Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)

Chương 262: Chương 262: Khiến cho bọn họ cùng nằm xuống




Hoàng Thiên nhìn thấy Vũ Phương Đông đang bày ra dáng vẻ rẻ rúng như vậy thì trong lòng anh thật sự chỉ muốn tiêu diệt cái tên này ngay lập tức!

“Ha ha, nếu như mày đã kiểm tra tiền xong rồi thì chắc hẳn cũng nên thả người đi rồi chứ nhỉ?”

Hoàng Thiên lạnh lùng cười rồi nói với Vũ Phương Đông.

Vũ Phương Đông cảnh giác đưa mắt nhìn mấy người hộ tống việc chuyển tiền một lượt, trong lòng gã ta vẫn cảm thấy rất không an tâm.

Hoàng Thiên có thể lấy ra được từ ngân hàng một số tiền lớn đến như vậy. Như vậy thì anh cũng chỉ cần hô lên một tiếng, đội hộ tống chuyển tiền kia nhất định cũng sẽ đứng ra để giúp Hoàng Thiên!

“Anh để cho những người hộ tống chuyển tiền này rút lui khỏi nơi đây trước đi đã”

Vũ Phương Đông hạ thấp giọng nói của chính mình, sau đó hung dữ nói với Hoàng Thiên, sợ rằng sẽ bị những người hộ tống chuyển tiền này nhìn ra vấn đề.

“Cô đưa bọn họ quay trở về trước đi, nhớ là không được phép gây thêm rắc rối.”

Hoàng Thiên nói với Lưu Nguyệt Hoa.

Lưu Nguyệt Hoa hiểu được, lời Hoàng Thiên nói đừng gây thêm rắc rối có nghĩa là đang ám chỉ rằng cô ta không được báo cảnh sát.

Lưu Nguyệt Hoa đương nhiên là sẽ nghe theo những lời mà Hoàng Thiên nói. Sau khi gật đầu một cái với anh coi như là đã đồng ý thì cô ta cũng nhanh chóng rút lui cùng với những người hộ tống chuyển tiền.

Một số lượng tiền mặt kếch xù đang bày ra ở trên mặt đất, hai con mắt của Vũ Phương Đông cũng bị màu sắc trên tờ tiền phản chiếu lại trở thành màu xanh biếc, trong thời điểm này, gã ta làm sao còn có tâm tình để đối phó với Hoàng Thiên được nữa?

Điều mà Vũ Phương Đông cần làm gấp bây giờ chính là chuyển hết số tiền khổng lồ này đi!

“Các người mau chóng chuyển hết chỗ tiền này lên xe đi!”

Vũ Phương Đông hạ lệnh cho đám đàn em của mình.

“Đại ca, bọn em muốn chuyển nhưng cũng không cách nào nâng lên được!”

Một tên đàn em xấu hổ mở miệng báo lại.

“Vậy mày cũng không biết gọi thêm những người khác tới để mà phụ giúp hay sao?”

Vũ Phương Đông trừng mắt rồi quát lên với tên đàn em kia.

“Vâng vâng vâng!”

Tên đàn em bị mắng xong thì nhanh chóng đi gọi thêm khoảng mười mấy tên đồng bọn tới, sau đó bắt đầu tiến hành việc chuyển tiền ra bên ngoài.

“Có thể thả người đi được hay chưa?”

Nhìn thấy tiền cũng đã được chuyển đi gần xong hết rồi, Hoàng Thiên u ám lên tiếng.

Vũ Phương Đông đã hoàn toàn bị tiền làm cho mờ mắt, hơn nữa gã ta cảm thấy, bên mình còn có hơn hai mươi tên đàn em, còn bên Hoàng Thiên chỉ có tầm mười mấy người, dù như thế nào thì cũng không cần phải sợ Hoàng Thiên nữa!

“Hì hì, cảm ơn sự hào phóng của anh Thiên nhé! Nếu như anh đã rộng rãi đưa cho tôi một nghìn tỷ như vậy thì tôi đương nhiên cũng sẽ thả vợ của anh ra chứ!” . truyện ngôn tình

Vũ Phương Đông đắc ý đến mức cười không khép được miệng lại, lấy bộ đàm ra sau đó ra lệnh cho mấy tên đàn em dẫn Lâm Ngọc An xuống dưới.

Có hai tên đàn em được giao nhiệm vụ trông chừng Lâm Ngọc An đang bị trói ở tầng trên, sau khi nhận được mệnh lệnh của Vũ Phương Đông, hai tên thành viên của Hắc Phong Đường lập tức dẫn Lâm Ngọc An xuống tầng dưới.

Hoàng Thiên mong đợi nhìn về hướng cầu thang, khi nhìn thấy được Lâm Ngọc An đi xuống thì trong lòng của anh cũng nhanh chóng trở nên vô cùng kích động.

Chỉ có điều là, sau khi Hoàng Thiên thấy được hai tay của Lâm Ngọc An đang bị trói vòng ra phía sau lưng, trên miệng còn bị nhét kín bằng một chiếc khăn lông, dáng vẻ xinh đẹp, tràn đầy sức sống nay lại trở nên tiều tụy, nhợt nhạt giống như đóa hoa bị phai mất màu sắc kia của cô thật sự khiến cho lòng người đau nhói, lửa giận của Hoàng Thiên cũng không thể nào đè ép xuống được nữa!

“Người đẹp Ngọc An, chúc mừng cô đã tìm được một người chồng vô cùng thương yêu chính mình nhé, anh ta đã đem một nghìn tỷ đến đây để mà chuộc lại cái mạng nhỏ cho cô, cô đúng là khiến cho người nào nhìn vào cũng phải nổ mắt ghen tị mà!”

Vũ Phương Đông vô cùng đắc ý, ba hoa nói với Lâm Ngọc An.

Miệng của Lâm Ngọc An vẫn còn bị chặn bởi chiếc khăn lông cho nên cô không thể phát ra tiếng được nhưng mà, cô có thể nghe thấy được rất rõ ràng.

Cái gì chứ? Một nghìn tỷ?

Hoàng Thiên vậy mà lại đem một nghìn tỷ đến đây để chuộc mình? Chuyện này là sự thật sao?

Những cơn sóng trong lòng Lâm Ngọc An dâng trào, vừa cảm động lại vừa không thể nào tin tưởng được những gì mà cô vừa mới được nghe thấy, thậm chí cô còn thiếu chút nữa đã quên mất rằng bản thân mình vẫn còn đang ở trong tình cảnh nguy hiểm.

Lâm Ngọc An ngơ ngác nhìn Hoàng Thiên, cảm thấy có những lúc, Hoàng Thiên đối với cô mà nói, thật sự là vô cùng xa lạt Tối ngày hôm qua, vào thời điểm mà hai người vẫn còn ở trên phố đi bộ, khi Hoàng Thiên đối phó với đám côn đồ kia, anh vậy mà lại rút súng ra. Cho đến bây giờ Lâm Ngọc An cũng vần không biết được tại sao Hoàng Thiên lại có thể có được súng…

Bởi vì gần đây, Hoàng Thiên đã thay đổi quá nhiều, cho nên có những lúc Lâm Ngọc An thực sự cũng không dám hỏi sâu thêm, cô sợ rằng nếu như bản thân mình hỏi càng nhiều, thì cũng sẽ phá hủy càng nhiều hình ảnh của anh ở trong lòng của chính mình.

Căn biệt thự có trị giá hàng trăm tỷ đã bị Tiêu Đông Mai cho người thiêu rụi, Hoàng Thiên nói đó là tài sản mà mẹ của anh ấy để lại cho anh ấy, điều này cũng coi như là có nguồn gốc và căn cứ đi, nhưng còn một nghìn tỷ tiền mặt hiện tại, anh ấy sẽ lại giải thích với cô như thế nào đây?

Lâm Ngọc An càng nghĩ càng cảm thấy khiếp sợ, ngơ ngác nhìn Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên nhìn Lâm Ngọc An đang đứng trước mặt mình, anh biết vợ của anh hiện tại đang có rất nhiều chuyện không hiểu được, nhưng mà lúc này không phải là thời điểm thích hợp cho việc giải thích, có chuyện gì thì cũng đợi đến lúc về nhà rồi lại nói sau.

“Ngọc An, đừng sợ. Em sẽ không sao đâu.

Hoàng Thiên gấp gáp bước mấy bước lại gần phía Lâm Ngọc An, muốn ôm lấy Lâm Ngọc An, bao bọc cô vào trong ngực mình.

Nhưng mà hai tên thành viên đang áp giải Lâm Ngọc An của Hắc Phong Đường lại không để cho anh thực hiện được ý muốn của mình. Trong hai tên đàn ông thì có một tên cao to vạm vỡ, trên mặt để bộ râu quai nón đột nhiên trợn tròn hai con mắt lên mà hét lớn: “Mày con mẹ nó đã hỏi ai chưa mà đòi cứu người đi thế hả?”

Bốp!

Hoàng Thiên đã phải đè ép một bụng lửa giận từ lâu, đến lúc này làm sao còn có thể tiếp tục chiều theo cái đám phần tử cặn bã này được nữa? Ngay tại thời điểm tên đàn ông cao lớn, thô kệch kia vừa mới dứt lời, Hoàng Thiên cũng đã vung ra một nắm đấm, đánh thẳng tới.

“ối ar Tên đàn ông cao thô kệch, mặt để râu quai nón bị đấm đau lập tức hét lên một tiếng thảm thiết, ngửa mặt lên trời mà ngã văng ra đằng sau.

Tiếng cái gáy của tên đô con đó va chạm với nền đất vang lên bình bịch một tiếng, râm rì rầm rì nhưng không thể đứng được dậy nổi, có lẽ đã bị chấn động não ở mức độ nghiêm trọng rồi.

“Tao đệt con mẹ mày!”

Một tên oắt con chịu trách nhiệm trông chừng Lâm Ngọc An khác lập tức mắng to một câu, tuy rằng thân hình vừa gầy đét lại còm cõi nhưng dáng vẻ thì lại toát lên sự hung ác đồng thời tên này cũng có sức lực rất lớn. Tên gầy nhanh chóng rút con dao sắc nhọn gài ở bên hông ra, sau đó lao thẳng đến, muốn đâm vào bụng của Hoàng Thiên!

Lâm Ngọc An lập tức mở thật to hai mắt, lo lắng quan sát hết tất thảy những chuyện đang xảy ra ở trước mắt này, gấp gáp đến mức toát ra một nắm mồ hôi thay cho Hoàng Thiên.

Cùng ngay lúc đó, Tiêu Tấn cũng dùng tốc độ nhanh nhất để mà chạy tới giúp Hoàng Thiên đối phó với cái tên gầy kia.

Nhưng mà mấy người bọn họ rõ ràng là đã lo quá hóa thừa, bản lĩnh của Hoàng Thiên mà dùng để đối phó với những hạng người xấu như thế này, vẫn luôn là thành thạo có dư, vô cùng điêu luyện.

Chỉ nhìn thấy Hoàng Thiên lật cổ tay một cái đã bắt được cổ tay của tên gầy kia, một tay đang tự do còn lại nhanh chóng cướp lấy con dao găm của tên đó.

“Á, mày…”

Tên gầy chỉ cảm thấy trên cổ tay truyền tới sự đau xót, con dao trên tay cũng không cầm vững nữa, trong lòng cả kinh từng trận liên hồi, hoảng sợ đến mức cả người đều thấy rét lạnh.

Bụp!

Không đợi cho tên gầy kia kịp phản ứng lại, con dao trong tay của gã ta đã bị Hoàng Thiên cướp được, ngay sau đó Hoàng Thiên nhấc chân lên, mạnh mẽ đá một cú lên trên bụng của tên gầy.

“Ối ái”

Tên gầy hét lên một tiếng thảm thiết sau đó thì bị hất văng ra ngoài, bay thẳng ra vị trí cách xa Hoàng Thiên khoảng hai ba mét, sau đó ngã nhào rồi nằm dán trên mặt đất.

Chỉ cần dùng đến thời gian mấy giây, Hoàng Thiên đã có thể giải quyết xong hai tên côn đồ chịu trách nhiệm trông giữ Lâm Ngọc An.

Vũ Phương Đông thấy được cảnh này thì không ngừng tặc lưỡi hít hà, dường như gã ta cũng đã mơ hồ cảm nhận được một loại cảm giác không ổn.

Mặc dù gã ta đã từng được thấy qua sự lợi hại của Hoàng Thiên, nhưng mà lần trước chỉ có hai người là gã ta và anh trai Vũ Phương Kỳ của gã ta mà thôi, cho nên sau khi gã ta bị Hoàng Thiên xử lý xong thì vẫn luôn cảm thấy không phục.

Hôm nay đã mang nhiều người tới đây như vậy, trong lòng gã ta vốn dĩ cũng đã có chút năm chắc phần thắng. Nhưng mà, mới vừa rồi Hoàng Thiên đã biểu hiện ra thực lực mạnh mẽ đến như vậy, trong lòng Vũ Phương Đông lại đột nhiên cảm thấy được có chút chột dạ.

“Mẹ nó! Cái tên kia, tao cũng đã thả vợ của mày ra rồi, sao mày lại còn đánh bị thương người của tao nữa vậy?”

Vũ Phương Đông tức giận mắng, dáng vẻ hoàn toàn là đang rất có lý, bắt đầu dùng giọng điệu lý luận phải trái với Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên nghe xong lời này của Vũ Phương Đồng thì không khỏi nhếch mép cười nhạt một trận, anh cười Vũ Phương Đông quá tự coi trọng chính bản thân mình, vậy mà lại còn muốn chơi trò một tay giao tiền một tay giao người?

“Không chỉ là đánh bị thương người của mày, mà ngày hôm nay, mày cũng đừng nghĩ đến chuyện có thể rời khỏi đây nữa.”

Hoàng Thiên lạnh lùng nói với Vũ Phương Đông.

“ý của mày là gì? Chẳng lẽ mày còn muốn lật lọng hay sao? Ha ha, người của ông đây nhiều hơn, ông đây sẽ sợ mày sao?”

Vũ Phương Đông ha ha cười nhạt một trận, gã ta quả thực là không sợ Hoàng Thiên.

“Mày nói đúng lắm, tình huống hiện tại đúng là chính là như vậy.”

Hoàng Thiên vô cùng thản nhiên nói, sau đó dùng ánh mắt ra hiệu cho Tiêu Tấn.

Tiêu Tấn từ sớm đã phải kìm nén lại đến giờ cũng đã sắp nổ tung, mới vừa rồi anh ta đã muốn xông lên để xử lý cái tên Vũ Phương Đông này rồi!

Cái tên Vũ Phương Đông này tỏ ra đắc ý như vậy cả nửa ngày, Tiêu Tấn vẫn luôn nhãn nhịn chịu đựng, Hoàng Thiên không lên tiếng, anh ta cũng không dám làm loạn.

Giờ phút này, cuối cùng Hoàng Thiên cũng đã để cho anh ta được phép ra tay, nỗi tức giận bị đang đè ép của anh ta cuối cùng cũng được giải phóng ra ngoài rồi!

“Khiến cho bọn họ cùng nằm xuống hết ***”

Tiêu Tấn giơ tay lên, ra hiệu cho đám đàn em.

Nhất thời, mười mấy tên đàn em của Tiêu Tấn lần lượt xông lên giống như mãnh hổ xuống núi vậy, từng người từng người nhanh như vũ bão lao về phía đám đàn em của Vũ Phương Đông.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.