Chung Cực Truyền Thừa

Chương 317: Chương 317: Sân khấu của cường giả




Những người đứng ở trên lôi đài lúc này, đều có vẻ mặt trịnh trọng, ánh mắt lạnh lùng nhìn chung quanh...Trong phạm vi này, không có người nào là bằng hữu. Có, chỉ là địch nhân!

Khi trọng tài vừa ra lệnh bắt đầu, đủ loại quang mang liền lập tức lóe lên. Mà bên ngoài thân Lâm Dịch, cũng lập lòe màu xanh da trời rực rỡ, lập tức phóng ra! Đem phạm vi 10m chung quanh hắn hoàn toàn bao trùm! Lúc này Lâm Dịch đã là bát cấp dị năng giả, phạm vi linh vực là 10m. Quang mang màu xanh lóe sáng rực rỡ kinh người...từ bên ngoài nhìn vào, tựa như một viên thủy tinh hình cầu trong suốt màu xanh vậy.

Lâm Dịch nghĩ cách cũng rất đơn giản...mục đích của hắn chẳng qua là trụ vững ở đây đến cuối cùng mà thôi. Hắn cũng không cần chủ động đi công kích kẻ nào...chỉ cần cam đoan mình vẫn còn đứng trên lôi đài đến cuối cùng là được rồi. Thả ra lĩnh vực, có thể làm cho hắn đơn giản đạt được mục đích này...có lẽ ngay từ đầu sẽ có một hai người không có mắt đến công kích mình. Nhưng chỉ cần mình đem bọn chúng ném ra khỏi lôi đài, thì phần lớn người còn lại sẽ bỏ qua chủ ý với mình...Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là không có tên gia hỏa nào đạt được bát cấp, có trung đẳng chiến văn trở lên tiến đến.

Tiến công quả nhiên đã tới! Một gã bát cấp chiến sĩ vung tay đánh ra một quả cầu năng lượng màu đen. Chỉ thấy năng lượng màu đen kia khi tiến vào trong phạm vi quả cầu màu xanh da trời của Lâm Dịch, liền cứ như vậy lơ lửng trong không trung. Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, chỉ thấy đạo năng lượng màu đen kia như là mũi tên bật khỏi dây cung vậy ầm ầm bắn ra ngoài, mà mục tiêu chính là tên bát cấp chiên sĩ kia.

Tên chiến sĩ kia sắc mặt liền biến hóa, hiển nhiên thật không ngờ đối phương có thể dễ dàng hóa giải công kích của mình như vậy, lại phản ngược đòn tấn công của mình, thân ảnh lập tức di động tránh thoát. Đạo năng lượng màu đen kia trực tiếp bắn ra ngoài, bị tầng kết giới ngăn trở, trên không trung liền xuất hiện một pháo hoa năng lượng màu đen...

- Hắn là ai?Thật là lợi hại!

Trong thính phòng có người phát giác ra năng lượng màu xanh, ở bên trong có người trông rất rảnh rỗi. Liền kinh ngạc hô lên,

- Không biết...hắn, là dị năng giả sao?

- Khó, chẳng lẽ là lĩnh vực dị năng giả trong truyền thuyết sao?

Một người có chút kiến thức sau khi nhíu mày suy nghĩ một chút, sắc mặt lập tức biến đổi, kinh sợ hô lên.

- Lĩnh vực dị năng giả? Giống như Bạch Tiếu Thiên đại nhân ư? !

- Dị năng màu xanh da trời...hắn là thủy hệ dị năng giả.

- Thủy hệ, lĩnh vực dị năng giả!

Tất cả người xem đều kinh hãi! Phải biết rằng, lĩnh vực dị năng giả, thực sự là quá hiếm. Mà những người xem này cũng không phải là người bình thường. Trong gia tộc những người này hoặc ít hoặc nhiều đều có nghe qua lĩnh vực dị năng giả...năm đó Bạch Tiếu Thiên vừa mới trở thành Thánh cấp, liền tạo ra một thần thoại lấy một địch tám, thần thoại này không chỉ lưu truyền trong thành Thiên Diệp mà thôi! Bởi vậy có thể thấy được, lĩnh vực dị năng giả là một tồn tại cường hãn đến mức nào. Cũng khó trách mọi người phải kinh hãi.

Một người bên cạnh Bạch Tiếu Thiên đột nhiên mở miệng cười nói:

- Tiếu Thiên gia gia, hắn chính là thiếu niên mà trước kia người đề cập tới sao?

Trên khuôn mặt của Bạch Tiếu Thiên mang theo một nụ cười nhàn nhạt nhìn xem Lâm Dịch trên sân đấu, gật đầu cười nhẹ, không nói gì.

- Thực hâm mộ a, hắn lại có lĩnh vực dị năng giống như Tiếu Thiên gia gia ...

Người nọ có chút cảm khái nói.

Bạch Tiếu Thiên nhưng là bật cười nói:

- Có cái gì phải hâm mộ chứ? Lĩnh vực dị năng giả thức tỉnh thực sự quá nguy hiểm...Dù là có Tinh Vị cường giả hộ pháp, vẫn là vô cùng nguy hiểm. Ta có thể thức tỉnh, cũng là may mắn mà thôi.

Người nọ nghe vậy vẫn là có chút kinh ngạc nói:

- Ý của Tiếu Thiên gia gia là...thân phận của thiếu niên kia không đơn giản?

Bạch Tiếu Thiên cười lắc đầu. Nhưng không có lên tiếng. Ánh mắt, nhìn về phía sân đấu.

Trận đấu của Lâm Dịch đã xong - từ đầu đến cuối, Lâm Dịch ngoại trừ thi triển lĩnh vực bảo hộ bên ngoài, thì không có bất kỳ động tác gì...thậm chí ngay cả bước chân hắn đều không di động chút nào. Liền dễ dàng chiếm được thắng lợi. Sự cường đại của lĩnh vực dị năng giả, lại lần nữa hiển lộ không bỏ sót chút nào.

Bởi vì thân phận lĩnh vực dị năng giả của Lâm Dịch, cái tên Lâm Dịch, cũng lần đầu được tất cả các thế lực lớn nhớ kỹ - mặc dù trước lúc hỗn chiến không có giới thiệu người dự thi, nhưng điều này đối với tất cả các thế lực lớn mà nói, cũng không phải vấn đề gì. Bọn hắn hoặc nhiều hoặc ít, ở chỗ này tổng đều là có một ít con đường đặc thù. Chính như mục đích thật sự của Vô Song hội- tuyển tú.

- Tiểu Vũ, đây chính là thiếu niên Lâm Dịch mà ngươi từng nhắc đến sao? Trên thính phòng, một lão giả nhìn xem Lâm Dịch, trên mặt mang theo một nụ cười nhàn nhạt .

Ở bên cạnh lão, là một gã ăn mặc hoa lệ, tướng mạo xinh đẹp tuyệt trần thanh niên. Thanh niên mang trên mặt nụ cười lười nhác, khóe miệng tựa hồ lúc nào cũng đều treo một nụ cười, một bộ dạng không sao cả...Đúng là Trương gia Nam Á - Trương Diệc Vũ, thúc thúc của Trương Tạp.

Trương gia Nam Á chính là một siêu cấp thế lực, tự nhiên là có tư cách tham dự giải đấu này. Bất quá thân phận lần này của Trương Diệc Vũ chỉ là một người tham quan. Dù sao, hắn chẳng qua cũng chỉ là một thất cấp chiến sĩ. Tuy cũng có được chiến văn, nhưng hắn cũng biết dùng thực lực của mình rất khó có thể tạo danh tiếng tại Vô Song hội này. Hao phí công phu lớn để đi làm một sự tình mà biết chắc là không có kết quả gì, còn không bằng tới đây tham quan học hỏi một chút đi.

Huống hồ, hai cái danh ngạch của Trương gia Nam Á sớm đã có thí sinh. Dùng tính cách lười nhác của Trương Diệc Vũ. Nếu như không phải bất đắc dĩ. Hắn tuyệt đối sẽ không kiếm chuyện làm khó mình.

Nghe lão giả nói vậy, Trương Diệc Vũ cũng gật đầu cười nhẹ:

- Chính là hắn!

Lão giả khẽ gật đầu, có chút cảm khái thở dài:

- Thực lực của lĩnh vực dị năng giả quả nhiên mạnh mẽ...nghe nói hắn cùng Tạp Nhi là bạn tốt?

Trương Diệc Vũ nhìn xem bóng lưng đang đi xuống dưới đài kia, nhẹ gật đầu cười nói:

- Quan hệ cùng Tạp Nhi vô cùng tốt.

Lão giả nhẹ gật đầu:

- Nhân tài như vậy, không thể bỏ qua được...

Trương Diệc Vũ khẽ gật đầu một cái, khóe miệng mỉm cười, không nói gì. Tay phải, lại vỗ nhẹ lên bàn tay nhỏ bé của tuyệt sắc mỹ nữ bên cạnh...Trên dung nhan tuyệt sắc của Diệp Song vẫn treo một nụ cười ngọt ngào, đương nhiên, còn có nét u buồn làm cho người động lòng kia...

Cùng lúc đó, trên đỉnh đệ nhất tòa lầu ở khu người xem.

- Ha ha, hắn chính là Lâm Dịch...Bố Lan Đặc, xem ra đối thủ cạnh tranh của ngươi rất mạnh nha.

Một thanh niên tóc đỏ tuấn tú vô cùng đang rất hứng thú nhìn Lâm Dịch đã đi ra lôi đài. Trong miệng cười hắc hắc không ngừng với một thanh niên cũng tuấn tú bên cạnh.

Đứng ở bên cạnh hắn là một thanh niên nhìn qua rất tuấn tú. Nằm dưới đôi lông mày là một đôi đồng tử hẹp dài đang phát ra tinh mang. Dưới sống mũi cao thẳng, là một bờ môi mỏng hơi nhếch lên. Toàn thân toát ra một khí tức lạnh lùng mang theo một cổ ngạo khí bức nhân.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.