Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn

Chương 115: Chương 115: Không có ý tốt




Tiểu Ngọc nhìn thấy ánh mắt của Trần Minh Vượng, cô ta đã khinh bỉ một trận trong lòng: "Tên bạn học này của Trình đại ca, với những người đàn ông kia, đều là người xấu. Mình phải tìm cơ hội nhắc nhở Trình đại ca!"

Có điều, cô ta chỉ là nhân viên phục vụ của câu lạc bộ, mà Trần Minh Vượng vừa nhìn liền biết là công tử bột gia thế bất phàm, cô ta cũng không dám đắc tội gã ta trước mặt mọi người.

"Tôi là hướng dẫn du lịch của Anh Trình." Tiểu Ngọc lộ ra nụ cười chức nghiệp được huấn luyện.

"Thì ra là hướng dẫn du lịch! Vậy thì tốt quá!" Nghe được Tiểu Ngọc cũng không phải là bạn gái của Trình Kiêu, Trần Minh Vượng lập tức hưng phấn không thôi.

Anh ta cũng không biết thật ra Trình Kiêu đã kết hôn cùng Tôn Mạc, nếu không thì chắc chắn sẽ không buông tha cơ hội đả kích Trình Kiêu Này.

Trong lòng Trần Minh Vượng lập tức có suy nghĩ.

"Cô gái này trông xinh đẹp như thế, làm hướng dẫn du lịch thật là đáng tiếc, không nghĩ tới nhóc Trình Kiêu này diễm phúc không tồi, tìm được một hướng dẫn du lịch cũng xinh đẹp như vậy."

"Có điều làm hướng dẫn du lịch, tiền lương cũng không cao, chỉ cần mình tùy tiện biểu hiện ra thực lực, còn sợ cô ta không chủ động bò lên giường của mình ư?"

"Phụ nữ, không có ai không ái mộ hư vinh!" Những lời này là nam châm cuộc sống của Trần Minh Vượng.

Trần Minh Vượng nhìn lại Trình Kiêu, cảm thấy Trình Kiêu chỗ nào cũng không được, vẫn là đồ vô dụng như trước kia. Đồ vô dụng này sao có thể xứng với mỹ nhân thuần khiết như nước kia?

Cứ việc Tiểu Ngọc chỉ là hướng dẫn du lịch của Trình Kiêu, nhưng Trần Minh Vượng vẫn thấy ngứa mắt như cũ, mỹ nữ như vậy, coi như làm hướng dẫn du lịch cũng chỉ có thể hướng dẫn cho Trần Minh Vượng anh ta, mà Trình Kiêu là cái thá gì.

"Đúng rồi em gái, em tên gì vậy?" Trần Minh Vượng cười hỏi.

Tiểu Ngọc nghĩ lại, vẫn là nói cho anh biết tên của mình.

"Tôi tên Tiểu Ngọc."

"Lưu phương thức liên lạc đi, nói không chừng tôi cũng sẽ cần hướng dẫn du lịch." Trần Minh Vượng rất vô sỉ liếm liếm môi, hỏi phương thức liên lạc của Tiểu Ngọc.

Trần Phương bên cạnh nhìn không nổi nữa, oán trách kêu lên: "Anh, anh làm gì vậy?"

Mặc dù Trần Phương đang nói chuyện phiếm với Trình Kiêu, nhưng khoảng cách mọi người gần như vậy, mọi cử động của Trần Minh Vượng là tiến hành dưới mí mắt của Trần Phương và Trình Kiêu.

Đạo tâm Trình Kiêu vững chắc, nhưng Trần Phương chịu không nổi mất mặt!

"Sao rồi?" Trần Minh Vượng thu hồi mặt cười, chững chạc đàng hoàng hỏi.

"Anh bị sao thế?" Trần Phương lườm anh ta một cái, cô ta hiểu quá rõ tính tình anh trai của mình.

Da mặt Trần Minh Vượng còn dày hơn so tường sắt, khoa trương kêu gào nói: "Anh không phải chỉ hàn huyên hai câu cùng Tiểu Ngọc thôi sao? em ngạc nhiên như vậy làm gì?"

Hàn huyên...... Uổng cho anh còn có mặt nói được!

Trần Phương cảm thấy mặt đều nóng hừng hực, mất mặt quá.

"Trình Kiêu, ngại thật, tôi còn có chút việc nên muốn đi trước, ngày mai liên lạc lại nhé!" Trần Phương đã có được số điện thoại di động của Trình Kiêu, mặc dù cô ta còn có rất nhiều chuyện muốn nói cùng Trình Kiêu, nhưng hôm nay thực sự không còn mặt mũi tiếp tục đối mặt Trình Kiêu nữa.

"Ơ, em có ý gì? Chúng ta có chuyện gì, sao anh không biết......" Trần Minh Vượng bị Trần Phương lôi kéo rời đi, thắc mắc kêu lên.

Nhưng mặt Trần Phương lập tức càng đỏ hơn.

Trần Minh Vượng còn không lấy được phương thức liên lạc của Tiểu Ngọc, chỗ nào chịu đi? khí lực Trần Phương nhỏ, anh ta không nhúc nhích chút nào.

"Trần Phương, muốn về em về, thật vất vả mới gặp được bạn học cũ, còn chưa nói hai câu liền rời đi, em biết lễ phép hay không?" Trần Minh Vượng trái lại quát lớn Trần Phương.

Trần Phương tức đến ngực phập phòng kịch liệt, hận không thể cầm cây gậy đánh cho anh trai vô sỉ này một trận. Tại sao tôi muốn đi, còn không phải do anh muốn cua hướng dẫn du lịch của người ta!

Nhưng lời này Trần Phương nói không ra, chỉ có thể nhìn Trần Minh Vượng không muốn mặt mũi mà cứ bám theo người ta lôi kéo làm quen.

"Trình Kiêu à, chúng ta lâu rồi không gặp mặt, hôm nay có duyên gặp được, nhất định phải tâm sự. Hôm nay tôi mời khách, mang cậu chơi đùa khắp trấn Bắc Nham này."

Nói rồi, Trần Minh Vượng đưa tay đi ôm bả vai Trình Kiêu, bị Trình Kiêu đưa tay ngăn trở.

"Tôi không hứng thú." Trình Kiêu nhìn Tiểu Ngọc, nói: "Đi thôi!"

"Vâng." Tiểu Ngọc nhu thuận đi theo Trình Kiêu rời đi.

Tay Trần Minh Vượng còn dừng ở giữa không trung, nụ cười dối trá trên mặt cũng thu lại trong nháy mắt, nhìn Trình Kiêu cười lạnh một tiếng: "Bạn học cũ, cậu đây là có ý gì?"

Trình Kiêu không có phản ứng anh ta, tiếp tục đi về phía trước. Tâm tư của gã Trần Minh Vượng, anh rõ hơn ai hết.

"Mẹ nó! Nếu không phải vì Tiểu Ngọc, cái đồ vô dụng như cậu cũng không xứng xách giày cho tôi!" Trần Minh Vượng vẻ mặt âm trầm thầm mắng.

Có điều, lúc này còn không thể trở mặt, dù sao Tiểu Ngọc là hướng dẫn du lịch của Trình Kiêu, bây giờ anh ta và Tiểu Ngọc còn không quen. Muốn cua được Tiểu Ngọc, nhất định phải thông qua Trình Kiêu làm người trung gian.

Bất đắc dĩ, Trần Minh Vượng đành phải nhịn xuống cơn lửa giận trong lòng, hấp tấp chạy tới, đi theo sau lưng Trình Kiêu.

"Bạn học cũ, chớ vội đi nha, nơi này có rất nhiều chỗ chơi vui, tôi dẫn cậu đi chơi?" Trên mặt Trần Minh Vượng lại lộ ra nụ cười tươi.

Trình Kiêu không thể không thừa nhận, nếu như so độ dày da mặt, mười người anh cũng không sánh bằng Trần Minh Vượng.

Cái tên Trần Minh Vượng này vẫn là giống như trước đây, không đạt mục đích, thề không bỏ qua.

Trình Kiêu vẫn không có phản ứng anh ta, tiếp tục đi về phía trước.

Trần Minh Vượng tựa như cái đuôi, luôn đi theo Trình Kiêu, líu lo không ngừng bên tai Trình Kiêu.

Trần Phương hận không thể tìm được một cái lỗ để chui vào: "Quá mất mặt!"

Thế nhưng mà, cô ta lại lo lắng anh trai của mình sẽ hãm hại Trình Kiêu, chỉ có thể giậm chân một cái, cũng đi theo.

Rẽ qua một ngã rẽ, trước mặt mấy người xuất hiện một tòa lôi đài ngoài trời, phía trên có một quyền thủ người da đen và một quyền thủ người da trắng đang giao thủ đánh nhau.

Trình Kiêu nhìn thoáng qua, đều là vài quyền thủ phổ thông, lập tức không có hứng thú gì.

Trần Minh Vượng nhìn Trình Kiêu một chút, thần bí nói: "Trình Kiêu, có hứng thú đối với hắc quyền không? Bên ngoài này đều là vỏ ngoài, cao thủ chân chính đều ở bên trong."

"Thế nào? Đi vào chơi xem xem? Tôi mời cậu!" Trần Minh Vượng vỗ ngực, phóng khoáng nói.

Trình Kiêu không có biểu thị gì, nhưng Tiểu Ngọc lại hơi kích động: "Trình đại ca, đến trấn Bắc Nham nếu như không xem hắc quyền, là một tổn thất lớn!"

Trình Kiêu không nhịn được nhìn Tiểu Ngọc một cái, không nghĩ tới cô gái này còn rất mê bạo lực.

"Vậy liền vào xem một chút đi!" Thật ra Trình Kiêu cũng có chút hiếu kì đối với hắc quyền, anh muốn nhìn xem những quyền thủ kia có thực lực thế nào.

"Được!" Trần Minh Vượng lập tức vui vẻ vô cùng, rốt cục đến phiên anh ta show ngầu.

Trần Minh Vượng dẫn đầu, đi vòng qua phía sau lôi đài, tiến vào một gian phòng lộp tôn như nhà xưởng.

Căn phòng rất lớn, khoảng chừng vài mẫu, bên trong còn thỉnh thoảng truyền ra từng đợt tiếng thét chói tai.

Ngay lúc Trình Kiêu và Tiểu Ngọc chuẩn bị tiến vào căn phòng, Trần Phương bỗng nhiên bước nhanh đi đến bên người Trình Kiêu, nhỏ giọng nói: "Trình Kiêu, lát nữa tuyệt đối đừng đánh cược với anh trai tôi!"

Nói xong, Trần Phương vội vàng chui vào, giống như là đằng sau có người nào nhìn chằm chằm cô ta.

Trình Kiêu chậm rãi quay đầu nhìn, phát hiện đằng sau cũng không có người, có là một người đàn ông trung niên mặc quần áo thể thao màu xám cách đó không xa.

Trình Kiêu nhìn người kia một chút, khóe miệng lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

"Đi vào đi!" Trình Kiêu nói với Tiểu Ngọc.

"Vâng." Tiểu Ngọc gật đầu.

Tiến vào trong, một cỗ sóng nhiệt xen lẫn mùi mồ hôi nồng đậm đập vào mặt.

Mặc dù thời tiết bây giờ không quá nóng, nhưng nhiều người như vậy tụ tập tại trong phòng mái tôn mà thông gió không tốt, tự nhiên khiến toàn bộ không gian tăng nhiệt.

Còn có quyền thủ đang liều mạng trên chục tòa lôi đài, đổ mồ hôi như mưa, mùi mồ hôi đều là từ trên người bọn họ.

Trần Minh Vượng đi tới, hơi hưng phấn nói: "Nơi này là lôi đài hắc quyền lớn nhất Trấn Bắc Nham, thịnh vượng nhất, cao thủ cũng nhiều nhất."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.