Câu Chuyện Về Số Mệnh Của Chúng Ta

Chương 15: Chương 15: Chương 14:




Edit: Hân Gia

Từ sau khi sảy ra sự việc kia, lúc nào Quan Hướng Tình cũng dán bên người Cảnh Quân Uy, cho dù anh muốn làm chuyện gì, cô đều theo sát, khiến cho anh cảm thấy vừa không có cách nào vừa buồn cười, nhưng lại cảm thấy ngọt ngào, chỉ có thể mặc cho cô đi theo.

Ngược lại vào thời điểm anh muốn làm chính sự, cô sẽ ngồi đọc sách ở một bên, ngoan ngoãn chờ anh làm xong việc, chỉ cần cô không rời khỏi anh là tốt rồi, đối với việc đeo bám của cô, anh cảm thấy có chút cao hứng.

Sau khi tìm được cô, cho dù hai người đã kết hôn, đáy lòng của anh vẫn có một chút lo lắng, hận không thể lúc nào cũng trông coi cô, chỉ là

cô cảm thấy việc anh luôn xuất hiện trước mặt cô rất phiền, bây giờ cô lại chủ động bám dính lấy anh, đương nhiên là anh vui vô cùng, nhưng không thể để cho cô phát hiện ra tâm tư của anh được.

Lúc này, Cảnh Quân Uy cùng Á Lịch, Hoa Đức đang tham gia một cuộc họp trực tuyến, sau khi Á Lịch nhận một cú điện thoại, nghiêm túc báo cáo với ông chủ.

“Lão chủ tịch, phu nhân cùng tiểu thư Nhã Mật đang tới Đài Loan, bây giờ đang ở phi trường quốc tế, vừa nãy bọn họ bảo trợ lý gọi điện thoại đến, mời Boss trực tiếp đến phòng ăn để gặp mặt, thời gian là vào sáu giờ tối.”

Cảnh Quân Uy nâng mắt lên, ngắm Quan Hướng Tình đang ngồi đọc sách trên ghế salông một chút: “Em và Hoa Đức về nhà chuẩn bị trước một chút, sáu giờ tối anh đến đón em.

“Vâng.” Hoa Đức đứng lên, cười nói: “Đại ca, người lão Đổng hẹn chính là anh, không phải chúng tôi, không bằng tôi với Á Lịch đến quán ăn đêm tìm Mỹ Mi, khỏe mạnh ung dung một chút, thế nào?”

“Tôi nghĩ nên tìm mấy người vệ sĩ đến đánh cho cậu một trận trước, cậu cảm thấy có được không?” Cảnh Quân Uy nâng cao lông mày, tựa như cười mà không phải cười nhìn cậu.

Hoa Đức cảm giác được nguy hiểm, không khỏi sởn cả tóc gáy, vội vã khoát tay áo một cái: “Đại ca, vậy thì không cần, tôi ta lập tức về nhà chuẩn bị.” Cậu nhanh chóng xếp nhưng tài liệu quan trong cất vào két sắt, tiếp theo lại cười cợt lấy lòng nói: “Bây giờ tôi cùng Á Lịch về nhà của mình trước, chờ một lúc chúng tôi sẽ lái xe đến đón anh cùng với chị dâu, cùng đi dự Hồng Môn yến, có được không?”

Cảnh Quân Uy nhíu mày, quát lên: “Thôi nói hưu nói vượn đi, mau đi đi!”

Đầu tiên Hoa Đức lộ ra vẻ mặt ai oán kháng nghị, sau đó nhanh chóng chào tạm biệt với Quan Hướng Tình.

Cô bị cậu ta chọc cười, khó mà kiềm chế được.

Không thèm để ý Hoa Đức, Cảnh Quân Uy hỏi thăm Á Lịch một chút, rồi nhanh chóng kết thúc câu chuyện, cuối cùng căn phòng cũng có thể khôi phục yên tĩnh, anh nhanh chóng đi đến bên cô, thân thể cao to dựa vào thân thể mềm mại của cô.

“Tình nhi...”

“Anh hết bận rồi sao?” Cô đặt quyển sách trong tay xuống khay trà, mỉm cười ôm cổ của anh.

“Hừm, có chuyện muốn nói cho em nghe.” Anh ngồi trên ghế salông, ôm lấy cô, làm cho cô ngồi ở trên bắp đùi của chính mình, hôn lên gò má non mềm của cô một cái, ôn nhu nói: “Vừa nãy em cũng nghe thấy, cha anh cho người gọi điện đến, hẹn chúng ta cùng nhau ăn cơm vào tối nay.”

Toàn thân Quan Hướng Tình căng thẳng: “Đúng là em có nghe thấy, nhưng mà mục đích chủ yếu của cha anh chỉ là muốn gặp em thôi hay sao?”

Anh lắc đầu một cái, không có nói cho cô, thật ra cha anh cũng không muốn gặp cô, chủ yếu là muốn gặp anh, nhưng anh chính là cố ý muốn dẫn cô đi, thể hiện quyết tâm của anh.

“Không phải như vậy, chỉ bởi vì ông ấy không tới tham gia hôn lễ của chúng ta, có chút tức giận, vì thế nên mới đặc biệt trở về Đài Loan để gặp chúng ta, đến lúc đó có thể ông ấy sẽ không cho em một sắc mặt tốt, nhưng mà em cũng đừng lo lắng, tất cả để anh ứng phó, có được hay không?”

“Hừm, em biết rồi, nhưng mà có thể bởi vì chuyện đó mà ông ấy không thích em hay không?”

Anh thân mật bóp bóp mũi cô, trào phúng nói: “Ông ấy không thích em thì có lằm sao, căn bản là em không cần quan tâm cái nhìn của ông ấy, trước đó không phải anh đã nói với em rồi sao? Tuy rằng anh và ông ấy là cha con, nhưng mà quan hệ cũng không thân mật, vi thế nên em cũng không cần làm ông ấy vui đâu.”

“Nhưng dù sao thì ông ấy cũng là cha của anh mà! Cứ coi như lúc ấy thái độ của ông ấy không tốt, chúng ta vẫn là hậu bối, nhịn một chút là được rồi, chớ vì em, mà khiến cho quan hệ của hai người càng không tốt.”

“Nếu như em biết ông ấy về đây là để phá hoại hôn nhân của chúng ta, thì em sẽ không nói vậy rồi.” Anh nói có chút tức giận, nhìn bộ dạng hiền lành của cô, có chút lo lắng, đối với ông lão kia, căn bản là không cần khách khí, bằng không ông ta sẽ càng thêm quá đáng thôi.

Quan Hướng Tình nhịn không được mà nhíu lông mày: “Cái gì? Chúng ta đã kết hôn rồi mà ông ấy còn muốn làm vậy sao? Chỉ là, em nghĩ, nếu như em biểu hiện tốt, ông ấy cũng sẽ không để em quá lúng túng đâu nhỉ?”

“Em thật là không nói được mà, ông ta không phải là một người thiện tâm, hơn nữa người mà ông ấy mang theo lần này là vợ ba của ông ấy, trước khi bọn họ kết hôn, bà ta đã đối đầu với anh rồi, lần này trở về, chắc chắn sẽ đến thêm mắm thêm muối.” Nhắc tới người mẹ kế lòng tham không đáy lại cực kỳ nịnh nọt, chân mày của anh nhíu chặt hơn, đáy mắt tràn đầy chán ghét.

Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt lên nếp nhăn trên trán của anh, ôn nhu khuyên: “Không sao, chỉ cần có anh ủng hộ em, bọn họ có gây khó dễ em cũng không sợ, dù sao thì người em gả là anh. Chỉ cần em làm trong bổn phận, bọn họ làm sao gây khó dễ cho em được, em cũng sẽ không để ý tới, bởi vì em tuyệt đối không thể rời xa anh được.”

Đường nét kiên cường trên gương mặt Cảnh Quân Uy trở nên mềm mại không ít: “Tình nhi, những câu nói này của em, anh thích nghe, em phải nhớ kỹ, mặc kệ sau này có gặp phải chuyện gì, đều không được phép rời xa anh.”

“Tuyệt đối sẽ không.” Lời nói bá đạo của anh không làm cho cô bất mãn, mà trái lại làm cho tâm của cô ngọt ngào, kéo đầu anh xuống, nhiệt tình hôn môi anh.

“Nói được là làm được.” Tâm tình vốn xấu bời vì phải gặp mặt cha của anh, chỉ vì lời tâm tình cùng động tác của cô, mà biến mất không còn tăm hơi.

Đầu lưỡi trượt vào trong miệng cô, mãi đến khi hai người đều thở không nổi, anh mới thả cô ra, nghe được tiếng thở dốc của cô, khiến anh cười đắc ý.

“Bảo bối, lúc nào em cũng khiến anh không kìm lòng được, không cách nào kiềm chế được.” Anh lẩm bẩm, những nụ hôn nhỏ rơi trên người cô, ôm lấy cô từ phía sau, khiến cho cô nằm nhoài trên thành ghế sa lon, sau đó nhanh chóng cởi quần áo của hai người ra, giờ khắc này anh vô cùng muốn giữ lấy cô.

“A Uy...” Cô không nhìn thấy anh, nhưng có thể cảm giác được rõ rệt sự xoa nắn cùng hô hấp của anh, càng thêm nhạy cảm.

“Xuỵt! Để anh yêu thương em.”

Động tác của anh cùng thêm nhanh chóng, sờ nắn càng thêm ký càng hơn.

...

Cảnh Quân Uy thở hổn hển, kéo cô vào trong lồng ngực, một hồi lâu, Quan Hướng Tình chậm rãi nhắm mắt lại, tiến vào mộng đẹp.

Quan Hướng Tình phát hiện mình lại nằm mơ...Tình cảm của vua và hoàng hậu, tuy rằng ở trong mơ, nhưng cô đều nhớ, sao cô lại mơ thấy bọn họ? Vì sao cô lại có cảm giác cảm động lây cơ chứ?

Đối với cảm giác kỳ lạ như thế, cô cảm thấy khó mà tin nổi, theo lý mà nói, cô cùng với đôi tình nhân trong mộng này, hẳn là không liên quan mới đúng,, sao cô lại có cảm giác như chính mình là Dao Quang cơ chứ?

Cái nghi vấn này còn chưa kịp mở ra, chính mắt cô lại nhìn thấy đóa Ưu Đàm Bà La trên lưng của Dao Quang bởi vì bị thi pháp mà trở nên rất sống động, ngạc nhiên đến mức trừng lớn hai mắt, khó có thể tin.

Không phải nó giống hệt cái bớt ở lưng của cô hay sao? Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?

Nghi vấn của cô vừa mới nảy ra, liền nghe thấy giọng trầm thấp của Hoàng Đế Lý Thừa Đức vang lên ——

“Dao Quang, đây là sau khi nàng Luân Hồi chuyển thế, ám hiệu duy nhất để chúng ta có thể quen biết nhau, cho dù chúng ta phải chờ bao lâu, đều phải chờ tới thời gian gặp gỡ một khắc đó, dựa vào đóa Ưu Đàm Bà La ơ phần lưng của chúng ta này, nếu như nàng không nhận ra ta, thì nhất định ta có thể nhận ra nàng, đến lúc đó chúng ta có thể yêu nhau, gần nhau, cùng nhau.”

Lời nói của anh ta không thể nghi ngờ như là một tia sét, đánh vào trong đầu của cô.

Anh ta nói đó là ám hiệu để sau khi Luân Hồi chuyển thế bọn họ có thể quen biết nhau, nói như vậy, cái bớt ở sau lưng cô không phải là ám hiệu để bọn họ quen biết nhau hya sao?

Cái này cũng là nguyên nhân mà Cảnh Quân Uy nhất kiến chung tình đối với cô hay sao?”

Không...

Quan Hướng Tình đột nhiên lắc đầu, sau đó như là có một nguồn sức mạnh làm cho cô tỉnh lại, vừa mở mắt ra, liền phát hiện Cảnh Quân Uy quan tâm nhìn cô.

“Tình nhi, em làm sao vậy?” Anh lo lắng hỏi.

Cô phục hồi lại tinh thần, không nói gì chỉ nhìn anh.

“Tình nhi...”

Cô lắc lắc đầu, chậm rãi ngồi dậy, ôm lấy anh.

Đột nhiên, trong đầu cô hiện lên hình ảnh trong giấc mơ vừa nãy, liền ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười với anh, tiếp theo nhích người, đi tới phía sau anh, nhìn thấy cái bớt giống cô như đúc ở phần lưng anh, không khỏi trợn to mắt, thật lâu cũng không nói ra lời.

Anh xoay người đối mặt với cô: “Tình nhi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?”

“Phần lưng anh...Có cái bớt giống hệt như của em.”

Đầu tiên Cảnh Quân Uy sững sờ, sau đó lộ ra vẻ mặt vui mừng: “Tình nhi, em phát hiện ra rồi?” Bọn họ cùng giường cùng gối lâu như thế, đến hiện tại cô mới phát hiện ra, nhưng cũng khiến anh rất mừng rỡ.

“Hừm, vừa nãy em...Em mơ một giấc mơ...” Cô nhìn mắt anh, cảm thấy anh ấy thật giống biết tất cả mọi chuyện vậy.

“Giấc mơ gì?” Anh không thể chờ đợi được nữa mà truy hỏi.

Cô nói toàn bộ giấc mơ nói cho anh.

“Sau đó thì sao? Em có cảm giác gì?”

Cô nhíu lên lông mày, mờ mịt nhìn anh: “Em phải có cảm giác gì? Chẳng qua em chỉ cảm thấy kỳ lạ, tại sao người trong mơ lại có thể tác động đến tâm tình của em, khiến cho mỗi lần em tỉnh lại, đều cảm thấy cảm động lây chứ?”

“Vậy là được rồi, vậy là được rồi.” Anh cao hứng cười to, còn không ngừng gật đầu.

Đầu óc Quan Hướng Tình mơ hồ, nhìn anh: “Chồng, anh nói cho em, chuyện trong mơ này, anh tin mấy phần?”

Cảnh Quân Uy thoáng chốc khôi phục bình tĩnh: “Em nói cho anh, em cho rằng những chuyện này chỉ có trong mơ thôi hay sao?” Anh nín thở chờ đợi.

“Đương nhiên là mơ.” Cô nói vô cùng xác định, chỉ là vừa nghĩ tới cái bớt ở trên lưng hai người, lại có chút chần chờ.

Anh không bỏ qua bất kỳ biểu hiện nào của cô, nhưng cũng không muốn buộc cô.

Nếu như bây giờ anh nói tất cả cho cô, chỉ sợ cô vẫn không thể tiếp thu, liền quyết định chờ đến khi ký ức của cô chậm rãi tìm lại, sẽ nói với cô, liền ôm cô vào trong ngực thật lâu.

“Nếu như vậy, trước hết em cứ coi như nó là mơ đi! Thời gian mà chúng ta hẹn gặp cha anh sắp đến rồi, nhanh đi rửa mặt đi, lần đầu gặp mặt đến muộn cũng không tốt.”

Quan Hướng Tình cũng không tiếp tục dây dưa ở trong giấc mộng, dù sao muốn cô xem tất cả những chuyện này là sự thật, khó tránh khỏi có chút buồn cười, liền nghe lời anh, xuống giường trang điểm mặc quần áo, đi đến chỗ hẹn.

Cảnh Quân Uy đăm chiêu nhìn bóng lưng đang đi vào phòng tắm của cô, đối với mối quan hệ về kiếp trước của họ mà cô vừa đề cập đến, nhưng lại là gặp ở trong mơ, khiến cho anh cảm thấy khủng hoảng.

Trước đo không phải quốc sư đã nói, bọn họ tiếp xúc nhiều lần sẽ giúp cho trí nhớ của cô thức tỉnh lại hay sao?

Sao lại dùng giấc mơ để thức tỉnh trí nhớ của cô chứ?

Loại biểu đạt hư hư thật thật này, nhất định cô sẽ coi là nằm mơ, mà sẽ không nghĩ là chuyện của kiếp trước đâu.

Cau mày, anh rơi vào trong suy nghĩ của chính mình.

Mãi đến khi Quan Hướng Tình đi ra khỏi phòng tắm, lên tiếng gọi anh, anh mới phục hồi lại tinh thần, nhìn cô.

“Tình nhi, nếu như...Nếu như chuyện trong mơ là sự thật, thì em sẽ làm sao?”

Cô khẽ cười thành tiếng: “Không phải anh nói đó chỉ là nằm mơ sao? Nếu là mơ, đừng quan tâm đến nó nữa, hiện tại mới là quan trọng nhất, chỉ cần chúng ta sống hạnh phúc là tốt rồi.”

Ngực anh khó chịu, nhưng vẫn nở nụ cười: “Hừm, em nói không sai, quan trọng nhất chính là hiện tại.”

“Đúng vậy! Chúng ta nhanh chóng chuẩn bị một chút rồi đi thôi, đừng để cho cha anh chờ quá lâu, để cho ông ấy lưu lại ấn tượng xấu với em.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.