[Chạy Nạn Làm Giàu] Ta Dựa Vào Trăm Tỷ Vật Tư Kiều Dưỡng Chiến Thần Tàn Vương

Chương 27: Chương 27: Y phục ẩm ướt, không có chân còn có eo (1)




Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sau khi Tô Oanh đốt lửa, đứng dậy đi đến trước mặt Tiêu Tẫn, duỗi tay sờ Đại Bảo trong lòng hắn.

“Sao lại nóng vậy, đưa hài tử cho ta.” Tô Oanh cũng không đợi Tiêu Tẫn đồng ý, trực tiếp ôm Đại Bảo từ trong tay hắn đi.

Nàng ngồi vào bên cạnh đống lửa, cởi y phục trên người Đại Bảo xuống để tới phía trước đống lửa quay, dựa vào ánh lửa kiểm tra miệng vết thương trên người cậu bé, miệng vết thương vốn đã không sưng đỏ như vậy, nhưng hôm nay sau khi bị nước mưa ngâm chứng viêm miệng vết thương lại biến thành nghiêm trọng, đây cũng là nguyên nhân tiểu gia hỏa lại bị sốt.

Tô Oanh dùng băng gạc cẩn thận rửa sạch miệng vết thương, thừa dịp khoảng không mọi người không nhìn thấy tiêm cho hắn đánh một kim giảm nhiệt, chờ sau khi nàng xử lý miệng vết thương của Đại Bảo xong, lại cho uống thuốc.

Xiêm y bên cạnh đống lửa cũng khô thì lấy tới mặc vào cho hắn, đặt hắn cẩn thận ở trên da hổ bị nướng khô.

sau khi Tô Oanh ôm Đại Bảo đi, tầm mắt Tiêu Tẫn vẫn luôn đều dừng ở trên người nàng và Đại Bảo, nhìn bộ dáng nàng nghiêm túc cẩn thận rửa sạch miệng vết thương của Đại Bảo, hắn nhíu mày càng chặt hơn.

Hai ngày này Tô Oanh diễn xuất hoàn toàn không giống lúc trước, nếu không phải gáy nàng còn có nốt ruồi, hắn đều phải nghi ngờ là thay đổi một người, lúc trước, khi nào nàng từng để ý chết sống của hai đứa nhỏ?

Sau khi xử lý cho Đại Bảo, Tô Oánh lại đi sắp xếp cho Triệu ma ma, cởi áo ngoài trên người bà ấy ra hong khô cho bà ấy, lại âm thầm tiêm thuốc uống cho bà ấy.

Ở chỗ sâu nhất cửa động có một khe lõm hình chữ thất, sau khi nàng ôm cây đuốc dư lại đi vào bậc lửa, trực tiếp cởi y phục trên người ra treo ở trên tảng đá lớn sấy.

“Tô Oanh!”

Tô Oanh đang chuẩn bị cũng cởi áo lót bên trong ra, đột nhiên nghe thấy tiếng hàn khí hỗn loạn của Tiêu Tẫn.

Nàng ngẩng đầu, đã thấy Tiêu Tẫn mắt đen u ám nhìn nàng.

Tô Oanh nhướng mày: “Sao, không phải là ngươi muốn nói cho ta, không có chân ngươi còn có eo chứ?”

Tiêu Tẫn nghe hiểu ý tứ trong lời nói của nàng, gân xanh trên trán đột nhiên nhảy dựng: “Không biết liêm sỉ! Đừng ô uế mắt của ta.” Nói xong, hắn dời tầm mắt đi, như là đang nhìn thứ dơ bẩn gì đó.

Tô Oanh lạnh lùng a một tiếng, cũng tới tức giận, mắt phượng trong suốt của nàng hiện lên một ý cười ác liệt, chợt đứng dậy đi đến trước mặt Tiêu Tẫn ngồi xổm xuống.

Tiêu Tẫn lạnh lùng nhìn nàng, chỉ thấy bàn tay nàng vươn về phía đai lưng của chính mình.

Đôi mắt Tiêu Tẫn trầm xuống sát khí quanh thân vỡ toang, bắt lấy tay của nàng: “Tô Oanh, đừng tưởng rằng bổn vương sẽ không muốn mạng của ngươi!”

Tô Oanh chỉ cảm thấy cổ tay bị hắn bắt lấy phát đau, nam nhân này đã bị thương thành như vậy còn có sức lực lớn như vậy, thân thể này là sắt thép cải tạo sao.

Nhưng nàng không chút yếu thế nào tới gần hắn nói: “Ta thấy xiêm y trên người Vương gia đều bị ướt, chỉ là muốn cởi xiêm y của ngươi để lên đống lửa sấy thôi.”

Giữa hai người chỉ cách nhau một bàn tay, Tiêu Tẫn có thể ngửi thấy mùi cỏ xanh nhàn nhạt trên người nàng mà không phải mùi hôi thối, sau khi rửa sạch đi, khuôn mặt của Tô Oanh cũng hoàn toàn lộ ra.

Ở trong trí nhớ của Tiêu Tẫn, Tô Oanh vẫn luôn là một bộ dáng Tây Thi ôm tâm mềm mại, nhưng trước mắt giữa mày nàng lại xen lẫn một cổ anh khí, đôi mắt kia như sao trời vỡ nát càng sáng hơn, là kiểu hắn cũng không từng gặp qua.

Ánh mắt này, không phải Tô Oanh lúc trước sẽ có.

Nếu nói trước mắt vẫn là người kia, vậy chỉ có thể nói trước kia nàng ngụy trang đến quá tốt, nhưng Tiêu Tẫn cảm thấy loại khả năng này rất nhỏ, một người dù ngụy trang thế nào cũng luôn có lúc lơi lỏng, Tiêu Tẫn lại nghi ngờ lần nữa, người trước mắt căn bản không phải là Tô Oanh.

Tiêu Tẫn nắm tay nàng càng chặt hơn, mặt sâu xa nhíu chặt mày nhìn chăm chú ở trên mặt nàng: “rốt cuộc ngươi là ai, ngươi căn bản không phải là Tô Oanh, là ai phái ngươi tới.”

Tô Oanh sửng sốt chớp mắt một cái, nhưng rất nhanh nàng đã phục hồi tinh thần lại tránh thoát tay của Tiêu Tẫn cười như không cười nhìn hắn: “Ngươi nếu nghi ngờ thân phận của ta, đại khái có thể tự mình nghiệm minh chính bản thân, ta tùy thời phụng bồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.