Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chương 37: Chương 37: Phát hiện




Chu Mông Mông hét xong cũng giật mình sững sờ, nhìn Tề Xuyên lúng túng. Ngay sau đó cô liền cười hối lỗi: "Chú, anh ăn nhanh đi. Lát nữa chúng ta ra ngoài mua cho em bé mấy thứ nhé."

Tề Xuyên thấy cô bỗng nhiên khác với mọi ngày như vậy, đôi mắt trở nên trầm lắng.

Ăn sáng xong, Chu Mông Mông như trước dọn dẹp bát đũa. Tề Xuyên ngồi trên sô pha nhìn cô làm việc bận rộn, tảng đá trong người càng lúc càng nặng.

"Dọn dẹp xong rồi, chúng ta đi thôi." Chu Mông Mông cầm túi đi ra cửa.

Nhìn bóng dáng cô, Tề Xuyên cau mày gọi: "Tiểu Mông."

"Sao ạ?" Chu Mông Mông quay đầu, nhìn anh đi về phía mình.

Tề Xuyên chống lại ánh mắt cô, vươn tay vòng qua eo cô, cô cả kinh lùi một bước. Tựa như không cho cô thời gian suy nghĩ, anh gần như ôm cô vào lòng, giọng nói vẫn bình tĩnh khó đoán được cảm xúc: "Em quên tháo tạp dề."

Cô ngạc nhiên, nhìn xuống mới thấy mình còn mang tạp dề nấu ăn. Lúc này anh cũng đã tháo tạp dề khỏi cổ cô, Chu Mông Mông ngẩng đầu nhìn đôi mắt gần trong gang tấc, trong suốt lạnh nhạt, dường như còn mang theo tia bất đắc dĩ.

Ánh mắt này, rõ ràng là lạnh lùng. Vì sao trước kia cô luôn nghĩ anh như vậy là sủng nịch mình. Chu Mông Mông cười thầm, tại sao bây giờ cô mới phát hiện bản thân cỡ nào tự mình đa tình nhỉ.

"Vội ra ngoài nên em quên mất." Cô xoay người mở cửa, đồng thời nói với Tề Xuyên: "Tối qua em xem mấy quyển tạp chí, cao ốc hoa vũ có mấy cửa hàng chuyên bán đồ trẻ em, em thấy rất dễ thương, hay là chúng ta đến đó đi!"

"Ừ." Tề Xuyên phức tạp nhìn cô, trả lời.

Nếu trước đây mỗi khi đi ra ngoài Chu Mông Mông thường đi cạnh Tề Xuyên, hoặc là khoác tay hoặc là nắm tay anh. Nhưng hôm nay cô chỉ cầm túi xách, đi trước mặt anh, nhìn qua trông rất vui vẻ. Nhưng thực tế Tề Xuyên biết Tiểu Mông không vui như vẻ bề ngoài.

Bởi vì cô căn bản không giỏi ngụy trang, thậm chí ngay cả lúc nói dối tay cô cũng nắm rất chặt. Mà giờ phút này, hai tay cô đã bất giác nắm chặt quai túi xách.

Tầng 3 là tầng chuyên bán đồ cho trẻ em, cô bước nhẹ nhàng ở trước mặt anh chỉ chỉ trỏ trỏ, nói cái này tốt, cái kia cũng tốt. Tuy nhiên, cô không mua một cái nào. Cho đến khi xem hết đồ dùng trẻ em, hai tay vẫn trống không như trước, cái gì cũng không mua.

Ngay lúc Chu Mông Mông muốn đi lại một vòng thì Tề Xuyên rốt cuộc cũng nhịn không được, bước tới nắm cánh tay cô hỏi: "Tiểu Mông, nếu em không thoải mái, hãy nói ra được không? Có chuyện gì, chúng ta có thể cùng nhau giải quyết, đừng giấu ở trong lòng."

"Không thoải mái á?" Chu Mông Mông quay đầu nhìn bàn tay to nắm tay mình, bỗng nở nụ cười, nhưng trong mắt đã sớm mất đi ánh sáng ngày xưa, nói: "Không có mà, chú có thể cùng đi mua sắm với em, đây vẫn là lần đầu tiên nhỉ! Em vui mừng còn không kịp, sao có thể không thoải mái chứ. Đối với đứa bé trong bụng cũng rất tốt, không phải sao?"

"Tiểu Mông!" Tề Xuyên vốn tưởng cô vì chuyện của Tôn Nghiêm Đông mà giận dỗi, sau khi mọi chuyện qua đi sẽ không sao cả. Nhưng bây giờ không hề đơn giản như anh nghĩ đến: "Rốt cuộc anh phải giải thích như thế nào thì em mới chịu tin?"

Chu Mông Mông sửng sốt, đây là lần đầu tiên Tề Xuyên lớn tiếng với cô như vậy, hốc mắt không khỏi cay cay. Mọi người xung quanh đi qua tò mò nhìn họ.

Cô nuốt nước bọt, gạt mọi người sang một bên nói: "Không cần giải thích, em hiểu ý của anh."

"Ý anh là gì?" Tề Xuyên nhăn mày, dây thần kinh bắt đầu trướng đau, anh kéo cô lại gần, nhìn thẳng mắt cô, thiếu kiên nhẫn nói: "Tiểu Mông, em đừng suy nghĩ lung tung nữa được không?"

Chu Mông Mông nhìn anh, hai đôi mắt ảm đạm không ánh sáng. Lúc này, Tề Xuyên thậm chí có thể thấy rõ cô cố ý dùng kem che khuyết điểm để che hai mắt thâm quầng.

Cô không trả lời mà ngược lại lảng tránh ánh mắt anh, cười nói: "Chú, chúng ta đi lại đi một vòng nữa nhé, vừa rồi em thấy một bộ màu hồng nhạt rất đẹp, siêu đáng yêu. Nhưng lại là bộ của con gái, mà em lại không biết em đang mang thai con trai hay con gái nữa. Nếu không lần kiểm tra sau em sẽ hỏi bác sĩ, là trai hay gái nha?" Cô nói xong, ngẩng đầu nhìn Tề Xuyên, ngây thơ hỏi: "A, mà anh thích con trai hay con gái nhỉ?"

Bây giờ Chu Mông Mông đã có chút không bình thường, Tề Xuyên kéo tay cô, không nói thêm gì, đi xuống bãi đỗ xe.

Chu Mông Mông nhìn bóng dáng Tề Xuyên, không phản kháng, trong sự chú ý của mọi người xung quanh đi theo anh vào thang máy, xuống dưới bãi đỗ xe.

"Đứa bé còn sáu tháng nữa mới sinh, về sau lại đến mua được không? Bây giờ em cần phải nghỉ ngơi." Tề Xuyên giúp cô mở cửa xe, nét mặt thản nhiên nhưng vẫn mang theo một tia dịu dàng.

Biểu cảm anh như vậy, Chu Mông Mông đã nhìn thấy rất nhiều lần, mỗi lần đều do cô trêu chọc khiến anh không thể làm gì mới như thế. Chu Mông Mông cười có chút gượng gạo: "Em có thể hỏi anh một câu được không?"

Tề Xuyên một tay nắm cửa xe đứng bên cạnh cô, bởi vì chiều cao chênh lệch nên ở góc độ anh vừa vặn có thể thấy được vẻ mặt lúc cô buông lỏng, đó là một loại bất lực, đấu tranh dữ dội.

Tuy nhiên giọng nói cô vẫn sáng ngời trong trẻo như xưa: "Ở trong lòng anh, cái gì mới là quan trọng nhất?"

Câu hỏi của Mông Mông nhất thời làm cho Tề Xuyên sửng sốt. Bởi vì anh vỗn dĩ cũng không biết đáp án kia là gì. Nhưng anh không muốn cho Tiểu Mông nghĩ nhiều, nên ôm cô vào lòng nói: "Em, và đứa bé."

Đáp án này khiến cô không thể nhịn được cười, chua xót, lặng lẽ cười. Hai tay cô nắm lấy vạt áo anh, đôi mắt mông lung nói: "Thì ra khi thấy rõ một người, thật sự rất khủng khiếp. Chú, anh rất đáng sợ!"

Hôm nay thời tiết thật nóng, tựa như lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, nóng bức khiến cho người ta cảm thấy tâm phiền ý loạn.

*tâm phiền ý loạn: khó chịu

**

Buổi tối, Chu Mông Mông thừa dịp Tề Xuyên đi tắm lẻn vào thư phòng anh. Trước kia cô sẽ không vào, mà Tề Xuyên cũng sẽ không chủ động để cô đi vào.

Nhìn chồng tài liệu diễn thuyết chất cao như núi trên bàn, cô mở ngăn kéo muốn dọn dẹp cho gọn gàng. Bên trong ngăn kéo rất sạch sẽ, ngoại trừ mấy tập tài liệu là một bộ hồ sơ.

Từ nhỏ, giác quan thứ sáu của Mông Mông đã đặc biệt nhạy, trước kia khi cùng các anh chơi trốn tìm, không đến 5 phút cô đã có thể lôi hai người ra khỏi chỗ ẩn nấp. Nhớ một lần anh hai trộm gà xong trốn ở nhà kho, cô đi tới hù anh khiến anh hai ngã đến trật khớp.

Cũng không biết có phải do mệnh lệnh của giác quan thứ sáu hay không, Chu Mông Mông nhìn mãi bộ hồ sơ kia, tiềm thức vươn tay lấy nó lên, mở nếp gấp, rút ra từ bên trong một tập bệnh án.

Cũng đúng lúc này, cửa thư phòng bỗng mở ra.

Chu Mông Mông hoảng sợ ngẩng đầu, nhìn người đàn ông đứng ngoài cửa, cả người nhất thời lạnh thấu xương.

Tề Xuyên nhìn bộ hồ sơ trong tay cô, đáy mắt thoáng hoảng hốt, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình tĩnh, cười yếu ớt hỏi: "Tiểu Mông, em sao lại vào được?"

Nghe anh hỏi, toàn thân Chu Mông Mông cứng đờ, lướt qua Tề Xuyên nhìn xuống bàn, lắp bắp trả lời: "Em... Em vào để dọn dẹp một chút." Nói xong cô vòng qua bàn muốn đi ra ngoài.

Tề Xuyên chặn lối đi của cô, kéo cánh cô lại, mày kiếm nhíu chặt: "Tiểu Mông, em biết cái gì rồi? Có phải hay không?"

Anh đã sớm nhìn ra gần đây Tiểu Mông thật sự rất khác thường, nếu không phải vì thấy cái kia, làm sao có thể như vậy!

Tề Xuyên đột nhiên kích động dọa đến Chu Mông Mông, cô còn chưa kịp phản ứng lại thì bộ hồ sơ đã bị anh lấy đi.

Thật ra mục đính Mông Mông tới đây không phải để tìm ra bí mật của Tề Xuyên, mà giống như cô đã nói, cô chỉ vào dọn dẹp mà thôi. Nhưng cô cũng không biết mình lại phát hiện ra bí mật kia, thậm chí chọc giận người luôn lạnh lùng bình tĩnh như anh. Chợt cô cảm thấy người đàn ông này, thật xa lạ. Tựa như đêm đó nằm mơ, cô căn bản là chưa bao giờ hiểu thấu anh.

Cô muốn thoát khỏi bàn tay anh nhưng Tề Xuyên nắm cánh tay cô rất chặt.

Đột nhiên Chu Mông Mông cảm thấy dây phòng tuyến kéo căng trong đầu đứt phựt, ngụy trang cô duy trì bao ngày qua cuối cùng vỡ tung. Cô vung tay đánh lên mặt Tề Xuyên, tiếng vang thanh túy khiến người ta kinh hãi.

Nghe thấy âm thanh này, cả người cô run rẩy, hoảng loạn mở to mắt, không thể tin nhìn vết hồng trên má Tề Xuyên, hét lên một tiếng sau đó ôm đầu bật khóc.

Nóng rát khiến Tề Xuyên cau mày, vội ôm Mông Mông vào lòng, tùy ý để cô vung tay đánh lên người anh.

"Tại sao lại như vậy... Tại sao... Anh rốt cuộc muốn em thế nào... Nói đi..."

Tề Xuyên cắn răng, hai tay cố định vai cô, dùng nhiều lực khiến gân xanh đều nổi lên: "Tiểu Mông, hãy nghe anh nói, anh không cố ý giấu em, anh sợ em không tiếp nhận được!"

Lời nói của Tề Xuyên khiến Chu Mông Mông đang phát điên đột nhiên dừng lại, cô giương đôi mắt tối đen lên nhìn, chống lại ánh mắt anh, nước mắt đầy mặt như một đứa bé phạm lỗi.

"... Tiếp nhận? Anh cho em nhận cái gì? Có cái gì so với anh không yêu em mà vẫn cùng em lên giường càng không thể để em tiếp nhận được? Tề Xuyên, em thừa nhận là em không biết xấu hổ, là em quấn quít anh không buông, là em thiếu đầu óc, là em cứng đầu... Nhưng anh không thể lừa em! Cuối cùng em đã biết nguyên nhân khiến người luôn chỉ biết đến công việc như anh, tại sao lại đột nhiên chạy tới tìm em! Bởi vì, mục đích của anh đã đạt được, em mang cốt nhục của Tề gia các người, anh cần! Anh không thể buông tay!" Cô đang khóc bỗng bật cười, giơ tay vỗ vỗ lên vị trí trái tim của Tề Xuyên, châm chọc nói: "Em từng nghĩ anh tốt xấu gì cũng có chút thích em. Nhưng bây giờ em mới nghĩ thông, thích chó má gì, còn không bằng tình một đêm!"

Tề Xuyên bị cô vỗ lui sau nửa bước, nhưng không tính buông cô ra. Bởi vì anh tin tưởng mình có yêu Tiểu Mông.

Chu Mông Mông thấy anh không nói lời nào tức là thừa nhận, nhìn anh cau mày quát: "Buông ra! Anh buông ra cho em!"

"Tiểu Mông, em bình tĩnh một chút." Tề Xuyên cũng quát cô.

Nhưng bây giờ Chu Mông Mông đã mất hết bình tĩnh, anh đều đã thừa nhận, còn ngụy trang để làm gì! Cũng không biết bấy giờ Chu Mông Mông nghĩ như thế nào, thấy thoát không được liền cắn lên xương đòn dưới áo sơ mi Tề Xuyên, nháy máy, mùi máu tươi xông thẳng vào mũi cô.

Tề Xuyên bất ngờ bị đau, theo bản năng đẩy Chu Mông Mông ra. Sự cố phát sinh đột ngột, hai tay Chu Mông Mông còn dùng sức đè Tề Xuyên, do lực quán tính không đủ đứng vững nên cô ngã ra phía sau đụng mạnh vào mép bàn.

Cô hét lớn một tiếng rồi quỳ xuống mặt đất. Tề Xuyên hoảng sợ ngồi xuống ôm cô lên. Nhưng, đã chậm.

Chu Mông Mông ôm bụng, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện rõ đau đớn, nước mắt trào ra, rơi xuống quần áo Tề Xuyên, thấm đẫm vào da thịt anh.

"Em đau bụng quá..."

Nhìn sắc mặt cô càng ngày càng trắng, anh bế cô đứng dậy vội vã chạy xuống dưới tầng. Ngay khi anh đặt cô vào xe, rút tay về bỗng trên tay có cái gì dính dính, dựa vào chút ánh sánh mờ nhạt trong gara, anh nâng tay phải lên, trên đầu ngón tay thon dài là vết máu đỏ tươi.

**

Ngày hôm đó, Chu Diễm và Mạnh Hiểu Diêu dành trọn một ngày để ở bên nhau. Mạnh Hiểu Diêu muốn làm bữa tối cho Chu Diễm, cô mặc áo sơ mi đen của anh, đứng trong phòng bếp nấu ăn. Vừa mới đổ dầu vào chảo bỗng Chu Diễm từ phía sau tới ôm vòng eo nhỏ nhắn, dùng cằm cọ cọ cổ cô: "Vài ngày sau anh phải trở về bộ đội rồi, ngày mai anh đến nhà em một chuyến nhé."

Mạnh Hiểu Diêu ngạc nhiên, tắt bếp hỏi: "Anh tới nhà em làm gì?"

Chu Diễm hôn một cái sau gáy cô, cười nói: "Gặp mẹ vợ tương lai."

"Chu Diễm!" Mạnh Hiểu Diêu xoay người muốn chặn cánh tay anh. Nhưng Chu Diễm đã nâng mông cô lên khiến cô sợ tới mức phải ôm lấy vai anh để trụ vững. Anh nhân cơ hội hôn lên cánh môi mềm mại của ai đó.

Thoáng chốc trong căn phòng bếp nồng nặc mùi khói dầu, có hai người nồng nhiệt say sưa hôn môi. Đôi chân thon dài của Mạnh Hiểu Diêu quấn quanh thắt lưng Chu Diễm, một tay Chu Diễm nâng mông cô, một tay còn lại đã bắt đầu không yên phận lần mò vào áo cô, dọc theo tấm lưng trắng mịn chạy ra phía trước nhào nặn.

Bị tay Chu Diễm khiêu khích khiến cô thở dốc liên tục, vừa muốn buông môi anh ra chợt nghe tiếng chuông điện thoại từ phòng khách truyền tới.

Nhất thời, cả hai người đều ngẩn ra.

Chu Diễm không tính để cô xuống, Mạnh Hiểu Diêu bị anh hôn có chút khó thở, tựa lên vai Chu Diễm nói: "... Được rồi, nhanh đi nghe điện thoại đi!"

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn cô ửng đỏ, Chu Diễm mỉm cười, lưu luyến cắn môi dưới của cô, đặt cô xuống rồi mới xoay người đi vào phòng khách. Chu Diễm cúi đầu màn hình di động trên bàn, đôi mắt vốn mang theo ý cười bỗng trở nên lạnh lùng.

Mạnh Hiểu Diêu đang dọn đồ ăn lên bàn bỗng thấy Chu Diễm đã thay xong quần áo, vội vàng giống như muốn đi ra ngoài.

Cô vội hỏi: "Anh định đi đâu vậy?"

Chu Diễm quay đầu nhìn Mạnh Hiểu Diêu nói: "Anh đến bệnh viện, Mông Mông xảy ra chuyện rồi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.