Cappuccino

Chương 87: Chương 87




Đa số mấy thằng sống trong xóm của Huy đô đều là đàn em của anh nó. Nhưng Huy đô cũng coi như là cầm đầu băng đó rồi nên tụi trong xóm cũng gọi nó bằng đại ca luôn. Mà gọi thì gọi vậy thôi nhưng thằng Huy không được phép dẫn quá nhiều đàn em khi không được anh nó cho phép. Vả lại nó chỉ được dắt những thằng mới gia nhập băng để học hỏi chứ còn mấy thằng cốt cán của anh nó thì chưa được quyền đụng đến. Cho nên đi cạnh nó chỉ có mấy thằng choai choai mới lớn như thằng Bình và thằng Tú thôi.

Chúng tôi đến chỗ của nó vào đầu giờ chiều. Thường thì giờ này mấy đứa trong xóm nó đã ra ngoài sân cát đá banh cả rồi. Cho nên chúng tôi ra thằng sân banh luôn không vào xóm nữa. Phần đông dân ở đây toàn là dân lao động, học sinh nghèo nên ít đứa nào có tiền đá sân nhân tạo lắm, chỉ có độc nhất cái sân cát ở đây để đá banh mỗi buổi chiều thôi.

Đó cũng chính là cái sân tôi với đám thằng Huy đá banh lúc trước. Nơi mà tôi đã đá trái banh văng vào đầu Ngọc Lan khi em đang chạy trên đường. Giờ thì nó đã được mấy đứa ở đây giăng lưới che chắn rồi nhưng tôi vẫn mãi nhớ đến cái kỉ niệm ấy, trên đường đi tôi cứ cười miết làm Ngọc Lan thắc mắc:

-Nè, làm gì mà cười vui vậy?

-Hì, thì nhớ đến cái lúc mà Phong đá banh trúng đầu Lan ấy mà!

-Trùi, vậy mà còn cười vui được! Chắc lúc đó Phong hả hê lắm phải không?

-Đâu có, tại thấy vui ấy mà!

Chắc chắn là thế rồi, vì nếu tôi không đá trái banh vào đầu nàng thì nàng đã không ngã xe, tôi đã không chạy đến dìu nàng và nàng đã không xô tôi xuống ao. Tất cả mọi việc dường như đã có sặp đặt trước. Chắc có lẽ đó là định mệnh, một định mệnh khiến tôi phải lận đận hết lần này đến lần khác.

Đột nhiên Ngọc Lan nhẹ giọng:

-Mà nếu không xảy ra việc đó thì tụi mình chưa chắc đã gặp nhau Phong nhỉ?

-À…ừ, phải rồi!

-Mà Phong này, nếu bây giờ Phong biết có một người đang thích Phong thì sao?

-Thích Phong ư, chắc là hãnh diện lắm! Mà người đó là ai vậy?

Nghe tôi hỏi, nàng cắn môi ngập ngừng, hai gò má nàng bỗng ửng hồng lên như vừa được thoa phấn:

-Um…người đó là…

-Là ai?

-Đó là…

-Ê, hai người đi nhanh cái! Làm gì chậm như rùa bò thế?

Đang lâng lâng cảm giác, tôi bỗng rớt oạch xuống đất đau tê tái bởi tiếng gọi của thằng cồ hồn Toàn.

Tức tối, tôi chạy đến cốc cho nó phát rõ đau:

-Bà nậu mày, làm tao giật cả mình!

-Gì nữa, cái thằng này nghiện cốc đầu rồi à, hồi sáng cũng vậy!

-Tao vậy đó, thích là cốc à!

-Ơ, bố cái thằng điên loạn!

-Thôi đi mấy ba, giữ thể hiện dùm tao cái!

Thằng Huy nhíu mày chẹp miệng. Vẻ như nó đang thấy xấu hổ trước đàn em nó.

Cũng đúng, đường đường là bậc đại ca xóm mà, làm sao có mấy thằng bạn choai choai như tụi tôi được. Thế nên tôi với thằng Toàn biết ý liền làm mặt nghiêm túc ra mà nhìn bọn đá banh xung quanh. Làm thế trông cũng ngầu phết, chỉ thí đều còn thiếu cặp kính đen vào nữa thì y như hộ pháp.

Mà thật ra bọn tôi chỉ làm cho có thôi chứ mấy thằng đó đâu có chú ý tôi bọn tôi. Người bọn nó chú ý là mấy nường xin đẹp đi cùng với chúng tôi kia kìa. Ngọc Lan, Lam Ngọc, bé Phương ai ai cũng xinh đẹp mĩ miều như thế sắt thép còn phải tan chảy chứ huống chi là mấy thằng ngây ngô này. Nôm bộ dạng hóng hớt của tụi nó mà tôi suýt phải bật cười, chắc có lẽ chưa tiếp xúc với con gái nhiều nên đâm lạ là phải.

Và rồi thằng Huy bước ra giữa sân cát hô hào:

-Uê, uê! Tụi bây nghe đây!

-Gì thế đại ca!

-Hôm nay có đám bạn của tao đến đây luyện tập, tui bây giúp đỡ nhá!

-Giúp thế nào đây?

-Thì làm đối thủ kéo co với bọn tao thôi!

-Thế có phần thưởng gì không vậy?

-Phần thường gì?

Thằng Huy ngạc nhiên.

-Thì là phần thưởng cho đội thắng đấy ạ, tụi em đá banh ở đây không ăn tiền cũng phải bao nước, đại ca biết mà!

-Uầy, luyện tập mà phần thưởng gì?

-Luyện tập thì phải làm thiệt nó mới xung, mà làm thiệt phải có phần thưởng nó mới có động lực chứ!

-Uầy, rồi thua thì bao chầu nước được chưa!

-Hề hề, có thế chứ đại ca!

Theo đó thằng Huy chọn ra mười người phù hợp trong số tụi nó để kéo co với bọn tôi. Nhìn chung thì mấy đứa nó chọn toàn là mấy thằng lẹt đẹt, ốm nhách thậm chí có vài thằng nhí trong đội làm tôi phải nhíu mày:

-Gì dzậy ba, chọn toàn mấy thằng si cà que cho bọn tao thế này!

-Si đầu mày, thử kéo với bọn nó thì biết! Không chừng tụi nó còn mạnh hơn bọn mày đấy!

-Gì nghe ghê thế mày! Bọn này mà mạnh hơn tụi tao hả?

-Ờ, tao đoán là thế! Nhưng để xem sao đã!

Thằng Huy gật gù cứ y như mấy nhà phân tích quân sự không hơn không kém.

Chúng tôi bắt đầu sắp xếp đội hình theo sự hướng dẫn của Huy đô. Theo cách của nó hàng nam và hàng nữ sẽ đứng sole với nhau cứ một nam lại đến một nữ. Và nó là người đứng sau cùng để làm trụ do có thể hình to cao. Đây cũng là cách sắp xếp truyền thống mà những lần cắm trại trước đây tôi cũng đã từng thực hiện trong đội.

Sau khi sắp xếp đâu vào đấy, chúng tôi bắt đầu nghênh chiến với bên kia. Khi thằng phụ trách vai trọng tài vừa ra hiệu lệnh bắt đầu, tất cả bọn tôi đồng loạt kéo về phía sau thật mạnh.

Nhưng chưa kịp nhích được một khoảng nào, tụi bên khi đã kéo bọn tôi ngã nhào ra bãi cát.

-Thắng rồi đại ca ơi, dẫn tụi em đi uống nước đi!

Bọn bên kia hô hoán khi kéo thắng bọn tôi.

-Chưa mà mày, mới kéo có một lần mà đi uống nước gì?

-Chứ đại ca muốn kéo mấy lần?

-Thì kéo 3 lần đi! Lúc đó cũng vừa mệt!

-Vậy hen, bên đại ca thua một lần rồi đó, thua lần nữa coi như thua luôn!

-Rồi mày, nói nhiều quá!

Thằng Huy xem chừng đang bực, nên tụi đàn em không dám nói nữa.

Lần này rút kinh nghiệm với lần kéo trước. Bọn tôi không đứng sole nam nữ nữa, mà cho hàng nữ đứng trước làm động lực kéo về, còn hàng nam bọn tôi sẽ giữ trụ vững cho hàng nữ phía trên.

-2…3…kéo!

Khi thằng trọng tài vừa hô khẩu hiệu, bọn tôi lại bung hết sức kéo căng sợi dây về phía mình.

Lần này chúng tôi đã dịch được một đoạn ngắn, có thể nói là chiếm ưu thế đôi chút. Nhưng chỉ đôi chút thôi vì ngây lập tức, bọn nó đã ghì lại được mạch kéo của chúng tôi, bắt đầu dùng lực kéo ngược về phía mình.

Chúng tôi đang đứng trên nền cát nên chân trụ cứ lún xuống cát tạo thành một rảnh dài theo đường kéo của tụi nó. Thằng Huy xem chừng đang phát điên, nó nghiến răng, mắt trợn đỏ lên mà ra sức kéo như một con bò điên thực thụ. Nhưng chỉ với sức của nó không thì chẳng thể gánh cho cả đội. Chỉ sau vài giây chống chịu ngắn ngủi, bọn tôi cũng đành chịu thua để bọn nó kéo ngã oạch xuống đất một lần nữa.

-Uầy, tụi bây thiệt tình!

Thằng Huy nhìn bọn tôi lắc đầu.

-Hề hề, bọn em thắng rồi nha đại ca! Giờ đi uống nước chưa?

-Rồi đi thì đi, mệt!

Nó hậm hực, bỏ tò tò ra quán trước. Chắc giờ nó quê lắm, đại ca mà phải chịu thua đàn em thế này thì thằng nào mà chẳng quê. Ngay cả bọn tôi cũng vậy, kéo không được cũng bực trong lòng lắm, nhưng nghĩ lại thì toàn đội hình tôi chỉ có 5 nam, nên sức lực thua kém đôi bên kia cũng là điều tất nhiên, chỉ có điều là thua sớm quá thấy cũng muối mặt lắm. Chắc phải cố gắng hơn.

Chúng tôi ghé vào một quán nước mía kế bên sân cát để nghỉ mệt cũng như chùi rửa cả kí cát trên người do mấy lần té xuống cát lúc nãy. Bây giờ mấy thằng đàn em của nó mới lộ rõ bộ mặt dễ gái ra khi thằng nào cũng đòi giành vị trí ngồi gần mấy nường xinh đẹp trong nhóm tôi cả.

Ngọc Lan thì khỏi phải bàn, nàng được mấy thằng này chú ý nhất bởi cặp mắt xanh biếc lúc nào cũng hút hồn người thưởng thức. Ngồi quanh nàng, mấy thằng này cứ hỏi hết cài này đến cái khác kiểu mấy câu như bạn tên gì, sống ở đâu, người lai hả, đẹp quá đi làm Ngọc Lan nhất thời bối rối nên chỉ ậm ừ không trả lời linh hoạt như mọi thường được.

Về phía Lam Ngọc, có vẻ như với tia nhìn sắc lẻm của mình chẳng thằng nào dám đến gần em cả. Cứ hễ có thằng nào muốn tòm tèm đến gần nàng là lại bị đánh bật bởi anh nhìn sắc như dao đó. Nên suốt cả buổi nàng chỉ ngồi thường thức ly nước mía mà không nói tiếng nào.

Nhưng với bé Phương lại khác, em cũng được rất nhiều thằng chú ý. Hết thằng này lại đến thằng khác bắt chuyện với em cứ như đang phỏng vấn diễn viên vậy. Thế mà thằng Toàn vẫn ngồi im thin thít uống nước mía chẳng có động thái nào can ngăn mấy thằng đó cả. Thắc mắc tôi khều vai thằng Toàn:

-Ê, bé Phương bị mấy thằng đó tòm tèm kìa, sao mầy vẫn ngồi im vậy?

-Hề hề, tao đang xem tuồng mà mày nói gì vậy?

-Ý mày là sao?

-Uầy, thì cứ ngồi im xem giống tao đi, nhớ đừng cười!

Chẳng hiểu gì sấc, nhưng tôi vẫn hướng về nơi bé Phương và mấy thằng choai choai đang trò chuyện với nhau ở phía đối diện:

-Bạn Phương nè, bạn học chung với đại ca tụi mình hả?

-Hì hì, hông có! Mình học chung với bạn ngồi đối diện kia kìa!

Bé Phương cười tủm tỉm chỉ về hướng của thằng Toàn.

-Ủa vậy bạn học ở đâu?

-Mình học ở LTT!

-À, vậy là chung với thằng Phong rồi! Thế bạn có hay đi chơi không?

-Có chứ, đi nhiều lắm!

-Thế bạn thường đi chơi với ai?

-Cái bạn ngồi đó đó!

Bé Phương lại cười tủm tỉm chỉ về hướng của thằng Toàn.

-Bạn có vẻ thân với bạn đó ghê ta?

-Ừa, thân chứ!

-Thế đi đâu cũng đi với thằng đó hết hả?

-Ừa, gần như thế đó!

Những lời nói lấp lững của bé Phương lại làm mấy thằng này thêm thắc mắc. Tụi nó vẫn có hỏi mặc dù trong lòng chắc đã sinh nghi:

-Vậy trong lớp nó có ngồi chung với bạn không?

-Có chứ, hihi!

-Vậy có thường nói chuyện với bạn không?

-Có, nhìu lắm!

-Phương ơi, lại đây uống nước nè!

Bọn nó chưa kịp hỏi thêm thì thằng Toàn đã gọi với cắt ngang cuộc nói chuyện.

Bé Phương lật đật đứng dậy trong sự tiếc nuối hùi hụi của bọn nó. Nhưng chẳng bao lâu bọn này lại trố mắt khi bé Phương chuyển sang ngồi cạnh thằng Toàn với những cử chỉ vô cùng thân mật và tinh nghịch.

Giờ thì chắc chắn bọn nó đã biết bé Phương là gì của thằng Toàn rồi nhưng biết làm gì được ngoài ngó nghiêng 2 đứa này với cặp mắt khó chịu đâu. Cho nên bọn nó lại chuyển mục tiêu sang nhỏ Thu lớp phó lao động. Vì nhỏ này nếu tính ra cũng không phải là xấu, nếu muốn một cô bạn gái trên mặt bằng chung thì đây chính là sự lựa chọn đúng đắn. Tuy nhiên nhỏ này ở trong nhóm kéo co thì cũng không phải dễ ăn:

-À, bạn gì đó ơi? Bạn tên gì đấy?

-Thu.

-Bạn học ở đâu?

-Chung với mấy người kia!

-Thế…

-Thế thế cái gì, tui đang uống nước có gì lát nói chuyện nhé!

Nhỏ Thu gằn một câu làm mấy thằng này xanh mặt không dám tiếp chuyện nữa.

Nếu so ra thì nhỏ Thu này có một số nét tương đồng với Lam Ngọc, nhưng chắc là giống về khoảng ghét con trai thôi. Còn bình thường nhỏ này vẫn vui đùa cùng với mấy nhỏ con gái trong lớp như bao nhỏ khác. Nhưng nội cái khoảng ghét con trai cũng đủ để nhỏ này bị mấy thằng con trai liệt vào sổ đen rồi.

Sau khi uống nước xong, chúng tôi vác cái thân tàn ra về do tâm lí thua cuộc lúc nãy. Trên đường về, thằng Toàn cứ tặc lưỡi:

-Chậc, phải chi theo cách sắp xếp của tao thì không đến nổi thua vậy đâu!

-Thôi đừng có chém gió nữa cha nội ơi!

-Chém chém cái mế, cách này hồi trước lớp tao chơi hoài, vô địch 2 năm liền đó mày!

-Đù, cách thế nào? Bày xem.

Tuy nhiên cho chỉ tặc lưỡi:

-Chậc, thì ngày mai qua xóm của thằng Huy đi tao chỉ cho!

-Ờ, vậy giờ mọi người về hen!

-Ừ, tạm biệt!

Kết thúc buổi luyện tập kéo co đầu tiên. Bọn tôi thua thảm hại. phần là do chưa sắp xếp được đội hình ưng ý, phần là không đủ sức để kéo lại mấy thằng trâu bò ở xóm của thằng Huy. Nhưng theo lời của thằng Toàn nói thì nó đã có cách sắp xếp khác hiệu quả hơn nên chúng tôi chỉ còn biết trong chờ vào nó thôi.

Chỉ còn khoảng vài ngày nữa là buổi cắm trại sẽ được mở màn. Các môn thi được lớp chúng tôi đăng kí có vẻ đang trong tiến trình luyện tập tốt. Có thể đến môn cắm hoa của Hoàng Mai, vừa rồi nhóm của em có cắm thử một chậu cho cả lớp xem. Phải nói rằng chậu hoa đó rất đẹp, ngay cả cô Thanh còn phải tấm tắc khen ngợi. Đúng là Hoàng Mai có khác, luôn luôn tinh tế trong những việc như thế này.

Còn về môn chạy xe đạp chậm của Toàn phởn với bé Phương thì sao? Đương nhiên là tụi nó vừa chơi vừa tập, bởi mỗi khi chở bé Phương về gần đến nhà, nó lại giảm tốc độ, cố sức đạp chậm nhất có thể. Qua đó hai đứa vừa có thời gian luyện tập, lại vừa có thời gian vui đùa hạnh phúc. Ngay cả đến tôi còn phải ganh tị với hai tụi nó. Chẳng bù với mình giờ chỉ có cái thân tàn không ai thích.

À còn một môn thi nữa tôi vẫn chưa nhắc đến nhiều là môn giải mật thư. Môn này thì hội trại nào cũng có. Nhưng độ hot của nó so với mấy môn khác thì chẳng bằng bởi lẽ khi chơi giải mật thư phải chấp nhận nhiều thử thách của ban tổ chức đưa ra như thổi bột, chống đẩy, nhảy lò cò, chạy bộ, leo cây, vượt rào. Lúc trước tôi cũng có chơi một lần, và nản luôn từ đó không dám tham gia lần nào nết. Cho nên môn này chỉ toàn mấy nhỏ con gái ham vui thi cho có thôi chứ muôn dựt giải thì không phải dễ.

Mà thôi, trở lại với chuyện luyện tập thì kéo co cái đã. Theo như đã bàn bạc thì sau khi ngồi chém gió ở nhà thằng Toàn cùng với mấy đứa trong lớp xong, chúng tôi lại qua chỗ của thằng Huy để luyện tập chuẩn bị cho phần thì kéo co sắp tới này. Bởi lẽ nghe cô Thanh sinh hoạt là phần thưởng của cuộc thì này khá lớn, nếu thắng thì chắc sẽ đủ cho cả lớp một chầu tưng bừng khói lửa, cho nên mục tiêu hàng đầu của lớp tôi chính là môn này.

Hôm nay theo sự xắp xếp của thằng Toàn, Huy đô vẫn đứng ở cuối để trụ vững cho cả đội tiếp theo sau đó là hàng nữ ở giữa để điều tiết nhịp kéo, và đứng đầu dây là hàng nam chúng tôi với vai trò thâu tóm dây cho bằng được.

Nhưng đó chưa phải là toàn bộ những gì thằng Toàn đã bày cho chúng tôi. Nó còn bảo khi kéo, chúng tôi phải hô kéo đồng loạt để dồn sức cùng một lượt tránh tình trạng không đồng bộ người này kéo, người kia dừng gây mất sức mà sức kéo không hiệu quả.

-2…3…kéo!

Khi thằng trọng tài vừa hô, bọn tôi liền kéo theo kế hoạch của thằng Toàn vừa trình bày. Quả thật nó rất hiệu quả, với sức kéo đồng loạt của bọn tôi mấy thằng kia phải co mình chống đỡ từng lượt kéo đồng loạt mạnh như trâu nước. Nhưng việc gì cũng có hai mặt của nó, sức kéo mạnh đồng nghĩa với việc phải vận sức nhiều. Chẳng bao lâu bọn tôi đã bắt đầu có những dấu hiệu xuống sức, tay chân phải đầu rệu rã.

Nhưng may sao với những nổ lực cuối cùng, bọn tôi cũng đã kéo chiến thắng mấy thằng trong xóm của thằng Huy một cách đầy thuyết phục.

Tâm trạng của bọn tôi hiện giờ phải nói là vui như ngày hội, mừng như lụm được vàng. Cả đám cứ nhảy cưng cửng lên như đám con nít đến nỗi thằng Huy phải phẩy phẩy tay:

-Thôi đi mấy sư phụ, mới thắng được có một trận.

-Hề hề, phải biết hưởng thụ cuộc sống nhất thời chứ mày!

-Nhưng còn phải thắng một ván nữa đấy tụi bây con sức không, tao lấy hơi lên rồi

Nghe thằng Huy nói tôi mới để ý, bây giờ mặt mày bọn tôi ai cũng phờ phệt cả. Ngay cả Ngọc Lan thường ngày chạy nhảy dữ lắm cũng phải chống hông cúi gập người thở hỗn hễn, những giọt mồ hôi cứ lăn dài trên má.

-Cách cũng Toàn khá hiệu nghiệm đấy, nhưng mau mất sức quá!

Lam Ngọc quệt mồ hôi trên trán nhăn mặt.

-Uầy, thì cái gì cũng phải có cái giá của nó mà! Cái này là dồn nhìu sức trong thời gian ngắn thì phải mệt thôi!

-Kiểu này kéo xong được với một đội chắc phải nghỉ cả ngày!

-Làm gì đến mức đó, nửa tiếng là cùng!

-Như thế thì không kịp cho lượt kéo sau đâu!

-Nè đại ca, mới thắng được có 1 trận mà! Kéo lượt tiếp đi!

Thằng trọng tài nhăn mặt hối thúc.

-Uầy nghe rồi! – Nó lều bều cất lời – Kéo tiếp đi tụi bây, ăn thua gì cũng là luyện tập mà!

-Tao mỏi tay rồi, kéo nữa chắc sứt ra luôn quá!

-Cố chút đi tụi mày, làm như chết rồi ấy!

Chẳng còn cách nào khác, chúng tôi đành vác thân tàn đứng dậy cùng bọn đàn em thằng Huy kéo co tiếp. Nhưng như đã nói từ đâu, sức lực của bọn tôi đã cạn kiệt cả rồi, chẳng còn tý nào để duy trì thế cân bằng với tụi nó cả. Thằng trọng tài vừa mới hô, bọn chúng đã kéo cả đội tôi lật nhào cù mèo như đám mèo con. Kết quả cũng tương tự như thế với lượt kéo thứ 3 quyết định với hậu quả còn nặng nề hơn khi tôi cắm đầu xuống đất ngậm một miệng đầy cát.

Và tỉ số chung cuộc giữa bọn tôi và đội nó là 3-1. Tuy là có tiến bộ so với lần trước nhưng nếu áp dụng cách của thằng toàn cũng không phải là thượng sách. Vì cách này tốn rất nhiều sức lực mà đội tôi thì không có thế mạnh về yếu tố đó. Cho nên nếu sử dụng cách này, bọn tôi chỉ đến được vòng tứ kết hoặc bán kết là kiệt sức rồi, chẳng thể nào giành ngôi vô địch được.

Yêu cầu đặt ra bây giờ là phải tìm được một cách nào đó vừa đạt hiệu quả cao mà không tốn quá nhiều lực cùng một lúc. Vì nếu dàn trãi lực ra thì bọn tôi có thể theo kịp nhịp độ đó dễ dàng hơn là bung sức cùng một lúc. Nhưng xem ra yêu cầu này khá khó bởi lẽ trong nhóm tôi nhắm chừng chưa có ai có nhiều kinh nghiệm kéo co cả, tất cả chỉ là những vận động viên nghiệp dư mà thôi.

Tuy nhiên, niềm hi vọng của nhóm tôi lại được nhen nhóm lên khi bọn tôi ngồi uống nước mía ngoài quán.

Trong lúc bọn tôi đăm chiêu suy nghĩ cách kéo co hiệu quả thì Ngọc Lan lại hút nước một cách thản nhiên:

-Làm gì mọi người căng thẳng vậy?

-Thì lo tìm cách kéo co tốt đó!

-Chẳng phải nhóm mình đã áp dụng thành công cách của toàn sao?

-Nhưng cách đó tốn sức nhiều quá, vừa rồi Lanna cũng thấy nhóm mình thua mà!

Tôi lắc đầu ngao ngán.

-Trùi, mọi người không chịu nói sớm, mình chỉ cho một cách kéo hiệu quả!

-Ui, sao Lanna không nói sớm, làm bọn này ngồi suy nghĩ cả buổi?

-Hì hì, mình đâu có biết mọi người lại suy nghĩ chuyện này, cứ tưởng buồn vì thua cơ!

-Hic, trời ạ! Vậy cách của Lanna như thế nào?

-Hì hì, là như thế này nè!

Ngọc Lan tỉ mỉ trình bày cách kéo cho tất cả bọn tôi. Đến chừng một lúc sau, khi cả nhóm đã nắm bắt được kĩ thuật đó rồi thằng Huy lại háo chiến:

-Ê, tụi bây! Đấu với nhóm anh mày nữa không?

-Đấu nữa hả đại ca, thế thì tụi em không khách sáo đâu!

-Mày điên rồi hả Huy, tụi tao vừa mới kéo xong còn chưa hồi sức!

Tôi trố mắt nhăn nhị với nó.

-Thì cứ kéo đi, cách của Lanna bảo có tốn nhiều sức đâu!

-Giờ chắc nhóm mình còn sức cho mày!

-Thôi hông sao đâu, để xem thế nào đã!

Ngọc Lan cười giả lả hút hết ly nước mía để lấy sức.

Qua đó bọn tôi lại đấu một trận đấu mới với tụi nó. Nhưng giờ này bọn tôi đã mệt lừ rồi, chưa chắc sẽ làm được gì. Nhưng sẽ rán xem cách của Ngọc lan như thế nào, không chừng lại hiệu nghiệm.

Và rồi khi thằng trọng tài ra hiệu, tất cả bọn tôi đều đồng loạt ngả người về sau đứng nghiêng so với mặt đất. Theo hiệu lệnh của Ngọc Lan, chúng tôi ghì dựt sợi dây cùng một lúc. Cứ mỗi lần ghì sựt, chúng tôi lại tiến về sau được một bước và cứ thế từng bước từng bước cho đến khi cả bọn ngã oạch mông xuống đất cũng là lúc cả đội giành được chiến thắng tuyệt đối mặc cho cái bọn đàn em bên kia cứ chống hông thở từng đợt mệt nhọc.

Cách của ngọc Lan quá hiệu nhiệm. Bởi lẽ chúng tôi còn nhận được sự trợ lực từ chính trọng lượng chơ thể của mình cộng với nhịp giật về từ từ động loạt khiến cho đội bên kia khó có thể lật kèo khi mọi chuyện đã đi vào quỹ đạo.

-Cách này hay thật đó nhà, vừa ít tốn sức lại vừa kéo mạnh!

Nhỏ Thu hớn hở cười lớn.

-Hì hì, cách này hồi trước mình với lớp mình đã từng áp dụng, thấy hay hay nên bày cho mọi người ấy mà!

-Thế mà không bày sớm, để cả nhóm phải kéo theo ông Huy với ông Toàn đến mệt lả người!

-Hừm, bà chê tụi tui chứ gì?

Toàn phởn làm mặt bất cần đời nhìn con Thu.

-Thôi thôi, được rồi mọi người! Vậy là từ nay áp dụng cách này nhé!

-Nhất chí luôn, hề hề!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.