Chim sẻ ban mai

Chương 13: Chương 13: Liên Minh Hoa Lệ Chim Sẻ Xuất Kích




Vù …………..vù…………vù vù……………….

Trời ạ, bước chạy mấy ngày nay so với một năm còn nhiều hơn a! Tôi hít sau vài ngụm khí, rồi mới miễn cưỡng có chút sức lực nói chuyện với hắn “Anh………..anh không đánh sao?”

“Làm ơn!” Mông Thái Nhất hướng ta phóng một cái nhìn xem thường, dùng giọng điệu “cô là đồ ngốc a” nói “Nhiều người như vậy, làm sao mà đánh? đây là kế sách đáng xấu hổ nhất trong ” cách thức làm anh hùng của Mông Thái Nhất” tôi”

“Ách……………”

“Một người thì đấm, hai người thì đạp, nhưng sáu người thì phải bỏ chạy thục mạng. vừa nãy tôi có đếm lại, vừa vặn là 6 người”

Cách thức làm anh hừng của Mông Thái Nhất? Không phải chứ? Còn có cái cách này?

“Sẻ con, cùng tôi đi đến một nơi đi!”

“Đi…………đi đâu?”

Nhìn biểu tình nghiêm túc của hắn, không phải là hắn muốn kêu tôi cùng hắn đem Kim Ánh Minh và Tử Lôi đi thiên đao vạn quả chứ? Tôi căng thẳng nuốt nước miếng

“Đi……….đi đâu?”

“………………….”

Mười phút sau, chúng tôi đã ngồi ở một cái quán karaoke trên đường Hoàng hải .Tôi không ngờ tới tên này lại kéo tôi vào đây ca hát, hắn rốt cuộc là giận quá hóa rồ hay căn bản là quá rảnh rỗi a………………………..

Hả!!!Hai mươi chai bia!! Vị chi hơn 40 ly!!

Tôi nghệch mặt ngơ ngác nhìn chỗ rượu, không phải là hắn muốn dìm mình chết đuối trong đám bia này chứ!!?

“Chưa từng đến quán bar? Ha Ha, như vậy đi, một ly, ực ực, hai ly , ực ực, tốt lắm……………” Tên này thật sự đã bị Tử Lôi đánh đến choáng váng

Thấy tôi không phản ứng, Mông Thái Nhất còn trực tiếp làm mẫu, một ly bia được ùng ục rót ra rồi uống……….ly thứ hai…….ly thứ ba………ly thư tư

Đến ly thứ năm, tôi đã quyết định muốn bỏ chạy………….nhưng Mông Thái Nhất lại nhân lúc thích hợp bắt lấy tay áo tôi, giữ tôi lại “Sẻ con! Là huynh đệ, uống!!”

“Không…………..không………..tôi không, không uống bia!”

“Bảo cô uống thì cô uống đi!”

Sự ngang ngược của người này lại nổi lên, tùy tiện lấy một ly bia, không giải thích dong dài đã đẩy nó vô tay tôi

“Uống!”

Mông Thái Nhất lại rót bia vào ly của hắn cũng tôi cụng ly

Mông Thái Nhất nửa tỉnh nửa say gần như không còn lý trý, tôi ai oán nhìn hắn liếc mắt một, đem mắt nhắm chặt, tâm rung lên, uống hết một ly bia

Oa!! Thật khó uống!! Vừa đắng lại vừa cay!! Không hiểu tại sao bình thường ba lại thích uống thứ nước này!

“Ha ha ha! Lợi hại!” Mông Thái Nhất vui vẻ vỗ tay “Thêm một ly nữa!”

“Nữa sao?!”

“Bảo cô uống thì cô cứ uống đi! Ít nói nhảm lại”

Tôi vẻ mặt cầu xin khi thấy nắm tay của hắn giơ lên đành phải rót thêm một ly

Không được, khó uống quá, tôi muốn…………nôn! Tôi nhăn mặt le lưỡi

“Haha, sẻ con, cũng là cô tốt nhất…………….”

Mông Thái Nhất bưng ly rượu lên, nghiêng ngả lảo đảo chạy lên bục, lấy mic rô bắt đầu uống éo “Mau sử dụng song chương côn, hừ hừ ha hi, mau sử dụng song chương côn, hừ hừ ha …………………..”

Trên màn hình lớn là hình tượng anh dũng của Châu Kiệt Luân nhưng so với hình ảnh vừa cầm ly bia vừa cầm mic rô , siêu vẹo của tên này đúng là có sự khác biệt quá lớn

Hắn hát cái gì, tôi một câu cũng nghe không rõ, nhưng vì âm thanh quá lớn, tôi chỉ có thể bịt tai lại

“Sẻ con, vỗ tay! Nhanh lên!!”

Lòng tôi không chút cam lòng , oán hận vỗ tay hai cái, ai ngờ lại khiến cho hắn mãnh liệt phản kháng “Cô hát, hát không hay tôi sẽ đánh cô, nhanh lên…………….”

…………………………

Tên này, uống rượu vào mà còn dữ dằn như vậy, đúng là dữ tận trong xương a! Đáng tiếc, trời sinh tôi lại là loại người nhu nhược, trước mệnh lệnh của hắn, tôi chỉ có thể ngoang ngoãn nghe theo

“………..Muốn giữ anh lại bên người, nhưng ai nguyện ở lại bên cạnh , một bài tình ca so với một cái hôn môi lâu, cái này…………..”

“Ha ha……………hát thật hay………………….haha. ………………….Tại sao, tại sao vô lại muốn hát bài này”

“Mông Thái Nhất…………….” Tôi thật cẩn thận bỏ lại mic rô, đến gần hắn “Nếu như anh không thích, tôi sẽ đổi lại bài hát”

“Ha ha ha a……..” Âm nhạc vẫn còn tiếp tục, nhưng Mông Thái Nhất lại đang cười, dưới bóng đèn âm thầm, tôi không phân rõ nụ cười của hắn là do rượu hay là…………….

“Tại sao………………”

Tên này sao lại dựa vào vai tôi a!! Tôi nhất thời cứng người, căn bản gần giống như một khúc gỗ, ngay cả cử động cũng không dám, không biết nên làm thế nào cho phải

Tiểu tử thúi này không phải muốn nhân cơ hội chiếm tiện nghi của tôi đi?! Tôi vươn tay định đẩy hắn ra, nhưng nhìn dựa ở trên vai tôi thoạt nhìn thật giống một con chó con, hả? Tôi sao lại so sánh như thế?? Chó con, chó con bị thương, không nhà để về

Đây mới đúng là hắn sao?

Là Mông Thái Nhất muôn đời đại ác nhân bình thường hay bắt nạt tôi lại hay cùng Kim Ánh Minh gây rắc rối sao

Là Mông Thái Nhất anh hùng đứng lên nhận lỗi chuyền giấy về mình sao?

Bình thường hắn mạnh mẽ như vậy, thế nhưng lúc này lại thật giống chó con………………….

Tôi thở dài một hơi, tay vừa vươn ra lại hạ xuống

“Tử Lôi……………”

Thật lâu sau, Mông Thái Nhất đột nhiên nhẹ nhàng ngẩng đầu, nhìn tôi không rời mắt . Giờ phút này, mặt của hắn cách mặt tôi chỉ khoảng có ba bốn li, mặt tôi thoáng chốc đã đỏ

“Tôi tôi tôi…………….tôi không phải…………….”

“Tử Lôi, có nhớ thời điểm lần trước cậu hôn tôi, tôi có nói, tôi sẽ chịu trách nhiệm hay không……….”

“Cái gì……………cái gì……………..”

“Tôi………..thật sự sẽ chịu trách nhiệm………….cậu không cần phải thích cái tên công tử bột , mỗi ngày đều có người theo bảo vệ , kẻ đứng đầu trong tứ đại gia tộc kia………..”

Hắn là đang muốn nhắc đến Kim Ánh Minh? Tứ đại gia tộc? Là ý gì??

Tôi còn đang tự hỏi lời nói vừa rồi của hắn thì mặt của Mông Thái Nhất lại càng tiến gần hơn, đáng thương là tôi muốn lui vào một góc sáng sủa nhưng lại không chỗ lui, chỉ có thể sợ hãi nhắm hai mắt . Chẳng lẽ……..chẳng lẽ…………hắn thích tôi? Chẳng lẽ……….chẳng lẽ…………nụ hôn đầu của tôi…………..

“Tôi muốn nôn………………”

Cổ họng Mông Thái Nhất như nghẹn lại, nhưng sau đó lại hướng vào tôi nôn lấy nôn để !! Tội nghiệp cho tôi phải choáng váng ít nhất 3 phút, thời điểm tỉnh lại, thì trên người đã dính đầy chất bẩn của Mông Thái Nhất

………………….

Tôi khóc không ra nước mắt

Chạy vào toi lét, người dọc đường thấy tôi đều ra vẻ chán ghét né tránh, giống như tôi là đồ bỏ đi

Tôi dốc sức dùng nước giặt chất bẩn còn dính trên quần áo , chờ đến khi giặt xong thì toàn thân đã ướt đẫm

Ô ô ô ô…….tôi đã bắt đầu hối hận cho cảm giác xúc động hôm nay của mình

Trở lại phòng, Mông Tháo Nhất vẫn còn ở trên sô pha, ngủ khì khì

“Tổng cổng 250 tệ” Người phục vụ nhìn thấy sô pha dơ bẩn sắc mặt không được tốt, giọng điệu tự nhiên cũng không thể thoải mái

Hơn hai trăm, thật mắc!! bằng bốn tháng tiền tiêu vặt của tôi!! May mắn thay là tôi không phải trả tiền

Tôi nhìn sang Mông Thái Nhất say túy lúy sờ soạng ví tiền trên người, thời điểm mở ví ra đã khiến tôi phải trợn tròn mắt!! Một cái ví tiền lớn như vậy thế nhưng bên trong chỉ có 5 đồng!!

“Là sao đây?” Người phục vụ lập tức dùng ánh mắt cảnh giác quét qua tôi và Mông Thái Nhất đang ngủ say như heo

“Không…..không có gì…………..haha……………………..”

Làm sao bây giờ? Tôi trừng mắt nhìn Mông Thái Nhất thần trí không rõ, thật chậm chạo tôi từ trong ví lấy ra một thẻ tiết kiệm

“Dùng …………dùng cái này…….được không?”

“Được”

Toàn bộ gia tài của tôi!! Tiền tôi nhịn cơm trưa suốt 2 tháng! Ô ô ô ô……..

Người phục vụ muốn rút thẻ tiết kiệm nằm chết trên tay tôi, nhưng tôi lại càng giữ chặt

“Thực xin lỗi, nhưng cô muốn trả tiền mặt sao?”

“Không…………….”

“Vậy xin cô đem thẻ tiết kiệm giao cho tôi, một lát nữa tôi đem mật mã chuyển nhập tài khoản”

Tôi lưu luyến không rời buông tay

…………………

Người phục vụ lấy thẻ tiết kiệm của tôi rời đi

Mông Thái Nhất vẫn tiếp tục chìm sâu vào giấc ngủ

Tôi đột nhiên cảm thấy kẻ uống rượu hẳn là tôi, thật tốt giữ lại số tiền còn lại trong sổ tiết kiệm………….mà lòng tôi đau như cắt, tôi cơ hồ đã quên đi chuyện tôi làm thế nào tìm thấy nhà của Mông Thái Nhất rồi đưa hắn về

Về đến nhà thì đồng hồ đã không chút khách khí chỉ 11 giờ. Mẹ 2 tay vòng trước ngực ngồi nghiêm chỉnh, gặp tôi rón rén từ cửa đi tới, giọng nói nâng lên quãng tám

“Đã về rồi”

“Dạ, dạ…………………..” tôi khúm núm đáp

“Như thế nào hiện tại mới trở về! Mẹ gọi đến chủ nhiệm của con, nàng nói hôm nay con chỉ học đến trưa”

“……………………….”

Không đợi tôi trả lời, mẹ đã giống như súng máy bắn xối xả hỏi:

“Quần áo con sao lại ướt cả? Sao lại hỗn loạn như vậy? Đã nói với con mỗi ngày trước 7 giờ phải về nhà, còn còn nhỏ như vậy đã không nghe lời……………..”

Đã lâu không bị mẹ giáo huấn như vậy, nhất thời không biết là cảm thấy thân thiết hay khó chịu, chỉ có hai ông anh xấu nghe thấy tôi mắng mới từ trong phòng mò đầu ra, vui sướng nhìn trộm

Mắng mãi cho đến 12 giờ thì đề tài chấm dứt, rốt cuộc chính công việc đắp mặt nạ của mẹ đã cứu tôi (Mẹ mỗi buổi tối đúng 12 giờ phải đắp mặt nạ)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.