Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Chương 81: Chương 81: Trong Lòng Đường Công Tử Vô Cùng Khổ Sở




Editor: May

Thấy vẻ mặt hai người im lặng, giống như hận không thể bóp chết anh, Đường Diễm cười mỉa.

”Kết hợp tố cáo một chút, ánh mắt của tiểu gia tôi cao!”

Thi Vực vừa mới đi đến cửa phòng bệnh, chợt nghe được người nào đó đang khoe khoang, liền lạnh giọng nói một câu: “Huyết áp cao hơn.”

Mộ Bạch và Mộ Dư gần như cùng lúc quăng cho anh ánh mắt chào hỏi, nhát đao này, thật sự rất thần kì.

Thi Vực nện bước chân thon dài đi vào phòng bệnh, trên khuôn mặt tuấn tú giống như đao khắc thoáng hiện lên hơi thở nguy hiểm, còn giống như có khắc người lạ chớ tới gần vài cái chữ to, không hề có chút bộ dáng giống như là đến thăm bệnh nhân.

Thấy anh trực tiếp ngồi xuống ở trên ghế sofa, Đường Diễm tức giận khẽ nói, “Nếu huyết áp tiểu gia cao, sẽ ở chỗ bệnh viện nhà cậu không đi!”

Bệnh viện thành Đô, là nơi có rất nhiều người muốn đến nhưng lại không có tiền, có bác sĩ cấp quyền uy thế giới trấn giữ, mặt co quắp não co quắp người co quắp đều có thể chữa tốt lại, vậy cần sợ gì cao huyết áp?

Thi Vực lạnh lùng quét mắt nhìn anh, mấp máy môi , “Tùy cậu.”

Đối với anh mà nói, bệnh viện thành Đô chỉ là một trong mấy ngàn bệnh viện dưới cờ của tập đoàn Đế Cảnh, nếu Đường Diễm thích, tặng anh ta một cái cũng không phải là vấn đề.

”Được rồi mọi người.” Mộ Dư nói xong, cầm lấy tờ báo đi đến ngồi xuống bên cạnh Thi Vực, chỉ vào ảnh chụp kèm theo phía trên, tò mò hỏi, “Cô ấy thật sự là bạn gái của anh?”

Thi Vực nhìn lại theo hướng ngón tay của cô, tầm mắt rơi trên người phụ nữ trong trang đầu, không khỏi nheo con ngươi lại, “Xác thực mà nói, cô ấy là bà xã của tôi.”

”Gì?”

”Bà xã của cậu?”

Mộ Dư và Mộ Bạch mở miệng gần như cùng một lúc, hai người ngoại trừ bàng hoàng thì vẫn là cảm thấy không thể tin được.

Chỉ có Đường Diễm như người không việc gì, chán đến chết đùa giỡn hoa tươi đặt ở trên bàn, không nhúc nhích chút nào.

Đến khi tầm mắt Mộ Bạch và Mộ Dư ném đến trên người anh, anh mới chậm rãi ngẩng đầu lên, “À! Việc này tiểu gia tôi đã biết vào ngày hôm qua, còn chưa kịp nói cho các người biết!”

Mộ Bạch và Mộ Dư khinh bỉ nói: “Tại sao vừa rồi không nói?”

Đường Diễm ra vẻ vô tội, “Tiểu gia cho rằng truyền thông đưa tin không thật, không có căn cứ, làm sao biết người đẹp nhất thành Đô kia lại là vợ của cậu ta....”

Mộ Dư cảm thấy nói chuyện với anh là đang khảo nghiệm chỉ số thông minh của mình, rút tầm mắt từ trên người anh về, nhìn tờ báo tán thưởng: “Thật sự rất xinh đẹp.”

Thi Vực giương môi, bên môi tràn ra một nụ cười bất cần đời, “Người phụ nữ của Thi Vực tôi, có thể không xinh đẹp sao?”

Nghĩ đến khuôn mặt nhỏ quật cường lại kiêu ngạo đó, khóe môi đẹp mắt chợt lây nhiễm ra một nụ cười thâm ý không rõ.

”Stop đê..! Như vậy rất giỏi hả!” Đường Diễm không nhịn được liếc mắt, “Người không biết còn tưởng rằng cậu đang phát xuân!!”

Trên mặt anh làm ra một bộ dáng chẳng thèm ngó tới, nhưng hành vi cử chỉ bán đứng lòng hiếu kỳ của anh, chỉ thấy anh đi ra phía trước, ôm tờ báo qua, kiêu ngạo nói: “Tiểu gia ngược lại muốn xem, có đến mức Chim Sa Cá Lặn Bế Nguyệt Tu Hoa hay không!”

Không nhìn còn tốt, vừa nhìn lập tức bị dọa đến không nhẹ, “Khụ! Khụ này ....”

Cà lăm hơn nửa ngày, mới nghẹn ra một câu, “Tiểu gia cảm thấy, là quá xinh đẹp!”

Mộ Dư không vui liếc nhìn anh một cái, liền muốn hỏi một chút tiết tháo của anh ở đâu, nguyên tắc ở đâu, mới vừa rồi còn cao cao tại thượng xem thường?

Tránh đi ánh mắt của cô, Đường Diễm quay đầu nhìn về phía Mộ Bạch trên giường bệnh, thử dò hỏi câu, “Mộ Đại Thiếu Gia, nếu không cậu cũng liếc mắt nhìn đi?”

Tuy trên miệng anh nói như vậy, trong lòng lại vô cùng khổ sở, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện Mộ Bạch sẽ cự tuyệt, nếu không sự tình liền quá trớn rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.