Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn

Chương 263: Chương 263: Mọi người khiếp sợ




Mọi người đồng thời khiếp sợ!

Đích thân Vũ Lạc kim thoa mời, thế mà nhóc con này lại từ chối!

Cậu Lý lộ vẻ không thể tin nổi: “Đầu óc nhóc con này có vấn đề à!”

Cậu Trần cũng lộ vẻ sợ hãi thán phục: “Đích thân Vũ Lạc kim thoa mời mà nhóc con này cũng dám không nể mặt. Thảo nào vừa rồi cậu ta dám sỉ nhục cậu Tống!”

“Đáng tiếc, nếu như có thể vào đội vận động tỉnh rèn luyện, sau này nói ra cũng thấy vẻ vang!”

Một đám cậu ấm nhà giàu đều cảm thấy tiếc thay Trình Kiêu, cảm thấy Trình Kiêu kiêu ngạo quá, vậy mà lại dám coi thường Vũ Lạc kim thoa.

Ngay cả Tống An Dân cũng khẽ nhíu mày.

Phải biết Vũ Lạc kim thoa chính là nhân vật mà ngay cả ba anh ta cũng phải ra sức nịnh nọt.

Đừng nói là một vệ sĩ nho nhỏ như anh, cho dù là chủ tịch Vương Đỗ Lan của tập đoàn Đông Vương ở đây thì cũng phải cung kính lễ độ với Vũ Lạc kim thoa.

Nhưng nhóc con này lại chủ động từ chối lời mời của Vũ Lạc kim thoa, hơn nữa còn không chút do dự!

Nghiêm Thụy Văn cũng lộ vẻ khiếp sợ, anh ta không ngờ, cơ hội mà bao người tha thiết ước mong lại bị Trình Kiêu lãng phí như vậy.

“Nhóc con này điên rồi sao? Đây chính là Vũ Lạc kim thoa đấy! Nếu như có thể kết giao với Vũ Lạc kim thoa, vậy chẳng khác nào kéo thêm quan hệ với Lôi nữ vương. Cho dù cậu ta làm vệ sĩ cả đời cũng không có được vinh hạnh đặc biệt này đâu, thế mà cậu ta lại từ chối!”

Vũ Lạc khẽ nhíu mày, cô ta kiêu ngạo cỡ nào, mặc dù là một trong Lục đại kim thoa dưới trướng Lôi nữ vương, nhưng những năm này Lôi nữ vương đã giao quyền đến mức độ cao nhất cho cô ta.

Có thể nói, cho dù không dựa vào danh tiếng của Lôi nữ vương, cũng có rất ít người dám nói nửa chữ “không” với cô ta.

Nhưng hôm nay lại bị một vệ sĩ từ chối.

Vũ Lạc lạnh lùng cười nói: “Nhóc con giỏi lắm, cậu là người đầu tiên dám từ chối tôi.”

“Nhưng hôm nay cậu phải cho tôi một lời giải thích, vì sao từ chối tôi?”

Trình Kiêu nhìn cô ta, nở nụ cười kỳ lạ: “Giải thích? Cô về hỏi Lôi nữ vương, bảo cô ta giải thích cho cô!”

“Nhóc con này ngông cuồng quá rồi! Từ chối Vũ Lạc kim thoa thì thôi đi, thế mà cậu ta còn dám vô lễ với Vũ Lạc kim thoa, hơn nữa còn gọi thẳng tên Lôi nữ vương!”

“Phải biết bình thường Lôi nữ vương đều để người ngoài xưng hô với cô ta là “ngài Lôi”.”

“Lần này, chắc chắn Vũ Lạc kim thoa sẽ nổi giận!”

Ánh mắt đám cậu ấm nhà giàu nhìn Trình Kiêu giống như nhìn một người chết.

Tống An Dân cũng đen mặt, nghe giọng điệu của Trình Kiêu, dường như cũng không coi Lôi nữ vương ra gì.

Phải biết ngay cả nhà họ Tống anh ta ở trước mặt Lôi nữ vương cũng chỉ có thể cúi đầu xưng thần. Trình Kiêu chỉ là một vệ sĩ Lâm Ngọc mời đến, thế mà lại dám ngông cuồng như vậy!

Lần này, e rằng tập đoàn Đông Vương bị anh liên lụy rồi!

Tống An Dân cười lạnh trong lòng: “Đúng là ông trời đang giúp mình, nếu như Vũ Lạc kim thoa vì nhóc con này mà giận chó đánh mèo sang tập đoàn Đông Vương, như vậy tập đoàn Đông Vương sẽ có thêm một kẻ địch mạnh!”

Nghiêm Thụy Văn bị dọa suýt thì ngồi co quắp dưới đất, đánh chết anh ta cũng không ngờ Trình Kiêu lại ngông cuồng như vậy!

Bây giờ chẳng những đắc tội với Vũ Lạc kim thoa, mà ngay cả Lôi nữ vương cũng đắc tội.

Nghiêm Thụy Văn hối hận muốn chết, sớm biết vậy đã không đứng ra.

Nhóc con Trình Kiêu này hại chết người ta rồi!

Nghiêm Thụy Văn len lén liếc nhìn Vũ Lạc kim thoa, nhân lúc cô ta không chú ý, lặng lẽ di chuyển, cố gắng cách xa Trình Kiêu một chút, tránh cho Vũ Lạc kim thoa giận chó đánh mèo.

Ngay cả Lâm Ngọc, trước mắt cũng tối sầm, suýt nữa thì ngất đi.

Vốn dĩ Lâm Ngọc còn cảm thấy Trình Kiêu là người tài có thể đào tạo, thậm chí còn nghĩ sau khi trở về phải đào tạo thật tốt. Nhưng bây giờ cô ta mới phát hiện, Trình Kiêu chính là một tai họa gặp người nào gây thù chuốc oán với người đó!

Lúc trước gây hấn với Nghiêm Thụy Văn, sau khi đi đến nơi này gây hấn với cậu Lý, có điều gây thù chuốc oán với hai người này còn chấp nhận được, bởi vì hai người này đáng đời.

Nhưng sau đó Trình Kiêu lại gây hấn với Tống An Dân, Tống An Dân cũng không làm chuyện gì quá đáng!

Bây giờ thì hay rồi, đắc tội với Vũ Lạc kim thoa. May là Lôi nữ vương không có ở đây, nếu không nghe giọng điệu kia của anh, e rằng đắc tội với cả Lôi nữ vương luôn rồi.

Nhân tài như vậy, Lâm Ngọc nào dám dùng.

Đây quả thật là một quả bom hẹn giờ oán trời oán đất oán không khí, nói không chừng một lúc nào đó sẽ nổ tung!

Lâm Ngọc cũng muốn phủi sạch quan hệ với Trình Kiêu, hận không thể biến thành trước nay chưa bao giờ thuê anh.

“Vũ Lạc kim thoa, cô đừng nóng giận, nhóc con này là tôi nhặt được ở nông thôn, không hiểu quy củ, cô tuyệt đối đừng chấp nhặt với cậu ta!” Lâm Ngọc cố gắng hòa giải cho Trình Kiêu.

Một đám cậu ấm nhà giàu đưa mắt nhìn nhau, vừa rồi bọn họ nghe thấy rõ ràng chính miệng Trình Kiêu nói ra tên của Lôi nữ vương, nếu như Trình Kiêu thật sự được Lâm Ngọc nhặt ở nông thôn, vậy sao một tên nhà quê có thể quen biết Lôi nữ vương!

Cậu Lý cười khẩy nói: “Cô Lâm, cô cho rằng Vũ Lạc kim thoa dễ bị lừa vậy sao? Nếu như cậu ta đúng là nhặt được ở nông thôn, vậy không thể nào quen biết “ngài Lôi” được!”

Lâm Ngọc trừng mắt nhìn cậu Lý, thầm mắng thằng nhóc này lắm mồm.

Lần này, chắc chắn Vũ Lạc kim thoa sẽ nổi cơn giận dữ!

Một đám cậu ấm nhà giàu chờ đợi nhìn trò cười của Trình Kiêu, nhưng mà, Vũ Lạc kim thoa lại không nổi cơn giận dữ như bọn họ dự liệu.

Trái lại thay đổi sắc mặt, ánh mắt nhìn Trình Kiêu đột nhiên trở nên vô cùng cẩn thận.

“Anh là Trình đại sư!”

Vũ Lạc kim thoa bỗng nhiên khom mình hành lễ với Trình Kiêu, thu hồi vẻ kiêu ngạo trên mặt, cung kính nói: “Vũ Lạc có mắt không tròng, nếu có đắc tội, vẫn mong ngài Trình thứ lỗi!”

Nơi đây đột nhiên lặng ngắt như tờ!

Tất cả mọi người đều lộ vẻ cực kỳ khiếp sợ!

“Chuyện gì thế này? Vũ Lạc kim thoa không nổi giận, lại còn chủ động xin lỗi nhóc con này?”

“Trời ạ, tôi nhìn thấy cái gì vậy! Thế giới này là như thế nào!”

“Đây chính là Vũ Lạc kim thoa, là một trong Lục đại kim thoa dưới trướng Lôi nữ vương đấy. Thế mà cô ta lại xin lỗi một tên vệ sĩ!”

“Nhóc con này thật sự chỉ là một tên vệ sĩ thôi sao? Đúng rồi, tôi nghe thấy Vũ Lạc kim thoa nhắc đến Trình đại sư? Trình đại sư là ai? Có quan hệ như thế nào với nhóc con này?”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhưng cũng không biết Trình đại sư kia là ai.

“Tôi đoán Trình đại sư kia chính là sư phụ của nhóc con này. Vũ Lạc kim thoa nể mặt sư phụ cậu ta, tha cho cậu ta!”

“Đúng, chắc là như vậy!”

Chỉ có mọi người ở Lĩnh Nam biết uy danh của Trình đại sư, hơn nữa người biết Trình đại sư đều khuất phục dưới thần uy ngập trời của Trình đại sư, giữ kín như bưng tên tuổi của Trình đại sư, hoàn toàn không dám truyền ra bên ngoài.

Cho nên, mặc dù Lĩnh Nam và Trung Châu tiếp giáp với nhau, nhưng danh tiếng của Trình đại sư cũng không truyền đến.

Cho dù một số người có lòng, ví dụ như nhà họ Tống, đã từng nghe được tin tức về Trình đại sư.

Nhưng cũng sẽ không liên hệ Trình Kiêu và Trình đại sư vào cùng một chỗ!

Trong lòng mọi người, đại sư đều là nhân vật bảy tám mươi tuổi, Trình Kiêu chỉ là một nhóc con miệng còn hôi sữa hai mươi tuổi, cùng lắm cũng chỉ có thể là đồ đệ của Trình đại sư.

Tống An Dân kinh ngạc nhìn Trình Kiêu, không ngờ anh ta vẫn coi thường nhóc con này rồi.

“Thật không ngờ tên nhóc này lại là đồ đệ của Trình đại sư, Lâm Ngọc đúng là có phúc, tùy tiện nhặt một tên vệ sĩ mà có thể nhặt được đệ tử của Trình đại sư!”

Nhưng mà, đáy lòng Tống An Dân không tin về Trình đại sư trong truyền thuyết này.

Dù sao, một truyền mười, mười truyền trăm, khi truyền đến tai Tống An Dân, Trình đại sư đã thành thần tiên có thể hô mưa gọi gió, dời núi lấp biển.

Tùy tiện đổi thành người có chút đầu óc nào khác thì cũng sẽ không tin, huống chi là Tống An Dân.

Tống An Dân cho rằng, cùng lắm thì Trình đại sư trong truyền thuyết kia cũng chỉ là một võ giả tương đối lợi hại mà thôi.

Nhưng Lôi nữ vương của Lĩnh Nam lại là tồn tại thật sự. Nhà họ Tống luôn muốn kết giao với Lôi nữ vương, nhưng khổ là không tìm được con đường móc nối, bây giờ Vũ Lạc kim thoa xuất hiện, tất nhiên Tống An Dân không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt kết giao với Lôi nữ vương này.

“Vũ Lạc kim thoa, xin dừng bước!” Tống An Dân lên tiếng giữ lại.

Nhưng Vũ Lạc kim thoa hoàn toàn không để ý đến anh ta, bước nhanh rời đi, giống như gặp phải thứ vô cùng khủng khiếp vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.