Chiến Lang Ở Rể

Chương 54: Chương 54: Hình như tôi đã gặp anh ta ở đâu rồi




Từ khi mở chai rượu nổi tiếng này đến khi Lê Văn Vân phủ nhận, lại có thêm một nhóm người nữa đến.

Mọi chuyện xoay chuyển không ngừng, so với xem phim dài tập còn đã ghiền hơn.

Lê Văn Vân đi tới trước mặt Mao Vũ Sinh, sau đó ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Mao Vũ Sinh.

“Đây là tiệc sinh nhật của Đặng Hân Hân, không phải là nơi để anh làm xấu mặt.” Lê Văn Vân bình tĩnh nói: “Anh gây ra nhiều chuyện rắc rối như vậy, nhảy nhót khắp nơi, giống y như một tên hề.”

“Tôi không muốn khiến mọi chuyện quá ầm ĩ, dù sao đây cũng là tiệc sinh nhật của Đặng Hân Hân.” Lê Văn Vân nhàn nhạt nói.

Mao Vũ Sinh nghiến răng, nhưng bây giờ anh ta không biết rõ tình hình, anh ta không biết tại sao Anh Hoa lại sợ Lê Văn Vân như vậy.

Trong lòng anh ta đang lớn tiếng mắng chửi Trần Nghị!

Lê Văn Vân nhìn Đặng Hân Hân, rồi nói: "Hân Hân, đây là tiệc sinh nhật của cô. Muốn xử lý Mao Vũ Sinh như thế nào, cô tự quyết định đi."

Đặng Hân Hân cau mày, sau đó đi tới trước mặt Mao Vũ Sinh nói: "Mao Vũ Sinh, anh tự đi đi. Tôi vốn dĩ không mời anh đến tiệc sinh nhật của tôi. Vì thể diện của chủ tịch mà anh đến tôi cũng không nói gì cả. Nhưng anh cứ luôn kiếm chuyện khiến mọi người phải mất hứng cả rồi."

"Anh..." Mao Vũ Sinh cắn răng.

Nhìn thấy ánh mắt của mọi người, anh ta hận không thể tìm một chỗ để chui vào.

Đúng vậy, bây giờ thì ai cũng biết rồi, mọi chuyện là do anh ta cố tình làm ra.

Anh ta không thể khiến Lê Văn Vân mất mặt, ngược lại bây giờ anh ta mới là người bị mất mặt.

Nghe thấy lời của Đặng Hân Hân, Anh Hoa vội vàng nhìn Lê Văn Vân nói: "Anh Lê, để tôi giúp anh đưa anh ta ra ngoài. Tên này thực sự không phải là người."

Lê Văn Vân bình tĩnh gật đầu.

Anh Hoa nhanh chóng gật đầu, lại chỉ vào chai rượu vang kia nói: "Chai rượu vang này mọi người cứ uống đi, dù sao cũng mở ra rồi. Chỉ cần ngài không chấp nhặt tôi là được.”

Sắc mặt Mao Vũ Sinh không tốt lắm, bị người của Anh Hoa kéo ra ngoài.

Trong phòng bao một lần nữa khôi phục lại sự yên tĩnh, nhưng biểu tình của tất cả mọi người khi nhìn Lê Văn Vân đều có hơi kỳ quái.

Đương nhiên cũng có người không ngừng liếc nhìn chai rượu vang, nuốt nước miếng một cái, vẻ mặt đầy mong chờ.

Anh Hoa đã nói rồi, chai rượu vang này tặng cho Lê Văn Vân, điều này có nghĩa là Lê Văn Vân có quyền quyết định chai rượu vang này. Chai rượu này uống một ngụm thôi cũng tốn đến mấy chục nghìn tệ đó.

Vưu Tường ở bên cạnh cười giễu cợt: "Nhìn bản lĩnh của tên này xem."

Sau đó anh ta lại nói với Diệp Mộng: "Anh đã nói rồi, tên nhóc này gây chuyện rồi không thể học thứ tốt được. Em cũng thấy rồi đấy, người trong KTV Đế Hào này trước đây chắc chắn dính líu đến xã hội đen. Những người đó cư xử khách khí với Lê Văn Vân như vậy, Lê Văn Vân đoán chừng cũng lăn lộn ở trong ngành đó. Rất có thể là đã quen biết ở trong nhà giam."

Trần Âm Âm cũng gật đầu nói: "Tôi cũng nghĩ là vậy!"

Giọng nói của bọn họ rất nhỏ, nhưng Lê Văn Vân lại nghe thấy rõ ràng. Khóe miệng anh cong lên, cũng không để ý quá nhiều, tự quay trở lại vị trí trước đó của mình rồi ngồi xuống.

“Mọi người tiếp tục, mọi người tiếp tục đi!” Đặng Hân Hân cười nói.

Trần Hiểu Nguyệt một lần nữa chịu trách nhiệm việc điều hòa bầu không khí, bầu không khí trong phòng bao dần dần sôi động trở lại.

Nhưng có rất nhiều người vẫn không khỏi nhìn về phía chai sâm panh. Lê Văn Vân không lên tiếng, bọn họ cũng ngại nói ra miệng.

Đợi sau khi bầu không khí khôi phục trở lại, Đặng Hân Hân mới bước đến bên cạnh Lê Văn Vân nói lời xin lỗi: "Lê Văn Vân, thật ngại quá, không ngờ lại gây cho anh một rắc rối lớn như vậy."

Lê Văn Vân cười với cô nói: "Không sao, giải quyết xong cũng không sao rồi. Nhưng phải nói lại, đứa con trai này của chủ tịch các cô thật không có gia giáo."

Đặng Hân Hân thở dài nói: "Không có cách nào khác, chủ tịch của chúng tôi cũng là một lời khó nói hết. Hy vọng sau này anh ta sẽ không làm phiền anh nữa. Đúng rồi, hay là tôi nói rõ với chủ tịch của chúng tôi. Ngài là người dùng thẻ kim cương!"

Lê Văn Vân lắc đầu nói: "Thôi bỏ đi, chuyện này chỉ cần cô biết là được."

Nghe Lê Văn Vân nói vậy, Đặng Hân Hân cũng không nói gì nữa, gật đầu nói: "Được."

“Đúng rồi, cô đem chai rượu vang này chia cho mọi người đi.” Lê Văn Vân nói.

Đặng Hân Hân giật mình nhìn Lê Văn Vân, cũng không từ chối, xinh đẹp cười một tiếng nói: "Vậy thì cám ơn anh nhé."

Lê Văn Vân xua tay!

Sau khi Đặng Hân Hân cầm chai sâm panh chia cho những người khác, biểu tình khi những người đó nhìn Lê Văn Vân, một lần nữa lại xuất hiện thay đổi, hơi mang theo sự sùng bái.

Lê Văn Vân cũng không quan tâm lắm, vẫn ngồi đó một mình uống rượu, hầu hết mọi người anh đều không quen thuộc, người quen chỉ có Đỗ Tịch Tịch và Trần Hiểu Nguyệt cũng đang ngồi cùng đám người Diệp Mộng!

Một lúc sau, Đỗ Tịch Tịch lặng lẽ chạy đến bên cạnh Lê Văn Vân, khuôn mặt xinh đẹp đã ửng hồng.

Tửu lượng của cô gái nhỏ này vốn kém, vậy mà còn uống không ít.

Lúc này, cô ấy hiển nhiên vẫn chưa hoàn toàn say, nhưng đôi mắt đã mang theo chút mờ mịt. Cô ấy đi đến bên cạnh Lê Văn Vân, đặt mông ngồi xuống, thân hình mềm nhũn dựa vào trên người Lê Văn Vân.

"Cô làm gì." Lê Văn Vân giật mình, nhìn về phía Đỗ Tịch Tịch nói: "Trước mặt nhiều người như vậy, cô làm vậy không tốt lắm đâu! Cô thật muốn làm chút chuyện gì với tôi thì chúng ta về nhà nhé. Thật sự không được nữa thì đi đến xe cô đi."

“Xí!” Đôi mắt mờ mịt của Đỗ Tịch Tịch đã tỉnh táo hơn một chút, cô ấy trừng mắt nhìn Lê Văn Vân nói: “Anh thật biến thái.”

Lê Văn Vân mỉm cười.

Đỗ Tịch Tịch phồng miệng, thấp giọng hỏi: "Lê Văn Vân, anh nói thật đi, anh rốt cuộc là ai? Anh cứu bố tôi cũng thôi đi, anh còn có một tấm thẻ kim cương của Ngân hàng Tân Hải. Còn nữa, tại sao anh Hoa đó lại sợ anh như vậy? Anh có phải là xã hội đen hay không?"

Lê Văn Vân cười hì hì với cô ấy nói: "Cô đoán đi!"

"Anh còn bảo tôi đoán, tôi sẽ..."

Cô ấy nói đến đây, dường như không biết phải uy hiếp thế nào, suy nghĩ hồi lâu mới nói: "Tôi sẽ không nói chuyện với anh nữa."

Nói xong, cô ấy còn tức giận trề môi ra.

Nhìn thấy dáng vẻ này của cô ấy, nhịp tim của Lê Văn Vân hơi tăng nhanh, muốn hung hăng hôn lên miệng cô ấy. Nhưng nghĩ đến xung quanh có hơi nhiều người, anh không thể không kìm chế suy nghĩ trong nội tâm mình.

“Thực ra thì.” Lê Văn Vân nhìn Đỗ Tịch Tịch.

Đỗ Tịch Tịch nghe thấy lời của Lê Văn Vân, mắt hơi sáng lên, nghĩ rằng Lê Văn Vân sẽ nói cho cô ấy.

Lê Văn Vân sờ mũi nói: "Thực ra thì, tôi là một cao thủ ẩn thế, là một trong những người đàn ông mạnh nhất trên thế giới."

Đỗ Tịch Tịch bày ra vẻ mặt khinh thường, vuốt tóc Lê Văn Vân nói: "Ha ha, anh là siêu nhân."

Lê Văn Vân cười, trong lòng thầm thở dài nói: "Lời nói thật luôn khiến người ta không tin tưởng."1

Lúc này, Trần Âm Âm đã chạy tới, đỡ Đỗ Tịch Tịch dậy, nhìn chằm chằm vào Lê Văn Vân nói: "Lê Văn Vân, anh đang làm gì vậy."

Lê Văn Vân lười để ý tới cô ta, Trần Âm Âm lại nói: "Tịch Tịch, đã nói với em rồi, tránh xa tên này ra chút!"

Nói xong, cô ta đỡ Đỗ Tịch Tịch quay trở lại.

Bầu không khí trong phòng bao rất ấm áp, thỉnh thoảng có người đến tìm Lê Văn Vân nói vài câu. Dù sao thì sau khi xảy ra chuyện vừa rồi, bọn họ đã nếm thử được chai rượu vang đẳng cấp thế giới đó.

Thời gian trôi qua, dần dần có người bắt đầu rời đi.

Về phần Đỗ Tịch Tịch, cô ấy đã hoàn toàn uống say.

Đám người Đỗ Tịch Tịch chơi đến tận sáng sớm mới bước ra khỏi KTV Đế Hào, mỗi người tự trả tiền rồi rời khỏi cửa KTV. Không lâu sau, ở cửa chỉ còn lại vài người Lê Văn Vân quen biết.

Diệp Mộng không uống rượu, cô đỡ Đỗ Tịch Tịch lên xe, sau đó quay đầu nhìn Đặng Hân Hân nói: "Hân Hân, ngày mai chúng tôi rời khỏi thành phố Giang rồi, cô nhớ đến Lâm Hải nhé."

Đặng Hân Hân gật đầu nói: "Tiệc đính hôn của người chị em tốt nhất của tôi, tôi chắc chắn sẽ đến."

“Được, trên đường về nhà nhớ chú ý an toàn.” Diệp Mộng nói.

Tất cả mọi người đều rời đi, vì có đám người Diệp Mộng ở đó nên Lê Văn Vân đương nhiên không thể đi xe của Đỗ Tịch Tịch trở về. Đợi đến khi xe của Đỗ Tịch Tịch khởi động, anh lên một chiếc taxi nói: "Đi theo chiếc xe phía trước!"

Sự an nguy của Đỗ Tịch Tịch, anh vẫn phải có trách nhiệm đến cùng.

Ngay khi bọn họ rời đi, một người phụ nữ mặc váy đỏ bước ra khỏi cửa của KTV Đế Hào. Cô ta nhìn về phía chiếc taxi của Lê Văn Vân, khẽ cau mày nói: "Hình như đã gặp người này ở đâu rồi."

Bên cạnh cô ta, một người cũng đi ra nói: "Chị Hoa Hồng Đỏ, hôm nay chị trông nom một chút. Đỗ Tịch Tịch kia đã hoàn toàn uống say, hơn nữa xung quanh cũng xác nhận rồi. Người gác đêm dường như đã rời đi. Hôm nay chúng ta tranh thủ bắt lấy Đỗ Tịch Tịch!"

“Đi thôi!” Hoa Hồng Đỏ gật đầu.

Ở bên cạnh, hai chiếc xe con đen như mực đồng thời lái đi, theo sau xe taxi của Lê Văn Vân, ở phía sau xe của Đỗ Tịch Tịch.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.