Chiến Lược Ly Hôn Của Ảnh Hậu Hết Thời

Chương 55: Chương 55: Minh Lãng không khóc




“Thần Ly, em khiến tôi nhớ em đến điên đảo, rồi lại bảo tôi vân đạm phong kinh mà quên em đi. Em thật tàn nhẫn.”

———————————

Mấy món phổ biến như cà ri lạp xưởng thịt xông khói Quý Thần Ly đã sớm thưởng thức hết trong hai ngày ở Berlin, Minh Lãng không dẫn nàng đi mấy quán ăn đó. Những nơi Minh Lãng dẫn Quý Thần Ly đến đều là những quán ăn vặt sâu trong góc, lơ đãng một chút là sẽ không nhận ra, tuy ít khách nhưng hương vị lại thơm ngon. Quý Thần Ly vừa dạo vừa ăn, dạo đủ những ngóc ngách mà nàng chưa từng chơi; đi mệt thì cùng Minh Lãng mua mỗi người một ly cà phê, dựa vào lan can bên bờ sông Spree nghỉ ngơi.

Không phải mùa cao điểm du lịch, sông Spree cũng không quen thuộc như sông Danube hay sông Thames, trên bờ chỉ có lác đác vài người ngồi ngắm cảnh. Mấy đôi tình lữ ngồi cách xa hàng rào chắn, có đôi rụt rè thì dựa vào nhau nói chuyện phiếm, có đôi mạnh dạn thì hôn môi nồng nhiệt. Dù ở quốc gia nào, những người đang yêu nhau thắm thiết không thể chờ đợi dù chỉ một phút một giây, luôn cố ý hay vô ý, lan toả hạnh phúc của họ ra khắp thế giới.

Quý Thần Ly thực hâm mộ, cuộc đời nàng chưa từng được nếm thử tình yêu cuồng nhiệt như vậy. Tình cảm kiếp trước của nàng đã thiêu đốt gần hết cho Minh Lãng, Minh Lãng kiếp trước không đáp lại, kiếp này Quý Thần Ly không bao giờ có thể có tình yêu hạnh phúc mỹ mãn nữa.

Tiết trời mát mẻ, làn gió thoảng qua khiến lòng người thảnh thơi nhẹ nhõm. Ở một nơi thế này, không phải suy nghĩ, không phải lo lắng, ngay cả những dây dưa khúc mắc giữa nàng và Minh Lãng đã trôi đi rất xa. Hai người ở đây đơn giản chỉ là bạn bè có quen biết, Quý Thần Ly chỉ cần theo bước Minh Lãng dạo chơi mua sắm là được. Nàng cầm cà phê, nhìn những ngôi nhà chóp nhọn đậm chất Tây Âu bên kia sông, cảm thán, “Nếu cuộc sống có thể vẫn luôn như này, cũng khá tốt.”

Quý Thần Ly ngắm phong cảnh, Minh Lãng quay đầu lại, ngắm sườn mặt nàng, những cơn gió nhẹ thổi qua khiến lông mi nàng khẽ rung lên. Mùa hạ Berlin mưa nhiều, bầu trời luôn nhiều mây và xám xịt, nhưng làn da Quý Thần Ly thực trắng, khiến cho bầu trời đằng sau nàng phảng phất như bừng sáng lên.

“Vậy ở lại đây, đừng về.” Minh Lãng nói.

“Sao có thể?” Quý Thần Ly bật cười, “Bên ngoài dù tốt, nhưng vẫn là bên ngoài. Trong nhà dù nhiều chuyện phiền toái, nhưng đó vẫn là nhà tôi, có người thân của tôi.”

“Tôi lại hy vọng có thể cả đời lưu lại nơi đây.” Minh Lãng cười khẽ, “Chỉ có tôi và em.”

Quý Thần Ly nghiêng đầu nhìn Minh Lãng, vén mấy ngọn tóc bị gió thổi loạn ra sau tai, “Vậy nhà cô thì sao? Từ bỏ?”

Hai mắt Minh Lãng nhìn thẳng vào đồng tử Quý Thần Ly, thật sâu mà nhìn nàng một cái, quay mặt qua chỗ khác, môi khẽ mấp máy, “Có em ở, mới có nhà.”

Đáng tiếc gió nổi lên, Quý Thần Ly không nghe rõ, “Cái gì?”

“Không có gì.” Minh Lãng chạm cốc cà phê với Quý Thần Ly, “Cảm ơn em mời khách.”

“Cái gì mà mời khách, nằm mơ đi.” Quý Thần Ly nhấp một ngụm cà phê, xoè tay ra tính toán, “Hôm nay tiêu tổng cộng 319 Euro, làm tròn thành 400 Euro, vậy tính ra cô còn thiếu tôi 200 Euro, tương đương với khoảng 1500 Nhân dân tệ, lại làm tròn lên, thành cô còn thiếu tôi 2000. Trở về nhớ trả, đừng có quên.”

Nhìn Quý Thần Ly bẻ đầu ngón tay tính toán chi li tiểu tiết khiến Minh Lãng trong lòng rạo rực, nhưng vẫn không biểu hiện ra trên mặt, chỉ mang theo chút ý cười trong giọng điệu, “Sao em không làm tròn lên thành 100 triệu?”

“Hô, cũng đúng.” Quý Thần Ly mặt không đổi sắc mà mặt dày tiếp nhận, “Cô mà trả tôi 100 triệu, tôi liền mua cho Đào Nguyên tỷ một biệt thự, đến lúc đó chị muốn nhận nuôi bao nhiêu hài tử cũng không thành vấn đề.”

Minh Lãng cười tủm tỉm: “100 triệu tôi trả không nổi, không bằng đem tôi bồi thường cho em?”

Quý Thần Ly vừa lúc quay đầu, hai người bốn mắt nhìn nhau, đập vào mắt nàng là nụ cười dào dạt ấm áp hiếm có của Minh Lãng, tim đập thình thịch, mặt bắt đầu chậm rãi nóng lên.

Lúc trước chính là nụ cười hiếm hoi ấy đã khiến Quý Thần Ly trầm luân, khiến Quý Thần Ly nghĩ lầm mình là người đặc biệt nhất đối với Minh Lãng.

Người lãnh đạm như Minh Lãng, nở một nụ cười ấm áp như gió xuân mà không hề báo trước, như một đòn kết liễu, dù là ai cũng tránh không khỏi.

Quý Thần Ly mạc danh bắt đầu hồi hộp. Nàng cảm thấy cà phê quá bỏng, bỏng đến độ lòng bàn tay nàng bắt đầu đổ mồ hôi, tim đập cũng càng ngày càng kịch liệt, như đang nổi trống. Quý Thần Ly vội ôm ngực, sợ bị Minh Lãng nghe thấy.

Quý Thần Ly cho rằng mình đã hoàn toàn hết hy vọng với Minh Lãng, không ngờ một khi đem những thù cũ sầu mới quên sạch sành sanh, vừa lơ đãng mị lực Minh Lãng liền đánh thẳng vào trái tim nàng, thậm chí một chút kháng cự đều làm không được.

“Em làm sao vậy?” Quý Thần Ly một lúc lâu không nói lời nào, Minh Lãng nghi hoặc, “Không thoải mái sao?”

Cô nâng tay định sờ trán Quý Thần Ly, nàng hoảng loạn lùi ra sau 5 cm tránh thoát, đầu óc lộn xộn, cũng không biết bản thân đang nói gì, “Tôi rất ổn, a đúng rồi, trời tối, chúng ta trở về ngủ đi.”

Mặt Minh Lãng lộ vẻ kinh ngạc, sau đó trêu chọc cười: “Em muốn ngủ với tôi?”

“Đúng...... Không đúng!” Quý Thần Ly dùng sức lắc đầu, “Tôi là nói sắc trời không còn sớm, bên ngoài không an toàn, chúng ta trở về đi, đúng, trở về......”

Trên đường trở về, Quý Thần Ly sợ mình lại có phản ứng gì vượt ngoài dự đoán, bước đi với tốc độ cực nhanh, cúi gằm mặt vùi đầu đi đằng trước, Minh Lãng không nhanh không chậm đi theo sau nàng. Trời tối rất nhanh, sau chốc lát chỉ có thể dựa vào ánh đèn tối tăm mà đi đường. Quý Thần Ly cứ vùi đầu đi, không nhìn đường. Lúc băng qua đường, đúng lúc có một chiếc ô tô đang lao vun vút đi đến, Minh Lãng tay mắt lanh lẹ kéo Quý Thần Ly trở lại. Quý Thần Ly bỗng nhiên chịu lực, không có phòng bị mà đâm vào lòng ngực Minh Lãng. Nàng cao tương đương Minh Lãng, ngực hai người chỉ cách nhau qua lớp quần áo mỏng. Quý Thần Ly chỉ cảm thấy mình va phải hai vật gì đó mềm mềm, sau khi cố nghĩ cẩn thận xem đấy là gì, mặt lại đỏ lên.

Minh Lãng nhìn cứng ngắt, không ngờ, ngực còn rất mềm......

Minh Lãng lại không có nhiều tâm tư như Quý Thần Ly. Cô nhìn đến chiếc xe kia lao về phía Quý Thần Ly, lúc ấy sợ tới mức tim ngừng đập, thân thể phản ứng nhanh hơn đầu óc. Đến tận khi Quý Thần Ly nằm trong lòng ngực mình, Minh Lãng còn kinh hồn chưa định, hai tay gắt gao ôm chặt nàng, mặt không còn chút huyết sắc.

Quý Thần Ly rũ bỏ mấy suy nghĩ hồ thất bát tao, mới phát hiện Minh Lãng thế nhưng đang phát run.

Trong trí nhớ của nàng, Minh Lãng luôn vừa lạnh lùng vừa cứng rắn, không giống phụ nữ, càng không giống người. Kiếp trước Quý Thần Ly bị thái độ của Minh Lãng làm cho tức chết, đã từng phun tào Minh Lãng, “Cái đồ sỏi đá trong bồn xí, vừa thối vừa cứng.”

Minh Lãng không giống phụ nữ, cũng không giống đàn ông. Cô giống một cái máy được lập trình cố định, mã code đã sớm được ghi vào trong chip, chỉ biết vận hành theo cài đặt, không có tình cảm, không có độ ấm, cũng sẽ không yêu người khác.

Thế nhưng cô đang phát run, hơn nữa đây là một trong số ít những cái ôm giữa nàng và Minh Lãng. Hoá ra Minh Lãng cũng không cứng ngắt, lạnh lẽo như nàng nghĩ, cơ thể cô rất mềm, còn có hương thơm thoang thoảng. Quý Thần Ly chưa từng nghĩ có một ngày sẽ dùng từ này để hình dung Minh Lãng, nhưng trong giây phút này, trong đầu nàng chỉ có bốn chữ: Nhuyễn ngọc ôn hương*.

*Nhuyễn ngọc ôn hương (软玉温香): miêu tả người con gái trẻ tuổi thân thể trắng nõn mềm mại, toát ra hơi thở thanh xuân ấm áp

Rốt cuộc sống lâu hơn mình vài chục năm a. Quý Thần Ly nghĩ, góc cạnh của Minh Lãng, đại khái cũng chỉ có năm tháng mới có thể mài phẳng.

Có đôi khi Quý Thần Ly cảm thấy kỳ thật cũng rất kỳ diệu. Nàng đã chết, rồi lại sống, sống lại một lần, toàn bộ quỹ đạo kiếp trước trở về con số 0, thậm chí những ký ức của nàng cũng biến thành hư ảo. Không có người sẽ nghĩ đến, ký ức của Quý Thần Ly, có lẽ sẽ là tương lai của bọn họ.

Quý Thần Ly thỉnh thoảng cảm thấy cô độc, nàng trên đời này lẻ loi một người, những ký ức chưa phát sinh đó, ngay cả Đào Nguyên cũng không thể sẻ chia.

Cho đến khi nàng phát hiện, Minh Lãng cũng mang theo ký ức giống nàng. Không, thậm chí ký ức của Minh Lãng còn gần tương lai hơn cả Quý Thần Ly. Tương lai ba mươi năm sau, Minh Lãng hoàn toàn biết. Điều này giúp Quý Thần Ly cảm thấy bớt cô độc, ít nhất trên thế giới này còn có một người như vậy, đến từ cùng một chiều không gian với nàng, quá khứ của nàng người nọ đều biết, nàng còn đã từng yêu người kia thật đậm sâu.

Quý Thần Ly từng nghĩ, nếu ngay cả Minh Lãng cũng không có ký ức, nói không chừng nàng cuối cùng sẽ bị những thứ trong tâm trí mà nàng không biết là ký ức hay là vọng tưởng tra tấn đến phát điên. Ít nhất Minh Lãng có thể chứng minh, kiếp trước của nàng là sự thật, không phải một giấc mộng vô căn cứ.

Thân thể Minh Lãng vẫn đang run rẩy, Quý Thần Ly thử thăm dò gọi tên cô: “Minh Lãng?”

“Tôi cho rằng......” Minh Lãng dùng hết sức nuốt nước bọt, thì thào bên tai Quý Thần Ly, “Em sẽ chết.”

Quý Thần Ly hiểu Minh Lãng đang nói gì, trên đời này cũng chỉ có nàng biết tầng nghĩa khác của câu Minh Lãng nói.

Nhìn xem. Quý Thần Ly ác ý nghĩ, hoá ra mình kiếp trước không phải chẳng là cái thá gì với Minh Lãng, nếu không cô ta hà tất sợ hãi mình chết đến thế?

Quý Thần Ly để cô ôm, nói: “Minh Lãng, có người đang nhìn chúng ta.”

“Chỉ một lát.” Minh Lãng vùi đầu vào bả vai Quý Thần Ly, hai tay siết chặt, “Thần Ly, tôi sắp điên rồi.”

Đầu đường dị quốc, không ai biết ai, đến cả Minh Lãng cũng cởi bỏ lớp ngụy trang cường ngạnh thường ngày, để lộ ra bên trong mềm mại. Đầu quả tim Quý Thần Ly như thể bị kiến cắn, khẽ đau khẽ nhức, nếu không để ý có thể sẽ không nhận ra.

“Cô sẽ không điên.” Quý Thần Ly nói, “Chỉ cần chúng ta quên nhau, cô vẫn là băng sơn tổng tài, tôi như cũ làm tiểu dân thị chúng, chúng ta sẽ trở thành người xa lạ.”

“Thần Ly.” Minh Lãng đem toàn bộ thân mình dựa hết vào người Quý Thần Ly, “Em thật tàn nhẫn.”

Dùng phương thức quyết tuyệt nhất, khiến tôi không thể quên được em. Thi thể diễm lệ trong vũng máu tra tấn tôi nửa đời người, cuối cùng, có thể một lần nữa ôm trọn em trong lòng ngực, sau đó em lại yêu cầu tôi quên em đi.

“Thần Ly, em khiến tôi nhớ em đến điên đảo, rồi lại bảo tôi vân đạm phong kinh mà quên em đi. Em thật tàn nhẫn.”

“Em cho rằng tôi không muốn sao.”

“Nếu có thể quên, tôi đã sớm quên.” Minh Lãng nỉ non bên tai Quý Thần Ly, “Tôi đã sớm quên.”

Quý Thần Ly chỉ mặc một chiếc áo khoác dệt kim mỏng, nàng cảm thấy đầu vai mình ươn ướt, “Minh Lãng, cô đang khóc sao?”

“Tôi cho rằng, Minh Lãng sẽ không khóc.”

Cô cường đại đến thế, cường đại đến mức căn bản không có thất tình lục dục, làm sao có thể khóc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.