Chiến Binh Của Công Chúa

Chương 6: Chương 6




Mairin dành hết buổi chiều hôm đó để nghiên cứu về sự phòng vệ của pháo đài và tìm kiếm lối thoát an toàn. Lãnh chúa không cho nàng bất cứ sự lựa chọn nào. Trong lúc quan sát tỉ mỉ những việc đang xảy ra xung quanh, Mairin cũng cân nhắc nơi nàng sẽ đến.

Duncan rồi sẽ lại lùng sục các tu viện. Rõ ràng đó không phải là lựa chọn tốt. Mẹ nàng đến từ vùng đảo phía tây, nhưng bà đã tách khỏi gia tộc trước cả khi trở thành vợ vua.

Và nói thật là nàng không thể hy vọng không biết gì về Neamh Álairin. Rồi nàng sẽ phải cưới người đàn ông đầu tiên biết về quyền thừa kế của nàng. Nàng cần thời gian. Thời gian để suy nghĩ và tìm hướng giải quyết tốt nhất.

Mẹ Serenity đã cùng Mairin thảo luận để đưa ra danh sách những ứng cử viên tốt nhất để kết hôn. Khi ấy, Mairin không muốn lấy một chiến binh, nhưng lúc này nàng nhận ra mình cần phải lấy một người như thế làm chồng. Kể từ giây phút nàng công bố tài sản thừa kế của mình, chồng nàng sẽ phải dành suốt phần đời còn lại để bảo vệ nó khỏi những tên đàn ông tham lam và khát quyền lực.

Nhưng chẳng phải là cuộc sống vẫn luôn như vậy sao? Chỉ có kẻ mạnh mới sống sót, còn kẻ yếu sẽ phải bỏ mạng.

Nàng nhíu mày. Không, điều đó không đúng. Chúa bảo vệ kẻ yếu. Có lẽ đó là tại sao ngài tạo ra các chiến binh để họ có thể bảo vệ phụ nữ và trẻ em. Điều đó có nghĩa là Duncan Cameron chỉ có thể là quỷ dữ.

Khẽ thở dài, nàng chống hai tay lên mặt đất nay đã ấm bởi hơi ấm từ mặt trời, định đứng lên đi về phòng, chuẩn bị cho kế hoạch bỏ trốn. Nhưng trước khi kịp đứng thẳng dậy, nàng nhìn thấy Crispen đang chạy lên đồi và vẫy tay với nàng.

Mairin ngồi dậy, chờ cậu nhóc chạy tới chỗ nàng. Khuôn mặt thằng bé cười toe toét rạng rỡ và nó ngồi phịch xuống cạnh nàng.

"Hôm nay chị thấy khá hơn chưa?" Nó lịch sự hỏi.

"Chị khỏe hơn nhiều rồi. Nãy giờ chị đi lại để xem còn đau nhiều không."

Nó dụi vào người nàng. "Em vui lắm. Chị nói chuyện với cha em chưa?"

Mairin thở dài. "Rồi"

Crispen ngước lên cười với nàng. "Em đã bảo chị là cha sẽ lo mọi chuyện mà."

"Đúng vậy," nàng lầm bầm.

"Vậy chị sẽ ở lại chứ?"

Vẻ hy vọng trên khuôn mặt thằng bé làm trái tim nàng tan chảy. Nàng vòng tay ôm quanh người nó. "Chị không ở lại được, Crispen ạ. Em phải hiểu điều đó. Có rất nhiều người chứ không chỉ mỗi Duncan Cameron sẽ đến để bắt chị đi nếu họ biết chị là ai."

Mặt nó nhăn lại cho đến khi mũi nó giật giật. "Tại sao ạ?"

"Chuyện này phức tạp lắm," nàng nói khẽ. "Chị ước là mọi chuyện khác đi, nhưng Mẹ Serenity luôn nói với chị rằng dù hoàn cảnh có như thế nào chúng ta cũng phải đối mặt và vượt qua."

"Khi nào chị đi và chị định đi đâu? Em sẽ gặp lại chị chứ?"

Lúc này nàng phải thật cẩn thận. Nàng không thể để cho Crispen chạy đi báo cho cha nó về sự ra đi của nàng được. Giờ nàng đã quyết định sẽ ra đi, nàng không muốn ngài lãnh chúa cản trở bằng cách ra lệnh cho nàng phải tin anh ta. Nàng gần như bật cười khi nghĩ đến điều đó. Anh ta có thể yêu cầu người trong gia tộc phải tin mình, và nàng chắc chắn là anh đã làm thế, nhưng một người phụ nữ ở vào hoàn cảnh như nàng không thể tin được bất kỳ ai.

“Chị vẫn chưa biết. Cần phải lên kế hoạch cho chuyến đi mà."

Thằng bé ngẩng cằm lên để nhìn thẳng vào mắt nàng. “Chị sẽ nói em trước khi đi để em chào tạm biệt chị chứ?"

Tim nàng nhói đau trước ý nghĩ sẽ phải rời xa thằng bé mà nàng thực sự yêu quý trong những ngày qua. Nhưng nàng không nói dối và không muốn cho bất kỳ ai biết về chuyến đi của mình.

“Chị không hứa được, Crispen ạ. Có lẽ chúng ta nên tạm biệt từ bây giờ để có thể nói được tất cả những điều mình muốn."

Nó vươn lên và vòng cánh tay quanh người nàng, gần như kéo nàng ngã xuống đất.

“Em yêu chị," nó hùng hổ nói. “Em không muốn để chị đi."

Nàng ôm chặt lấy thằng bé và đặt nụ hôn lên đỉnh đầu nó. “Chị cũng yêu em, nhóc ạ. Chị sẽ luôn giữ em trong trái tim chị."

“Chị hứa nhé?"

Nàng mỉm cười. “Chị có thể hứa điều đó, chị hứa."

“Chị sẽ ngồi cạnh em bữa tối nay chứ?"

Vì nàng không định rời đi trước khi mọi người đã ngủ nên lời đề nghị của thằng bé có thể chấp nhận được. Nàng gật đầu, và nó lại cười thật tươi với nàng.

@S’TENT

Một tiếng thét từ sân vang lên đến tận triền đồi nơi Mairin và Crispen đang ngồi. Nàng quay về phía âm thanh đó và thấy một đoàn người ngựa đang đi qua cầu để tiến vào pháo đài.

Crispen tụt khỏi tay nàng và chạy mấy bước rồi mới dừng lại. “Đó là chú Caelen! Chú ấy về rồi!"

“Vậy thì tất nhiên là em phải đi chào chú ấy rồi," Mairin nói và mỉm cười.

Thằng bé chạy lại chỗ nàng, túm lấy tay nàng định kéo dậy. “Chị đi cùng nhé."

Nàng lắc đầu và rút tay lại. “Chị ở đây thôi. Em đi đi. Chị sẽ loanh quanh một chút."

Nàng không muốn chạm mặt một người anh em nhà McCabe nào nữa. Nàng rùng mình. Có lẽ anh ta cũng khó chịu như Ewan và Alaric.

Ewan đến đón Caelen vừa đúng lúc Caelen trượt từ lưng ngựa xuống và sải bước về phía Ewan.

“Có thật không? Crispen đã về thật chưa?" Caelen hỏi.

“Phải, đúng vậy. Alaric đưa nó về nhà hôm qua."

“Chà, thằng nhóc đâu rồi?"

***

Ewan mỉm cười khi Crispen lao qua sân và hét lên “chú Caelen” bằng giọng to nhất có thể. Caelen biến sắc, loạng choạng lùi bước trước khi kịp giữ thăng bằng và túm lấy thân hình một thằng bé đang lao thẳng vào vòng tay mình.

“Chúa lòng lành," Caelen thở ra. “Cháu vẫn còn sống."

Crispen vòng tay quanh cổ Caelen và bám chặt lấy. “Cháu xin lỗi, chú Caelen. Cháu không định dọa chú và cha cháu đâu. Nhưng chú đừng lo, chị Mairin chăm sóc cháu tốt lắm."

Ewan nhướng mày. Bên cạnh chàng Alaric cũng kịp ghi nhận câu lỡ lời của Crispen.

Caelen cau mày nhìn Ewan qua đầu Crispen. “Mairin là kẻ quái nào thế?"

Crispen cứng người lại trong vòng tay Caelen, nó giãy giụa cho đến khi Caelen phải đặt nó xuống. Hướng ánh mắt buồn khổ đến Ewan, trông nó thật dằn vặt.

"Ôi không, cha ơi, con đã phá vỡ lời hứa rồi. Con phá vỡ nó rồi!"

Ewan đưa tay ra và nắm lấy vai nó trấn an. "Con không định làm thế mà, con trai. Nếu con muốn, cha sẽ ra lệnh cho Alaric và Caelen quên nó đi ngay lập tức."

"Còn cha thì sao?" Crispen lo lắng. "Cha cũng sẽ quên nó luôn chứ?"

Ewan cố nén cười và liếc nhìn hai em trai. "Cả ba chúng ta sẽ cố gắng quên."

"Ai đó có thể nói cho tôi biết có chuyện quái quỷ gì đang xảy ra ở đây được không?" Caelen hỏi. "Và nó có liên quan gì đến người phụ nữ lạ mặt đang ngồi trên triền đồi kia không?"

Ewan nhìn theo ánh mắt của Caelen đến nơi Mairin đang ngồi trên đồi và nhìn xuống pháo đài. Chắc chắn Caelan đã quan sát và thấy người lạ mặt trong gia tộc. Em trai chàng rất cẩn trọng với những người được phép cho vào đây. Một bài học đắt giá mà họ từng trải qua.

"Chị ấy sẽ không ở lại đâu," Crispen buồn bã nói.

Ewan quay ngoắt về phía con trai. "Sao con lại nói thế?"

"Chị ấy nói chị ấy không thể."

"Ewan? Em có cần phải tra tấn để lấy thông tin từ anh không?" Caelen hỏi.

Ewan giơ tay lên để ngắt lời Caelen. "Cô ấy có nói gì nữa không, Crispen?"

Crispen cau mày và mở miệng định nói rồi lại ngậm lại ngay, môi nó mím lại thành một đường mỏng. "Con đã phá vỡ lời hứa của mình rồi," nó lẩm bẩm. "Con không nên nói thêm gì nữa."

Ewan thở dài và lắc đầu. Cả câu chuyện rắc rối chết tiệt này đã đủ làm chàng nhức hết cả đầu rồi. Cầu Chúa giúp chàng tránh xa những người đàn bà cứng đầu và bí ẩn. Tệ hơn là, cô ta đã hoàn toàn chiếm trọn trái tim con trai chàng, và cô ta không thể bỏ đi nhanh như thế được.

Chàng cau mày trước ý nghĩ đó. Không hẳn là chàng muốn cô ta ở lại. Chàng không muốn Crispen phải đau khổ, nhưng chàng cũng không muốn phiền nhiễu vì một người phụ nữ khó bảo như cô ta hay phải đối mặt với những rắc rối mà cô ta mang đến.

"Sao con không đi chỗ khác chơi để cha chào đón chú con trở về cho đúng cách nhỉ? Cha cần nói chuyện với chú Caelen và Alaric."

Thay vì tỏ ra khó chịu, mắt Crispen lại sáng lên vì nhẹ nhõm. Thằng bé quay người và đi thẳng lên đồi nơi Mairin đã ngồi. Nhưng lúc này nàng đã đi rồi. Ewan liếc nhìn quanh xem cô ta đã đi đâu, nhưng chẳng thấy tăm hơi cô ta đâu cả.

"Mairin? Mairin là kẻ quái nào thế nào và cô ta có liên quan gì đến Crispen? Mà cô ta đang làm gì ở đây?"

Ewan ngoắc ngón tay về phía Alaric. "Cậu ấy đưa cô ta về."

Đúng như dự đoán, Alaric lập tức phủ nhận vai trò của mình trong toàn bộ câu chuyện này. Ewan cố nín cười trước sự yếu ớt trong giọng nói của Alaric.

Caelen gần như mất hết kiên nhẫn, thứ mà vốn dĩ cậu cũng chẳng có nhiều nhặn gì, vì vậy Ewan nói cho em trai biết tất cả những gì chàng biết . Alaric bổ sung thêm một số thông tin khi họ nói xong, Caelen nhìn Ewan với vẻ hoài nghi.

"Cô ta không nói gì với anh ư? Và anh cho phép điều đó?"

Ewan thở dài. "Chú bảo ta phải làm gì bây giờ, đánh cô ta như Cameron từng làm à? Cô ta sẽ thay đổi. Ta cho cô ta thời gian đến ngày mai để quyết định sẽ phải tin ta."

"Vậy anh sẽ làm gì nếu ngày mai cô ta cự tuyệt?" Alaric châm chọc.

"Cô ta sẽ không cự tuyệt đâu."

"Điều quan trọng là chúng ta có được Crispen rồi," Caelen nói. "Điều mà người phụ nữ kia nói hay làm không quan trọng. Nếu Cameron muốn đến gây chiến, em rất sẵn lòng đáp trả và rồi chúng ta sẽ để cô ta đi."

"Thôi, trời sắp tối rồi, Gertie cũng chuẩn bị xong bữa tối. Bà ấy không muốn phục vụ một bữa ăn nguội ngắt đâu, mọi người biết rõ điều đó mà," Ewan nói. "Để chuyện của Mairin cho ta. Hai chú không cần bận tâm đến chuyện đó."

"Cứ làm như chúng em muốn lắm ấy," Caelen lầm bầm khi chàng đi ngang qua và huých vào vai Ewan.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.