Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)

Chương 261: Chương 261: Vậy thì cho mày một nghìn tỷ đồng




Vũ Phương Đông liên tiếp khiến cho Hoàng Thiên quỳ gối vì gã ta, điều này đã hoàn toàn chọc giận Hoàng Thiên!

Theo như sự quan sát và đánh giá của Hoàng Thiên thì cái tên Vũ Phương Đông này là cái thá gì chứ? Thứ người như vậy mà cũng dám kiêu ngạo như vậy sao?

Nhưng Hoàng Thiên cũng không phải là kiểu người có đầu óc bốc đồng như vậy, trước khi đảm bảo được an toàn cho Lâm Ngọc An thì Hoàng Thiên vẫn có thể nhẫn nại.

“Mày không tin tao có thể cho mày một nghìn tỷ đồng sao?”

Hoàng Thiên kiên nhẫn hỏi Vũ Phương Đông.

Vũ Phương Đông thực sự không tin, gã ta không biết rõ lai lịch của Hoàng Thiên, gã chỉ biết Hoàng Thiên là một người khá lợi hại ở thành phố Bắc Ninh, hơn nữa anh còn là người mà Tiêu Đông Mai muốn xử lý.

Nếu nói Tiêu Đông Mai có thể đưa ra một nghìn tỷ đồng thì Vũ Phương Đông còn tin tưởng. Nhưng nếu là Hoàng Thiên có thể đưa ra thì Vũ Phương Đông nghìn lần đều không tin.

“Ha ha, một nghìn tỷ tiền đô la Zimbabwe à? Tôi thấy hình như anh bị chứng co giật não à? Pháo như thế mà cũng dám nổ sao?”

Mặt Vũ Phương Đông tràn đầy châm biếm mà nhìn Hoàng Thiên. Nói xong những lời này, gã ta còn phá lên cười to với đàn em của mình.

Có hơn hai mươi thành viên chi nhánh của Hắc Phong Đường, tất cả đều cười đến mức không thể duỗi thẳng eo mà đứng lên, tỏ rõ ý vô cùng chế giêu Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên đứng bất động ở nơi đó, anh biết rằng vào giờ phút này, rất có thể Lâm Ngọc An đang ở công ty Nguyên Đạt, nhưng lại bị Vũ Phương Đông giam giữ.

Vợ anh đang ở trong tay của người ta, cho nên Hoàng Thiên đương nhiên không dám manh động. Nhưng khi anh nhìn thấy bộ dạng ngang ngược kia của Vũ Phương Đông thì trong lòng anh đã âm thầm quyết định, chỉ cần thấy được vợ mình, anh nhất định sẽ tiêu diệt Vũ Phương Đông!

“Được rồi, nếu mày không tin thì tao sẽ lập tức đưa tiền đến trước mặt mày!”

Hoàng Thiên rất bình thản, nói rõ.

Vũ Phương Đông nghe vậy thì hơi ngẩn ra, gã ta thu nụ cười lại, cẩn thận quan sát Hoàng Thiên.

Gã ta cũng không ngu. Vào lúc này, đương nhiên gã ta cũng đã nhìn ra rằng Hoàng Thiên giống như nói thật.

Chẳng lẽ Hoàng Thiên thật sự có thể đưa ra một nghìn tỷ đồng sao? Nếu thật sự như vậy thì quá tốt rồi!

Nếu có một nghìn tỷ đồng thì gã ta còn muốn làm tổng đường chủ Hắc Phong Đường làm gì chứ? Với số tiền này, gã ta có thể xuất ngoại rồi định cư ở đấy và tiêu đến mấy đời cũng không hết!

Vũ Phương Đông càng nghĩ càng thấy kích động, gã ta kiềm chế xúc động trong lòng, nheo mắt hỏi Hoàng Thiên: “Hoàng Thiên, anh thật sự có thể cho tôi một nghìn tỷ đồng sao?”

“Tao nói thật! Chỉ cần mày thả vợ tao ra thì một đồng cũng không thiếu cho mày!”

Hoàng Thiên lớn tiếng nói, dứt khoát như đỉnh chém sắt.

“Ha ha, được rồi, được rồi! Với số tiền lớn như vậy nên tôi sẽ nguyện ý tin tưởng anh một lần! Xem ra anh rất yêu vợ của mình đó, có thể dùng một nghìn tỷ đồng đồng để mua lấy mạng của cô ta, một nghìn tỷ đồng có thể tìm được bao nhiêu cô gái đẹp hơn đấy?”

Vũ Phương Đông cười ha ha, cười như một tên thô bỉ.

Lúc này, Hoàng Thiên không nói gì nữa.

Anh lấy điện thoại di động ra, gọi điện cho Lưu Nguyệt Hoa, yêu cầu cô ấy đưa một nghìn tỷ đồng tiền mặt tới đây một cách nhanh nhất.

Thông thường rất khó lấy được một số tiên mặt lớn như vậy, nhưng Tập đoàn quốc †ế toàn cầu lại không giống như vậy. Nó có vị thế rất đặc biệt ở các ngân hàng, nhiêu ngân hàng cũng sẽ bật đèn xanh cho tập đoàn quốc tế toàn cầu nên việc huy động được một nghìn tỷ đồng đồng không thành vấn đề.

Nhưng lượng công việc phải làm cũng không hề nhỏ nên sau khi Hoàng Thiên nói chuyện điện thoại xong, phải gần khoảng một tiếng sau Lưu Nguyệt Hoa mới lái một chiếc xe toàn tiền mặt đến nơi này!

Nhưng đối với Vũ Phương Đông mà nói, đây đã là tốc độ đáng kinh ngạc rồi.

Đối với Vũ Phương Đông, trong một giờ này chính là cực hình đối với gã ta, gã ta cảm thấy vô cùng thấp thỏm!

Gã ta vừa mong đợi Hoàng Thiên có thể lấy được nhiều tiền mặt như vậy, nhưng gã ta cũng sợ Hoàng Thiên không thể làm như thế.

Vũ Phương Đồng tự mình làm mình căng thẳng đến chết.

“Anh Thiên, theo như chỉ thị của anh, một nghìn tỷ đồng tiền mặt đã được chuyển đến!”

Lưu Nguyệt Hoa mặc trang phục công sở đang báo cáo lại với Hoàng Thiên.

Mặc dù Lưu Nguyệt Hoa đã chuẩn bị tâm lý từ lâu rằng ở bên này Hoàng Thiên đã xảy ra chuyện lớn, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp ở đây, Lưu Nguyệt Hoa vẫn rất kinh hãi.

“Anh Thiên, có chuyện gì xảy ra ở đây vậy? Anh có muốn tôi thông báo cho nhân viên bảo vệ ở đây để họ đến giải quyết những người này không?”

Lưu Nguyệt Hoa ghé vào tai của Hoàng Thiên, nhỏ giọng nói.

Hoàng Thiên lắc đầu với cô, tỏ ý cô không cần làm như vậy.

Nếu như muốn giải quyết đám người Vũ Phương Đông này, chỉ cần Hoàng Thiên anh và Tiêu Tấn là có thể làm đượ!

c Chẳng qua là vẫn chưa thấy Lâm Ngọc An nên Hoàng Thiên cũng là ném chuột sợ vỡ bình. Nếu thật sự ép Vũ Phương Đông vào ngõ cụt, gã ta có thể chó cùng cắn dậu mà thật sự ra lệnh cho đàn em giết chết Lâm Ngọc Anl “Ôi, người đẹp này xinh quá! Ha ha, cô có chắc chắn rằng mình đã mang đến một nghìn tỷ đồng không?”

Vũ Phương Đông thèm thuồng nhìn Lưu Nguyệt Hoa, gã ta đã bị mê hoặc bởi vẻ đẹp và hình thể hấp dẫn của Lưu Nguyệt Hoa.

Lưu Nguyệt Hoa bị ánh mắt của Vũ Phương Đông quấy rầy đến mức không chịu được, cô hung hăng trợn mắt nhìn Vũ Phương Đông một cái, tên này thật sự là một tên cực kỳ đáng ghét mài Nhưng Vũ Phương Đông cũng không quan tâm đến những điều này, gã ta còn rất đắc ý mà đến gần Lưu Nguyệt Hoa, nói: “Người đẹp, tại sao em lại không để ý đến anh vậy? Ha ha, thật sự mang một nghìn tỷ đồng đến đây sao? Nếu em có hứng thú nghe theo lời anh thì anh có thể cho em…”

Bốp!

Lưu Nguyệt Hoa giơ tay lên cho Vũ Phương Đông một cái tát!

Tính tình của người đẹp này cũng không phải dễ đùa giỡn, đừng nhìn thấy cô một mực cung kính với Hoàng Thiên mà nghĩ rằng cô đối với người khác cũng vậy. Có thể nói chuyện cùng cũng không dễ dàng đâu.

Một cái tát này đánh cho Vũ Phương Đông tỉnh mộng.

Làm sao gã ta có thể nghĩ đến Lưu Nguyệt Hoa này lại nóng tính đến như vậy?

Ngay cả Hoàng Thiên cũng hơi sửng sốt, anh không ngờ Lưu Nguyệt Hoa lại tức giận đến mức như vậy.

“Đừng có ra hiệu với tôi, nó vô dụng thôi!

Nếu anh không tin thì mình đi ra ngoài đi!”

Lưu Nguyệt Hoa chỉ về hướng cửa công ty và nói lớn tiếng với Vũ Phương Đông.

Nhưng Vũ Phương Đông cũng không tức giận, nói đi nói lại với Lưu Nguyệt Hoa: “Ha ha. Em gái này tính tình hơi nóng nảy nhưng mà anh thích nha. Người xinh đẹp như vậy, tối nay anh sẽ rủ em đi chơi, rồi cho em thêm ba tỷ rưỡi, em thấy thế nào?”

Lưu Nguyệt Hoa giận đến nghiến răng nghiến lợi, cô không nhịn được nữa, chỉ muốn cho Vũ Phương Đông thêm mấy phát tát.

Nhưng Hoàng Thiên lại không lên tiếng nên Lưu Nguyệt Hoa chỉ sợ làm hỏng chuyện của Hoàng Thiên, vì vậy cô đành phải nhịn xuống.

Thực ra, Hoàng Thiên đã muốn đánh chết Vũ Phương Đông từ lâu rồi!

Bây giờ là để cho con hàng này tiếp tục đi vào chỗ chết, trước tiên cứ để gã ta vui mừng thêm chút nữa.

“Đi với tôi đi!”

Lưu Nguyệt Hoa vừa nói vừa dẫn Vũ Phương Đông đi đến cửa công ty.

Ngược lại Vũ Phương Đông cũng không quan tâm lắm, gã ta biết có Lâm Ngọc An ở trong tay thì sẽ chẳng ai dám động đến gã ta!

Gã ta mang theo hai tên đàn em ở sau lưng rồi đi cùng với Lưu Nguyệt Hoa đến cửa công ty.

Hoàng Thiên cũng mang người đi theo, lúc này những người bảo vệ tiền mặt cũng đã để sẵn mấy thùng tiền mặt lên sàn ở quầy lễ tân, toàn bộ mọi người đều có tinh thần đề phòng. Mấy người bảo vệ tiền mặt còn hiếm khi được thấy nhiều tiền như vậy.

Nhìn thấy những người bảo vệ tiền mặt cùng với súng thật đạn thật, trên mặt Vũ Phương Đông lộ rõ sự sợ hãi.

Bởi vì trong lòng gã ta có quỷ nên gã ta rất sợ Lưu Nguyệt Hoa để cho những người bảo vệ tiền mặt này đối phó với gã ta.

“Anh không cần lo lắng, sẽ không ai động vào anh đâu.”

Hoàng Thiên nhìn thấu những suy nghĩ trong lòng Vũ Phương Đông, lạnh lùng hừ một tiếng.

“Mẹ nó, ông đây mà phải sợ sao?”

Vũ Phương Đông vẫn cố gắng thể hiện mình là anh hùng, khinh thường nói một câu sau đó bắt đầu kiểm tra tiền mặt.

Nhìn thấy nhiều tiền mặt ở trước mặt như vậy, Vũ Phương Đông kích động đến mức sắp hôn mê.

Kiểm tra sơ qua một chút cũng thấy được số tiền ở đây tuyệt đối sẽ đủ một nghìn tỷ!

“Ha ha ha, được rồi đại gia Thiên, tôi thật không nghĩ đến anh lại có nhiều tiền như vậy…

Vũ Phương Đông kiềm chế kích động trong lòng, cười nói với Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên, lập tức quay trở lại bên cạnh xe của chính mình, mở cửa rồi lôi Vũ Phương Đông ra ngoài.

Vũ Phương Đông bước đi với đôi chân run rẩy, gã ta không biết mình lại làm sai điều gì nữa rồi.

“Cậu Thiên, tôi, tôi đã đưa các anh đến đúng nơi rồi mà, Tiêu Đông Mai đang ở trong thôn nhỏ ở ngay trước mặt kia.”

Vũ Phương Đông sợ là Hoàng Thiên lại sẽ xử lý chính mình, cho nên gã ta vội vàng lên tiếng giải thích.

“Làm sao mà bà ta có thể biết đến chỗ này mà chọn nó làm nơi ẩn náu được chứ?”

Hoàng Thiên hỏi Vũ Phương Đông.

Gã cũng hiểu được lời này của Hoàng Thiên nghĩa là anh không tin lời nói của mình, một lần nữa vội vàng giải thích: “Cậu Thiên, anh không cần phải nghi ngờ nữa, tôi lấy đầu mình để đảm bảo với anh, Tiêu Đông Mai đang ở trong cái thôn nhỏ này, bà ta đã ở đây được mấy ngày rồi! Tôi cũng đã từng hỏi bà †a ta tại sao bà ta lại chọn cái địa phương rách nát này, nhưng mà bà ta lại nói rằng, chỉ có những nơi như thế này mới là nơi an toàn nhất, anh nhất định sẽ không nghĩ đến chuyện sẽ tìm được bà ta ở một nơi như thế này.

Khuôn mặt của Hoàng Thiên không lộ ra bất cứ biểu cảm nào, anh chỉ bình tĩnh ngồi đó lắng nghe, từ đầu đến cuối cũng không nói gì.

Nhưng mà Hoàng Thiên vẫn luôn quan sát vẻ mặt của Vũ Phương Đông, anh phát hiện ra được tên này hẳn là không phải đang nói dối.

“Tiêu Đông Mai ở trong ngôi nhà nào, chắc là mày cũng biết mà đúng chứ”

Anh Phó hỏi Vũ Phương Đông.

“Biết rất rõ, biết rất rõ!”

Vũ Phương Đông sợ nhất là Anh Phó, nhanh chóng gật đầu như giã tỏi.

“Cậu Thiên, anh xem…”

Anh Phó xin chỉ thị từ phía Hoàng Thiên.

“Vào thôn.”

Hoàng Thiên thản nhiên nói.

Anh Phó nghe xong thì lập tức hành động, kéo Vũ Phương Đông quay trở lại xe, sau đó nhanh chóng lái xe tiến vào thôn nhỏ ở phía trước mặt.

Hoàng Thiên rút khẩu súng lục ở trong ngực ra, mở chốt, kéo đạn lên nòng.

Đối với Tiêu Đông Mai, Hoàng Thiên vẫn không dám khinh thường và lơ là cảnh giác, người đàn bà này quá mức nham hiểm và thâm độc, muốn đối phó được với bà ta thì không thể nào nhẹ dạ cả tin được.

Chẳng mấy chốc, cả năm chiếc xe đều đã tiến hết vào trong thôn nhỏ kia.

Thôn này rất nhỏ, chỉ có khoảng hơn hai mươi hộ gia đình, vị trí lại vô cùng hẻo lánh, cho nên nơi này là một địa phương vừa hết sức tầm thường lại cũng cực kỳ kín đáo.

Nếu như không phải là có Vũ Phương Đông dẫn đường, thì cho dù Hoàng Thiên có †ìm một năm cũng đừng nghĩ đến việc sẽ tìm ra được nơi ẩn náu này của Tiêu Đông Mai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.