Chết, Sập Bẫy Rồi

Chương 61: Chương 61




Nghe bác Vương nói, tôi vội vàng chạy theo: Mấy ngày nay tổng­giám đốc không vui ạ? .

Bác ta ân cần dạy bảo: Tuy cậu Tống là người giỏi gi­ang, nhưngcháu cũng đâu cần dùng cặp mắt kia đi thử thách lòng kiên trì củacậu ta hả? Tiểu hồ ly này, cháu nghe bác khuyên một câu thôi, ai chảthích người yêu mình xinh đẹp quyến rũ, cháu thì vốn đã không đủtiêu chuẩn đó rồi, bây giờ còn phẫu thuật cho tệ hơn. Bác nói khôngcó ý gì chứ, trước khi phẫu thuật thành công, cháu nên giữ chặt cậuta lại, cẩn thận không có sóng sau nó xô lên, đánh cháu chết ở bờ cátđó .

Bỏ đi, cháu không hỏi thăm bác nữa, tin thì chả moi được tý nào, cókhi còn chết trước vì tức giận quá độ.

Nhưng trong lòng tôi thì đang sướng âm ỉ, rõ ràng tôi đang lưỡng lựcân nhắc, kết quả lại bị đôi mắt lửa ngươi vàng của bác bảo vệ tómđược, đây là ý trời, ý trời muốn tôi đi vào. (Cứ loăng quăng ở cửa thìai mà chả thấy, cô còn nâng tầm nó lên thành ý trời, trời xanh sẽphóng sét đánh chết cô!).

Thế nên, tôi đủng đỉnh đi vào, tới khi bước ra khỏi thang máy mớinhớ ra bây giờ Tống Tử Ngôn đang ở công ty, không có nhà. Cửakhóa chặt, chìa khóa tôi để lại trường, đành phải ngồi chờ.

Tôi dựa lưng vào tường, ngẫm lại quãng thời gi­an hai chúng tôi quen­biết nhau, mới phát hiện ra đâu phải mình không có cảm giác vớihắn! Hắn luôn đối xử với tôi rất đặc biệt, nhưng cái đặc biệt nàycũng rất đặc biệt, cho nên đặc biệt cũng chẳng phải là đặc biệt lắm.

Kiểu ở bên nhau của chúng tôi là, đôi khi hắn tự đào một cái hố, rồiđể cho tôi nhảy vào bên trong, nhưng đa phần toàn là tôi tự đào hốhại mình, hắn đứng sau nhẹ nhàng đẩy tôi rơi vào. Rồi khiến tôi lầmbước trở thành os­in chuyên nấu cơm, thảm điện làm ấm giường, còn­làm nô tỳ để người ta sai bảo nữa.

Mãi mà không có một thân phận, để có thể thể hiện hắn có tình cảmvới tôi.

Nhưng nếu không có tình cảm, sao hắn phải cho tôi nhiều thân phậnnhư thế?Tôi ngẩng đầu thở dài, trái tim của đàn ông, thực đúng là kim dướiđáy biển.

Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ vấn đề lớn nhất bây giờ là, sau khi tôi đã gây rachuyện như thế rồi bỏ đi, có lẽ ngay cả os­in chuyên nấu cơm, thảmđiện làm ấm giường, nô tỳ đều không làm được nữa rồi Có lẽ hôm nay quá mệt mỏi, nghĩ ngợi một lát, tôi dựa vào đầu gối,thiếp đi.

Tiếng bước chân làm tôi giật mình tỉnh dậy, tiếng bước chân đều đềuquen thuộc tới mức nhắm mắt tôi cũng nhận ra.

Tôi ngẩng đầu, quả nhiên là hắn, tôi há miệng chẳng biết nên nói gì,chỉ có thể tròn mắt nhìn. Còn hắn thấy tôi thì chỉ ngẩn ra giây lát, rồihờ hững bước qua tôi, giống như không nhận ra tôi là ai.

Tôi nhìn hắn rút chìa khóa mở cửa vào nhà, vẫn không chịu nhìn tôi.

Con rùa nhỏ trong lòng tôi lại rụt đầu vào trong mai, tôi cảm giácmình thực sự không được rồi, còn ngu ngốc vọng tưởng cái gì chứ!Tôi sững người ra thật lâu rồi mới đứng dậy, chân hơi tê tê, tôi quayngười tính đi khỏi đây. Nhưng chân tôi không chịu nghe lời, vì luyếntiếc, vì không cam lòng. Sáng nay tôi mới nhận ra rằng bản thân­mình là người luôn nhu nhược, bị động, lẽ nào tới chiều đã quay lạinhư cũ? Tôi như thấy con rùa kia đang nhếch mép lên cười chếnhạo.

Nhưng người đàn ông ấy là người tôi yêu, là người tôi muốn được ởbên cạnh. Tôi hít sâu, người nào cũng phải có một lần liều, lần nàytôi đem hết dũng khí chưa bao giờ có trong hai mươi mấy năm ra quyvề Đan Điền, quyết định dù có mất mặt cũng phải mất mặt như thếmột lần!Hùng hổ tới trước cửa, đưa tay lên gõ, cửa không đóng, trước khíthế của bàn tay tôi nó đã mở ra ngay.

Tôi ngạc nhiên, Tống Tử Ngôn sau cánh cửa cũng có vẻ ngạc nhiên.

Tôi nhìn tay hắn hãy còn giữ nguyên giữa không trung, toét miệngchào hỏi: Ha, ha ha, anh phải ra ngoài à? .

Hắn thoáng lúng túng, vừa nghe tôi nói thì khóe miệng khẽ nhếchlên, sắc mặt sầm xuống rồi quay người đi.

Tôi đang nói lung tung cái gì thế chứ? Khí thế ban nãy thoáng cái đãbiến mất sạch, mà nhìn bộ dạng hắn vừa thấy tôi đã muốn đi, có lẽcũng thực sự không muốn gặp tôi rồi, con rùa trong đầu đứng ởtrước cửa thang máy, ngoắc ngoắc tôi: Về đi nào! Về đi nào! .

Chân tự động lui dần về phía sau.

Nhưng nhìn bóng lưng màu xám nhạt đang quay lại với tôi cầm cốcnước uống, tôi không đi nổi.

Một là làm, hai là không, tôi vọt vào trong phòng, ôm chặt lấy hắn từphía sau, hắn cứng người lại, nhưng cũng không cự tuyệt. Tôi áp đầuvào lưng hắn, thì thào: Em đã về rồi .

Từ sau lưng hắn, tôi cảm thấy hắn hít vào một hơi thật sâu, chỉ mộthơi, giọng nói lạnh lùng lại vang lên, lạnh lùng và rành mạch, hắnnói: Buông ra .

Với con cừu nhỏ lạc đường biết quay lại, với con rùa nhỏ phải vất vảlắm mới lấy được dũng khí, phản ứng của hắn chỉ là hai chữ lạnh lùngnhư thế.

"Buông ra.

Tôi bướng bỉnh, ôm chặt cứng: Không buông .

Hắn im lặng, rồi nhắc lại lần nữa: Buông ra .

Tôi bất an mà sợ hãi, nước mắt rơi xuống không thể kìm chế nổi,thấm ướt một mảng trên áo sơ mi màu xám của hắn, cất giọng mũinhư đứa con nít làm nũng: Không buông là không buông!.

Hắn ngừng một lúc, như thở dài, đưa tay lên gỡ từng ngón, từngngón tay đang đan chặt vào nhau của tôi.

Mười ngón tay đan chặt bị gỡ ra từ từ, ý nghĩ hắn thực sự không cầnmình cứ dần hiện lên rõ ràng trong đầu tôi. Cho tới giờ phút này, tôivẫn cứ nghĩ dù mình có sai chỗ nào, chỉ cần tươi cười nịnh nọt mộtchút, dù hắn có xụ mặt xuống, nhưng thể nào cũng tha thứ cho tôi.

Thực ra, trước giờ hắn vẫn luôn tha thứ cho tôi, nên tôi chẳng bao­giờ sợ hãi. Nhưng lúc này đây, hắn không còn tha thứ cho tôi nữa,hắn thực sự không cần tôi rồi.

Tôi muốn nói với hắn nhiều chuyện, nhưng không biết phải nói nhưthế nào, chỉ có thể dùng toàn sức đan chặt hai tay vào nhau, khóc­trên lưng hắn: Thầy, ng ay từ lần đầu tiên gặp em đã thích thầy rồi,thích cặp lông mày, đôi mắt, cái mũi, thích miệng của thầy. Mỗi mộtcâu thầy nói em đều nhớ mãi không quên, nghe được tiếng thầy thôilà đủ cho em thấy hạnh phúc rồi. Em thích thầy, thích đến sắp phátđiên lên,

rời xa thầy chắc chắn em không thể nào sống được, thầy làlẽ sống của đời em, là sao mai trong bóng đêm tăm tối, soi sángđường cho em .

Đó là lời tỏ tình buồn nôn kinh khủng của tôi ở trường đại học ngàyấy, cũng chẳng hiểu sao tôi lại nhớ ra được đoạn này để nói ra,nhưng ngoài mấy câu đó, tôi thực sự không biết nên nói gì. Chỉ nóiliền một tràng, nói xong rồi cũng chỉ có thể nấc nghẹn Hắn sững sờ, cả cơ thểcăng lên, tay cũng ngừng lại giữa chừng.

Tôi không dám khóc to, trước đây dù bị người ta chế nhạo thì cũngchẳng sao. Nhưng lần này tôi đã phơi bày tất cả tâm tư ra trước mặthắn, giống như con nhím phơi bụng, nếu hắn đủ nhẫn tâm thì chỉ cầnmột chiêu là tôi có thể bị mất mạng.

Im lặng một giây, lại thêm một giây nữa, mỗi giây trôi qua là tim tôilại lạnh thêm một chút.

Cuối cùng lạnh dưới cả mức có thể sống được.

Tôi cảm thấy hôm nay thế là đã quá đủ rồi, đã đủ dũng khí, đủ nhiệttình rồi, tuy kết quả không như mong muốn, nhưng có thể nói rõràng ra một lần, sau này cũng không tới mức hối hận nữa rồi.

Không cần hắn phải động tay, tôi chậm rãi tự buông hai bàn tay đangđan chặt vào nhau. Cho dù chỉ là một vai phụ nhỏ trong cuộc đờihắn, tôi cũng không muốn dây dưa nhiều, rút lui một cách êm đẹpnhất. Nhưng tay chưa kịp thu về thì đã bị hắn nắm lại, giọng nói phachút châm biếm của hắn vang lên: Sao nào? Lại muốn rút lui sao? .

Còn chưa kịp hiểu ý hắn thì hắn đã xoay người, đưa tay ôm lấy eo,rồi vỗ lên lưng tôi, rồi tiếp đó là nụ hôn thường xuất hiện trongtruyền thuyết biểu thị cho việc gương vỡ lại lành ùn ùn ké o đến Cuối cùng thì đã làm lành rồi hả?Tôi cầm cái muôi đứng trong phòng bếp nghĩ.

Bởi vì hắn rất vội vã, rất ngang ngược, rất khí thế, rất nóng bỏng,hai đứa suýt chút nữa ngã lên so­fa, đương nhiên thứ cuối cùng ngăncản sự rơm bén lửa này chính là tiếng kêu từ bụng tôi Ầy, dù s aocả ngày nay tôi đã có hột cơm nào vào bụng đâu.

Trừ chuyện ngã lên giường ra thì nước mắt, hôn đắm đuối, hai cáinày giống hệt trình tự trong tiểu thuyết.

Nên là, cuối cùng cũng làm lành rồi Nhưng, hai bên chả nói gì với nhau cả, cũng không có giải thích,cũng không có tự nhìn lại bản thân, có phải là hơi kỳ cục không?Nhẽ ra hai chúng tôi phải ngồi trong phòng khách, tôi cay đắng rayrứt tự kiểm điểm bản thân: Em sai rồi, em không nê n XXX, emkhông nên XXX, sau này em sẽ quyết XXX, cố gắng XXX, cố trởthành XXX, tôi bị shock bởi chính mình.

Thôi được, ai mà có thể nói rành mạch chuyện tình cảm chứ, cũngchẳng sai nguyên tắc, cứ giả vờ ngu ngơ thế có khi còn hợp hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.