Chung Cực Truyền Thừa

Chương 316: Chương 316: Sân khấu của cường giả




Lâm Dịch có chút kinh ngạc nhìn trên cái lồng năng lượng này không ngừng xuất hiện năng lượng màu tím, màu đen hoặc là các loại năng lượng màu sắc khác...Phải biết là, những nguồn năng lượng này thấp nhất cũng là do thất cấp cường giả phát ra a...! Lực lượng kia to lớn đến cỡ nào? Ban đầu ở đỉnh Mạn Vân Phong Lâm Dịch từng có một lần tiếp được hơn bốn mươi cổ năng lượng của thất cấp, nên có thể nói là tràn ngập cảm xúc! Lúc cỗ lực lượng kia hoàn hảo là còn nội liễm đấy, cho nên Lâm Dịch hao hết lực lượng mới đem cổ năng lượng kia tiếp được. Nếu như lúc ấy Lâm Dịch lựa chọn dùng lĩnh vực cưỡng ép ngăn cản thì...chỉ sợ lĩnh vực của hắn trong khoảnh khắc đã bị cổ năng lượng kia oanh vỡ!

Nhưng mà vào lúc này, các nguồn năng lượng kia không dừng lại ở con số bốn mươi, hơn nữa phần lớn nguồn năng lượng trong số đó còn cường đại hơn thất cấp rất nhiều! Thế nhưngcái tầng kết giới nhìn mỏng manh này có thể nhẹ nhõm chống đỡ được... Lâm Dịch không khỏi sợ hãi thán phục...cái này cần bao nhiêu năng lượng a? Trong khi Lâm Dịch sợ hãi thán phục, trận đấu vẫn tiếp diễn. Xem ra những người này cũng không phải là đồ đần. Bọn hắn rất rõ ràng mục tiêu của mình chẳng qua là kiên trì đến khi trở thành mười người cuối cùng là được rồi. Cho nên, bọn hắn đều chuyên môn đi kiếm những người trông yếu nhược mà ra tay. Bọn hắn không có ngốc đi công kích mục tiêu có thực lực tương đương mình. Dù sao, nếu như muốn chiến, về sau còn có nhiều cơ hội. Nếu không, hai người có thực lực tương đương đi đánh với nhau, làm sao còn có tinh lực chiếu cố đến mặt khác? Nếu bị những người có thực lực yếu hơn thừa cơ đánh lén, thì đó mới chính là oan ức không có chỗ nào kể.

Dưới loại tình huống này, trận đấu tiến hành cực kì mau lẹ. Hầu như tất cả mọi người đều là vừa chạm vào liền phân ra. Cảm giác thực lực đối phương sàn sàn mình, liền lập tức đi tìm mục tiêu kế tiếp...Nếu như thực lực yếu hơn so với mình, thì cũng dễ nói, trực tiếp oanh xuống đài! Nếu như đối phương dù chết cũng không xuống đài, thì cũng không còn cách nào...Giết!

Vô Song hội không có quy định cấm giết người. Đương nhiên, loại quy tắc này, cũng phải xem tình huống...thí dụ như, hai người thực lực tương đương, cuối cùng thu tay lại không được, lỡ tay giết người. Cái kia tự nhiên là không việc gì...Dù sao thực lực tương đồng, hơi chút không để ý có lẽ sẽ quyết định kết cục của trận đấu. Dưới loại tình huống này, thất thủ giết người cũng có thể hiểu được...dù sao pháp tắc sinh tồn trên đại lục này chính là cường giả vi tôn.

Nhưng mà, nếu như là thực lực cách xa nhau. Giữa hai người căn bản là không có gì cân bằng...thí dụ như một thất cấp chiến sĩ cùng một bát cấp chiến sĩ. Hơn nữa bát cấp chiến sĩ còn có chiến văn...như vậy trong trận đấu, không thể tùy tiện loạn giết người. Bằng không mà nói, kẻ giết người rất có thể vì vậy mà bị thủy đi tư cách đấu thủ... đám người chủ trì Bạch Tiếu Thiên hồi nãy, đồng thời cũng chính là tổ trọng tài. Có một nhóm người Thánh cấp ngồi ở chỗ này, mỗi cử động của hai đấu thủ trên đài đều diễn ra trước mặt bọn họ. Họ sẽ đưa ra quyết định cuối cùng.

Nếu như nói thực lực của bên yếu hơn quá yếu. Nhưng hết lần này tới lần khác lại không chịu nhận thua, lại không chịu đầu hàng...thì hắn chính là muốn chết. Nếu là muốn chết, tự nhiên cũng sẽ không vì vậy mà trừng phạt kẻ giết người...làm người phải tự biết mình. Điểm này, là không có chuyện gì để nói.

Lúc này đây, khi trận hỗn chiến đầu tiên chấm dứt....lại có ba mươi hai người mất đi tính mạng. Mà mười người còn lại kia, cũng tự tản đi chiến văn của mình, đi xuống phía dưới...có thể nói, trong 100 người đối chiến, nếu như anh có được chiên văn...như vậy trên cơ bản, dang ngạch của anh đã được quyết định. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là thực lực của anh ít nhất cũng phải đạt tới thất cấp.

Trận chiến đầu đầu tiên lại có nhiều người chết đi như vậy...Vượt qua ngoài dự kiến của Lâm Dịch chính là, người xem trên thính phòng dường như đã tập mãi thành thói quen. Chẳng những không có xuất hiện tình cảnh yên lặng bi thương như trong suy nghĩ, tình cảnh thậm chí còn biến thành càng thêm náo nhiệt... thậm chí Lâm Dịch còn nghe được một người sau lưng cực kỳ hưng phấn nói một câu:

- Lần Vô Song hội này quả thực rất là kích thích...!

Đúng vậy a. Vô Song hội là sân khấu của cường giả! Kẻ yếu ở chỗ này là không có tư cách, cũng không có cơ hội lấy được cái gọi là đồng tình. Chính như tôn chỉ của thế giới này - cường giả vi tôn!

Lâm Dịch đột nhiên có một loại cảm ngộ như vậy. Trong nội tâm phần tín niệm kia càng trở nên mạnh mẽ, chỉ có cường giả mới có tiếng nói trên thế giới này.

Trận đấu tiếp tục tiến hành. Toàn bộ Vô Song đảo nóng nảy mà kịch liệt. Âm thanh kêu gào của người xem. Trên lôi đài tiếng năng lượng va chạm vào nhau vang lên ầm ầm, tràn ngập mỗi góc nhỏ trên Vô Song đảo này.

Từ trận đấu đầu tiên bắt đầu. Tỉ lệ tử vong của mỗi trận đấu đều vượt qua 30%! Nhưng mà điều làm cho Lâm Dịch thấy nghi hoặc chính là...mặc dù là dưới loại tình huống này, những người có thực lực hơi yếu kia, vẫn không có giác ngộ. Mỗi lần trận đấu diễn ra, vẫn như cũ là tràn đầy bạo ngược và đẫm máu.

Tình cảnh thực sự quá hỗn loạn, thế cho nên ý tưởng muốn nhìn có Thánh cấp hay không của Lâm Dịch thất bại...dưới loại tình huống này, hắn thậm chí ngay cả quá trình thi đấu đều không thể quan sát được rõ ràng. Thì không cần nói đến có tìm được Thánh cấp trong đám hỗn chiến này hay không...đối với thánh cấp mà nói, hỗn chiến như vậy hiển nhiên là không đủ để cho bọn họ xuất ra toàn lực. Lâm Dịch không khỏi nghĩ đến lời nói của Lạp Cổ Kỳ ngày đó...Thánh cấp, ít nhất là có ba người.

Lạp Cổ Kỳ nếu đã nói là có thánh cấp thì chắc chắn là sẽ có thánh cấp ở Vô Song hội này.

- Thánh cấp... ta thật mong chờ có thể được chiến đấu với các ngươi.

Trong lòng Lâm Dịch có chút hưng phần nghĩ đến.

Chín ngày thoáng cái đã qua. Mà trong thời gian chín ngày này, bầu không khí của toàn bộ Vô Song hội là cực kỳ kịch liệt. Mỗi ngày liên tục tỷ thí, nhưng không có làm cho người xem có cảm giác nhàm chán, trái lại càng làm cho bọn họ thêm hưng phấn. Con người luôn luôn có chung một loại cảm giác giống nhau. Khi ở trước mắt thấy có một đám đánh nhau gây nên thương vong, tử vong...thì sẽ có cảm giác tim đập nhanh liên hồi, hưng phấn không thôi. Có lẽ sau đó sẽ cảm giác được một tia đồng tình hay các tâm tình khác...nhưng trong khoảnh khắc đó, đại đa số người, tâm tình luôn kích động.

Có lẽ câu nói này mới là sự thật "nhân chi sơ, tính bổn ác". Thử nghĩ, một người từ khi sinh ra, luôn tiếp thu giáo dục làm thế nào để sống tốt, trở thành một người có ích...Nhưng mà, vẫn có nhiều người chọn con đường tối tăm mà đi. Điều này không thể không làm cho người suy nghĩ sâu xa. Có lẽ trong gen của nhân loại, có cất dấu một nhân tố khát máu di truyền nào đó.

Chín ngày nhanh chóng trôi qua, hôm nay, rốt cuộc cũng đến phiên Lâm Dịch lên sân đấu.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, liền nhảy lên lôi đài. Cùng nhảy lên lôi đài đồng thời với hắn, còn có hơn chín mươi người dự thi khác...Trải qua những ngày thi đấu này, tỉ lệ tử vong cao, hiển nhiên cũng làm cho một số người cảm giác được thực lực không đủ nên sinh ra sợ hãi. Bởi vậy nên có người lựa chọn từ bỏ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.