Chết, Sập Bẫy Rồi

Chương 60: Chương 60




Anh dỗ dành: Sắp tới nơi rồi, đi thêm một chút nữa thôi.

Tôi làm nũng: Thế anh cõng em đi .

Anh đồng ý liền: Được .

Lần này đến lượt tôi sửng sốt, đường lên núi tối mù nào phải đấtbằng.

Anh cười cười, kéo tôi đứng dậy, Không thử sao biết được không,hai người đi trên đường, em dừng lại, anh cõng em đi tiếp là chuyệnthường mà.

Anh cười dịu dàng, nhưng đôi mắt toát lên vẻ kiên định xuyên thấuqua màn sương núi.

Tôi hơi cảm động, quyết định cho anh phải ngạc nhiên một phen, giảnhư vô ý đi vòng ra sau anh, cũng không đánh tiếng trước, nhảy phắtlên lưng anh, anh không ngờ được, ối lên một tiếng, tôi khoái chí đèlên đầu vai anh hỏi: Anh ối cái gì? .

Anh đùa: Đúng là dạo này em ăn quá nhiều rồi .

Tôi cáu. Một tay đặt vào cổ anh, tay kia làm động tác ra roi thúc­ngựa, Ngựa đâu, chạy nhanh lên nào! .

Anh chẳng biết làm sao, nhưng không phản đối, từ từ đi lên bậcthang.

Đường đi rất đông, anh đi chậm, người phía sau chúng tôi cứ vượtlên trước. Chân trời đã bắt đầu hửng sáng, người phía sau bước mauhơn, thấy đỉnh núi vẫn xa như cũ, tôi vỗ vai anh, Bỏ đi, thả emxuống, không lên kịp đâu .

Anh lắc đầu: Không cần, chúng ta tới rồi .

Nhìn ánh sáng nơi chân trời càng lúc càng rực rỡ, tôi lay anh, Thậtlà không kịp mà, thả em xuống đi .

Nhưng không hiểu sao anh vẫn kiên trì, như phát điên, Chúng tanhất định sẽ tới! .

Nhưng câu này cũng như bóng đá Trung Quốc, không phải anh nóichỉ cần ra sức đá là có thể có thành tích, tôi tròn mắt nhìn vầng tháidương nhô lên. Tôi thở dài bên tai anh: Anh nhìn đi .

Mặt anh trắng bệch, cuối cùng cũng thả tôi xuống.

Tôi khuyên anh: Thực ra ngắm mặt trời mọc ở sườn núi cũng có cáithú mà.

Anh chỉ im lặng cười.

Trong lòng hơi nuối tiếc, không thể thưởng thức trên đỉnh núi,nhưng xem ở nơi khá cao so với mặt nước biển, cảnh vẫn đẹp đủ đểngười đời phải xuýt xoa.

Dưới thứ khí thế bàng bạc bao trọn cả ngọn núi, con người nhỏ bébiết bao. Ngoài việc ngắm nhìn vầng thái dương đỏ rực kia, khôngthể làm được việc gì khác, nhưng trước cảnh đẹp tuyệt vời như thế,lại cảm thấy không thể bới được trong đầu ra một cái tên, lại càngkhông tìm được ra từ ngữ nào để hình dung ra, bởi cảnh đẹp này đãvượt qua cả khả năng biểu đạt của con người.

Giờ khắc này, tất cả những ý niệm tầm thường dường như bị lãngquên, những dục vọng và tình cảm hỗn độn dường như bị nhấn chìm.

Mâu thuẫn ở chỗ, cũng ở thời khắc này, tất cả những tình cảm lại vôcùng rõ ràng, tất cả gần như đều hiện lên trước mắt, trên nền mặttrời mọc.

Giờ khắc này, trừ những lời thô lỗ, chẳng còn thứ gì có thể phóngth­ích toàn bộ những ý nghĩ trong đầu tôi bây giờ, tôi nắm chặt lấycánh tay người bên cạnh, vẻ mặt như không thể tin nổi: Tổng giámđốc, đúng là đẹp chết đi được .

Cánh tay tôi đang nắm đột nhiên căng cứng, một tay đặt lên mu bàn­tay tôi, Tô Á Văn quay sang nhìn tôi, giọng bình tĩnh lạ thường: TầnKhanh, em vừa nói cái gì? .

Tôi ngơ ngác quay đầu lại, ánh nắng mai như vàng như đỏ bao lấykhuôn mặt Tô Á Văn, rực rỡ tới lóa mắt, nhưng mắt anh sâu thẳmnhư đầm nước sâu nhất, chỉ đều đều giọng hỏi tôi: Em có biết mìn­hvừa gọi anh là gì không?.

Có một chuyến tàu về lúc mười giờ ba mươi lăm sáng, tôi ngồi chỗcạnh cửa sổ, bên cạnh là một bà mẹ ôm theo đứa con trai chừng ba,bốn tuổi, thằng nhóc không hiểu sao cứ khóc ầm lên, tiếng khóc rấtchói tai. Tấm rèm tàu không thể kéo được, những gương mặt hoặclo lắng hoặc trống rỗng đều vội vã lướt qua ở bên ngoài, nhưngkhông có anh.

Anh nói không muốn gặp lại, anh nói vĩnh viễn không muốn để đốiphương thấy được bóng dáng của nhau.

Anh nói được làm được, quả nhiên không tới.

Chỗ ngồi trên tàu dần dần kín khách, giọng nữ vui vẻ phát ra từ loathông báo chuyến tàu chuẩn bị khởi hành.

Nhìn ra cửa sổ lần cuối, tôi thấy Tô Á Văn, thấy bóng dáng quen­thuộc của anh lẫn trong đám người bên ngoài.

Anh đúng là nói mà không giữ lời.

Nhưng anh vẫn chỉ khẽ cười: Từ đầu anh đã biết rồi, chỉ tự gạt bảnthân như thế thôi. Thực ra ngay từ lúc em nghỉ việc, anh đã khôngthể tiếp tục gạt mình được nữa. Trước đây trong mắt em chỉ có mộtmình anh, tất cả những người khác, việc khác đều không ảnh hưởngđược tới em. Nhưng em nghỉ việc không phải vì anh, mà là vì anh ấy.

Anh ấy có sức ảnh hưởng lớn như thế với em, khiến em không muốnnhìn thấy mặt anh ấy, luôn tìm cách tránh né .

Anh lắc đầu, cười: Anh còn tưởng anh còn thời gi­an, quãng thờigian hai năm có thể đủ khiến em quên anh, tiếp nhận anh ấy, an­hcũng có thể cho em hai năm để quên đi anh ấy, t iếp nhận anh một lầnnữa, dù có là ba năm, bốn năm, năm năm. Anh tin mình đợi được.

Mãi tới lúc này đây anh mới phát hiện mình sai, sai trầm trọng. Khi ởMỹ, có một lần anh và Tử Hàm ngắm mặt trời mọc trên tàu, khoảnhkhắc khi mặt trời nhô lên mặt biển, anh ngây người nhìn, nhưngtrước mắt lại hiện lên gương mặt em. Đó là lần đầu tiên anh cảm thấyhoảng sợ, sau anh mới hiểu đó là lúc đáp án của trái tim khi anh còn­phân vân. Nhưng khi em gọi nhầm, anh càng hiểu hơn, người có thểgạt mình, nhưng không thể gạt được trái tim chân thật của bảnthân .

Tôi nhìn anh, không nói nổi nên lời.

Anh vén mái tóc bị gió núi thổi tung của tôi: Anh đã sai, sai đếnmức không thể cứu vãn nổi, nhưng anh sẽ không trơmắt nhìn em­giống anh. Quay về đi, khi còn kịp, nhất định anh ấy sẽ ở đó chờem .

Nước mắt rơi xuống, tôi chỉ lắc đầu khóc: Không phải thế đâu, anhlại không cần em nữa sao? .

Anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, mỉm cười: Không phải anhkhông cần em, mà là em không cần anh, mấy ngày nay, mỗi nụ cườigượng, mỗi hành động của em đều khiến anh hiểu rõ hơn. Nhưngnếu em muốn nghe, anh sẽ nói cho em nghe . Anh không cần emnữa, vì dù khi em cười khiến người ta muốn bẹo một cái, nhưng lạikhông đủ xinh. Anh không cần em nữa, dù mỗi lần nhìn thấy em làcảm thấy nhẹ nhõm, nhưng lại quá dễ dãi. Anh không cần em nữa,dù em có giả vờ tội nghiệp để anh phải thương, nhưng anh vẫnkhông cần em nữa .

Từ trước tới nay, anh đều nói dối.

Hai năm trước, anh lừa tôi.

Hai năm sau, anh lừa bản thân mình.

Mỗi câu nói của anh đều bình tĩnh như thế, dường như chẳng liên­quan tới mình, nhưng tôi thấy anh ngập trong đau khổ, nhưng an­hvẫn cố ý đẩy tôi ra xa. Bởi anh biết, những cảnh mặt trời mọc tuyệtđẹp, những món quà trong cuộc đời này, tôi đã âm thầm chia sẻ vớimột người khác.

Tôi có thể tự lừa dối bản thân, có thể cứ tiếp tục như thế, nhưng anhkhông nhẫn tâm.

Thực ra, tới tận giờ, anh vẫn chưa hề nhẫn tâm với tôi, dịu dàng rộnglượng biết bao.

Còn tôi tới tận giờ vẫn chỉ là người bị động, đi trên con đường dongười khác chuẩn bị sẵn, để mặc cho người ta kéo đi từng bước,từng bước về phía trước.

Hóa ra, tôi mới là kẻ nhát gan nhất, ích kỷ nhất.

Cứ như thế, giống như con rùa đen rút đầu, ngay cả chuyện buông­tay cũng phải chờ người tới giúp.

Tàu chậm rãi lăn bánh rời khỏi ga, từ từ tăng tốc, bóng dáng quen­thuộc cũng biến mất.

Tôi tựa đầu vào cửa sổ, nước mắt lã chã rơi.

Cảm ơn nụ cười của anh, đã từng khiến em phải bối rối; cảm ơn những câu nói của anh, đã từng khiến em phải trằn trọc bao đêm;cảm ơn bàn tayấm áp của anh, đã dắt em đi qua quãng thời gi­an ấy.

Cảm ơn anh đã yêu em nhiều như thế khi em còn chưa biết tình yêulà gì; cảm ơn anh khi khiến em mỗi lần nghĩ tới anh đều bất giác­nhoẻn miệng cười; cảm ơn vết thương anh để lại cho em, khiến emkhông biết làm sao cho phải, khiến em học được cách trưởng thành;cảm ơn anh đã quay lại, khiến em lấy lại được dũng khí và tự tin vớitình yêu; cảm ơn anh đã buông tay, để em tự đi tìm hạnh phúc chomình.

Em may mắn nhường nào, khi quãng đường đầu đời có anh đi cạnhbên, dù chúng ta không thể đi tới cuối con đường.

Dù chúng ta không có duyên với nhau, nhưng hãy để em được cảmơn anh, đã cho em niềm vui, em sẽ không quên.

Khi tàu tới ga, trời mưa phùn, xuống tàu, xung quanh toàn nhữngánh mắt kỳ quái. Tôi mới phát hiện ra mình vẫn còn mặc quần áo lưuniệm Thái Sơn, bốn chữ đỏ chóe in đằng sau lưng áo, hơn nữa còn­thêm cái quần sooc và đôi giày vải kinh dị nữa, giống hệt bà Vương­bán dưa.

Ngồi vào xe taxi, tài xế còn cười vui hỏi : Cô mới từ Thái Sơn vềhả? .

Tôi gật đầu, nhìn qua kính xe thấy đôi mắt mình sưng lên như quảhạch đào.

Tài xế khởi động xe: Đi đâu? .

Vốn định nói tên trường, nhưng lời ra khỏi miệng lại là địa chỉ củaTống Tử Ngôn.

Lảo đảo xuống xe, đứng trước cánh cổng quen thuộc, tôi khôngdám đi vào.

Bình thường bề ngoài tôi ngoan ngoãn nghe lời bao nhiêu thì tronglòng thầm phỉ báng bấy nhiêu, cái con rùa bá đạo ấy, s áng sớm tôiđang ngủ ngon thì bị hắn vỗ mặt kêu dậy; tối đang chơi vui thì bị hắntịch thu lap­top không chút lưu tình. Bình thường hay bị hắn lườmbằng ánh mắt lạnh như băng. Nhưng có trời mới biết, tôi nhớ sự báđạo của con rùa kia tới nhường nào.

Được rồi, phải thừa nhận, tôi đúng là có sẵn thể chất chịu ngược đãi,thích bị bóc lột, bị chà đạp, bị lợi dụng, bị sai bảo.

Tôi vẫn nhớ tới hắn.

Tuy bướng bỉnh không muốn thừa nhận, nhưng thực ra trong lòngcũng biết mình như Tôn Ngộ Không có thể cưỡi Cân Đẩu Vân chạy,nhưng phần hồn đã bị hắn đè dưới chân núi Ngũ Chỉ rồi.

Nhưng lúc tôi xin nghỉ việc, hắn dễ dàng đồng ý, không chút lưỡnglự, nửa chút lưu luyến cũng không có, ngay cả tiền vi phạm hợp đồngcủa tôi cũng bỏ, đồng nghĩa với việc tự nguyện để tôi đi.

Har­vard ơi là Har­vard, vốn dĩ tôi chỉ là người dự thính, giờ thì có lẽngay cả cửa lớp cũng không thể nào đặt chân tới được rồi.

Tôi tự ngậm ngùi.

Cúi đầu thở dài một lát, lúc ngẩng đầu lên đã gặp ngay một gươngmặt dễ sợ đứng trước mặt.

Bác Vương ngắm nghía tôi một hồi rồi chép miệng thở dài: Ài, tiểuhồ ly ơi, cuối cùng lần này cháu cũng chỉnh sửa rồi à! .

Tôi bực mình, tại sao mỗi lần cháu biến mất, bác đều cho là cháu đichỉnh sửa lại dung nhan chứ!!!Lẽ nào con gái nhà bác, con trai nhà nào đó mở bệnh viện phẫu thuậtchỉnh hình?Tôi tính ngoác mồm ra phản bác thì bác ta đã chắp tay sau lưng đủngđỉnh đi về, vừa đi vừa lắc đầu: Tiếc là lần phẫu thuật này của cháuthất bại rồi, cả hai mắt đều sưng như hạt hồ đào, chẳng trách mấyhôm nay mặt cậu Tống cứ sầm s ì lại .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.