Chiến Thần Trấn Quốc

Chương 1741: Chương 1741: Chương 1742




“Bộp!”

Mọi người đều dập đầu đến mức trán ứa máu.

Những họ vẫn không dám dừng lại.

Diệp Lâm Quân cũng không để ý tới bọn họ.

Bởi vì vừa rồi anh đã cho bọn họ cơ hội.

Là nhà họ Diệp ở Giang Bắc không cần mình.

Anh cũng hết cách.

Cho nên ngay cả cơ hội hối hận nhà họ Diệp cũng không có!

Diệp Lâm Quân không nói lời nào.

Nhà họ Diệp vẫn dập đầu.

Máu đỏ ứa ra…

Có mấy người thậm chí đã trực tiếp hôn mê.

“Bắt đầu từ hôm nay, tôi không muốn nhìn thấy nhà họ Diệp ở Giang Bắc vẫn còn hoạt động ở Lạc Việt!”

Diệp Lâm Quân nói.

Một câu nói này không khác gì xét xử.

Nhà họ Diệp ở Giang Bắc từ nay về sau biến mất, bọn họ vĩnh viễn không có đất sinh tồn ở Lạc Việt.

Từ trên xuống dưới của nhà họ Diệp đều lòng như tro nguội…

Hoàn toàn xong rồi!

Lúc này, nấy người Lý Văn Chấn, Ngô Thị Lan biết được địa chỉ thì vội vã đi tới hội quán Thiên Thần Quốc Tế.

Nhìn thấy những chiếc xe cùng với mấy cái trực thăng tư nhân đỗ ở trên bãi đậu máy bay ở bên ngoài hội quán, mọi người càng kích động hơn.

Nếu bọn họ có thể kết thân với một vài nhân vật lớn trong đó, thì về sau họ chắc chắn sẽ lên như diều gặp gió.

“Chúng ta mau vào xem đi! Thằng đó còn muốn sửa họ à? Lần này gặp báo ứng rồi chứ?”

“Tôi hiểu rồi, lần này nhà họ Diệp đến Giang Bắc là để lập uy! Có lễ muốn cảnh cáo chuyện Diệp Lâm Quân sửa họ!”

Đám người Trịnh Quân Nga bàn tán. Tiếp theo, bọn họ lập tức tiến vào hội quán. Sau khi bước vào trong hội quán, bọn họ nhìn thấy một cảnh tượng khó tin. Mấy chục người quỳ trên đất, đang điên cuồng đập đầu xuống sàn. Máu tươi bản ra nhuộm đỏ sàn nhà. Bọn họ lập tức nhận ra đám người này là nhà họ Diệp ở Giang Bắc. Họ đang dập đầu nhận tội ư? Có người đập đầu mạnh đến mức ngất xiu, những người còn lại thì đập đâu xuống sàn nhà đến mức máu thịt be bét… Việc này, việc này! Đám người Ngô Thị Lan bị dọa sợ hết cả hồn. Bắp chân họ đang run rẩy, cơ thể cứng đò, mồ hôi lạnh toát ra khắp trán… Quá kinh khủng! Vì sao bọn họ phải đập đầu? Chẳng lẽ vì… Mọi người nhìn nhau, lập tức nghĩ đến một trường hợp, bởi vì chuyện Lê Quân đổi họ Diệp nên nhà họ Diệp trực tiếp trách tội lên đầu nhà họ Diệp ở Giang Bắc. Sự trừng phạt đặc biệt! Vì vậy nhà họ Diệp ở Giang Bắc mới phải dập đầu nhận tội… “Tha mạng…

Xin tha mạng…”

Diệp Kiện Sâm chảy máu kín mặt cất tiếng xin tha yếu ớt. Trong lòng đám người Ngô Thị Lan cảm thấy sợ hãi, bèn trừng mắt nhìn Diệp Lâm Quân với vẻ hung tợn. Đều do thằng sao chổi này! Cứ nhìn mỗi lần nó đều làm người khác bị vạ lây đi! Sớm muộn gì cũng có ngày ảnh hưởng đến bọn họi Nhà họ Diệp ở Giang Bắc quy giữa sân. Những đại tộc hào môn ở Kinh Thành và toàn Lạc Việt đều đứng lên, chỉ có mỗi Diệp Lâm Quân ngồi trên xe lăn, biểu cảm bình tĩnh, đáng vẻ không coi ai ra gì. Như vậy còn ra thể thống gì? Lá gan lớn quá rồi đó! Ngô Thị Lan nhìn Diệp Lâm Quân ôm bé Quân ngồi trên xe lăn bèn điên tiết hét lớn: “Diệp Lâm Quân, cậu còn đám ngồi đó à? Sao không lăn xuống đất, quỳ xin lỗi đi?”

Lý Văn Chấn cũng hùa theo mắng: “Đúng, chuyện mày làm sai lại để người khác chịu tội à, lương tâm của mày có day đứt không?

“Mày là sao chổi, con mày cũng là sao chổi nhỏ! Mày vẫn dám ngồi á, sao không lăn xuống theo?”

Ba họ Lý, Trịnh và Trần giận dữ quát vào mặt Diệp Lâm Quân.

Thằng nhóc này thật không coi ai ra gì mà.

“Am”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.