Chiến Binh Của Công Chúa

Chương 7: Chương 7




Mairin quấn chặt khăn choàng quanh người và bò qua bức tường đổ nát. Nàng đã chọn lối đi gần nhất với cái hồ vì ở đó có ít lính canh hơn. Suy cho cùng, kẻ thù rất ít khi đột nhập bằng đường thủy để tấn công.

Không khí mùa xuân khá lạnh, đột nhiên ý tưởng rời xa khỏi sự ấm áp của căn phòng nhỏ dành cho nàng không còn tuyệt vời như trước nữa.

Bữa tối là một sự kiện căng thẳng. Nàng đã liếc nhìn một lần người em út của lãnh chúa và cân nhắc nhiều hơn đến lời hứa ngồi cạnh Crispen bên bàn ăn. Anh ta cau mày với nàng, không phải là nàng chưa bao giờ nhận được cái cau mày từ anh em nhà McCabe, nhưng trong cái cau mày của Caelen có một sự đen tối nào đó làm nàng thấy sợ.

Nàng xin lỗi vì cảm thấy không được khỏe rồi lên lầu ngay lập tức. Vì nàng sắp đi nên Crispen mang một đĩa thức ăn lên phòng nàng, hai người ngồi khoanh chân trước lò sưởi và cùng nhau ăn.

Sau đó, nàng nói rằng mình mệt và bảo Crispen về phòng. Rồi nàng chờ đợi. Trong nhiều tiếng đồng hồ, nàng nghe âm thanh tắt dần. Khi chắc chắn rằng mọi người đã đi ngủ, hoặc chí ít là đã quay về nơi ở một cách an toàn, nàng lẻn xuống cầu thang và đi ra lối dẫn đến hồ.

Mairin thở dễ dàng hơn khi đến được chỗ hàng cây ngăn giữa pháo đài và hồ nước. Ở đây nàng có thể di chuyển mà không ai biết, rồi nàng sẽ đi men theo hồ cho đến khi ra khỏi đây.

Bỗng có tiếng tóe nước khiến nàng giật mình. Nàng quay về hướng âm thanh đó rồi đứng yên, nín thở khi hé mắt qua thân cây để nhìn xuống mặt nước đen như mực. Đêm nay gần như không có trăng, chỉ có một làn ánh sáng mỏng tỏa trên mặt nước đang xao động.

Nhưng chừng đó thôi cũng đủ để nàng thấy ba người đàn ông đang bơi trong đêm khuya. Nàng cũng nhìn thấy rõ họ là ai nữa. Ewan McCabe cùng các em trai đang ngụp lặn dưới hồ, và lạy Chúa, trên người họ không có lấy một mảnh vải che thân.

Ngay lập tức, nàng đưa cả hai tay lên che mắt, thấy xấu hổ vì đã nhìn thấy phía đằng sau của ba người đàn ông trưởng thành. Họ bị điên rồi ư? Nước hồ hẳn phải lạnh khủng khiếp. Nàng rùng mình với ý nghĩ bơi như thế sẽ lạnh đến mức nào.

Nàng ngồi yên mất mấy phút bên cạnh một cái cây, tay vẫn che mắt cho đến khi nàng hé mở và thấy Ewan McCabe từ dưới nước đi lên. Mắt nàng mở to vì sốc, tay nàng rũ xuống bên hông, sững sờ trước cảnh tượng một người đàn ông hoàn toàn khỏa thân. Anh ta đứng đó, lau khô người bằng một mảnh vải, và mỗi động tác đều thu hút sự chú ý vào cơ thể lực lưỡng của mình. Và… Và… nàng thậm chí còn không dám nghĩ đến khu vực giữa hai chân anh ta nữa.

Khi Mairin nhận ra mình đang nhìn chằm chằm không chút nao núng vào phần… phần… nam tính của anh ta, nàng vội vã đưa cả hai tay lên che mắt và cắn chặt môi để ngăn tiếng kêu đang chực phát ra.

Hy vọng duy nhất của nàng là họ nhanh chóng bơi cho xong rồi quay về. Nàng không dám mạo hiểm di chuyển để bị chú ý, nhưng nàng cũng không muốn ngồi đây nhìn họ một cách khiếm nhã như vậy.

Má nàng nóng bừng, và mặc dù nàng đã nhắm chặt mắt, hình ảnh Ewan McCabe trần như nhộng vẫn quay cuồng trong tâm trí nàng một cách rõ ràng. Dù có làm gì, nàng cũng không thể rũ bỏ hình ảnh anh ta bước lên từ mặt nước - hoàn toàn khỏa thân.

Phải mất đến ba lần xưng tội nàng mới có thể rũ bỏ được tội lỗi tày trời này.

“Bây giờ thì cô có thể nhìn được rồi. Ta đảm bảo với cô là ta đã mặc quần áo đầy đủ.”

Giọng khô khốc của lãnh chúa truyền thẳng vào tai nàng. Sự xấu hổ cuồn cuộn dâng lên trong nàng, má nàng đỏ lên vì bẽ bàng đến mức tất cả những gì nàng có thể nghĩ được là ngồi đó, tay vẫn che lấy mắt. Có lẽ nếu nàng ước thật lòng, thì khi nàng mở mắt ra, ngài lãnh chúa đã đi xa, rất xa rồi.

“Chưa chắc,” lời đáp có vẻ thích thú vang lên.

Nàng đưa tay bịt miệng. Đúng ra tay nàng phải ở vị trí đó suốt từ nãy đến giờ mới phải, có như vậy nàng mới không buột miệng nói ra điều gì ngốc nghếch, kiểu như điều ước ngài lãnh chúa sẽ đi rất xa vậy.

Giờ đây khi một mắt không còn được che nữa, nàng đánh liều nhìn lãnh chúa và thấy anh ta đúng là đã mặc quần áo vào rồi. Vậy là nàng buông tay còn lại xuống trong lúc lo lắng nhìn.

Anh ta đứng đó, hai chân giang rộng, tay khoanh trước ngực, và, đúng như nàng dự đoán, anh ta đang cau mày.

“Có muốn nói cho ta biết cô đang lén lút làm gì trong bóng tối không?”

Hai vai nàng chùng xuống. Dường như nàng không thể trốn thoát một cách yên lành được rồi. Làm sao nàng biết được anh ta và các em trai lại có cái trò bơi muộn ngớ ngẩn như thế cơ chứ?

“Tôi có cần phải trả lời câu đó không?” Nàng lí nhí.

Ngài lãnh chúa thở dài. “Cô cố tình không hiểu khi ta nói rằng cô không được xa rời sự bảo vệ của ta phải không? Ta không đối xử tốt với những ai dưới quyền mình mà ngang nhiên cãi lại lệnh của ta đâu. Nếu cô mà là lính của ta thì ta đã giết cô rồi.”

Câu cuối nghe không có vẻ khoác lác tí nào. Anh ta thậm chí còn không hề ngần ngại khi nói ra điều đó, vì thế nàng chắc chắn không phải anh ta đang hù dọa mình. Không, thề có Chúa là vậy, và điều đó còn làm cho nàng sợ hơn.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà nàng lại phủ nhận lời nói của anh ta. “Tôi không dưới quyền ngài, thưa Lãnh chúa. Tôi không biết tại sao ngài lại nghĩ như thế, nhưng điều đó không đúng lắm. Tôi chẳng dưới quyền ai cả, chỉ phụng sự ý Chúa và làm theo ý mình thôi.”

Lãnh chúa ngạo mạn cười với nàng, hàm răng lóe lên dưới ánh trăng mờ ảo. “Nếu xét về mặt một cô gái quyết tâm tự làm mọi việc theo ý mình thì cô không thành công lắm đâu.”

Nàng khịt mũi. “Ngài nói như thế là hơi khắt khe đấy.”

“Có nói thế thì cũng chẳng sai đi đâu tí nào. Bây giờ, nếu không còn gì để nói nữa thì ta đề nghị chúng ta quay trở về tháp chính, tốt hơn là nên về trước khi con trai ta rời phòng ta để sang tìm cô. Có vẻ như nó thích được ngủ cùng cô. Ta không muốn hình dung ra phản ứng của nó khi nó phát hiện ra giường cô trống trơn.”

Ồ, thật bất công, và lãnh chúa hiểu rõ điều đó. Anh ta đang thao túng tình cảm của nàng và đang cố làm cho nàng cảm thấy tội lỗi vì đã bỏ Crispen mà đi. Nàng nhíu mày để cho anh ta biết sự khó chịu của mình, nhưng anh ta phớt lờ và kéo tay nàng bằng những ngón tay mạnh mẽ.

Nàng không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc để anh ta lôi trở về hướng tháp chính. Anh ta đi cùng nàng vòng qua bức tường đá rồi băng qua sân. Ở đó, anh ta dừng lại và gay gắt ra lệnh cho lính canh không được phép để nàng trốn đi lần nữa. Sau đó, anh ta tiếp tục đi vào, nàng còn lo sợ hơn khi anh ta cứ khăng khăng đòi đưa nàng về đến tận phòng.

Anh ta mở cửa rồi xô nàng vào trong. Tiếp đó, đứng ở ngưỡng cửa, anh ta nhìn nàng đầy giận dữ.

“Nếu ngài định hăm dọa tôi bằng cách tỏ ra hung hãn như thế thì chắc chắn là ngài sẽ thất bại,” nàng ung dung nói.

Anh ta ngước mắt lên trời một lúc, nàng thề là anh ta đang thầm đếm trong đầu. Anh ta làm thế khoảng một giây, như thể cố lấy lại lòng kiên nhẫn đang tuột dốc không phanh, vì điều đó làm nàng thích thú. Nàng băn khoăn không biết anh ta có chút kiên nhẫn nào không nữa.

“Nếu cần phải chặn cửa lại, ta sẽ làm. Ta có thể là một người rất có sức chịu đựng, cô gái ạ, nhưng cô đã thử thách ta quá nhiều. Ta đã cho cô thời hạn đến ngày mai để nói cho ta biết điều cô đang giấu. Sau đó, ta hứa là cô có thể từ chối lòng hiếu khách của ta.”

“Giờ tôi đã không thích nó rồi,” nàng cáu kỉnh nói, vẫy tay về phía anh ta. “Ngài có thể đi được rồi. Tôi sẽ đi ngủ ngay đây.”

Quai hàm anh ta giật giật, những ngón tay siết lại hai bên hông. Nàng tự hỏi không biết liệu có phải anh ta đang nghĩ đến việc siết những ngón tay đó quanh cổ nàng hay không. Lúc ấy, trông anh ta như đang cân nhắc đến khả năng đó vậy.

Sau đó, như để chống lại yêu cầu của nàng, lãnh chúa bước tới trước cho đến khi bóng người to cao lừng lững của anh ta đứng trước mặt nàng. Quai hàm anh ta vẫn đang giật giật, và mắt anh ta hẹp lại trong lúc cúi xuống nhìn nàng.

Anh ta chĩa ngón tay lên chóp mũi nàng. “Ở đây cô không được quyền ra lệnh. Ta mới có quyền. Cô nên nhớ kĩ điều đó.”

Nàng nuốt khan, đột nhiên cảm thấy choáng ngợp bởi vóc dáng của anh ta. “Tôi sẽ cố gắng nhớ.”

Lãnh chúa khẽ gật đầu rồi quay gót rời phòng và đóng cánh cửa đánh sầm.

Mairin ngồi phịch xuống đệm rơm và thở dài chán ghét. Chuyện đó không xảy ra theo ý định của nàng. Đáng nhẽ giờ này nàng đã phải đi khỏi đất nhà McCabe được một đoạn xa rồi mới đúng, hoặc chí ít là cũng đến được biên giới. Dự định của nàng là liều đi về phía bắc, vì ở phía nam chẳng có gì cho nàng cả.

Giờ đây nàng bị kẹt trong pháo đài với một tên lãnh chúa hống hách luôn cho rằng anh ta có thể bắt nàng phải có lòng tin vào anh ta dễ như khi anh ta chỉ huy quân lính. Ngày mai anh ta sẽ thấy nàng không dễ khuất phục trước yêu cầu của người khác đến thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.