Chàng Rể Quyền Thế

Chương 92: Chương 92




Lúc này, phía trước biệt thự, ông cụ Trịnh giơ cổ tay đeo đồng hồ vàng lên nhìn một chút, thấy thời gian không còn nhiều nữa mới vung tay chặn lại, ngụ ý bảo mọợi người yên tĩnh, sau đó trầm giọng nói: “Nhớ lấy, tối nay đối với nhà họ Trịnh chúng †a cực kỳ quan trọng, thậm chí nhà họ Trịnh chúng ta về sau có thể trở thành gia tộc hạng nhất ở thành phố Hải Dương hay không đều phải xem tối nay, tất cả mọi người đều cho chúng ta vực lên 12 phần tinh thần, cẩn thận phục vụ, hiểu không?”

“Dạ!” Đám người nhà họ Trịnh đều là mỉm cười trên mặt, bọn họ xem thấy Tống Kiều Linh chính là một núi vàng, đĩ nhiên là phải tiếp đãi tốt.

Vừa lúc đó, Trịnh Chí Dụng bỗng nhiên nhẹ giọng nói: “Ông nội, thật ra thì con còn có một đề nghị nhỏ không chỉnh chản”

“Được, cháu trai ngoan, con có cách gì hay nói nhanh đi” Ông cụ Trịnh sắc mặt vui mừng nói.

Biểu hiện của Trịnh Chí Dụng trước đó làm ông ta có chút thất vọng, nhưng mà buổi chiều hôm nay ông ta lại vô cùng hài lòng.

Quan trọng hơn chính là, con cháu ba đời trong nhà ông †a coi trọng nhất là vốn dĩ chính là Trịnh Chí Dụng.

Thái độ của ông cụ Trịnh, khiến cho Trịnh Chí Dụng có cảm giác hãnh diện, anh ta cười lên một tiếng: “Ông nội, con còn chưa có bạn gái, ông nói xem nếu như tối nay chúng ta kết hợp một chút, đế cho Tống Kiều Linh đó trở thành vị hôn thê của con, như vậy hai nhà chúng ta biến thành một nhà, cái chuyện hợp tác kia, không phải là chuyện đương nhiên rồi sao? Sau đó, đem chuyện đầu tư bàn đến mười nghìn tỷ, thậm chí là 17 nghìn tỷ, trăm nghìn tỷ cũng chắc có thể nhỉ?”

“Kết hôn!” Ông cụ Trịnh khẽ chau mày: “Nhưng cô ta không phải là người nhà họ Bùi, kết hôn có ý nghĩa sao?”

Trịnh Chí Dụng lại cười nói: “Ông nội, nếu như cô ta là người nhà họ Bùi, ông cảm thấy cô ta có thể gả vào nhà họ Trịnh chúng ta sao? Tống Kiều Linh này con đã điều tra qua, mặc dủ tài năng công việc rất tốt, nhưng hoàn cảnh xuất thân chẳng qua chỉ là một gia đình bình thường thôi, nhưng chính là bởi vì gia cảnh bình thường, nếu như có thể gả vào được gia đình giàu có như chúng ta, cô ta sẽ không đồng ý sao?”

“Mà một khi gả vào nhà chúng ta, chúng ta sau khi lấy được khoản đầu tư đầy đủ rồi, muốn ly dị cũng không phải là chuyện nhỏ thôi sao?”

Nói tới điểm này, Trịnh Chí Dụng nghĩ đến gương mặt xinh xắn cùng đáng người hấp dẫn của Tống Kiều Linh, ngay lúc này vẻ mặt cũng đầy kích động.

Nếu như tối nay chắng những có thể cầm lại được khoản đầu tư, lại có thể ôm mỹ nhân về, vậy thật là chỉ cần nghĩ chút thôi cũng kích động.

“Sột soạt…

Nghe nói như vậy, người nhà họ Trịnh bốn phía đều là một mảng xôn xao, không ít người trẻ tuổi độc thân trong mắt đều sáng lên, đã như vậy rồi, cái lợi ích này lại chưa hẳn chỉ có Trịnh Chí Dụng có thể chiếm, bọn họ cũng có cơ hội.

Ông cụ Trịnh khẽ chau mày, suy nghĩ một lúc, sau đó vẻ mặt tươi cười nói: “Không sai, vẫn là đầu óc Chí Dụng đủ tốt nha, chủ ý này rất tốt, không tệ… Đối với người bình thường mà nói, có thế gả vào gia đình giàu có như chúng ta, đã là may mản kiếp trước tu được rồi”

Đến mức Trịnh Chí Dụng mới vừa tùy tiện nói có thể tùy ý mà bàn chuyện ly dị, ông cụ Trịnh cũng không có quá xem nặng, một người con gái như thế, có giá trị lợi dụng dĩ nhiên là cưng chiều, đến khi một ngày cô ta không còn giá trị lợi dụng nữa, một cú đạp đi chẳng qua cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Mà ngay tại lúc này, không biết có ai đó nói một câu: “Cách của Chí Dụng không tệ, nhưng vấn đề là, làm sao bảo đảm vị giám đốc Linh kia sẽ chấp nhận nhà chúng ta?”

Lời này nói ra, không ít người nhà họ Trịnh con ngươi lóe lên.

Trịnh Chí Dụng khẽ mỉm cười, mới miệng nói: “Mấy người biết cái gì? Mấy ngày nay tôi đem đồ tới, chính là đủ để khiến cho bất kì người phụ nữ nào cũng phải dập đầu xuống, nếu quả thật cô ta có quyết định giống như vậy, cũng sẽ không chủ động nhắn tin cho tôi, đây chính là lễ vật giá mấy tý đó!”

Ông cụ Trịnh cười nói: “Có lý, cô gái chịu nhận đồ của con dĩ nhiên là có ý đối với con!”

Nói tới chỗ này, ánh mắt ông ta run lên, quét một vòng trong sân nói: “Ta biết mọi người còn có chủ ý khác, muốn cạnh tranh với Chí Dụng! Nhưng mà †a cảnh cáo mọi người, chuyện đêm nay đối với nhà họ Trịnh chúng ta mà nói vô cùng quan trọng, ai cũng không được phá hóng, nếu không ta sẽ cho mấy người khó coi!”

Ông cụ Trịnh nói ra lời này, vốn đĩ những chuyện đó là có ấn ý, ngay lúc này ánh mắt chính là ảm đạm.

Trịnh Chí Dụng chính là tràn đầy kiêu ngạo quét mắt quanh sân một vòng, chỉ với những tên vớ va vớ vẩn như này cũng dám tranh đoạt với anh †a? Đùa kiểu gì vậy?

Lúc cả nhà họ Trịnh còn đang chờ đợi, bổng nhiên có một chiếc Mercedes cấp S dừng lại ở trước cửa biệt thự nhà họ Trịnh, một lát sau một ông lão tóc trắng minh mẫn đi xuống, câm trong tay một hộp quà tặng.

Ông ta vừa đi, một bên vừa ha ha cười nói to: “Ông Trịnh, ông không rộng lượng rồi nha, có thể mời thư kí Vân cùng giảm đốc Linh tới dùng cơm lại không gọi tôi một tiếng, tôi hôm nay không mời mà tới, ông sẽ không giận chứ?”

“Ông cụ Tôn của nhà họ Tôn?” Đám người nhà họ Trịnh đều là sững sờ. Nhà họ Tôn với nhà họ Trịnh đều là gia tộc đứng thứ 2, giá trị của Tôn Hạo Trung so với ông cụ Trịnh không có sai biệt lắm, ngay lúc này trên người cầm một hộp quà, mỉm cười đầy mặt.

“Đúng cái gọi là người tới không thể xách tay không, phần lễ vật này coi như quà ra mắt.” Tôn Hạo Trung cười ha ha nói: “Nhưng mà ông Trịnh, tối nay ông giới thiệu thư ký Vân cho tôi làm quen chút nhé.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.