Chiến Thần Trấn Quốc

Chương 1498: Chương 1498: Chương 1499




Lúc này Diệp Quân Lâm trồng rất thê thảm.

Sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, khóe miệng vẫn còn đang chảy máu, cả người thực sự giống như vừa chạy nạn trở về vậy.

Anh ấy đã biến mất một năm, rốt cuộc anh ấy đã làm những gì vậy?

Có phải mình đã trách nhầm anh ấy rồi không?

Chẳng lẽ anh ấy đi làm chuyện trọng đại gì đó sao?

Diệp Quân Lâm cười: “Anh không sao!”

Sau đó, điều chỉnh lại cơ thể, dùng sức ép chất độc trong người ra, và nhanh chóng sắc mặt của anh trở lại bình thường.

“Ba không sao rồi…”

Bé Quân phấn khích hét lên.

“Rốt cuộc anh là loại rgười gì vậy? Mau trả lại con gái cho tôi!”

Cao Khánh Dư tỏ ra lạnh lùng, định giật lấy đứa trẻ từ trong tay Diệp Quân Lâm.

Diệp Quân Lâm lợi dụng tình hình để ẩn nấp, bổ nhào lên trời.

“Con của mày sao? Láo! Chết tiệt, đó là con của taol”

Diệp Quân Lâm tức giận nói.

Sắc mặt của Cao Khánh Dư rất khó coi, nhịn đến mức đỏ tía cả mặt.

Hôn ước giữa anh ta và Lý Từ Nhiệm là đích thân ông cụ Lâm định đoạt.

Toàn bộ người trong Kinh Thành, thậm chí người ở Lạc Việt đều đã biết về chuyện này.

Đoàn LêNguyêf đã là người phụ nữ €ủa anh ta.

Lúc này, có người chạy ra cướp lấy đứa bé.

Sao anh ta có thể chịu được chứ?

Cao Khánh Dư nhìn chằm chằm vào Diệp Quân Lâm.

Anh ta cũng đã tập luyện võ thuật từ khi còn nhỏ, chỉ là đứng thứ hai trong bảng xếp hạng và đứng sau Lăng Thiên Long.

“Cậu đang tìm cái chết đấy!”

“Mau giao đứa trẻ ra đây!”

Lâm Phụng Tiên cũng không đồng ý.

Bầu không sẵn sàng chiến đấu hết sức căng thẳng.

Lý Từ Nhiệm và Phùng Ngọc Hân nhanh chóng can ngăn: “Anh trai, anh Dư, xin đừng kích động! Anh ấy,ehúnig ta đều.quến biết rồi!”

“Cậu ta là ai?”

Lâm Phụng Tiên hỏi.

“Anh ấy chính là Diệp Quân Lâm!”

Lâm Phụng Tiên lập tức nổi giận: “Đó là tên súc vật đã bỏ rơi vợ con và mẹ đấy sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.