Chồng Yêu Của Em

Chương 31: Q.1 - Chương 31




Suy nghĩ một hồi, Tần Nghị thì thào: "Yêu? Có thật thế không? Có thật thế không...?"

"Thật sự ." Hàn Quân Hồng tiến thêm một bước xác nhận sự thật giùm hắn, lại một lần nữa thương hại vỗ vỗ vai hắn, "đón nhận thực tế đi, người anh em." Đã yêu thật rồi.

"Thực tế..." Tần Nghị lùng bùng trong miệng mấy chữ này, ánh mắt tan ra, như đi vào cõi mộng.

Có cần phải nghiêm trọng như thế? Hình như tức thời bị đả kích quá lớn! Đương thời, hắn xác nhận mình yêu Thanh Thanh, mặc dù kinh ngạc, nhưng liền lập tức đón nhận thực tế, nhưng rồi chỉ giữ một mình trong lòng, chậm chạp không muốn thay đổi sự thật phơi bày trước mặt.

Hàn Quân Hồng vô tâm thưởng thức bộ dạng ngơ ngác ngây ngốc của hắn, hắn còn ở trong bộ dạng như thế bao lâu nữa. Không phải ngồi pha trò ở đây với hắn lâu nữa. Thanh Thanh mau chóng trở lại.

Đợi 5 phút đồng hồ, xác thật không chờ nổi nữa, hắn ôm lấy cổ Tần Nghị, ghé sát vào tai hắn, nhẹ nhàng mà trịnh trọng nói: "Triệu Kỳ muốn cùng Lý Hạo kết hôn, hôn lễ là vào ngày mai!"

"Cái gì? Tôi không hề biết." Vừa nghe nói Triệu Kỳ sẽ làm vợ người khác, Tần Nghị lập tức hoàn hồn, sống chết nắm lấy tay Hàn Quân Hồng lớn tiếng gọi.

Hàn Quân Hồng chịu đựng cơn đau nói: "Sự thật cho tới bây giờ, cậu còn không mau thừa nhận, thật sự, cậu yêu cô ấy? Cậu nhìn đi, cô ấy đã khiến cho cậu mê mẩn như thế này."

"Được rồi, tôi thừa nhận." Tần Nghị ủ rũ nói. Hàn Quân Hồng nói ra sự thực kia, hắn dù cực lực muốn phủ nhận, nhưng không tìm ra nổi một lý do nào. Thôi đành chấp nhận thực tế.

"Không nên bi quan như thế! Ít nhất cậu đã xác định được tình cảm của bản thân, sau này sẽ không sống u mê thế nữa." Hàn Quân Hồng chụp lại vai hắn, hung hắn trả thù vụ vừa xong.

"Tôi mỗi ngày đều bận rộn công việc, không có sống u mê." Tần Nghị cường điệu, hắn rất tôn nghiêm, không thể để bị người khác chà đạp.

"Tôi chỉ sợ cậu với Triệu Kỳ, rồi còn có những chuyện... oanh oanh yến yến với những mỹ nhân khác." Hàn Quân Hồng uy hiếp hắn.

"Không có gì đâu, tôi với những nữ nhân khác chỉ như buôn bán vãng lai thôi." Tần Nghị buồn bã nói, hắn cảm giác hắn bị oan uổng.

"Không có gì!" Hàn Quân Hồng bí hiểm cười, "mấy năm nay, cậu toàn gặp gỡ những người đẹp, thay đổi bạn gái trong thời gian ngắn ngủi như thay áo, thường xuyên chường mặt trên tạp chí Bát quái. Ở ngoài chuyện công việc không tệ, nhưng là..." Hồng tới gần hắn, lặng lẽ nói: "Chẳng lẽ, cậu nghĩ dùng những việc này dò xét tình cảm Triệu Kỳ đối với anh?"

"Chuyện này, cậu cũng biết sao..." Tần Nghị nhảy dựng lên.

Sau đính hôn, Triệu Kỳ trước sau như một, rất bình thản, bình thản đón nhận hắn, bình thản đón nhận hôn ước, bình thản trong suốt thời gian qua, hình như chuyện gì phát sinh cũng vô dụng. Kể cả chuyện hắn cùng nữ nhân khác thân mật ôm nhau, ảnh bị tung lên báo, cô cũng chỉ nhàn nhạt liếc mắt qua, không nói một lời.

Hắn buồn bực mãi không thôi, trong thương trường, hắn được nhận là người đàn ông độc thân hoàn mỹ, tại sao hắn trong mắt cô, so với Mặc Mặc còn không bằng? Ít nhất, cô ấy đối với Tần Mặc còn cười rất ôn nhu. Cho nên, hắn ngày càng làm chuyện phóng túng với đám người mẫu, minh tinh, nhưng là, vô luận thế nào, cô ấy cũng không hề có phản ứng nào hết.

Hắn biết mình làm như thế rất ngây thơ, nhưng trừ ra làm như thế, hắn có thể làm như thế nào nữa? Lại không có ai dạy hắn phải làm thế nào!

"Nói thừa, tôi nhìn ra được, đầu óc cũng rất tốt, cậu đối với Triệu Kỳ rất đặc biệt, hành động ngây thơ, tôi hiểu rõ chuyện cậu làm, chỉ là để lừa dối bản thân mà thôi." Hàn Quân Hồng nhướn mày, hứng thú nói.

"Như vây... Những người khác cũng biết?" Tần Nghị suy sụp.

"Không dưới mười." Hàn Quân Hồng cười nói, "ngay ca cha mẹ cậu cũng từng gọi cho tôi hỏi cậu với Triệu Kỳ tiến triển đến đâu. Sau khi tin giải trừ hôn ước bị lan ra, họ cũng rất quan tâm cậu."

"Bọn họ gọi điện cho cậu?" Tần Nghị sợ hãi kêu, "Khi nào?"

"À..." Hàn Quân Hồng Ngẫm lại, "Một buổi tối mà cậu bị Triệu Kỳ đuổi ra khỏi nhà, cậu lại bị tôi đuổi ra khỏi cửa Hàn Thị đó. Thư ký báo có người ở nước ngoài gọi về. Hỏi ra thì biết cha mẹ cậu gọi."

"Cậu giết tôi đi." Tần Nghị toàn thân hư nhuyễn ngồi trên mặt đất, hận không thể lập tức đâm đầu một phát chết đi. Chẳng phải những người kia cũng đang cười chê hắn? Tại sao lại phải lo lắng cho hắn như thế chứ? Hắn không phải con ruột họ sao? Sao phải làm ầm chuyện mất mặt này lên.

Hắn không còn mặt mũi nào mà sống tiếp!

"Người anh em, cậu có phải nam nhi không? Như thế nào mới có chút chuyện nhỏ đã muốn tìm cái chết?" Hàn Quân Hồng khinh thường hắn

"Tôi với cậu không phải anh em. Cậu họ Hàn, tôi họ Tần, chúng ta là người xa lạ." Tần Nghị vô lực thều thào.

"Tốt lắm, nếu chúng ta là người xa lạ, thì, mời, cậu hãy tự một mình chiến đấu, đem hết năng lực đuổi theo vị hôn thê của cậu đi! Bất quá- " Hàn Quân Hồng cười nham hiểm, "Người đó còn được gọi là vị hôn thê của cậu không nhỉ?"

"Hồng, tôi sai rồi." Nghe được lời của hắn, sắc mặt Tần Nghị phi biến, vội vàng đứng lên, nắm chặt hai tay Hồng, khẩn thiết, thiếu chút nữa rớt nước mũi, mếu máo nói: "Cậu là huynh đệ tốt của tôi, là anh em tốt nhất đời này của tôi! Van cầu cậu không được bỏ tôi lúc này a! Nếu là cậu cũng không muốn tôi, tôi sao sống nổi."

Hàn Quân Hồng trên đầu như hóa đá. Hắn tự hỏi ông trời, năm đó, sao lại lựa chọn tên điên này làm hảo hữu với hắn chứ?

"Hồng, cậu bảo tôi nên làm cái gì bây giờ?" Xiết chặt 4 bàn tay với nhau, không cho hắn có cơ hội thoát, Tần Nghị giương ánh mắt mong đợi lên cầu cứu, ánh mắt long lanh khó khước từ.

"Rất khó xử lý." Hàn Quân Hồng ăn ngay nói thật.

Tần Nghị thất vọng lại đặt mông ngồi trở lại mặt đất.

"Vậy cậu cũng phải cho tôi biết ít nhất là nên làm gì tiếp chứ?" Đáy lòng lại một lần nữa nổi lên tia hy vọng nơi mặt trời, hắn mong đợi.

"Tôi không biết nói gì." Hàn Quân Hồng lạnh lùng đáp,

"Vậy cậu còn nói giúp tôi đưa Kỳ Kỳ quay lại!" Tần Nghị phiền muộn lên án.

Tần Nghị lại từ mặt đất đứng lên, dừng ánh mắt của con chó nhỏ, cầu xin sự thương xót, nhìn Hàn Quân Hồng, đáng thương nói: "Hồng, chúng ta là anh em, không phải sao? Cậu sẽ không thể tha cho chính mình nếu nhìn người anh em này tự sanh tự giết trước mặt cậu phải không?"

Hàn Quân Hồng thở dài lần thứ n trong ngày hôm nay, bắt đắc dĩ nói: "Nghị, không phải tôi không giúp cậu, mà là, tôi thật sự lực bất tòng tâm. Triệu Kỳ không dễ làm thay đổi." Hắn không dám làm chuyện tồi tệ hơn.

Tần Nghị trầm mặc. Bởi vì hắn biết kia là sự thật.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.