Chiến Thần Phong Vân

Chương 393: Chương 393




Người thanh niên kính cẩn nói: “Tôi hiểu rõ!”

Sau khi anh ta rời đi, Hồ Thanh Sơn lập tức gọi điện cho Trần Hạ Lan: “Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi quyết định thông qua kế hoạch của cô.”

“Tôi sẽ sắp xếp cụ thể chi tiết kế hoạch này. Nếu lúc đó cần sự giúp đỡ của cô thì tôi hy vọng cô có thể hợp tác với tôi.”. Bạn có biết trang truyện -- trumtruy en.c om --

Trần Hạ Lan vui mừng khôn xiết: “Chỉ cần gia đình Từ Lam Khiết tan cửa nát nhà thì dù có chết tôi cũng sẵn sàng”.

Hồ Thanh Sơn đã quyết định, dù sao Vương Minh sớm muộn cũng sẽ chết, thà rằng chết trong “tai nạn y tế” của Từ Huy Hoàng còn giúp ích cho người khác.

Vương Minh không chỉ là một nhân vật có tiếng nói trong thế giới ngầm, ở ngoài sáng ông ta còn đội chiếc mũ “đại biểu nhân dân cấp tỉnh”.

Một ông lớn như vậy chết trong tay Từ Huy Hoàng thì không cần nghĩ cũng có thể tưởng tượng được mức độ ảnh hưởng của nó.

Gia đình của Diệp Huyền Tần chắc chắn sẽ bị lụi bại.

Tất nhiên Hồ Thanh Sơn sẽ chỉ ở phía sau lên kế hoạch, ông ta sẽ không đích thân tham gia vào kế hoạch này.

Ông ta phải tìm một người trung gian.

Chỉ có như vậy thì khi sự việc bị bại lộ cũng chỉ có thể điều tra đến người trung gian mà không thể tra ra ông ta.

Cũng giống như chuyện hạ độc Bạo Long, quân đội chỉ điều tra ra Trần Tiến Hà.

Ứng cử viên cho vị trí trung gian này rất đặc biệt, tốt nhất là kẻ thù của Diệp Huyền Tần, hơn nữa còn phải là người mà Vương Minh và Tử Hàm không biết.

Giống như nhà họ Từ và nhà họ Trịnh ở thành phố Giang, họ đã quá quen thuộc với Vương Minh, nếu như họ động tay động chân với Vương Minh thì rất có thể sẽ bị nghi ngờ.

Trong lúc nhất thời không thể nghĩ ra, ông ta lấy điện thoại di động ra và bấm một cuộc gọi bí ẩn.

“Giúp tôi nhìn điều tra Diệp Huyền Tần và gửi cho tôi mạng lưới quan hệ gần gũi của anh ta…”

Sau khi nói xong, khóe miệng Hồ Thanh Sơn lộ ra một tia cười lạnh.

“Vương Minh, đừng trách tôi nhẫn tâm, cái chết của ông thật sự có ý nghĩa rất lớn.”

“Dù sao thì sớm muộn gì ông cũng sẽ chết, tôi chỉ là tiễn ông đi trước vài ngày mà thôi.”

“Chết sớm vài ngày có thể giúp tôi và ông chủ rất nhiều chuyện, ông chắc chắn phải chết.”

Quá trà Ngọc Bảo!

Vương Minh nhìn người thanh niên trước mặt nói: “Thông tin về căn bệnh ung thư của tôi cậu đã là truyền lại cho Hồ Thanh Sơn chưa?”

Người thanh niên gật đầu: “Đã truyền đạt đầy đủ.”

Vương Minh: “Ông ta không nghi ngờ gì về chuyện này.”

Thanh niên: “Xem ra là không có nghi ngờ gì.”

Vương Minh: “Chà, cậu đã làm rất tốt. Ra ngoài trước đi.”

“Sau sự việc này, tôi trọng dụng cậu lại.”

Người thanh niên kia vui mừng khôn xiết: “Cảm ơn ông Minh.”

Người thanh niên này chính là “tai mắt” đã đến báo cáo tình hình cho Hồ Thanh Sơn.

Nhóm cố vấn của Vương Minh từ lâu đã điều tra ra rằng người thanh niên này chính là tai mắt của Hồ Thanh Sơn, hơn nữa thành công mua chuộc anh ta.

Mỗi năm Vương Minh đều chi ra một số tiền đủ để điều hành một công ty để bồi dưỡng một nhóm cố vấn gồm những người tài có trình độ cao, đó cũng không phải là ném tiền qua cửa sổ.

Ngày hôm sau,

Sau khi gia đình Từ Lam Khiết ăn sáng xong liền đi làm công việc của mình.

Từ Lam Khiết nghiễm nhiên là đến làm việc trong Tập đoàn Diệp Linh.

Hiện tại Tập đoàn Diệp Linh vừa mới được thành lập, có rất nhiều công việc nhỏ cần được hoàn thiện.

Hơn nữa, dự án Tình Yêu Khuynh Thành sắp hoàn thành, gần đây lại gia nhập vào dự án chuỗi nhà hàng Tân Lệ và dự án Nghĩa An khiến nơi đây đã bận lại càng bận hơn.

Từ Huy Hoàng đã đến Phòng khám Thanh Xuân để bắt đầu khám chữa bệnh.

Tập đoàn Diệp Linh mua lại Bệnh viện Nhân Ái và thiết lập mối quan hệ hợp tác với Công ty Dược Nhân Hòa, ngành công nghiệp y dược đã bắt đầu hình thành, nhưng mà Từ Huy Hoàng vẫn kiên quyết yêu cầu muốn được khám chữa bệnh, đó là niềm vui của ông.

Lý Khả Diệu quá nhàn rỗi nên đã đến phòng khám để giúp đỡ cho dù chỉ là quét dọn vệ sinh.

Ngay cả người nhỏ nhất nhà là Uyển Nhi cũng đến tuổi đi học nên đã được gửi đến nhà trẻ.

Bây giờ ở nhà cũng chỉ có Diệp Huyền Tần và bà ngoại, một già một trẻ.

Bà ngoại đang xem một chương trình hát tuồng trên tivi, thỉnh thoảng bà lại ngâm nga theo, trông bà rất vui vẻ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.