Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Chương 257: Chương 257: Mắng Tao Có Thể, Ngàn Vạn Lần Chớ Đụng Đến Mẹ Tao




Choang!

Một tiếng vang thật lớn, chai rượu vỡ vụn ở trên đầu hắn ta.

Trên đầu tên thủ hạ, lập tức bị vạch ra vài miệng máu.

Máu màu đỏ tươi tuôn ra, chảy xuống theo đầu của hắn, chảy qua khuôn mặt, rồi nhỏ giọt đến trên sàn nhà ....

Hắn ngã trên mặt đất, ôm đầu rên rỉ, hiện trường máu tanh, tiếng kêu thê thảm, khiến cho tất cả mọi người ở hiện trường đều cảm giác sợ nổi da gà.

Thẩm Chanh dùng chân dẫm lên mặt của hắn ta, nhìn xuống hắn ta từ trên cao, trong con ngươi băng lãnh lộ ra lạnh lẽo thấu xương: “Mắng tao có thể, ngàn vạn lần đừng đụng đến mẹ của tao, nếu không hậu quả, mày sẽ thật sự không thể nào chịu nổi đâu.”

Cấm kỵ, điểm mấu chốt của cô, chưa bao giờ cho phép bất kỳ ai đụng vào!

Mấy tên thủ hạ bên cạnh bị lệ khí phát ra từ trên người làm khiếp sợ, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Diệp Tử nhìn đến ngây người, cô vẫn là lần đầu tiên cảm thấy, lúc phụ nữ đánh nhau, cũng có thể khí phách như vậy!

”Nhị gia, cứu tôi ....”

Tên thủ hạ nằm trên mặt đất, phát ra tiếng kêu cứu hơi yếu.

Có câu tục ngữ gọi là đánh chó phải nhìn mặt chủ, Thẩm Chanh lại dạy dỗ thủ hạ của ông ngay trước mặt ông, chẳng khác nào đang đánh mặt của Thẩm Bác ông khiến ông khó xử, lập tức giận tím mặt: “Bắt lấy cô ta! Trói lại!”

Nghe được Thẩm Bác ra lệnh, Diệp Tử vội vàng hô to: “Mỹ nhân! Đi mau!”

Nhưng lời của cô mới rơi xuống, mấy tên thủ hạ đã bao vây bốn phía của Thẩm Chanh, ngăn cản đường lui của cô.

Thấy sự tình phát triển trở thành cục diện này, Diệp Tử ngồi không yên, muốn tiến lên giúp đỡ.

Nhưng cô mới vừa đi ra hai bước, đã bị Thẩm Minh một phát chế trụ cổ tay.

Thẩm Minh dùng một tay kéo cô về trên ghế sofa ngồi xuống, cảnh cáo cô: “Cô tốt nhất đàng hoàng một chút, nếu không kết cục sẽ thảm giống như cô ta!”

Nghe được lời của anh ta, Diệp Tử đột nhiên buông tha phản kháng, yên tĩnh nhìn anh ta, rất lâu sau mới nói ra một câu: “Mặt người dạ thú!”

”Tùy cô nghĩ sao cũng được.”

Diệp Tử cười ha ha, đến hiện tại cô mới phát hiện, vị hôn phu của cô, là ngụy biện, vô tình cỡ nào.

Cô dời ánh mắt không nhìn Thẩm Minh nữa, ngay cả giãy dụa cũng không giãy dụa tiếp.

Cho rằng cô nghĩ thông suốt, ánh mắt Thẩm Minh cũng nhu hòa xuống,“Diệp Tử, em phải hiểu rõ, hôn nhân giữa chúng ta đã thành định số, mặc kệ em có thích anh hay không đều phải gả cho anh. Cho nên em đối nghịch với anh, chẳng khác nào đối nghịch với chính em, có biết không?”

Diệp Tử giữ im lặng không lên tiếng, vốn không định đáp lại anh ta.

”Người phụ nữ kia, là kẻ thù của nhà họ Thẩm chúng ta, sở dĩ cô ta tiếp cận em, hoàn toàn là bởi vì cô ta biết em là vị hôn thê của anh, cô ta không có lòng tốt gì, là đang đùa giỡn em.”

”Đùa giỡn tôi thì thế nào, tôi đồng ý!” Diệp Tử không nhịn được trả lời một câu.

”Diệp Tử, đến cùng em có nghe hiểu anh đang nói cái gì không!”

Diệp Tử đột nhiên im lặng, mặc cho Thẩm Minh khuyên bảo thế nào thì cô đều thờ ơ, giống như trời sinh đã không có tim không có phổi.

Thẩm Minh hết cách với cô, đành phải thôi, nhưng vì không cho cô làm hỏng việc, anh vẫn chế trụ tay của cô không buông, khống chế tốt cô.

Nhìn Thẩm Chanh đang vật lộn với mấy tên thủ hạ, ánh mắt của anh ta càng sắc bén.

Không ngờ, hiện tại người phụ nữ này khó đối phó như vậy!

Đưa tay sờ băng gạc quấn vết thương trên đầu một chút, đau đớn kịch liệt truyền đến, khiến anh ta nhíu mày.

Nhìn thấy Thẩm Chanh dần dần rơi xuống hạ phong, lông mày anh ta mới giãn ra, trong lòng sinh ra chút khoái cảm.

Xem ra hôm nay, có hy vọng tự tay đưa cô ta xuống địa ngục rồi!

Nếu cô bất nhân, cũng đừng trách anh ta bất nghĩa!

”Ưm....”

Bả vai Thẩm Chanh đột nhiên bị tên thủ hạ một phát chế trụ, lực đạo rất lớn, khiến trên vai cô truyền đến đau nhức kịch liệt, không nhịn được hít ngược một hơi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.