Chàng Nợ Ta Một Đời

Chương 4: Chương 4: Xuất sơn




Canh 5.

Mặt trời rạng sáng dần sau chân núi.

Hàn Sương Mai vận y phục màu đỏ mà cô vẫn thường mặc, tà áo phất phơ bay trong gió sớm có chút cô tịch đến lạ thường. Khuôn mặt khuynh quốc cũng bị che lại bởi chiếc mặt nạ bằng bạc, chỉ có mái tóc đen thật dài tung bay phía sau. Những ánh sáng le lói phía sau núi đủ mỏi sắc thái như muốn hòa làm một cùng nàng.

“ Chủ nhân, mặt trời sắp mọc rồi"

Nàng có chút bất đắc dĩ thở dài:” Sắp mọc rồi “, lại không tự chủ được cúi đầu lảm bẩm “ cuối cùng vẫn không đợi được chàng".

Lúc trước, mỗi khi nàng xuống núi. Hắn nhất định sẽ đến đây tiễn nàng, không ngừng quan tâm, câưn dặn nàng đủ thứ. Khi ấy, nàng cảm thấy rất mệt mỏi a. Vậy mà, bây giờ dù nàng có chờ thêm bao lâu nữa, có lẽ cũng không đủ rồi.

Hàn Sương Mai nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.

Tiểu Á Á cũng nhanh chóng quay về làm việc của mình.

Đợi khi nơi này trở về khung cảnh vốn có của nó thì một bóng dáng màu đen hối hả bay tới. Thanh Di nhìn phía trước trống rỗng lòng có chút phiền muộn, vẫn là hắn trễ một bước, biết trước hôm nay nàng sẽ rời đi vậy mà hắn vẫn không thể đến sớm hơn để dặn dò nàng thật kỹ. Nghĩ như vậy, trong lòng hắn thật sự cảm thấy rất khó chịu.

Có lẽ phải rất sau này, đợi đến khi mùa xuân lại đến, muôn vật nảy nở hắn nhất định sẽ biết.

*************

Có đôi khi con người thật sự rất cảm thán thời gian. Nó cứ như chiếc thoi đưa, chớp mắt đã trôi qua một tháng. Phải, chính là một tháng.

Một tháng này, không ai có tung tích của Hàn Sương Mai. Không ai biết nàng đã đi đâu. Cứ như thể nàng chưa từng biến mất vậy. Mọi người bắt đầu lo lắng, Hàn Sương Mai là cánh tay phải của Thanh Di, xưa nay luôn âm thầm làm rất nhiều việc lại chưa bao giờ thất bại. Mỗi lần nàng rời đi, trễ lắm cũng chỉ khoảng một tuần là trở về. Vậy mà, lần đi đã là một tháng, một tháng này cũng không hề nhận được một bức thư nào của nàng, điều này thật sự khiến mọi người bắt đầu hồ nghi và suy đoán.

Tại thư phòng.

Thanh Di một thân y phục màu xám tro, khuôn mặt tuấn tú bây giờ chỉ còn lại sự lo lắng. Không ai biết rằng, hắn thật sự rất lo lắng cho nàng. Mọi người đều nghĩ hắn đang bế quan tu luyện, nhưng thực chất hắn đã xuống núi để tìm nàng, kết cục hắn lục tung cả một kinh thành cũng không tìm thấy bóng dáng nàng.

Nàng đột nhiên bốc hơi như vậy, xưa nay chưa từng xảy ra bao giờ. Điều này thật khiến hắn cảm thấy vô cùng bất an.

Cứ như vậy, hai tháng nữa lại tiếp tục trôi qua.

Buổi tối hôm ấy, bầu trời rất nhiều sao. Những ngôi sao to nhỏ lấp lánh cả một vùng tôi đen. Thanh Di có chút mệt mỏi đứng tựa vào thành cửa nhìn những ngôi sao xa xôi kia. Nàng cứ như vậy mất tích, hắn cho người tìm kiếm nàng rất lâu rồi vẫn không hề có chút manh mối nào. Nghĩ như vậy, dạo gần đây hắn ăn không ngon ngủ không yên, thân thể có chút suy yếu.

“ Tiểu Sương rốt cuộc muội đang ở đâu?”

Không biết từ lúc nào, phía sau xuất hiện một bóng dáng quen thuộc. Hai cánh tay mảnh mai vòng qua eo hắn, phía sau là một cổ hơi thở quen thuộc, hương thơm quen thuộc. Cứ như vậy, ôm chằm lấy hắn. Thanh Di cảm nhận được đây chắc chắn không phải là mơ. Hắn xoay người, liền bắt gặp khuôn mặt tuyệt trần ấy, vẫn là đôi mắt chưa đẩy hình bóng hắn.

Giọng hắn có chút run run:” Tiểu Sương…”

Hàn Sương Mai mỉm cười, nụ cười của nàng rất đẹp, hắn rất thích nhìn nàng cười như vậy. Chỉ cười với riêng hắn mà thôi, phải, là của riêng hắn.

“ Thanh Di, ta nhớ huynh…”, nàng vùi mặt vào ngực hắn, tiếng nói thì thầm vang lên.

“ Rốt cuộc muội đã đi đâu, làm gì…”

Hàn Sương Mai có chút mệt mỏi, cả người như không xương ngã vào lòng hắn, mặc cho Thanh Di ôm lấy nàng.

“ Muội chỉ là đi tham quan một chút thôi"

“ Tham quan? Một chút thôi?”, Thanh Di nhăn mày nói:” Muội đi lâu như vậy, mọi người đều rất lo lắng. Vậy mà muội lại nói chỉ là đi tham quan một chút thôi sao?”

Hàn Sương Mai ngước mắt nhìn hắn, gương mặt có chút chờ mong nói:” Vậy huynh có lo lắng cho ta không? Có đi tìm ta không?”.

Thanh Di hừ mũi, đẩy nàng ra khỏi lòng mình đáp:” Ta có rất nhiều việc phải giải quyết, đến thời gian ngủ còn không có, muốn ta đi tìm muội?”

Hàn Sương Mai không đáp, chỉ là không biết phải nói gì nữa. Trong lòng có chút chờ mong, chờ hắn nói một câu hắn cũng rất lo lắng cho mình. Quả thật, làm người đừng nên quá mong đợi vào một thứ gì đó không thuộc về mình. Hy vọng càng nhiều, thất vọng cũng càng nhiều.

Thanh Di đứng đó, không biết nàng đang suy nghĩ cái gì, đột nhiên lại an tĩnh đến lạ thường. Hàn Sương Mai hơi cúi đầu nói:” Muội về đây", sau đó phất tay áo rời đi. Maĩ đến khi bóng dáng nàng khuất dần, hắn mới bừng tỉnh nàng đã rời đi như vậy.

Hàn Sương Mai của bây giờ thật khác, nàng không còn hay cười như trước nữa. Không còn lẻo đẻo theo sau hắn gọi hắn một tiếng “ca ca" nữa. Cũng không kể hắn nghe những câu chuyện vô nghĩa mà nàng biết nữa..v...v….

Phải hay chăng là do thời gian trôi qua, đã khiến con người thay đổi đến kỳ lạ như vậy. Thời gian sẽ trả lời ta tất cả, chỉ có thời gian mới cho biết năm tháng đó ta đã bỏ lỡ những gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.