Chàng Rể Phế Vật

Chương 248: Chương 248: Cấm khu sinh mạng!




Trần Xuân Độ không nghĩ tới, sau khi gặp lại Lê Kim Huyên sẽ kích động như vậy.

Còn kích động nhào tới, cặp chân mượt mà thon dài móc chặt vào eo Trần Xuân Độ, cả người như bạch tuộc quấn trên người Trần Xuân Độ.

Cũng thua thiệt là vóc người Lê Kim Huyên đẹp, ung dung quấn trên người Trần Xuân Độ không tốn sức chút nào, nếu đổi người khác, không được bao lâu thì sẽ khó mà chống đỡ tiếp, từ trên người Trần Xuân Độ té xuống.

Sau lưng Lê Kim Huyên, Tô Hiểu Vân và Tô Loan Loan ngơ ngác nhìn Lê Kim Huyên, mặt ngẩn ra... Bọn họ nhìn Lê Kim Huyên kích động quấn trên người Trần Xuân Độ... Nào còn phong thái nữ thần cao lãnh thường ngày, rõ ràng giống như một con mèo con chờ chủ nhân thật lâu.

Hai cánh tay Lê Kim Huyên ôm Trần Xuân Độ rất chặt, toàn bộ thân thể mềm mại dán chặt trên người Trần Xuân Độ, còn đỉnh đồi cao ngất bị đè ép cực lớn, cũng bịe ép đến biến dạng.

Ngửi mùi thuốc lá nhàn nhạt chỉ có trên người Trần Xuân Độ, còn có thân thể cường tráng của người này, lúc này Lê Kim Huyên mới xác nhận, chính là Trần Xuân Độ.

Mặt Lê Kim Huyên tái nhợt hiện ra vẻ an tâm, sau khi ôm lấy Trần Xuân Độ, hốt hoảng và sự không am tâm một đêm này rốt cuộc vào lúc này bình tĩnh hơn nhiều.

Thần sắc của nữ thần tổng tài bình tĩnh hơn rất nhiều, khi mặt Trần Xuân Độ chôn ở trong mái tóc dài đen nhánh xinh đẹp của Lê Kim Huyên, ngửi sợi tóc có mùi nước gội đầu thơm nhàn nhạt của Lê Kim Huyên, làm cho khóe miệng Trần Xuân Độ cong lên một nụ cười, nội tâm tràn đầy hưng phấn.

Giai nhân trong ngực, lúc đó Trần Xuân Độ sinh ra xung động, có Lê Kim Huyên, anh còn muốn thiên hạ gì, làm Long vương chó má gì!

Trong long anh chỉ có Lê Kim Huyên, anh chỉ muốn yên lặng bảo vệ Lê Kim Huyên đến già.

Hai người ôn nhu ôm nhau hồi lâu, không để ý chút nào cảm nhận của Tô Hiểu Vân và Tô Loan Loan.

Cuối cùng, Tô Hiểu Vân thật sự không nhìn nổi nữa, khuôn mặt mị hoặc tuyệt mỹ thoáng qua một chút ghen tị hâm mộ ghen tức, ho nhẹ một tiếng.

Tiếng ho nhẹ này của Tô Hiểu Vân mới bỗng nhiên kéo Lê Kim Huyên trở về thực tế, Lê Kim Huyên lấy lại tinh thần... Phát hiện cô lại dùng tư thế kiều diễm phóng đãng như vậy ôm Trần Xuân Độ... Thật không nhìn nổi! Lê Kim Huyên không nghĩ ra... Tại sao cô sẽ làm ra tư thế như vậy!

Lê Kim Huyên đột nhiên đẩy Trần Xuân Độ ra, khuôn mặt nhỏ tuyệt đẹp, tinh xảo như tạc đã đỏ gay, giống như uống rượu say vậy.

Thậm chí Lê Kim Huyên cũng có thể cảm nhận được, gò má cô nóng thế nào, giống như có một tầng nham thạch, thân thể mềm mại cũng đang nóng lên run rẩy.

Sao lại nóng như vậy chứ?

Trong lòng Lê Kim Huyên thầm nói, chính cô cũng không biết nguyên nhân là gì.

Tại sao sau khi tên khốn kiếp này trở về... Phản ứng của cô lại kích động như vậy?

Lúc này dư âm của kích động đã qua, Lê Kim Huyên bình tĩnh lại, nghĩ đến phản ứng vừa rồi, Lê Kim Huyên thẹn thùng hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.Quá xấu hổ, bên ngoài cô là nữ thần giới thương nhân thành phố T, ở nhà hình tượng của cô cũng rất ít sụp đổ... Kết quả hôm nay, ở trước mặt Tô Loan Loan, Tô Hiểu Vân, còn có người này... Hình tượng của cô coi như hoàn toàn sụp đổ!

Sau này bọn họ còn nhìn cô ra sao?

Trong lòng Lê Kim Huyên thầm nói, cô không cách nào tiếp nhận ánh mắt sau này Tô Hiểu Vân nhìn cô, cô càng không thể tiếp nhận, với hiểu biết của cô với Tô Hiểu Vân, sau này Tô Hiểu Vân nhất định sẽ lấy chuyện này ra trêu đùa cô!

Đến lúc đó Tô Hiểu Vân nhiều lần nói tới chuyện này, há chẳng phải là để cho cô rất mất mặt!

Từ đầu đến cuối Lê Kim Huyên cúi đầu, mà Trần Xuân Độ nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Lê Kim Huyên xấu hổ đỏ bừng, sau khi ngẩn người, ngay sau đó khóe miệng cong lên... Nội tâm âm thầm kích động... Đó là hưng phấn!

Trần Xuân Độ cực hiếm thấy mặt đẹp của Lê Kim Huyên đỏ bừng... Mà hôm nay, anh coi như là nhìn thấy sau khi khí chất băng sơn tan biến mất, Lê Kim Huyên lộ ra dáng vẻ ngượng ngùng, làm cho nội tâm anh rung động.

Trời ơi, Trần Xuân Độ chỉ cảm thấy mạch máu cả người cũng sắp nổ, huyết dịch nhanh chóng lưu động, gần như sôi trào!

Lê Kim Huyên không còn khí chất lạnh như băng, ngượng ngùng lại quyến rũ như vậy, một cái nhăn mày một tiếng cười cũng đủ làm cho vô số đàn ông điên cuồng!

Rất khó tưởng tượng, nếu những kẻ yêu mến Lê Kim Huyên nhìn thấy gương mặt ngượng ngùng đỏ gay trước mặt Trần Xuân Độ của cô bây giờ, có thể nhảy sông tự sát không!

Giờ phút này cả người Lê Kim Huyên tản ra mị lực không gì sánh kịp, không cách nào so sánh! Thật giống như có ma lực kỳ dị có sức hấp dẫn chết người, làm cho con người điên cuồng!

Giá trị nhan sắc, vóc người, khí chất này... Chính là nói nghiêng nước nghiêng thành, mị hoặc chúng sinh cũng không quá đáng!

Trần Xuân Độ vừa quan sát Lê Kim Huyên, hô hấp nhất thời dồn dập, nhìn chằm chằm Lê Kim Huyên, ánh mắt khó mà dời đi.

Không chỉ có như vậy, trên người Trần Xuân Độ còn lặng lẽ sinh ra biến hóa.

Trần Xuân Độ nhìn chằm chằm Lê Kim Huyên, qua hồi lâu, dường như Lê Kim Huyên không chịu nổi ánh mắt của Trần Xuân Độ, giọng nói càng lạnh như băng, nũng nịu quát lên, "Nhìn đủ chưa?"

Ánh mắt Trần Xuân Độ quan sát trên dưới thân thể mềm mại hấp dẫn của Lê Kim Huyên, bất tri bất giác nước miếng cũng chảy xuống, anh thu hồi dáng vẻ thèm nhỏ dãi, ngượng ngùng cười một tiếng.

Mà mắt đẹp của Lê Kim Huyên quét Trần Xuân Độ một cái, cúi đầu đột nhiên nhìn thấy đáy quần chống lên của Trần Xuân Độ.

Trong nháy mắt, khuôn mặt hơi trắng noãn lần nữa lại đỏ gay, không chỉ có như vậy, lần này khuôn mặt của Lê Kim Huyên đỏ như muốn nhỏ máu vậy.

Lê Kim Huyên khẽ gắt một tiếng, sắc mặt không dễ nhìn, thấp giọng mắng, "Lưu manh."

Sau đó, Lê Kim Huyên bước đôi chân dài, chợt đẩy Trần Xuân Độ ra, xông lên tầng hai.

Trần Xuân Độ nhìn về phía bóng lưng Lê Kim Huyên, bóng lưng này của Lê Kim Huyên nhìn thế nào cũng cảm thấy giống như thêm mấy phần chật vật, vội rời đi.

Trần Xuân Độ nhìn về phía bóng lưng Lê Kim Huyên biến mất ở cửa cầu thang, khóe miệng bỗng nhiên cười nhàn nhạt.

"Không còn sớm nữa, về đi ngủ đi." Tô Hiểu Vân và Tô Loan Loan nói, khi ánh mắt cô rơi trên người Trần Xuân Độ, bỗng nhiên ngừng một lát, có thâm ý nói, "Ở chỗ này làm kỳ đà cản mũi không có gì vui."

Tô Loan Loan tất nhiên nghe được ý trong lời nói của Tô Hiểu Vân, gật đầu một cái, xoay người rời đi.

Mà Trần Xuân Độ, nghe lời của Tô Hiểu Vân, sửng sốt một chút, hỏi, "Ý gì?"

Nhưng lúc này, Tô Hiểu Vân đã xoay người, nhẹ nhàng đi lên tầng hai...

Trần Xuân Độ đảo mắt nhìn một vòng biệt thự trống rỗng, trán hiện lên vạch đen, mặt ngơ ngác, cạn lời.

Chỉ chớp mắt, những người này cũng về ngủ rồi, không một ai muốn để ý đến anh... Anh trêu ai ghẹo ai?

Sau khi Trần Xuân Độ trở lại phòng ngủ, nhìn bóng đêm yên tĩnh thâm thúy ngoài cửa sổ, ánh mắt lóe lên.

Anh đứng ở mép giường, không nhúc nhích, như lão tăng nhập định, giống như một pho tượng trầm mặc, cứ đứng yên như vậy thật lâu.

Đột nhiên, Trần Xuân Độ lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.

"Lão đại... Muộn như vậy gọi tôi làm gì..." Thanh niên buồn ngủ ngáp một cái, vừa nói, đột nhiên thấp giọng, "Công chúa châu Âu lần trước nói với anh, buổi tối vừa đi máy bay hạ cạnh thành phố T, bây giờ ở bên cạnh tôi vừa mệt ngủ rồi."

Trong giọng nói của thanh niên lộ ra sự vui vẻ, mà Trần Xuân Độ hiển nhiên bỏ qua lời của thanh niên, nhàn nhạt mở miệng, "Tôi bị giam vào bót cảnh sát, cậu vẫn còn đang chơi đàn bà, xem ra là cậu thiếu một ít lịch luyện... Chờ sau chuyến này vứt cậu xuống cấm khu sinh mệnh, dẫu sao gần đây tôi cũng muốn lại đánh hạ một cái cấm khu sinh mệnh."

Trong khách sạn hào hoa cao cấp, thanh niên nghe lời của Trần Xuân Độ, cả người run một cái, nội tâm thầm mắng, cấm khu sinh mệnh... Đó là nơi cho người đi sao!

Ở hải ngoại, mặc cho các phe siêu cấp thế lực cường đại dường nào, cũng hiếm người dám đi cấm khu sinh mệnh!

Từng có cách nói... Bảo vật, bảo địa đều là quà của trời cao, nhưng trời cao đúng là công bằng, cấm khu sinh mệnh... Chính là "Nguyền rủa." của trời cao.

Trên thế giới có mấy chỗ cấm khu sinh mệnh, tất cả đều lưu truyền các loại truyền thuyết, vô cùng thần bí.

Sau khi những cấm khu sinh mệnh bị người phát hiện, vô số siêu cấp thế lực muốn tranh đoạt chiếm cứ... Nhưng cuối cùng lại bởi vì đủ loại nguyên nhân quỷ dị, không nói rõ được, cuối cùng thất bại.

Lâu dần, cấm khu sinh mệnh trở thành quy tắc vô số thế lực hải ngoại không hẹn mà cùng tuân thủ... Hiếm có thế lực sẽ đi cấm khu sinh mệnh... Nghe nói nơi đó ẩn chứa kinh khủng lớn!

Cũng chỉ có một ít người liều mạng, tuyệt lộ sẽ đánh cuộc mạng một trận, tiến vào cấm khu sinh mệnh.

Nhưng... Có rất nhiều bàn tán... Những người tiến vào cấm khu sinh mệnh, không bao giờ đi ra nữa.

Nhiều năm qua... Chỉ có một nơi cấm khu sinh mệnh, bị người đánh xuống, vững vàng chiếm cứ.

Có lẽ là bởi vì cấm khu sinh mệnh kia đặc tính cổ quái, mờ mịt thần bí... Nếu không có tọa độ cố định, căn bản không tìm được tồn tại của nó.

Nhưng bất kể như thế nào, nhưng lần đó, từ sau khi chỗ cấm khu sinh mệnh bị đánh xuống, tên của Long vương rung động hải ngoại, được vô số thế lực quen thuộc.

Long vương... Sáng lập từng cái thần thoại... Thủ lĩnh Long vương lại là người đàn ông thần bí, rất nhiều siêu cấp thế lực rối rít tìm căn cứ của Long vương... Nhưng chỗ cấm khu sinh mệnh thế nào cũng không tìm được.

Đến nay, trừ Long vương, không ai có thể đánh hạ cấm khu sinh mệnh.

Nhưng điều người khác không biết là ban đầu vì đánh hạ cấm khu sinh mệnh Long vương cũng chuẩn bị rất nhiều... Nhưng đoạt lấy nó, cũng là bỏ ra cái giá to lớn!

Thanh niên biết rõ, lúc đó cái giá lớn thế nào... Nếu lúc ấy có một siêu cấp thế lực tìm được, căn cứ... Tuyệt đối bị tiêu diệt!

Cấm khu sinh mệnh... Đủ để coi là một trong những ác mộng của thanh niên... Cuộc đời này của thanh niên cũng không muốn lại đi đánh một cấm khu sinh mệnh mới!

Bởi vì đó vốn cũng không phải là cho khi người sinh tồn, năm đó sau Long vương đánh hạ cũng mất khí lực lớn, mới có căn cứ hôm nay.

Bây giờ, Trần Xuân Độ lấy cấm khu sinh mệnh uy hiếp anh, tất nhiên làm cho trong lòng anh thầm mắng, nhưng ngoài mặt lại không dám nói gì.

Có câu nói đúng, bề ngoài cười hì hì, nội tâm xấu xa thôi rồi.

Trần Xuân Độ nhìn về cảnh đêm ngoài cửa sổ, ánh mắt thâm thúy, bên đầu điện thoại kia, bên người thanh niên có một cô gái tóc vàng trẻ tuổi tuyệt đẹp, dùng chăn che thân trên của cô ta, miệng lưu loát nói ngoại ngữ, "Anh đang gọi điện thoại với ai?"

"Một người bạn." Thanh niên nhìn về phía cô gái tuyệt đẹp, hỏi, "Làm sao, còn muốn nữa?"

Thân thể mềm mại tuyệt đẹp của cô gái bỗng nhiên run lên, liếm môi một cái, ánh mắt lộ ra mấy phần sợ hãi, "Không cần, em ngủ tiếp."

"Có muốn anh giới thiệu cho em mấy người lâu bền." Thanh niên nói, khóe miệng gợi lên một nụ cười, bàn về kéo dài... Trần Xuân Độ mạnh hơn anh nhiều.

Mà ánh mắt vị mỹ nữ tóc vàng lộ ra vẻ hoảng sợ, đầu lắc như trống bỏi, "Không, anh đã rất lợi hại rồi, em cũng không muốn nếm thử người lợi hại hơn anh nữa, như vậy em sẽ chết!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.