Chiến Lược Ly Hôn Của Ảnh Hậu Hết Thời

Chương 56: Chương 56: Bẫy rập




Mấy ngày này ở nước ngoài chỉ coi như một hồi diễm ngộ không thể có hồi kết, hiện giờ sắp về nước, Quý Thần Ly thấy rõ, cái gì có thể nói cái gì không thể nói, diễm ngộ kết thúc, cuộc sống mỗi người phải tiếp tục.

—————————————

Cuối cùng vẫn là Quý Thần Ly đẩy Minh Lãng ra trước. Trên đường người qua lại tấp nập, ngày càng có nhiều người dùng ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm hai người đang ôm nhau. Quý Thần Ly không có hứng thú làm khỉ cho mấy người nước ngoài soi mói chỉ trỏ, nàng đẩy Minh Lãng, lùi lại hai bước. Hai người đang đứng ở một con phố không biết tên, xung quanh đều là người dị quốc, bên cạnh có một ngọn đèn đường, ánh sáng trắng lạnh lẽo vừa vặn chiếu xuống đỉnh đầu Minh Lãng, cùng Minh Lãng rất phối hợp. Quý Thần Ly mượn ánh đèn để nhìn Minh Lãng, nhưng nửa khuôn mặt cô bị che khuất đằng sau mái tóc trong bóng tối, hai mắt rũ xuống, không thấy rõ biểu cảm.

Trên đường về, không ai nói chuyện, hai người đi song song, ở giữa cách nhau nửa mét, không ai nhìn ai, tựa như những người xa lạ. Trở lại khách sạn, Quý Thần Ly đứng trước cửa phòng mình, chúc Minh Lãng ngủ ngon, Minh Lãng lúc này mới một lần nữa cười một chút, “Có người nói, chúc ngủ ngon nghĩa là tôi yêu em.”

Quý Thần Ly cũng cười theo, cười đến cực nhạt, rất có phong thái của Minh Lãng, “Nào có nhiều ý tứ như vậy, chẳng qua lừa mình dối người mà thôi.”

Minh Lãng gật đầu, cụp mắt xuống lại cười, tự giễu nói: “Tôi cũng nghĩ thế.”

Hai người cứ đứng chôn chân ở cửa mãi như vậy, không ai có ý định về phòng. Giằng co mười phút, Quý Thần Ly mới hỏi: “Cô chừng nào thì về nước?”

“Ngày mai, còn em?”

“Tôi cũng ngày mai, nhưng tôi đi từ Paris về, đại khái không tiện đường.”

“Tiện đường, tôi cũng từ Paris trở về.” Minh Lãng hỏi, “Cùng nhau?”

“Ừ.” Dù sao ở nước ngoài, chơi đều cùng chơi, chẳng qua tiện đường, hiện tại lại đi rối rắm cũng không thú vị.

Quý Thần Ly lại nói: “Vậy...... cô nghỉ ngơi đi.”

Nàng xoay người trở về phòng, bị Minh Lãng gọi lại, “Thần Ly.”

“Huh?”

“Hôm nay, xin lỗi.” Minh Lãng co quắp, “Chúng ta đã không còn quan hệ, hôm nay là tôi vượt rào.”

Cô nói như vậy, thế nhưng Quý Thần Ly cảm thấy có điểm buồn bã, cười nhạt nói: “Vậy thì quên đi. Minh Lãng, chúng ta mấy ngày này, chỉ là một giấc mộng.”

Trở về, liền tỉnh mộng.

......

Phòng Quý Thần Ly và Minh Lãng như ảnh phản chiếu qua gương của nhau, đầu giường hai người ngăn cách bởi một bức tường, đều là một đêm không ngủ.

Tây Âu xưa nay là nơi thích hợp để phát tiết hormone lãng mạn, ngay cả nơi nổi danh luôn luôn nghiêm túc như nước Đức cũng không ngoại lệ. Không khí yêu đương nồng nàn khắp mọi nơi, Quý Thần Ly bị cảm nhiễm, trái tim đã ngủ yên bao lâu lại bắt đầu khe khẽ rung động. Chút rung động này, vẫn là bởi cùng một người.

Quý Thần Ly phỉ nhổ bản thân, lắc đầu không cho mình miên man suy nghĩ.

Mau ngủ, về nước là sẽ tốt. Quý Thần Ly nhắm mắt lại tự mình thôi miên, bắt đầu đếm cừu đếm sủi cảo. Mặc kệ là cừu hay là sủi cảo, đến cuối cùng ở trước mắt Quý Thần Ly bay tới bay lui đều biến thành mặt Minh Lãng. Thật vất vả mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, lại mơ thấy Minh Lãng nằm khóc trong lòng ngực nàng, y như chim non núp vào chim mẹ.

Cứ như vậy tỉnh tỉnh ngủ ngủ tới nửa đêm, Quý Thần Ly rốt cuộc thừa nhận mình mất ngủ. Minh Lãng cũng sẽ như chim non núp vào người khác sao? Quý Thần Ly đờ đẫn nhìn trân trối vào trần nhà bổ não, chịu không nổi, toàn thân nổi da gà. Nhưng nhớ lại cảnh Minh Lãng khóc thút thít trong mộng, lại cảm thấy không đến mức khó có thể tiếp thu. Minh Lãng dáng dấp tốt, khóc lên cũng là lê hoa đái vũ, thật sự đẹp, khiến người ta...... rất muốn khi dễ.

A a a ——

Quý Thần Ly cắn góc chăn rầu rĩ kìm nén lửa giận trong lòng, ở trên giường lăn qua lộn lại thay đổi vô số loại tư thế, cuối cùng đỉnh đầu ổ gà ngồi trên giường, lưng dựa ván giường, một tay nâng lên cao, lúc gõ, lúc không vào vách tường.

Thùng, thùng, thùng.

Trừ bỏ Quý Thần Ly gõ, rõ ràng còn có một tiếng gõ nho nhỏ khác. Nàng dừng lại, căng tai lên nghe, lại không có tiếng gì nữa.

Thùng. Quý Thần Ly lại gõ một lần nữa.

Quả nhiên, bên kia lại gõ đáp lại.

Ở cách vách là Minh Lãng, tiếng gõ tường này đương nhiên cũng là Minh Lãng vọng lại.

Hai người tuổi tâm lý cộng lại là gần một trăm tuổi, hơn nửa đêm chơi gõ tường, gõ suốt một đêm.

Đánh chết Quý Thần Ly nàng cũng sẽ không tin, mình cùng Minh Lãng còn có một ngày như vậy.

Sáng sớm hôm sau ra cửa, hai người mang bốn con mắt gấu trúc nhìn nhau không nói nên lời, Quý Thần Ly kìm không được cười ra tiếng, trêu chọc: “Hơn 50 tuổi đầu, còn ấu trĩ như vậy.”

Minh Lãng lại rất nghiêm túc mà đáp nàng: “Sinh mệnh tôi đã sớm dừng lại.” Vào ngày em qua đời.

Vì thế Quý Thần Ly lại có điểm cười không nổi.

Minh Lãng nói cô đã tiêu sạch tiền, Quý Thần Ly tuy rằng không biết người này trong vòng một ngày tiêu hết 20 nghìn Euro kiểu gì, nhưng tạm thời tin tưởng, thay Minh Lãng thanh toán tiền vé máy bay đi Paris, lại cảm thấy tim rỉ máu.

“Sau khi về nước nhớ trả lại cho tôi, trả gấp đôi!”

“Em rất thiếu tiền sao?” Minh Lãng hỏi.

“Hiện tại không thiếu, về sau sẽ thiếu.” Quý Thần Ly chi tiền, đương nhiên là mua vé bay khoang phổ thông. Minh Lãng tay không tới tay không đi, đồ đạc Quý Thần Ly chuẩn bị cho chuyến du lịch Châu Phi chưa kịp bắt đầu đã chết non cộng với phần lớn quần áo túi xách mới mua được nàng gửi chuyển phát nhanh quốc tế về C thị, lên máy bay chỉ có một ba lô, đựng vài bộ quần áo để thay. Hai người tự tìm vị trí rồi ngồi xuống, Quý Thần Ly mới lại nói tiếp: “Không tham gia giới giải trí, không làm nghề kiếm tiền nhanh nữa, phải chi tiêu tiết kiệm.”

“Em định chuyển sang làm gì?”

“Không biết a, đại khái......” Quý Thần Ly không có phòng bị, đang muốn buột miệng thốt ra, nghẹn chữ trở về, cười gượng, “Đây là chuyện của tôi, không mượn cô lo lắng.”

Mấy ngày này ở nước ngoài chỉ coi như một hồi diễm ngộ không thể có hồi kết, hiện giờ sắp về nước, Quý Thần Ly thấy rõ, cái gì có thể nói cái gì không thể nói, diễm ngộ kết thúc, cuộc sống mỗi người phải tiếp tục.

Cũng may Minh Lãng thức thời, không hỏi gì thêm. Cô không giỏi bắt chuyện, đành phải trầm mặc. Tẻ ngắt chung quy xấu hổ, Quý Thần Ly không còn cách nào khác phải tùy ý nói chuyện, hỏi cô: “Sao cô quen thuộc với Berlin như vậy?”

“Sư phụ tôi sống ở đây.”

“Sư phụ cô không có việc gì ở nơi này làm gì?”

“Ông sùng bái Hitler.”

“......” Quý Thần Ly bị Minh Lãng nghẹn hồi lâu không nói nên lời, mắt trợn trắng chửi thầm, khó trách dạy ra đồ đệ đều cổ quái như vậy. Bản thân ông sư phụ này cũng thật biến thái, cư nhiên sùng bái thể loại cuồng chiến tranh.

Chuyến bay dài hai giờ, Quý Thần Ly gợi lên mấy đề tài nói chuyện, Minh Lãng đều một năm một mười mà đáp, mỗi câu chỉ vỏn vẹn vài chữ, nhưng đều cô đọng súc tích như học sinh ngoan ngoãn nghe lời thầy giáo. Quý Thần Ly có loại ảo giác, lúc này nếu nàng làm Minh Lãng đem những thứ cơ mật nhất của Minh gia nói hết cho nàng, nói không chừng cô cũng sẽ nói ra toàn bộ.

Sau đó Quý Thần Ly cảm thấy mình nói hơi nhiều, nghĩ đại khái Minh Lãng đã sớm không kiên nhẫn, chủ động ngừng hình thức giao lưu một hỏi một đáp. Ngược lại Minh Lãng thấy nàng thật lâu không bắt đầu đề tài khác, hỏi: “Sao em không nói nữa?”

“Nói cái gì?”

“Nói gì cũng được, nói chuyện, nói chuyện phiếm.”

“Cái kia a......” Quý Thần Ly cười mỉa, “Tôi sợ cô ngại ồn, một đêm không ngủ, cô không buồn ngủ sao?”

“Không buồn ngủ.” Minh Lãng lắc đầu, nói: “Tôi muốn nghe em nói.”

Trước đây không biết quý trọng, mất đi hai mươi năm, nhớ còn không kịp, sao có thể ngại em ồn.

“Nhưng tôi mệt.” Quý Thần Ly nheo mắt lại, nhắm mắt nghỉ ngơi, “Ngủ một lát đi.”

Cho đến khi máy bay hạ cánh, Quý Thần Ly vẫn luôn nhắm mắt, nhưng nàng một giây cũng chưa ngủ. Ánh mắt Minh Lãng trần trụi lại trực tiếp, sao có thể ngủ được.

Tới Paris, Hứa Lộ Dương cùng các vệ sĩ của Minh Lãng đã đợi sẵn, Quý Thần Ly định cứ thế mà phân biệt. Hứa Lộ Dương nhìn sắc mặt lão bản là biết cô không nghĩ để người đi, xuất ra tất cả tài ăn nói của mình, mồm năm miệng mười, thậm chí bịa ra cả khủng bố tấn công, rốt cuộc thuyết phục Quý Thần Ly, làm nàng theo chân bọn họ cùng nhau đi về khách sạn Minh Lãng đã đặt.

Nơi này không phải Berlin, ẩm thực sinh hoạt hàng ngày của Minh Lãng đều có từng chuyên gia phụ trách, ở cũng tất nhiên là nơi sang trọng nhất Paris. Nhưng ngoài dự đoán của Quý Thần Ly, nơi bọn họ đến chỉ là một khách sạn ba sao. Nàng thở phào nhẹ nhõm, nếu thật sự ở khách sạn mấy chục nghìn đô một đêm, nàng chắc ói ra máu.

Nhưng Hứa Lộ Dương chỉ đặt phòng cho một mình Minh Lãng, đoàn người đến khách sạn thì khách sạn đã hết phòng. Quý Thần Ly tính toán tìm chỗ khác ở, bị Hứa Lộ Dương khuyên ở lại, lại bị thôi miên một hồi. Không thể không bội phục công phu mồm mép của Hứa Lộ Dương, cuối cùng nói đến mức nếu Quý Thần Ly đêm nay không ở lại đây thì cũng coi như có lỗi với gia đình cô ấy.

“Vậy phiền toái Hứa trợ lý chen chúc với tôi một đêm.” Quý Thần Ly nói: “Tôi không kén chọn, ngủ dưới đất là được.”

“Nhưng......” Mặt Hứa Lộ Dương lộ vẻ khó xử, “Quý tiểu thư, không phải tôi ghét bỏ cô, tôi hôm nay về nước luôn, dư lại đều là vệ sĩ, cô xem......”

Hứa Lộ Dương nói đến đây, Quý Thần Ly mới ý thức được, mình hình như bị gài bẫy.

Nàng bực mình, vác ba lô lên lưng, lạnh lùng nói: “Vậy không làm phiền Hứa trợ lý nữa, tôi đi tìm khách sạn khác là được.” Hiện tại cách tuần lễ thời trang còn hai ba tháng, lại không phải khách sạn nào cũng kín người hết phòng như khách sạn này.

“Ai Quý tiểu thư!” Hứa Lộ Dương nóng nảy, “Ngài......”

“Chờ một chút.” Vẫn luôn không lên tiếng Minh Lãng mở miệng, Quý Thần Ly châm chọc mà nhìn cô, lộ ra biểu tình quả nhiên như thế.

Quý Thần Ly cho rằng Minh Lãng thay đổi, kỳ thật không thay đổi, cô ta vẫn là cô ta, so với Minh Lãng ở Trung Quốc không có bất luận cái gì khác nhau, đều là khiến người khác phản cảm, một chút rung động trong một ngày một đêm ở Berlin, bất quá là ảo giác của nàng mà thôi.

“A Phi A Hoa.” Minh Lãng nhìn Quý Thần Ly. Hai anh chàng lực lưỡng đứng sau Minh Lãng tiến lên, gật đầu chào hỏi nàng. “Hai người đưa Quý tiểu thư tìm nơi ở, bảo vệ em ấy thật tốt.”

“Đã rõ.” A Phi A Hoa đồng thanh trả lời, một trái một phải đứng sau Quý Thần Ly. Hai người đàn ông cao gần 1m9, cơ bắp cuồn cuộn đến mức âu phục giấu không được, giống như thần gác cửa, Quý Thần Ly nhìn mà sốc, ngược lại ngượng ngùng rời đi.

Quý Thần Ly là kiểu sợ gây phiền phức cho người khác. Nàng nhất quyết phải đi, bởi vì cảm thấy mọi chuyện đều là do Minh Lãng sắp đặt, ép nàng chui vào tròng, giờ Minh Lãng lại tự mình tìm người tiễn nàng đi chỗ khác. Nàng và Minh Lãng bốn mắt nhìn nhau, vẻ bị thương trong mắt Minh Lãng làm nàng cảm thấy hổ thẹn. Có lẽ thật là mình lòng dạ tiểu nhân, Minh Lãng khinh thường chơi loại tiểu thủ đoạn kiểu này.

“Quên đi, tôi...... tôi và cô chen chúc một đêm vậy......”

Minh Lãng nói: “Em sẽ không được tự nhiên.”

“Không có, không có không được tự nhiên.”

Mãi đến khi đưa Quý Thần Ly và Minh Lãng về phòng, Hứa Lộ Dương mới thở phào một cái, thầm nghĩ. Vẫn là tổng tài có bản lĩnh, có kịch bản đối phó tức phụ hẳn hoi.

Nhưng phòng đặt cho lão bản ở Four Seasons George V thì làm sao bây giờ? Dù sao đêm nay cũng không chỗ ngủ, mình giúp Minh Lãng chuyện lớn như vậy, nói vậy lão bản cũng sẽ không để ý mình tu hú chiếm tổ.

Vệ sĩ dư lại thực bất đắc dĩ, đời này con đường dài nhất từng đi, có lẽ chính là con đường lão bản theo đuổi tức phụ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.