Chồng Yêu Của Em

Chương 50: Q.1 - Chương 50




Một giây sau, cả hai người tại chỗ sững sỡ, không thể động đậy.

Ánh mắt thuần thục của nam giới dừng trên người cô hơn một lần, tiếp tục một lần, lần nữa, càng nhìn càng nóng rực.

“Kỳ Kỳ, em mua bộ y phục này lúc nào thế? Trước đến giờ anh chưa có nhìn qua a?” Nuốt nước miếng một cái, Tần Nghị chậm rãi tiến tới gần cô, ánh mắt nóng rực như sắp thiêu đốt cơ thể cô.

Triệu Kỳ vừa sững vì khiếp sợ đã tỉnh lại, phản ứng duy nhất là một tay che ngực, một tay xua xua hắn, cô lùi về phía sau kêu to: "Anh mau đi ra ngoài! Mau đi ra! Tôi muốn thay quần áo!"

Một cánh tay mạnh mẽ giữ chặt một tay của cô đang múa may lung tung trên không trung, tay còn lại thuận thế ôm eo cô, đem cô nhào vào lòng mình. Tư thế này được chiếc áo ngủ mong manh ban tặng trọn vẹn cảm giác. Triệu Kỳ cảm thấy một luồng nhiệt khí từ trong lồng ngực của Tần Nghị xông ra phía sau lưng cô, luồng khí ấy thẳng tắp hướng tứ chi của cô mà tuôn chảy.

Cả người cô một trận tê dại.

Kẻ cố tình gây ra họa còn nhấc đầu gần tới cô, ghé sát lỗ tai cô thấp giọng hỏi: "Là em tính toán câu dẫn anh sao?"

Hơi thở nam giới nóng rực phun từng đợt liên tục sát bên tai cô, cả khuôn mặt Triệu Kỳ đỏ bừng.

"Không… Không có!" Cô ra sức giãy dụa, dồn hết sức lực quát to để che giấu vẻ mặt đang bừng bừng vì thẹn này: "Anh mau thả tôi ra! Tôi muốn đi thay quần áo, tôi muốn đi ngủ! Tôi hôm nay mệt lắm rồi!"

Nhưng sự giãy dụa của cô làm sao là đối thủ của Tần Nghị, cho nên cô vẫn nguyên tư thế cũ ở trong lồng ngực của hắn, chỉ có thể dùng lời nói mà dọa hắn.

"Thật vậy chăng?" Tần Nghị mỉm cười, hiếm khi thấy cô tinh thần bối rối thế này, ôm cô dời qua một bước, cánh tay vươn tới đèn ngủ, bật đèn lên nho nhỏ.

Dưới ánh sáng mờ nhạt, áo ngủ kia mang đến hiệu quả vô cùng, khó có thể dùng những rung động bình thường để hình dung!

Tần Nghị nhìn nàng chằm chằm, mắt nóng rừng rực, cơ hồ phun ra lửa.

"Em rõ ràng đang câu dẫn anh." Môi mỏng dán chặt lấy cổ của cô, hắn nhẹ nhàng, nhẹ nhàng nói. Hai bàn tay to bắt đầu vuốt ve vòng eo của cô.

Vừa nãy, hắn còn như một đứa trẻ ngây ngô, hiện giờ trên mặt xuất hiện sự thành thục của nam nhân đối với nữ nhân, như một lẽ tự nhiên.

"Không… Không đời nào." Triệu Kỳ vội vàng phủ nhận. Cô cố gắng giữ giọng mình sao cho bình thường nhất, nhưng là, không thể che giấu nổi tia run rẩy.

"Là đúng sao?" Hắn không buông tha cô, trong giọng nói cũng có chút run nhẹ, Tần Nghị khe nâng đầu cô lên, vuốt ve bên dưới chiếc nơ hình con bướm một chút.

"Vậy em nói xem, nơ hình con bướm này là thế nào? Không phải là em đang mời anh mở ra sao, mời anh hảo hảo hưởng thụ sao?" Khóe môi hắn nhếch lên một tia cười xấu xa, tà mị nói. Biểu tình đùa giỡn này của hắn làm cho người ta liên tưởng tới quỷ satan tà ác.

"Cái kia… tôi…" Triệu Kỳ bị hắn bức bách lần nữa, đã không nói nên lời.

"Em cái gì? Từ từ nói, anh nghe." Tần Nghị miệng bận rộn nói, mắt thì thong dong nhìn thân hình cô, ánh mắt tán thưởng, miệng lại tiếp tục tán dương.

Không cần phải nói, một nữ nhân, ở trong bóng đêm, lại là cô nam quả nữ chung phòng, trước mặt vị hôn phu của mình ăn mặc gợi cảm như thế, trừ bỏ muốn câu dẫn hắn, hắn thực sự không tìm ra được lời giải đáp thứ hai.

Hơn nữa, thực hiển nhiên, cô thành công.

"Anh... anh đi ra ngoài trước một chút được không?" Triệu Kỳ ôm chặt ngực, ở trong lòng hắn cuộn lại.

Nữ nhân đều hi vọng thể hiện trước mặt người yêu bộ dạng hoàn nhất, cô đương nhiên cũng không ngoại lệ. Mà bộ dạng lúc này của cô, quỷ dị quá, cô thực sự nàng không muốn cho hắn nhìn thấy.

Cô cảm thấy đời cô chưa khi nào mất mặt như vậy. Quả thực là tự chính mình chuốc lấy cực khổ ! Nếu như có thể mà nói, cô muốn chui ngay vào một cái hang nào đấy, không còn bóng dáng tăm hơi, tốt nhất là vĩnh viễn cũng không quay về trái đất.

"Vì cái gì?" Tần Nghị chẳng những không buông tay, ngược lại còn tăng sự ma xát ở lưng cô, ánh mắt hắn không hề rời cơ thể cô, tiếng nói như sôi dần lên như máu trong cơ thể hắn mà như cũng to hơn, "Em mặc như thế này trong phòng ngủ, chẳng lẽ không phải đang đợi anh sao?"

Vị hôn thê xinh đẹp đang nằm gọn trong lòng ngực hắn, thân thể hấp dẫn, không một nam nhân bình thường nào có thể cự tuyệt được. Huống chi, hắn chỉ là một nam nhân bình thường, một nam nhân yêu cô.

Khó xử trước câu hỏi của Tần Nghị, Triệu Kỳ bất giác thu vai lại khiến áo ngủ bị trượt ra một mảng, lộ ra trước ngực một mảng xuân quang tươi đẹp.

Ánh mắt của Tần Nghị tự nhiên mà chuyển dời vị trí, thỏa thích thưởng thức cảnh đẹp.

Lại nuốt nước miếng, cổ của hắn không ngừng biến động, hơi thở càng thêm dồn dập.

Hắn cúi đầu ở cổ cô, ở nơi ấy có mùi nước hoa đầy quyến rũ.

Nước hoa? Tần Nghị ngẩn người, lập tức nở nụ cười tà ác.

"Thuốc phiện a, thần bí lực hấp dẫn." Hắn dán chặt miệng nơi tai cô, thản nhiên hít hà mùi nước hoa kia, "Bây giờ, em còn không thừa nhận em mặc như thế là để hấp dẫn anh sao?"

"Đừng… Anh buông. Tôi muốn thay quần áo." Vẫn nhớ mình không thể ngóc đầu ra, Triệu Kỳ nhỏ giọng nói. Nhưng âm thanh chống cự của cô rõ ràng giảm bớt rất nhiều.

"Vì sao phải đổi? Em mặc thế này rất đẹp." Tần Nghị cười gian tà, mặt đối mặt với cô, hôn vào bờ môi cô, cúi đầu nỉ non, nói xong khiến người nghe run rẩy. Hơi thở ấm áp phủ lên gương mặt cô, hơi thở hai người trộn cùng một chỗ khiến Triệu Kỳ toàn thân một trận run rẩy. Cô cảm giác vô cùng khó thở. Bàn tay nhỏ khẩn trương bấu chặt hắn, trái lại khiến hắn cầm cả hai cổ tay cô đưa lên ngực, hắn thoải mái khóa chặt tay cô, bắt cô phải ngẩng đầu lên.

"Đừng…" Triệu Kỳ xấu hổ cự tuyệt. Tay cô suy yếu chống lên lồng ngực hắn, như trong lòng cũng biết mình sớm là dê vào miệng cọp, tiếp tục cũng không có đường về.

"Đừng? Đừng cái gì?" Tần Nghị cười nhạt, nhanh như chớp xé toạc nơ hình con bướm trước ngực cô, "Đừng như vậy sao?"

"Anh!" Triệu Kỳ kinh ngạc ngẩng đầu lên, ngóng lên nhìn nam nhân hết sức quen thuộc của cô.

Đêm nay Tần Nghị cư xử mạnh bạo thế, thật xa lạ! Cô chưa bao giờ thấy hắn như vậy!

"Anh cái gì?" Tần Nghị trầm giọng hỏi cô, bên môi nở một nụ cười hết sức tao nhã, âm thanh trầm thấp tiến vào lòng cô.

Triệu Kỳ giống như đứng trước mặt đại sắc lang, mà cô, lại là tự thân chui vào lưới.

"Tôi----." Theo bản năng cô đẩy hắn ra chạy trốn, nhưng nam nhân không có cho cô chút không gian.

Hắn cúi đầu, dễ dàng khóa môi cô lại, ngăn cô phát ra lời kháng nghị, đồng thời quấy nhiễu tinh thần cô, khiến cô không có dư thừa tâm tư mà hỏi lại.

Một trận cuồng phong ùa tới!

Kế tiếp diễn ra, thật không cần nói rườm rà. (Tác giả ác quá)

Tóm lại một câu, sai sót ngẫu nhiên, Triệu Kỳ bỗng dưng đạt được kết quả, tên nam nhân kia tuân theo bản năng nguyên thủy, đem cô ăn sạch sẽ cả da lẫn xương không chừa chút nào.

Mà chuyện này do người vạch ra, quân sư quạt mo từ đầu tới đuôi hiện đang ngồi trên máy bay lật họa báo ra xem thời trang, không hề quan tâm tới.

Ở dưới mặt đất hai người kia, mặc kệ họ, chờ ta hoàn thành tâm nguyện đã! Trời đất bao la, chuyện của mình mới là lớn nhất!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.