải vụn, ruy băng, giấy màu và có cả mấy chén muối ớt nữa.

Tuy nhiên, khi chúng tôi định phụ nó dọn dẹp thì:

-Uầy, không cần đâu! Gom lại một chỗ rồi chốc nữa người làm ra dọn ngay ấy mà!

-Thế bây giờ làm gì nào?

-Thì đương nhiên chạy qua xóm của thằng thằng Huy luyện kéo co rồi!

-Eo ơi, Phương thấy hông an tâm tí nào!

-Hề hề, không có gì phải sợ cả! Xóm đó anh em bằng hữu của nó cả, phải không mạy?

Nó nhướng mày nhìn thằng Huy cười tự tin.

-Ờ, anh em của tui cả đấy mọi người không cần sợ! Chỉ là luyện tập kéo co thôi mà!

-Thế bây giờ đi luôn phải không để tôi còn thu dọn đồ đạc nữa!

-Ừ, thì khẩn trương đi rồi qua xóm nó, kẻo trễ trời lặn đấy!

Thế là cả nhóm bọn tôi thu xếp vật dụng tư trang để chuẩn bị cho cuộc luyện tập gây gắt ở xóm của thằng Huy. Đây chắc chắn sẽ không dễ dàng chút nào vì xóm của nó toàn là những thằng trâu bò thực thụ, đấm phát chết tươi không kịp trăn trối. Đối với bọn nó những việc kéo co thế này chỉ cần một cái kéo giật về cũng đủ làm bọn tôi chới với rồi. Nhưng thôi, biết đâu sức mạnh đoàn kết sẽ thắng sao, mọi chuyện đều có thể xảy ra mà…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.